Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

01.

Bản dịch đã được sự cho phép của author, mọi người lên thả kudos cho au nữa nhó 🫶🏻

Tóm tắt của tác giả: Về chuyện anh trai mưa tôi thích hình như bị bóng đập hỏng não rồi.

Tóm tắt của tui: tỉnh dậy sau khi bị bóng đập vào đầu, Zhou Anxin nhận ra cậu bạn thời thơ ấu của mình là con gái (hoặc Anxin nghĩ thế).


01.

Chung Sanghyeon luôn cảm thấy ánh mắt của Zhou Anxin nhìn mình dạo này cứ lạ lạ. Cảm giác này không phải mới có gần đây, mà kể từ lần anh Anxin bị quả bóng rổ đập trúng đầu tới giờ. Anh cứ dùng cái ánh mắt kì quái đó để đánh giá câu, không phải là kiểu ánh mắt khiến người ta khó chịu, ngược lại thì giống như vô cùng hoang mang và hoài nghi hơn. Giống như anh ấy đang có điều gì cực kỳ thắc mắc về Chung Sanghyeon cậu vậy, làm cho chính Sanghyeon cũng thấy hoang mang theo. Hơn nữa, từ sau vụ đó anh Anxin dường như rất bài xích việc tiếp xúc cơ thể với cậu.

Ví dụ như:

"Anxin-hyung, đi chơi bóng không anh?"

Cậu bám trên bậu cửa sổ, làm Anxin - người mà chẳng biết vì lý do gì đang gục đầu xuống bàn học, không rõ là đang ngủ hay là học đến ngất đi - giật nảy cả mình.

"Muốn chết hả?" Mỗi khi Zhou Anxin giật mình hoảng sợ là anh lại nói tiếng Trung, dù Chung Sanghyeon nghe không hiểu nhưng đại khái vẫn đoán được ý. "Chẳng phải đã bảo em đừng có trèo cửa sổ rồi sao, đây là tầng hai đấy."

"Dù sao cũng có phải lần đầu đâu ạ..."

Sanghyeon thấy cái sự làm quá của Anxin mới là điều kỳ lạ nhất. Cậu nhìn Anxin "xoạt" một cái đứng phắt dậy, đến cả chiếc ghế bị đụng ngã chổng vó dưới đất cũng chẳng buồn quan tâm, anh bước nhanh tới bên cửa sổ, đưa tay ra, nghiêm túc bảo cậu: "Để anh kéo em lên."

Vì bận học hành, Anxin đã lâu rồi không xuất hiện trên sân bóng rổ. Lần cuối cùng Chung Sanghyeon nhìn thấy anh là lúc anh đi ngang qua sân rồi bị bóng đập trúng đến ngất xỉu. Ánh mắt Sanghyeon chạm vào lòng bàn tay Anxin, rồi nương theo cánh tay nhìn lên, bắt gặp gương mặt xinh đẹp cùng đôi mắt như mắt mèo của anh, trong thoáng chốc mặt cậu đỏ bừng lên.

Ôi, Anxin-hyung lâu rồi không chơi bóng với bọn họ, sao đã trắng ra thế này rồi...

Cậu đời nào chịu bỏ qua cơ hội tốt này, vội vàng đặt tay mình lên. Gương mặt anh Anxin tuy nhỏ nhưng bàn tay lại rất lớn, anh nắm chặt lấy Sanghyeon rồi dùng sức kéo lên, có vẻ hơi chật vật, dù sao lực tay của Zhou Anxin cũng yếu. Sanghyeon biết ý liền âm thầm kiễng chân đạp lên phần mái hiên tầng một, giả vờ như bản thân hoàn toàn là nhờ Anxin dùng hết sức bình sinh mới kéo được lên.

Cậu rướn người trèo vào trong, vóc dáng của thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn vừa cao vừa đô con, Anxin nhìn cậu trèo vào mà ánh mắt cứ sai sai.

"Sao lại lớn đùng ra thế này không biết, rõ ràng hồi nhỏ còn là cái đứa tranh ăn cả đồ ăn của chó..." Anxin lầm bầm như vậy rồi ra sức kéo một cái. Sanghyeon giả vờ như lực của anh lớn lắm, lập tức nhào tới, đè nghiến Anxin ngã nhào ra đất.

"Ui da!" Nghe tiếng rên rỉ của Anxin, Sanghyeon cười hì hì nhìn anh. Mặt anh cứ nhăn tít lại một nhúm, đáng yêu chết đi được.

"Em muốn đè chết anh đấy à! Đồ heo con!" Zhou Anxin vỗ bành bạch vào lưng Sanghyeon, "Mau đứng dậy nhanh lên!"

Lúc này tranh luận xem bản thân là lợn hay là chó thì Sanghyeon chẳng thèm bận tâm nữa. Cậu đã lâu lắm rồi không được thân mật với Anxin-hyung. Rõ ràng trước đây hai người họ cùng nhau đi học, tan học cũng hẹn nhau ra quán net, cho dù cả hai không học cùng khối. Nhưng có lẽ vì anh Anxin đến từ Trung Quốc, còn cậu hồi nhỏ cũng từng có khoảng thời gian sống ở nước ngoài, nên khi đối xử với nhau không bị gò bó bởi tư tưởng phân chia tiền bối - hậu bối nghiêm ngặt. So với việc tụ tập với đám con trai trong lớp suốt ngày chỉ bàn tán xem bạn nữ nào xinh, ngực bạn nữ nào lại to lên, cậu thích ở bên cạnh Anxin hơn nhiều.

Chữ "thích" mà cậu nói là thích thật lòng, không phải kiểu thích giữa bạn bè hay anh em trai. Từ hồi cấp hai, khi nhận ra xu hướng tính dục của mình, cậu đã luôn sống trong trạng thái bồn chồn lo sợ, giống như ôm một quả bom trong người và sợ nó có thể phát nổ bất cứ lúc nào vậy, mọi người hiểu cảm giác đó chứ?

Nhưng mãi cho đến khi gặp được anh Anxin. Có một ngày cậu vì xảy ra xích mích với bạn học mà đánh nhau, anh ấy biết chuyện thì tức giận lắm, nhưng vẫn cố kiềm chế, dịu dàng nắm lấy tay cậu, giúp cậu lau đi vệt máu trên vết thương, vừa càu nhàu vừa bảo: "Lần sau gặp phải chuyện thế này thì đi tìm người lớn trước đi, lúc này không tìm mấy cái lão già ăn hại đó thì để họ rảnh rỗi chờ chết à?" Anh vừa thốt ra mấy lời sặc mùi khủng bố như thế, vừa rủ hàng lông mi xuống, gương mặt xinh đẹp ấy vừa lạnh lùng lại vừa dung túng, dịu dàng vô hạn với cậu. Chung Sanghyen chính thức đổ gục ngay tại chỗ vào khoảnh khắc đó.

Sau đó Anxin ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc nói với cậu: "Xiaozhu, sao mặt em đỏ thế này... Đánh nhau đập trúng não luôn rồi à?"

Hiện tại, cậu cuối cùng cũng có thể ôm Anxin-hyung một cái. Dù chỉ là tạm thời. Cậu rúc đầu vào hõm cổ Anxin, dùng chất giọng nũng nịu nói: "Anxin-hyung, em nhớ anh chết đi được."

Động tác đẩy đầu cậu ra của Anxin bỗng khựng lại một nhịp, "Chẳng phải hôm qua mới gặp sao..."

"Làm gì có!" Nhắc tới chuyện này, Sanghyeon bật dậy như lò xo, bắt đầu ấm ức kể tội: "Hôm qua em chào anh, rõ ràng anh nhìn thấy rồi, mắt anh còn liếc về phía em cơ mà, thế mà anh lại vờ như không thấy rồi cứ thế đi thẳng luôn!"

"À..."

Zhou Anxin có tật giật mình quay mặt đi chỗ khác, né tránh ánh mắt rực lửa của Chung Sanghyeon.

"Em không biết anh bị cận thị à, lúc đó anh chỉ là nhìn không rõ người phía trước là ai thôi..."

Lại nói dối rồi. Dù Sanghyeon rất muốn vạch trần lời nói dối này, nhưng vì thời gian được ôm anh Anxin quá đỗi trân quý nên cậu chẳng muốn lãng phí một giây một phút nào hết. Cậu dang rộng vòng tay ôm chặt lấy Anxin, đầu tóc cứ dụi dụi liên tục vào cổ và mặt anh, khiến Zhou Anxin định giả vờ nổi giận mà cuối cùng nhịn không được phải bật cười thành tiếng: "Ngứa chết đi được, đừng có dụi nữa đồ heo con."

Anh đưa tay lên xoa xoa mái tóc mềm mại của Chung Sanghyeon, giống hệt như trước đây, khiến cậu nhớ nhung đến mức suýt phát khóc.
Sanghyeon sụt sịt mũi, lại vùi đầu vào bên cổ Anxin lần nữa. Nếu có thể, cậu thật sự muốn hôn anh một cái biết bao. Vì sợ sau khi tỏ tình anh Anxin sẽ giữ khoảng cách với mình nên cậu cứ mãi không dám lên tiếng, nhưng cứ thế này thì đúng là dày vò quá đi mất.

"Lại sao nữa đây?" Anxin cạn lời trước hành động của cậu, thằng em kém mình một tuổi này tâm trạng hình như cứ lên xuống thất thường như tàu lượn siêu tốc vậy. Rõ ràng hồi nhỏ là cái đứa mà anh dụ nhảy xuống hố rồi cho kẹo cũng sẽ không ngần ngại làm theo, thế mà bây giờ càng ngày càng chẳng thể hiểu nổi cậu nữa.

"Cho em ôm thêm lát nữa đi, anh, một lát nữa thôi."

A, thời gian cứ thế từng giọt từng giọt trôi qua.
Nếu họ là người yêu của nhau thì vào lúc này, sau khi kết thúc cái ôm, họ sẽ hôn lên má, hôn lên môi nhau rồi nhỉ. Cậu chỉ mới mơ thấy cảnh hôn nhau với anh trong những giấc mơ của mình thôi, chứ bây giờ mà dám rướn người lên thật thì chắc chắn sẽ bị anh Anxin đánh chết.

Nghĩ đến việc không đạt được Happy Ending, cũng chẳng đạt được Bad Ending mà lại nhảy thẳng vào Death Line thì đáng sợ quá, Sanghyeon rũ ngồi dậy, định bụng sẽ dùng cả kiếp sau để gặm nhấm dư vị của cái ôm này. Thế nhưng cậu lại phát hiện ra, sau khi mình rời đi, Anxin-hyung tuy bề ngoài trông có vẻ không có gì bất thường, nhưng vành tai lại đỏ bừng lên.

Ủa?

Sở hữu khứu giác thính nhạy siêu cấp như loài cún đối với những điều bất thường, đôi tai cún vô hình của cậu lập tức dựng đứng lên. Biểu hiện của anh đáng nghi thật đấy... Nghĩ vậy, Sanghyeon không khỏi nảy ra suy nghĩ, liệu bây giờ có phải là thời cơ tốt để đưa ra yêu cầu đó không?

"Anh ơi, tối nay em ở lại nhà anh ngủ được không..."

Zhou Anxin ngẩng đầu lên, đập vào mắt anh chính là một đôi mắt cún con đáng thương tội nghiệp, cái mỏ thì mếu máo đầy uỷ khuất nhìn mình.

Thôi lạy, Chung Sanghyeon ơi em là heo chứ có phải là chó đâu.

Từ sau năm mười lăm tuổi, buổi tối bọn họ đã không còn ngủ chung với nhau nữa rồi. Hình như có một ngày, anh rủ Sanghyeon buổi tối qua nhà cùng chơi game, nhưng Sanghyeon - người vốn dĩ luôn đặc biệt vui vẻ đồng ý - lại từ chối, từ đó về sau cậu chưa bao giờ nhắc lại chuyện này nữa. Thế nên, tại sao sau hai năm tự dưng lại muốn ngủ lại đây?

"Không được." Dù trong đầu lóe lên rất nhiều suy nghĩ, nhưng ngoài đời thực ra chỉ mới trôi qua vài giây. Anxin từ chối, đôi tai cún vô hình kia của cậu lập tức rũ rượi cụp xuống.

"Tại sao ạ?" Sanghyeon suýt thì khóc ròng tại chỗ.

"Ờ thì." Anxin nhìn bộ dạng rưng rưng chực khóc của cậu, đầu óc trong phút chốc trống rỗng.

Đó là nước mắt đấy à? Định khóc thật đấy à? Chỉ vì anh từ chối chuyện hai đứa buổi tối ngủ chung thôi sao?

"Đó là vì..." Nhưng một Anxin vốn luôn áp đảo thằng em một cách tuyệt đối, lúc này lại chẳng thể nghĩ ra được một cái cớ nào ra hồn. Thấy vẻ tuyệt vọng trên mặt Sanghyeon càng lúc càng đậm, Anxin cảm giác nếu mình còn không nói gì thì Chung Sanghyeon sẽ nhảy lầu tự tử mất, anh liền vội vàng mở miệng: "Vì buổi tối anh phải ôn tập, em ở đây sẽ ồn chết đi được."

Thậm chí anh còn không thèm lấy lý do là "anh không quen có người ở cạnh khi đang ôn tập", mà lại đổ hết lỗi lầm lên đầu Chung Sanghyeon.

Chà, đúng là phong cách của Zhou Anxin.

Sanghyeon vẫn tuyệt vọng như cũ, hay là bây giờ mình nhảy từ tầng hai xuống trước mặt anh luôn đi, tuy không chết được đâu nhưng sẽ khiến anh phải cắn rứt lương tâm, cứ thế để anh nếm trải cảm giác biết khiêm tốn và biết cắn rứt là gì. Đang lúc nghĩ ngợi lung tung như thế thì cửa phòng bị mẹ của Anxin đẩy ra.

"Anxin, mẹ gọi con ra ăn cơm mà con không nghe thấy à... Ơ, Sanghyeonie tới chơi đấy à? Ăn cơm chưa cháu? Vào ăn cùng luôn đi?"

Thế là Chung Sanghyeon đã không phải nhảy từ tầng hai xuống, cậu hí hửng ngồi bên bàn ăn nhà Zhou Anxin, đối diện với anh. Dì gắp một miếng thịt ba chỉ bỏ vào bát cậu, bảo: "Biết cháu tới là cô đã làm thêm mấy món nữa rồi, cái thằng bé này cứ toàn không đi cửa chính vào thôi. Lần sau tới nhất định phải bảo cô nhé. Đúng rồi Anxin, bạn tới chơi mà cũng không biết bảo mẹ một tiếng."

Lúc nói chuyện dì cứ dùng tiếng Hàn lẫn lộn tiếng Trung, Sanghyeon từ lâu đã quen thuộc rồi. Cậu cũng không biết dì đã nói gì với Anxin, chỉ thấy anh miễn cưỡng ậm ừ một tiếng, bưng bát cầm đũa lên lùa cơm, đáng yêu ghê. Chung Sanghyeon vừa nhìn vừa nở một nụ cười ngây ngô ngọt ngào. Nhưng có lẽ Zhou Anxin lại hiểu lầm rằng cậu đang khiêu khích mình, thế là anh thẳng chân đá cậu một cái dưới gầm bàn.

Ực, đau vãi. Chung Sanghyeon trong thoáng chốc lộ ra vẻ mặt đau đớn, làm mẹ Zhou cứ tưởng cậu ăn thịt bị giắt răng, vội vàng đưa cho cậu một chiếc tăm. Mặc dù vậy, nụ cười trên mặt Chung Sanghyeon lại càng ngoác rộng ra hơn sau khi nghe mẹ Anxin nói câu: "Sanghyeonie này, thời gian cũng không còn sớm nữa, hay là tối nay ở lại ngủ cùng Anxin đi, tí nữa ăn cơm xong gọi điện bảo mẹ một tiếng nhé."

Anxin ngồi đối diện ngược lại đã trở thành người tuyệt vọng. Anh nhắm tịt mắt, dứt khoát bưng bát cơm lên che kín cả mặt, mắt không thấy thì tim không đau.




Zhou Anxin, với tư cách là một người từng bị bóng đập trúng đầu và phải nằm viện suốt hai tuần, giờ đây lại cảm thấy người đáng lẽ phải vào bệnh viện không phải là mình, mà là những người xung quanh anh mới đúng. Sao đến tận bây giờ anh mới phát hiện ra Chung Sanghyeon là con gái cơ chứ? Rõ ràng là gia đình hai bên đều biết chuyện này, thế mà vẫn cứ để mặc cho Chung Sanghyeon chạy sang nhà anh suốt. Hồi nhỏ chưa có ý thức về giới tính thì thôi đi, nhưng chẳng lẽ bây giờ cả cái thế giới này chỉ có mình anh là người bình thường thôi sao?

Lúc xuất hiện với quả đầu quấn băng gạc, vị bác sĩ gặng hỏi đi gặng hỏi lại: "Cháu thực sự không còn cảm giác gì khác chứ?", Anxin liền nghiêm túc đáp: "Thực sự không có ạ." Nếu anh mà không bình thường, thì trên đời này chẳng có ai bình thường nữa hết. Sau khi xuất hiện, anh đứng trước cổng bệnh viện, nhìn đống tin nhắn ngập tràn sticker đáng yêu mà Sanghyeon gửi tới trên Kakaotalk, nghĩ bụng: Gợi ý rõ rành rành ra thế này rồi, sao đến tận bây giờ mình mới nhận ra Chung Sanghyeon là con gái nhỉ?

Thế nên, với tư cách là một đấng nam nhi đại trượng phu sinh ra ở Trung Quốc và hiện đang sống tại Hàn Quốc, việc đầu tiên anh làm sau khi về nhà chính là dặn mẹ từ nay về sau đừng có tùy tiện cho Chung Sanghyeon vào phòng mình nữa. Mà thật ra cái câu này anh đã nói không dưới ba lần rồi. Cứ mỗi lần cãi nhau với Sanghyeon xong là anh lại hậm hực lao về nhà cằn nhằn với mẹ, cuối cùng kết thúc bằng câu nói này. Mẹ anh thì đã quá quen với cách chung sống của hai đứa, nên miệng thì ậm ừ đồng ý, kết quả là đến ngày hôm sau đã quăng luôn chuyện đó ra sau đầu. Trẻ con cãi nhau thì cứ để chúng nó tự làm hòa theo cách của mình, đó chính là triết lý sống mà mẹ anh luôn quán triệt.

Nói tóm lại, sau khi Anxin phát hiện ra Sanghyeon là con gái, tuy vóc dáng của cô nàng hơi đô con một chút, tính cách hơi dính người một tẹo, nhưng vì anh là người anh lớn hơn một tuổi, anh tự thấy mình có trách nhiệm phải uốn nắn lại cái tư tưởng hời hợt, thiếu đứng đắn của cô nhóc.

Đừng có suốt ngày động một tí là ôm ôm ấp ấp với anh... Hồi trước thì không chấp, chứ bây giờ còn muốn anh hôn hôn là cái kiểu gì hả?

Chẳng lẽ... Chung Sanghyeon thích mình thật sao...

Ơ, khoan đã.

Không lẽ Chung Sanghyeon thích anh thật á?!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net