4
Đôi lời từ tác giả:
Thú thật với bạn, mình đã mất rất nhiều thời gian để hoàn thành chương này. Theo quan điểm của mình, thì đây là một chi tiết khá khó để viết cho đúng, thế nhưng, mình thực sự rất hài lòng với cách mà phân cảnh đầu tiên này giữa hai người họ diễn ra, và mình hy vọng bạn cũng sẽ yêu thích nó như mình vậy!!
—
Căn phòng khách sạn lần này rộng hơn lần trước, ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa từ hai chiếc đèn ngủ đặt sát hai bên giường. Trong phòng chỉ có duy nhất một chiếc giường, chẳng thấy bóng dáng của chiếc ghế bành hay ghế sofa nào.
Minhyung khựng lại ngay khi vừa bước qua cửa ra vào, sau khi đã cất lời chào người đàn ông đang đợi sẵn mình. Trước khi cậu kịp thốt lên câu hỏi về biến mất trống trải vài món đồ đạc trong phòng, Geonwoo đã kịp bắt được biểu cảm trên gương mặt cậu và nở một nụ cười rạng rỡ.
"Hôm nay chúng ta không cần đến ghế sofa hay bất cứ thứ gì tương tự đâu," anh nói, nắm tay dẫn Minhyung tiến về phía giường; một cái nắm tay dứt khoát nhưng không hề cưỡng ép. "Thứ bọn mình cần là chút không gian riêng."
Những lời đó khiến mạch đập của cậu bắt đầu dồn dập hơn. Cậu để mặc cho anh kéo mình về phía trước cho đến khi đứng đối diện trực tiếp với Geonwoo. "Cậu sẵn sàng rồi chứ? Cậu vẫn nhớ tất cả những gì bọn mình đã thảo luận chứ?"
Minhyung gật đầu. "Ừm vâng, cả hai đều đúng cả" Cậu vừa hào hứng vừa có chút lo lắng, nhưng sự quan tâm chu đáo đến mức ngạc nhiên mà Geonwoo dành cho mình lại khiến cậu thấy anh thật dễ chịu, và một nụ cười nhẹ khẽ hiện trên gương mặt cậu.
"Được rồi, vậy thì cậu ngồi hoặc quỳ xuống sàn, ở giữa hai chân mình, bất cứ kiểu tùy thích nào mà cậu thấy thoải mái là được." Geonwoo chỉ thị khi anh ngồi xuống mép giường.
Cảm giác nóng bỏng lan dần lên cổ Minhyung. Cậu biết sự lựa chọn này không phải là một cái bẫy, nhưng chính hành động tuân theo một mệnh lệnh trong lúc này đã khiến cậu đỏ cả mặt. Cuối cùng, cậu chọn cách ngồi khoanh chân trên tấm thảm mềm mại, lòng bàn tay đặt nhẹ lên đầu gối, thầm cảm tạ bộ đồ thoải mái mà Geonwoo đã bảo cậu mặc trước đó.
Cậu ngước nhìn lên, như thể chờ đợi những gì sẽ xảy ra tiếp theo.
"Ngoan lắm."
Cụm từ đơn giản ấy gửi một luồng điện chạy dọc sống lưng cậu.
"Mình có thứ này cho cậu này," Geonwoo thì thầm. Anh với tay lấy chiếc hộp đang đặt cạnh mình trên giường, chậm rãi mở ra và nghiêng nó về phía Minhyung.
Trái tim Minhyung đập loạn nhịp rối tung lên.
Nằm gọn bên trong là một chiếc vòng cổ. Chất liệu da màu đỏ sẫm với phần khóa và vòng khuyên bằng bạc lấp lánh phản chiếu ánh đèn ngủ. Đẹp đẽ, nhưng cũng thật đáng sợ.
Ánh mắt cậu vội vã ngước lên. Geonwoo đang mỉm cười, đúng thế, nhưng ẩn sau nụ cười ấy còn có một điều gì đó khác nữa. Một sức nặng đằng sau ánh nhìn của anh. Một thứ gì đó sâu thẳm và vô tận, khiến hơi thở của Minhyung nghẹn lại.
Một bàn tay khẽ nâng lấy khuôn mặt cậu, ngón cái vuốt ve trên làn da trong một cử chỉ âu yếm dịu dàng. Cậu tựa sát vào lòng bàn tay ấy một cách vô thức chẳng nghĩ ngợi gì.
"Có lẽ," Geonwoo nói khẽ, "nó là điều khiến cậu tò mò nhất, có đúng không?" Giọng anh không hề có ý trêu chọc, và dù nói như thể đang hỏi, anh rõ ràng không hề đợi một câu trả lời. "Mình thì vốn biết vài thứ về nó rồi. Nhưng mình vẫn thừa nhận rằng..." Tiếng cười khẽ của anh trầm thấp và đầy trìu mến. "Đã khá lâu rồi mình mới lại bỏ nhiều công sức nghiên cứu như thế này đấy. Đồng đội cứ trêu mình mãi, hỏi xem có phải mình đang ngồi học thuộc lòng thời gian hồi chiêu (timers) và phép bổ trợ (cooldowns) như tân binh không. Mình thì lại chẳng thể nào nói cho họ biết sự thật là mình đang làm gì cả."
Minhyung bật ra một tiếng khẽ cười, nhưng đôi mắt cậu cứ không tự chủ được mà nhìn về phía chiếc hộp. Nhìn về phía chiếc vòng cổ, lồng ngực cậu phập phồng nhanh hẳn.
"Mình đã luôn muốn làm mọi thứ thật tốt cho cậu."
Những ngón tay của Geonwoo nhẹ nhàng nâng cằm cậu lên, đủ dứt khoát để cậu không thể né tránh. Ánh mắt hai người chạm vào nhau.
"Mình mua cái này vì mình nghĩ rằng nó sẽ trông cực kỳ hợp khi ở trên cổ cậu," anh nói. "Nhưng những gì mình nghĩ không quan trọng. Cậu có muốn nó không? Cậu có muốn mình đeo chiếc vòng này lên người cậu không? Cậu có muốn thuộc về mình, chỉ riêng đêm nay thôi không?"
Âm thanh thoát ra từ cổ họng Minhyung không hẳn là một câu trả lời, mà giống như một tiếng rên rỉ yếu ớt. Một tiếng rên rỉ chết tiệt. Toàn bộ cơ thể cậu run rẩy vì mong đợi, vì lời hứa hẹn đang lơ lửng giữa không trung.
Nhưng Geonwoo vẫn không hề cử động, cũng chẳng hề hối thúc, cho đến khi khuôn miệng khô khốc của Minhyung nặn ra thành lời.
"Làm ơn..." Giọng cậu run rẩy như sắp vỡ vụn, nhưng cậu vẫn cố gắng thốt ra lời, đôi mắt mở to nhìn chăm chú vào ánh nhìn của Geonwoo. "Làm ơn... cậu hãy đeo nó lên cho mình với"
Trong giây lát, mọi thứ như nín lặng, rồi đôi môi Geonwoo cong lên thành một nụ cười mãn nguyện hài lòng.
"Ngoan lắm."
Đôi bàn tay cẩn trọng lướt nhẹ, đưa chiếc vòng cổ bao quanh cổ cậu. Chất da mềm mại, dẻo dai, không quá chật nhưng lại hiện diện rõ rệt. Một sức nặng, một sự hiện hữu, một dấu ấn không thể nhầm đi được.
Và khi tiếng khóa cài vang lên, Minhyung rên rỉ một cách vô thức, cậu run rẩy trước cảm giác mà nó mang lại và cả ý nghĩa đằng sau đó.
Giọng Geonwoo trở nên khàn đặc hơn khi anh thì thầm: "Hoàn hảo."
Anh để những ngón tay mình lướt nhẹ một cách lơ đãng trên lớp da, kiểm tra xem nó có vừa vặn không. "Giờ thì, cậu hãy nghe cho kỹ đây. Một khi đã đeo vòng cổ lên, sẽ có những luật nhất định."
Nhịp thở của Minhyung nín lại.
"Không được nói chuyện trừ khi mình cho phép," Geonwoo tiếp tục. "Thú cưng thì không biết nói. Cậu có thể phát ra âm thanh, nhưng ngoài ra thì sao? Cứ im lặng thôi. Cậu phải lắng nghe và cố gắng hết sức để làm theo mệnh lệnh của mình. Hiểu chứ?"
Một cái gật đầu run rẩy.
"Và thêm điều nữa," Geonwoo bồi thêm, "Cậu không được phép đứng. Chỉ được bò bằng tay và đầu gối thôi. Cậu cúi thấp người, và giữ nguyên ở tư thế thấp, cho đến khi mình quyết định khác đi."
Một điều gì đó trong lồng ngực Minhyung khẽ rộn ràng rung động, giống như một cánh cửa vừa mở toang ra mà cậu chưa từng nhận ra nó có tồn tại.
Trong khi những lời nói của Geonwoo thấm dần vào tâm trí, những đường nét của thế giới xung quanh bỗng trở nên mờ ảo và mềm mại hơn. Cậu vẫn nghe thấy giọng nói phía trên mình, nhưng cảm giác thật xa xăm, như thể cậu đang ở dưới nước, như thể mọi âm thanh đều phải xuyên qua một lớp bông dày mới chạm đến được cậu.
Geonwoo nghiêng đầu, quan sát cậu một cách cẩn thận.
"Ôi trời," anh lẩm bẩm. "cậu chìm vào trạng thái này nhanh quá."
Hai bàn tay anh nâng lấy ôm khuôn mặt Minhyung. "Cậu cảm thấy dễ chịu đến sao?"
Một tiếng ậm ừ thoát ra từ cổ họng Minhyung một cách vô thức.
"Gối đầu lên đùi mình nào. Để mình vuốt ve cậu cái nhé."
Cậu vâng lời một cách tự nhiên chẳng khác gì như hít thở. Cậu cúi xuống, áp má vào khối cơ bắp vững chãi nơi đùi Geonwoo. Cơ thể cậu càng thả lỏng hơn ngay giây phút cảm nhận được đôi bàn tay rắn chắc đang luồn vào tóc mình.
"Đúng rồi," Geonwoo cười khẽ, xoa nhẹ những vòng tròn chậm rãi trên da đầu cậu, rồi vuốt xuống vùng cổ nhạy cảm. "Trời ạ, cậu còn đáng yêu hơn những gì mình có thể tưởng tượng đấy."
Qua đôi mi khép hờ, Minhyung ngước nhìn lên, thẫn thờ và bám víu lấy hơi ấm ấy.
"Ở yên đây một lát nhé," Geonwoo lẩm bẩm. Rồi anh đứng dậy; mất đi hơi ấm đột ngột khiến Minhyung cảm thấy bồn chồn, chơi vơi như mất phương hướng.
Nhưng Geonwoo đã quay lại ngay lập tức, đặt một chiếc hộp nhỏ khác bên cạnh chiếc hộp đầu tiên. Anh cúi xuống đặt một nụ hôn trấn an lên trán Minhyung.
"Thấy chưa? Mình quay lại ngay mà."
Sự nhẹ nhõm nở rộ trong lồng ngực. Cậu dụi đầu vào chân Geonwoo, cuộn người lại thật gần, và người đàn ông kia mỉm cười dịu dàng.
"Để xem cậu nghe lời mình đến mức nào nhé? Có thể quỳ đúng thế không? Hai tay để sau lưng, mắt nhìn vào mình đi nào."
Cậu phải rất nỗ lực, bởi cơ thể lúc này cảm thấy thật chậm chạp và nặng nề, nhưng Minhyung vẫn xoay xở để quỳ thẳng dậy, đan hai tay sau lưng và ngước nhìn lên. Thế giới xung quanh vẫn còn mờ ảo, nhưng lời khen ngợi theo sau đó đã giúp cậu định thần lại đôi chút.
"Ngoan lắm."
Những lời đó còn quý giá hơn cả oxy đối với cậu lúc này.
"Há miệng ra nào."
Trong một giây lát thoáng qua, một phần nào đó trong Minhyung muốn chất vấn, muốn phản kháng, nhưng rồi làn sóng êm dịu của sự thoải mái đã kéo cậu chìm xuống. Đôi môi cậu ngoan ngoãn hé mở.
Một thứ gì đó nhỏ nhắn chạm vào đầu lưỡi cậu, tan chảy nhanh chóng trong vòm họng. Phải mất một lúc cậu mới nhận ra hương vị đó: socola đen đắng.
Đôi môi Geonwoo cong lên, đầy vẻ thích thú và trìu mến. "Cậu thật nóng lòng muốn làm hài lòng người khác mà. Mình biết mọi người gọi cậu là Gấu, nhưng thực sự cậu giống cún con hơn, phải không?" Ngón tay cái của anh lướt nhẹ nơi khóe miệng Minhyung. "Mình có thể gọi cậu như vậy không? Cậu hãy tự mình nói ra đi."
Cậu mất một lúc mới nói ra được, khuôn miệng không chịu nghe lời, còn đại não thì trì trệ.
"... Vâng ạ."
Bàn tay Geonwoo quay trở lại với mái tóc cậu, vuốt ve với sự chăm chút đầy ý nhị.
"Bé ngoan của mình. Cún cưng đáng yêu của mình. Chúng ta sẽ có rất nhiều niềm vui bên nhau đấy."
Nhiệm vụ đầu tiên thật đơn giản.
"Ngẩng đầu lên và 'ngồi đẹp' cho mình xem nào."
Minhyung vẫn đang quỳ, nghiêng đầu đầy bối rối khó hiểu trước khi làm theo lời anh dặn. Geonwoo nở nụ cười toe toét rồi đặt một mẩu socola vuông nhỏ lên sống mũi cậu.
"Để yên đó."
Mệnh lệnh quả có phần nhẹ nhàng. Minhyung đứng im như đông cứng cả người hệt như tượng, giữ nguyên tư thế, đôi mắt đảo tròn đi một chút khi cố gắng dõi theo miếng kẹo đang lắc lư chực chờ rơi xuống. Lồng ngực cậu phập phồng quá mức, nhưng cậu vẫn xoay xở để giữ vững.
"Giỏi lắm" Geonwoo thì thầm, khéo léo đưa miếng socola vào miệng Minhyung. Vị ngọt lịm tan chảy trên lưỡi cậu khi những ngón tay ấm áp đang vuốt ve mái tóc cậu. "Cún cưng ngoan ngoãn quá."
Những thử thách nhỏ cứ thế tiếp diễn – giữ thăng bằng, đứng yên, hay dán mắt vào tay của Geonwoo. Mỗi lần làm tốt, cậu lại được thưởng thêm một miếng socola, thêm một cái xoa đầu hay vuốt ve, và một lời khen ngợi. Khi Geonwoo hỏi mượn "chân", Minhyung chớp mắt, rồi ngập ngừng đưa bàn tay mình ra. Geonwoo đón lấy và đặt một nụ hôn chậm rãi, nồng nàn lên mu bàn tay cậu.
Lồng ngực Minhyung thắt lại theo cái cách mà không hình phạt hay nỗi đau nào có thể gây ra được.
Nhịp điệu của nhiệm vụ và phần thưởng đưa họ đến khoảng không gian trống giữa phòng. Khi Geonwoo đứng dậy và bước ra xa khỏi giường, Minhyung khẽ rên rỉ phản đối, cậu đã bắt đầu nhớ nhung sự gần gũi ấy rồi.
"Lại đây với mình nào, cún con."
Về mặt lý trí của não, Minhyung biết chuyện này lẽ ra phải rất kỳ quặc, thậm chí là xấu hổ đến tủi nhục. Nhưng không. Cảm giác lại rất đúng đắn và dễ dàng. Cậu bò về phía trước, và khi Geonwoo cúi xuống đưa cho cậu một miếng socola khác, đôi mắt Minhyung sáng bừng lên.
"Cậu đang làm rất tốt."
Geonwoo di chuyển chậm rãi quanh phòng – đi theo, ngồi xuống, đứng yên, lại đây. Minhyung luôn ngoan ngoãn làm theo, đắm mình trong hơi ấm bình ổn từ những lời khen của Geonwoo, thu nhặt những nụ hôn nhiều như những viên socola vậy.
Cuối cùng, Geonwoo ngồi xuống mép giường, tay cầm giơ miếng socola cuối cùng.
"Cậu thấy cái này chứ? Lại đây lấy đi nào."
Minhyung tiến lại gần, mắt dõi theo món quà vặt, nhưng rồi Geonwoo lại ngậm nó vào môi mình với một nụ cười tinh quái.
Mệnh lệnh vang lên rõ mồn một trong đầu Minhyung trong khi trái tim cậu lỡ nhịp. Cậu rướn người lên, chỉ chần chừ trong một nhịp thở rồi "đánh cắp" miếng socola từ miệng Geonwoo.
Những bàn tay ấm áp ngay lập tức luồn vào tóc cậu, kéo cậu sát gần lại, và nụ hôn ngọt lịm vị socola sau đó sâu đậm và khao khát hơn bất kỳ nụ hôn nào họ từng trao nhau trước đây. Đến khi hương vị ấy tan biến hoàn toàn, Minhyung cảm thấy choáng váng.
Geonwoo áp môi mình vào môi Minhyung thêm lần nữa, thì thầm: "Mình nghĩ đã đến lúc bé cún cưng của mình cần nghỉ ngơi rồi. Lên đây nào!"
Minhyung vâng lời và để Geonwoo đỡ cậu nằm đè lên người anh. Anh ôm trọn lấy cậu trong vòng tay trong khi đôi bàn tay vững chãi vuốt ve dọc sống lưng và chải qua mái tóc cậu.
"Minhyung, nghe kỹ lời mình nhé, được chứ?" Geonwoo thì thầm bên thái dương cậu. "Cậu đã làm rất tốt. Rất ngoan. Bây giờ mình sẽ tháo vòng cổ ra, để cậu có thể từ từ trở lại trạng thái bình thường. Không cần vội đâu, mình ở đây mà. Chỉ cần tập trung vào giọng nói mình. Vào đôi tay này thôi."
Minhyung nghe rõ từng lời, nhưng khi khóa cài mở ra, cậu vẫn rên rỉ phản đối, rúc sâu hơn vào lồng ngực Geonwoo, không muốn rời xa sự an ủi mà chiếc vòng cổ mang lại.
"Cậu đã làm rất tốt rồi mà," Geonwoo lặp lại lời ấy thêm lần nữa. "Hít thở cùng anh nào. Vào... và ra. Cứ như thế nhé."
Phải mất một lúc lâu, sau những phút giây hít thở đều đặn và những cái chạm vỗ về, tâm trí Minhyung mới dần tỉnh táo trở lại. Cậu chớp mắt nhìn lên Geonwoo, đôi mắt vẫn còn to tròn và mơ màng, giọng cậu khàn đặc khi thốt lên:
"Trời ạ!"
Geonwoo chỉ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng và ấm áp. "Chào mừng cậu trở lại, cún con."
Những ngón tay anh vẫn tiếp tục vuốt ve mái tóc Minhyung. Geonwoo quan sát biểu cảm thẫn thờ ngơ ngác của cậu đang dần trở nên tỉnh táo hơn. Bàn tay còn lại của anh vẽ những hình thù vu vơ dọc sống lưng Minhyung, giúp cậu định thần bình tĩnh lại với thực tại.
"Cậu có muốn uống nước không? Hay ngủ một lát? Còn gì nữa không?" Giọng Geonwoo nhẹ nhàng và khẽ khàng. "Đôi khi, đặc biệt là sau lần đầu tiên như thế này, cơ thể cậu sẽ có chút... hơi quá tải."
Minhyung lắc đầu dựa vào lồng ngực Geonwoo, cậu vẫn bám chặt lấy anh như thể nếu buông ra cậu sẽ bị trôi dạt đi mất. Giọng cậu thốt ra khàn đục, đầy vẻ bối rối.
"Mình ổn. Chỉ là... không biết chuyện gì đã xảy ra với não mình thôi?"
Geonwoo cười khẽ, âm thanh ấy không hề có ý chế nhạo mà chỉ tràn đầy sự trìu mến. "Đó," anh giải thích, "chính là subspace. Nó giống như việc em bị say chính những hormone hạnh phúc do cơ thể mình tiết ra vậy. Nó xảy ra vì nhiều lý do, đôi khi là do đau đớn, đôi khi chỉ đơn giản là từ hành động hoàn toàn giao phó quyền kiểm soát cho người khác. Điều đó chỉ có nghĩa là não của cậu thực sự, thực sự thích những gì chúng ta vừa làm, bởi vì cậu đã chìm vào đó rất nhanh."
Minhyung hơi ngả người ra sau đủ để nhìn lên anh. "Nhanh ấy ạ? Nó giống như là... chỉ trong vài giây thôi. Cậu vừa đeo nó lên cổ mình và mình thì," cậu mơ hồ chỉ vào chính mình, "mình đã hoàn toàn biến mất. Cứ như vậy trong cái nháy mắt thoáng qua thôi."
"Chính xác." Geonwoo mỉm cười. "Có vẻ như cậu rất nhạy cảm. Đó không phải là điều xấu. Nó chỉ có nghĩa là mình cần phải chăm sóc cậu kỹ hơn thôi, giúp cậu bình tĩnh lại và giữ tinh thần cậu ổn định khi cậu thoát ra khỏi trạng thái đó và trở về thực tại."
Minhyung sững sờ trố mắt nhìn anh, vẫn cố gắng xử lý thông tin hiểu xem chuyện gì đang xảy ra. Cậu hé môi định tranh luận phản bác, nhưng rồi cậu nhớ lại việc quỳ xuống bằng cả chân tay, việc vâng theo lời, và cảm giác an toàn dưới sức nặng của những lời khen và luật lệ đã dễ dàng đến thế nào. Mặt cậu nóng bừng đỏ ửng hết cả lên.
"Cậu có thích những gì bọn mình vừa làm không?"
Minhyung bật cười, một tiếng cười đầy vẻ không tin nổi. "Nếu cậu không nhận ra mình thích nó đến nhường nào, thì cậu đúng là hết hy vọng lẫn thuốc chữa thật rồi."
Câu trả lời khiến Geonwoo mỉn cười rạng rỡ hẳn lên. "Ồ, mình có thể nhận ra chứ, nhưng mình sẽ luôn hỏi. Hết lần này đến lần khác. Mình không quan tâm điều đó hiển nhiên đến mức nào, lời nói của cậu vẫn luôn quan trọng. Miễn cậu hạnh phúc và an toàn, vốn đã là ưu tiên hàng đầu trên hết. Luôn luôn như vậy!"
Điều đó chạm đến một góc khuất sâu thẳm trong lòng Minhyung. Cậu ngập ngừng một chút, rồi rướn người lên, đặt nụ hôn vào môi Geonwoo—nụ hôn đầu tiên do chính cậu chủ động. Đó là một nụ hôn mềm mại, chứa đựng sự biết ơn và tất cả những điều cậu chẳng thể thốt ra bằng lời.
Khi cậu lùi lại, giọng cậu đã nhỏ hơn nhưng đầy kiên định. "Cảm ơn cậu nhiều."
"Bất cứ khi nào cũng được," Geonwoo thì thầm, ngón tay ấm áp vuốt dọc theo xương hàm của cậu. Rồi nụ cười của anh chợt trở nên tinh nghịch, một tia lém lỉnh vụt sáng trong đôi mắt. "Vậy nên... mình đoán là bọn mình sẽ còn làm chuyện này nữa rồi nhỉ?"
Lần này Minhyung không hề do dự. Cậu nở một nụ cười rạng rỡ, một luồng sinh khí mãnh liệt bừng tỉnh trong ánh mắt. "Ừm chắc chắn rồi, bọn mình nhất định sẽ làm lại, và sớm thôi!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net