Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

10

Nếu bạn nói với Eom Seonghyeon rằng tối nay cậu sẽ "tiêu đời", có lẽ cậu ấy sẽ tin bạn ngay lập tức.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đứng trên sân khấu với ánh đèn rọi thẳng vào người, bộ não Seonghyeon hoàn toàn trống rỗng. Tất cả những gì còn sót lại trong đầu cậu lúc này là một mớ hỗn độn những câu hỏi "cái quái gì đang diễn ra thế này" cùng hàng loạt từ ngữ vô nghĩa mà cậu chẳng còn tâm trí đâu để giải mã. Cảm giác như có ai đó vừa rút cạn không khí khỏi phổi, và cậu cần phải ngồi xuống ngay lập tức.

Đám đông ngoài kia vẫn đang gào thét, từng đợt sóng âm thanh chói tai dội thẳng vào thính giác. Phía trên đầu, ánh đèn sân khấu bùng nổ như hàng ngàn ngôi sao băng, nhấp nháy đủ sắc trắng, vàng và xanh. Ngay dưới tâm điểm rực rỡ đó là Ahn Keonho, nụ cười rạng rỡ như chú cún con nở trên đôi môi hồng hào - đôi môi mà Seonghyeon chợt nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào nhiều hơn mức cần thiết.

Cả hai vẫn còn đang thở dốc, một điều quá đỗi rõ ràng khi Seonghyeon có thể nghe mồn một tiếng thở của Keonho vì khoảng cách giữa họ lúc này gần đến mức không tưởng. Chưa kể đến việc Ahn-chết-tiệt-Keonho vẫn đang chạm nhẹ vào trán mình, Seonghyeon cảm giác đầu gối sắp không trụ vững nổi khi mớ dây thần kinh cứ căng lên như dây đàn.

Thật là một phép màu khi cậu vẫn có thể bám víu vào chút bình tĩnh cuối cùng để đứng vững, ngay cả sau màn tiết lộ gây chấn động mà Keonho vừa thực hiện.

"Cái quái gì thế này..." Seonghyeon thốt lên lời thì thầm yếu ớt, chiếc micro vô tình chạm sát vào môi. Cậu thậm chí còn chẳng nhận ra mình vừa nói điều đó trước mặt hàng ngàn người. "Ôi trời ơi."

Đám đông xung quanh bật cười nồng nhiệt, và sự xấu hổ bao trùm lấy Seonghyeon như một lớp da thứ hai. Trái tim vẫn đập thình thịch vào lồng ngực, và đôi tay cậu không thể ngừng run rẩy. Thế giới có lẽ đã ngừng quay theo cách mà cậu từng biết, bởi việc được song ca cùng Keonho đã cuốn phăng mọi bực bội và lo âu trong lòng Seonghyeon, và trái đất chắc chắn đã thực sự đứng khựng lại vào giây phút chuyện đó xảy ra.

Cậu cảm giác mình có thể nôn ngay tại chỗ này mất. Hoặc ngất xỉu ngay trên sân khấu thì nghe chừng cũng không phải là một ý kiến tồi.

Ahn Keonho vẫn giữ nguyên nụ cười ngốc nghếch, vừa nguy hiểm vừa ngây thơ đó. Seonghyeon thậm chí chẳng thể tìm được từ ngữ nào để mô tả nổi vẻ mặt của anh lúc này. Trông nó có chút phấn khích, chút lo lắng, và chết tiệt thật - Keonho vẫn đẹp trai đến mức kinh khủng. Ai đó làm ơn mang cho cậu một cái quan tài và chôn sống cậu ngay tại đây luôn đi.

"Mỉm cười trước ống kính đi nào, Seonghyeon," Keonho thì thầm như thể thế giới này chỉ còn lại hai người. Nhưng vì anh đang nói thẳng vào micro nên đám đông lại càng hò reo điên cuồng hơn nữa, khiến Seonghyeon thật sự muốn tan biến ngay tại chỗ. "Tớ sẽ chẳng còn streamer đáng yêu nào để donate tiền cho nữa nếu cậu ngất xỉu ngay lúc này đâu."

Đám đông cười rộ lên.

Chuyện này thật sự đang xảy ra ở concert sao? Đây không phải là một cuộc khủng hoảng truyền thông đang diễn ra trực tiếp đó chứ? Keonho không sợ sẽ gặp rắc rối khi làm việc này trước mặt hàng ngàn người hâm mộ à? Chưa kể cậu thật sự chỉ là một kẻ vô danh, và ôi trời, số tiền mà anh đã donate cho cậu trong những tháng qua có thể nuôi sống mười gia đình đấy.

Môi Seonghyeon run rẩy vì không tin nổi. "Mỉm cười? Cậu vừa mới thực hiện một vụ mưu sát cảm xúc đấy, vậy mà cậu muốn tớ mỉm cười sao?"

Keonho cười khẩy rồi ngả người ra sau. Seonghyeon ghét cái cách mà cậu lập tức cảm thấy nhớ hơi ấm trên trán mình.

"Cậu trông rất quyến rũ khi như thế này đấy."
Đám đông gầm vang, và bộ não của Seonghyeon mất khoảng năm giây để khởi động lại.

Nụ cười của Keonho chỉ càng rộng thêm. Khi thấy Seonghyeon không đáp lại, anh nheo mày như thể đang mong đợi điều gì đó nhưng lập tức che giấu đi. Anh đảo mắt nhìn xung quanh, một nụ cười tự mãn hiện trên môi khi đưa micro lên một lần nữa, ánh mắt lộ rõ vẻ tinh quái.

Anh rướn người về phía trước, và Seonghyeon khẽ kêu lên một tiếng nhỏ. Tiếng kêu ấy khiến khán giả được dịp xuýt xoa tán thưởng, nhưng cậu chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến chuyện đó lúc này.

"Tớ sẽ nói lại một lần nữa, hãy nhớ kỹ nhé Eom Seonghyeon," Keonho thì thầm, và thanh âm ấy nghe chẳng khác nào một bản tình ca rót vào tai cậu. "Đừng bắt tớ phải lặp lại lần thứ hai."

Seonghyeon tin rằng cả sân vận động lúc này đều có thể nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập liên hồi.

"KEO, vị đại gia ẩn danh hay nói chuyện qua Super Chat" Keonho bắt đầu, một nụ cười đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt. "... chính là tớ, Ahn Keonho, hay còn gọi là bias của cậu đấy!"

"...Cậu không cần phải nhắc đến vế sau đâu."

"Tại sao không?" Keonho ném cho cậu một cái nhìn trêu chọc. "Chúng ta đều là fan số một của nhau mà."

Âm thanh theo sau đó gần như xé toạc không gian. Một tiếng hét, một tiếng gầm, một làn sóng âm thanh nhấn chìm mọi suy nghĩ mạch lạc còn sót lại của Seonghyeon. Sàn nhà như rung chuyển dưới chân cậu - không, cả hành tinh này chắc chắn đang rung chuyển, vì chẳng đời nào một chuyện nhục nhã thế này lại xảy ra ngoài đời thực. Cậu chắc chắn 100% rằng Ahn Keonho đang công khai tán tỉnh cậu.

Ngay trên sân khấu, trước mặt hàng ngàn người hâm mộ.

Seonghyeon không biết nên khóc hay nên cười, hay là cứ thế bỏ chạy khỏi cái concert quái quỷ này cho xong.

Cậu chớp mắt một lần, hai lần, thêm lần thứ ba cho chắc ăn.

Cậu nhắm mắt lại. Nếu không nhìn thấy Keonho và thế giới xung quanh, bộ não cậu có lẽ sẽ tự huyễn hoặc rằng đây chỉ là một giấc mơ kỳ lạ, rồi phát tín hiệu để cơ thể tỉnh giấc.

Nhưng khi Seonghyeon mở mắt ra một lần nữa, cậu lại bắt gặp Keonho đang nhìn cậu với đôi mắt lấp lánh như bị mê hoặc.

Bộ não Seonghyeo đang chạy chậm đến mức cậu thề là mình có thể nghe thấy cả tiếng nhạc khởi động của Windows XP vang lên trong đầu.

Bằng cách nào đó, việc Ahn Keonho bày ra một trò biểu diễn công khai thế này lại hoàn toàn hợp lý. Anh ấy vốn dĩ vẫn luôn khờ khạo và ngốc nghếch như vậy, chẳng bao giờ hiểu hết được mức độ nghiêm trọng đằng sau những hành động của mình. Ví dụ điển hình chính là trò này đây. Seonghyeon chắc chắn sẽ phải khổ sở lắm mới giải thích nổi đống chuyện rắc rối này với đám bạn cùng lớp khi quay lại trường vào thứ Hai tới.

À, nếu cậu còn có thể đến trường vào thứ Hai.
Có lẽ cậu nên nghỉ học một tuần luôn cho rồi, bởi lẽ việc hồi phục sau cú sốc này chắc chắn sẽ ngốn của cậu cả đời mất thôi.

"...Cậu đùa đúng không?" Seonghyeon buột miệng, mọi tế bào thần kinh trong cơ thể như đang bốc cháy. "Cậu không nghiêm túc đâu nhỉ? Đây giống như... một chiêu trò PR đúng không? Cậu đang lừa tớ à?"

Keonho trông sốc một cách bất ngờ. "Cái gì? Tớ không bao giờ đùa về chuyện này! Hyung, cậu phải tin tớ chứ!"

Tai Seonghyeon đỏ ửng, cậu há hốc mồm kinh ngạc. Cậu ấy vừa gọi mình là 'hyung' sao?

Tiếng reo hò của đám đông lúc này đối với tai cậu chỉ còn là những âm thanh nhiễu trắng vô nghĩa.
"Và cậu mong tớ tin cậu sao? Cậu đang cười toe toét tận mang tai kìa!"

"Cậu không thích tớ cười sao?"

"Tớ... tớ..." Seonghyeon lắp bắp, đôi tay run rẩy quanh chiếc micro. "Cậu... nghiêm túc đấy à?"

"Nghiêm túc," Keonho gật đầu dứt khoát, nhún vai ra hiệu về phía đám đông. "Tớ có thể chứng minh cho cậu thấy, concert này chỉ kết thúc khi tớ nói nó kết thúc thôi."

Seonghyeon nhắm chặt mắt, không thể tin nổi chuyện này lại đang xảy ra với mình lúc này.

"...Được rồi, ừm," cậu suy nghĩ nát óc, đưa ra một câu hỏi hóc búa để chứng minh rằng Keonho rõ ràng là đang trêu chọc mình. "Ngày chính xác mà tớ bắt đầu livestream là ngày nào?"

Keonho thậm chí còn chẳng buồn chớp mắt. "Ngày 13 tháng 1 năm 2025. Đêm thứ Hai, khoảng 1 giờ 14 phút chiều. Tức là 13 giờ 14 phút nếu cậu thích dùng giờ quân đội," anh trả lời, nụ cười như dính chặt trên môi. "Cậu đã stream trong khoảng... ba tiếng bốn mươi bảy phút!"

Toàn bộ linh hồn của Seonghyeon như lìa khỏi xác.

"...Ngay cả tớ cũng chẳng biết chính xác ngày mình bắt đầu stream nữa." Cậu nói, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

"Chà, vậy thì tớ đã nhớ hộ cậu rồi đấy!" Keonho nháy mắt. "Bằng chứng đó đã đủ với cậu chưa?"

"Làm quái nào mà cậu biết được chuyện đó cơ chứ?" Seonghyeon thốt lên, giọng lạc đi giữa chừng. Cậu bắt đầu thấy đau đầu rồi đấy.

Keonho nhe răng cười đầy tinh quái.

"Tớ có trí nhớ rất tốt khi nói đến những thứ mà tớ thích."

Cái cách Keonho nói điều đó thật dễ dàng khiến tim Seonghyeon hẫng đi một nhịp trong lồng ngực. Cả sân vận động như phát cuồng, có tiếng hét, tiếng reo, tiếng xuýt xoa, đủ mọi loại biểu cảm âm thanh hỗn loạn mà cậu không tài nào phân biệt nổi. Tai cậu ù đi đến mức cậu nghĩ mình có khi bị điếc thật sự mất thôi.

Chuyện này không nên xảy ra. Chuyện này chắc chắn không thể nào đang xảy ra được.

"Tớ không..." Cậu định nói, nhưng giọng nói cứ thế nhỏ dần rồi tắt hẳn, chẳng biết phải tiếp tục thế nào. Thật sự đấy, ai đó làm ơn hãy khai sáng cho Seonghyeon xem cậu nên nói gì trong một cái kịch bản điên rồ như thế này đi!

Keonho chắc hẳn đã nhận ra sự ngập ngừng trên gương mặt cậu, vì nụ cười của anh dịu lại thành một vẻ gì đó nhẹ nhàng hơn, thậm chí là tràn đầy yêu thương. Seonghyeon đứng chôn chân tại chỗ nhìn người đối diện nắm lấy tay mình, nâng niu nhẹ nhàng, đưa lên môi và hôn lên những khớp ngón tay, trong khi dùng ngón cái mơn trớn bàn tay Seonghyeon.

Âm thanh bùng nổ sau đó chắc chắn có thể làm vỡ tan cả kính.

Seonghyeon thề là tầm nhìn của cậu thật sự trắng xóa trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cậu thậm chí còn chẳng nhận ra mình đã đứng đơ ra như phỗng, cho đến khi tiếng cười của Keonho rung động ngay bên cạnh, và một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.

Có phải cậu thực sự thích Keonho... theo cách đó không?

"Mỉm cười đi, Seonghyeon," Keonho thì thầm, chiếc micro đã được dời đi để khán giả không thể nghe thấy. Nhưng cậu chắc chắn đến 99% rằng ai đó ngoài kia sẽ đọc khẩu hình miệng toàn bộ cuộc trò chuyện của hai người từ nãy đến giờ cho mà xem.

"Lúc này khó mà cười được lắm," Seonghyeon rít qua kẽ răng, mặt đỏ như gấc.

"Tớ nói nghiêm túc đấy," Keonho cười. "Cậu trông đẹp nhất là khi mỉm cười."

Seonghyeon vừa thấy nhục nhã vừa thấy chóng mặt.

Nếu trên đời này thật sự có thần linh, cậu hy vọng họ sẽ đánh một tia sét xuống đây ngay bây giờ.

Cậu thậm chí không muốn tưởng tượng điều gì đang chờ đợi mình khi mở X lên.

Trước khi Seonghyeon kịp nghĩ xem nên nói gì, ánh đèn bỗng nhiên thay đổi, cậu thấy vài nhân viên sân khấu di chuyển ở góc tầm mắt và âm nhạc thì chuyển sang giai điệu kết thúc. Keonho đứng thẳng người dậy, vẫn nắm tay Seonghyeon như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời và vẫy tay chào đám đông bằng bàn tay còn lại. "Được rồi, mọi người ơi! Hãy dành cho người bạn song ca của mình một tràng pháo tay thật lớn nào!"

Khán giả vỡ òa. Đó là một kiểu âm thanh chấn động rung chuyển cả sàn nhà, xuyên qua xương tủy của Seonghyeon và len lỏi vào những phần não bộ vốn đã bị nướng chín đến mức không thể nhận diện của cậu. Những người ngoài kia đang hô vang tên cậu - tên thật của cậu - và đó là điều kinh khủng cũng như siêu thực nhất mà cậu từng trải qua. Cậu yêu cái cảm giác này, cái cảm giác được đứng trên sân khấu và nhìn thấy đám đông đang vẫy tay cùng tiếng hò reo cổ vũ dành cho mình.

"Mình...ờ... cảm ơn mọi người?" Cậu buột miệng vào micro, giọng nói lạc đi vì run rẩy. Đám đông lại thét lớn hơn nữa chỉ vì câu nói đó, Seonghyeon thậm chí còn chẳng hiểu nổi tại sao. Keonho bật cười, cái âm thanh rạng rỡ và có chút trẻ con ấy dường như khiến ánh đèn sân khấu càng thêm tỏa sáng lung linh.

"Cảm ơn mọi người vì đã đến! Chúc mọi người một đêm tuyệt vời!" Giọng Keonho vang dội khắp sân vận động, và khán giả gầm vang đáp lại, những chiếc lightstick vẫy đều tạo nên một biển ánh sáng. Seonghyeon nghĩ mình đã thấy vài người bật khóc, nhưng có lẽ mắt cậu đang đánh lừa mình thôi.

Bất thình lình, ánh đèn bắt đầu mờ đi.

"Cái gì..."

"Suỵt, đi theo tớ," Keonho nói bên cạnh cậu trong bóng tối. Anh khẽ siết nhẹ tay và bắt đầu dẫn cậu về phía mép sân khấu.

"Chúng ta đi đâu..."

"Hậu trường," Keonho trả lời một cách trơn tru. "Cậu không thể đi bộ về chỗ ngồi qua lối đó được đâu." Anh ra hiệu về phía đám đông, nơi hàng ngàn người đang gào thét, quay phim, và cả khóc lóc nữa. "Một nửa trong số họ sẽ nhảy bổ vào cậu mất."

Seonghyeon há hốc mồm: "Cậu nói quá rồi đấy."

"Tớ không hề nhé," chàng idol bĩu môi. "Cậu chắc là đang lọt top thịnh hành ở sáu quốc gia rồi đấy. Tin tớ đi, lối này an toàn hơn."

Seonghyeon còn chưa kịp phản đối thì họ đã lách qua những tấm màn sân khấu. Âm thanh náo nhiệt ngoài kia bỗng trở nên nghẹt lại, ánh đèn rực rỡ mờ dần thành một làn sương vàng dịu nhẹ. Sự im lặng đột ngột tạo cảm giác không thực, giống như vừa bước ra khỏi một giấc mơ. Trong một khoảnh khắc, không ai nói gì cả, chỉ có tiếng thở. Seonghyeon có thể đếm được từng nhịp thở của Keonho, và cậu vô thức cố gắng điều chỉnh nhịp tim của mình cho khớp với chúng.

"Vậy, cậu thật sự là KEO sao?" Cuối cùng, trái tim của Seonghyeon cũng bình tĩnh lại. "Cậu đã nói điều đó trước mặt hàng ngàn người..."

Keonho nhún vai, vẫn còn hơi thở dốc. "Tớ đã nói với cậu rồi, tớ không thích giấu giếm điều gì với những người mà tớ quan tâm đâu."

"Cậu có nói thế đâu, nhưng thôi được rồi..." Seonghyeon cau mày, đôi má nóng bừng. "Việc hôn tay tớ trên sân khấu cũng là một phần của trò đùa sao?"

"Không phải trò đùa đâu, Eom Seonghyeon," Keonho rên rỉ, kéo dài tên cậu. "Tớ đang nói thật mà! Thề bằngmạng sống của tớ luôn."

Seonghyeon càu nhàu và Keonho lại bật cười, lần này nhẹ nhàng hơn hẳn lúc ở trên sân khấu. Âm thanh đó bao quanh cậu như ánh nắng mặt trời, và cậu ghét phải thừa nhận rằng nó mang lại cảm giác vô cùng ấm áp.

"Cậu đã làm rất tốt, thật sự đấy." Keonho rạng rỡ nhìn cậu.

Seonghyeon đỏ mặt. "Cảm ơn, tớ đoán cậu cũng vậy."

"Cậu đoán thôi sao? Nghe phũ phàng quá đấy Seonghyeon," chàng idol ngửa đầu ra sau cười lớn, nụ cười rạng rỡ như nắng hạ.

"Cậu còn muốn tớ nói gì nữa đây?" Seonghyeon bĩu môi.

"Cũng đúng," Keonho nói, rồi vẻ mặt anh dịu lại một lần nữa. Nụ cười ấy tan chảy thành một thứ gì đó khiến hơi thở của Seonghyeon nghẹn lại, chứa đựng quá nhiều sự trìu mến khiến lòng bàn tay cậu bắt đầu đổ mồ hôi. "Tớ chỉ thấy hạnh phúc vì lần đầu tiên được trực tiếp nghe cậu hát."

...Ahn Keonho đúng thật là một mối hiểm họa chết người mà.

Trái tim Seonghyeon lại một lần nữa phản bội chủ nhân khi bắt đầu đập loạn nhịp, ngay khi cậu vừa mới vất vả lắm mới làm nó bình tĩnh lại được đôi chút.

Nhưng trước khi cậu kịp đáp lại, các nhân viên đã ùa tới để chăm sóc cho Keonho, họ choàng khăn qua vai và dẫn anh về phía phòng thay đồ. Một nhân viên khác cũng tiến đến hỗ trợ Seonghyeon, đưa cậu rời khỏi khu vực hậu trường để ra lối thoát hiểm, nơi khán giả đang bắt đầu ra về.

Cậu thậm chí còn chẳng có lấy một cơ hội để chào tạm biệt Keonho. Chết tiệt thật.

Đến khi được dẫn qua mê cung các hành lang hậu trường, tâm trí Seonghyeon vẫn còn đang chạy trong những luồng sóng nhiễu tĩnh điện. Không khí thoang thoảng mùi khói sân khấu và mồ hôi, và thi thoảng cậu lại nghe thấy tiếng vang vọng xa xăm của các fan đang hô vang.

Cậu bước ra ngoài không khí đêm mát lạnh, bước chân vẫn còn chút loạng choạng. Dưới ánh đèn đường bên ngoài nhà thi đấu, Seonghyeon chớp mắt vài lần để thích nghi, cố gắng định thần tìm cách quay trở về.

Và còn cả Minho nữa.

Ôi, Minho... Seonghyeon thở dài, đưa tay xoa xoa thái dương đang biểu tình. Cậu bạn chắc hẳn đang phát điên lên ở một góc nào đó rồi. Cậu chỉ thầm hy vọng là nó đã kịp gom hết đồ đạc của mình ra khỏi sân vận động. Nếu không, Seonghyeon thề là sẽ tự tay xử đẹp nó mất thôi.

"SEONGHYEON!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net