Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

16

Seonghyeon phát ra một âm thanh nghe như thể ai đó vừa đấm vào bụng cậu bằng một chiếc gối, và Keonho bắt đầu cười đến chảy cả nước mắt.
Thế rồi cậu trốn biệt sau cái máy tính bảng được đẩy lên sát mặt như một tấm khiên mỏng manh. Trời ơi, cứu anh với. Anh chỉ muốn nhảy bổ qua màn hình và ôm chặt lấy Seonghyeon ngay lúc này thôi.

"Đừng có nói mấy thứ như thế một cách thản nhiên vậy chứ," giọng nói nghèn nghẹt của Seonghyeon vang lên đầy van nài từ sau cái máy tính bảng.

"Nhưng đó là sự thật mà," Keonho cười, hoàn toàn phấn khích. Và lúc này, anh đang nói theo bản năng luôn rồi. "Và tớ thậm chí còn chưa nói phiên bản gây xấu hổ hơn đâu."

"Cái gì cơ..."

"Cái phiên bản mà tớ giải thích rằng tớ muốn nâng niu khuôn mặt đáng yêu của cậu và nựng má cậu đến mức nào vì trông cậu cực kỳ dễ thương khi..."

"Im miệng đi," Seonghyeon rên rỉ, hạ máy tính bảng xuống một chút, đủ để lộ đôi mắt mềm mại và dịu dàng nhưng vẫn đầy vẻ bất lực.

Keonho phải kìm nén một nụ cười toe toét. "Này, nếu điều đó giúp ích thì tớ sẽ không nhắc đến chuyện vẽ chân dung nữa."

"Tốt," Seonghyeon hừ một tiếng, vẻ mặt bắt đầu giãn ra đôi chút.

"...Nếu cậu vẽ cho tớ thứ khác."

Cái lườm mà Seonghyeon dành cho anh mang vẻ thẹn thùng hơn là giận dữ. "Thế cậu muốn tớ vẽ cái gì?"

Keonho không hề do dự, câu trả lời đã nằm sẵn trên đầu lưỡi:

"Cậu."

Seonghyeon giật mình, suýt chút nữa thì làm rơi cả bút như thể vừa bị trúng đạn.

"Cái gì? Tại sao chứ?"

"Bởi vì," Keonho nhún vai, cố gắng giấu đi sự trìu mến đang dâng trào trong giọng nói nhưng thất bại thảm hại. Nếu anh nói điều này trực tiếp trước mặt Seonghyeon ngay lúc này, có lẽ chính anh cũng sẽ là người lắp bắp mất thôi. "Tớ thích tất cả những gì cậu làm ra."

Có một khoảng lặng dài trôi qua. Thế giới qua màn hình bỗng trở nên tĩnh lặng đến mức Keonho tưởng như mình có thể nghe thấy cả tiếng tim đập nhanh của đối phương, trước khi Seonghyeon quyết định lên tiếng.

"...Khi không đứng trước ống kính, cậu đúng là một người hoàn toàn khác," Seonghyeon nói, câu nhận xét đột ngột ấy khiến Keonho thoáng bất ngờ.

Anh cười lớn, âm thanh sảng khoái vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh. "Thật sao? À thì, cậu cũng thật sự rất dễ thương mỗi khi bị tớ làm cho bối rối đấy."

"Cậu dừng lại ngay được không?" Seonghyeon nghiến răng, gương mặt đỏ tía tai như một quả cà chua chín mọng. "Tớ sẽ chặn cậu thật đấy, không đùa đâu!"

"Nhưng cậu sẽ không làm thế!" Keonho toe toét cười, nhe cả hàm răng rạng rỡ. Rồi anh sực nhớ ra một chi tiết quan trọng. "À đúng rồi, tớ quên chưa hỏi cậu chuyện này, bài hát mà cậu bảo sẽ phát hành sao rồi?"

Seonghyeon chớp mắt ngơ ngác. "Bài hát nào?"

"Cái bài mà cậu thông báo trên livestream tháng trước ấy."

Seonghyeon khựng lại một nhịp. "À, cái đó."

"Cậu vẫn chưa phát hành mà đúng không?"

"À, ừ thì," một nụ cười ngượng nghịu nở trên môi Seonghyeon, trông có vẻ hơi hối lỗi và pha chút tiếc nuối. "Lỗi thu âm thôi. Mic cứ bị vỡ tiếng, và phần mix nghe cứ bị đục thế nào ấy, nên tớ đã quyết định hoãn ngày phát hành lại để chỉnh sửa thêm."

Keonho phớt lờ sự thất vọng thoáng qua trong lòng lúc đó.

"Cậu định hoãn trong bao lâu?"

"Một tháng, hoặc có thể là hai."

Keonho ngồi bật dậy. "Lâu thế cơ à?"

"Cậu không muốn tớ tung ra một bài hát tệ hại đúng không?"

"Không," anh chậm rãi lắc đầu, ánh mắt trở nên chân thành hơn bao giờ hết. "Chắc chắn là không rồi, nhưng mà tiếc thật đấy, tớ đã rất mong chờ được nghe nó."

Seonghyeon mỉm cười, một nụ cười nhỏ xíu và đầy bẽn lẽn hiện lên trên gương mặt. "Tất nhiên rồi, fan số một của tớ mà."

"Cậu bắt đầu đặt biệt danh cho tớ từ bao giờ thế?" Keonho trêu chọc, dù những lời đó khiến một thứ gì đó ấm áp và rạng rỡ nở rộ trong lồng ngực. Anh nhận ra mình thật sự muốn được nghe cái danh xưng đó từ miệng cậu nhiều hơn nữa.

"Cậu ghét nó à?" Seonghyeon hơi nghiêng đầu hỏi lại.

"Giờ cậu lại đang xuyên tạc lời tớ rồi đấy," Keonho bật cười.

"Tớ cũng nghĩ thế," Seonghyeon lẩm bẩm, vẻ đắc ý hiện rõ trên đôi mắt hơi nheo lại.

"Đanh đá thật," Keonho thở dài nhưng nụ cười vẫn không rời khỏi môi. Seonghyeon cười lại với anh rồi lại bị cuốn vào chiếc máy tính bảng, tay cầm bút cảm ứng bắt đầu lướt những đường nét mới.

Tiếng sột soạt quen thuộc lấp đầy không gian cuộc gọi, mang theo một sự ấm áp và bình yên khiến tim Keonho không khỏi xao xuyến. Anh lặng lẽ quan sát cậu, cách lông mày Seonghyeon khẽ nhíu lại vì tập trung, và cái đầu lưỡi hơi ló ra một cách vô thức. Anh lại thấy tay mình ngứa ngáy nữa rồi. Uầy, cái hội chứng quái ác này đúng là không đùa được mà.

Một ý nghĩ bất chợt nảy ra khi anh cứ mải nhìn Seonghyeon vẽ.

"Này," Keonho đột ngột lên tiếng.

"Mhm?" Seonghyeon không ngẩng lên, đôi tay vẫn đang bận rộn với bản phác thảo.

"Tớ, ờ... tớ có mua quà cho cậu."

Điều đó ngay lập tức khiến Seonghyeon ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy sự nghi ngờ hiện rõ qua màn hình. "Sao nghe giọng cậu cứ như vừa phạm tội gì vậy?"

Keonho suýt sặc vì lo lắng, anh vội vã thanh minh: "Tại sao đó lại là giả định đầu tiên của cậu về tớ hả?"

"Vì cậu đang nói lắp và nghe có vẻ rất tội lỗi," Seonghyeon nhướn mày, đặt bút xuống.

"Cho cậu biết là tớ không có nói lắp nhé!"

"Cậu vừa mới làm xong đấy thôi," Seonghyeon bồi thêm một cú chót khiến Keonho chỉ biết câm nín.

Keonho rên rỉ và lấy tay vuốt mặt. "Được rồi, sao cũng được... để tớ cho cậu xem."

Anh với tay lấy chiếc hộp đen nhỏ để trên tủ đầu giường, cái hộp mà anh đã giấu dưới một xấp giấy viết lời bài hát. Tim anh bỗng nhiên đập nhanh hơn, và anh bắt đầu mặc định cái nhịp đập rộn ràng nực cười này chỉ dành riêng cho Seonghyeon.

Chỉ là một món quà thôi mà, sao anh lại lo lắng thế nhỉ?

Anh giơ chiếc hộp lên trước camera.

Seonghyeon chớp mắt, bối rối. "Cái gì thế?"

"Một món quà," Keonho tằng hắng. "Cho cậu, thật ra là cho chúng ta."

"Cho chúng ta?" Seonghyeon chậm rãi lặp lại, nhích lại gần màn hình hơn, đầy vẻ tò mò.

"Ừ. Vì tớ không thể... cậu biết đấy... gửi Super Chat cho cậu được nữa," Keonho cố tỏ ra thản nhiên, nhưng dù qua camera, anh biết sự ấm áp trong đôi mắt mình đang phản chủ. "Tớ muốn thay thế bằng thứ gì đó ý nghĩa hơn."

"Ồ?" Có vẻ gì đó thú vị len lỏi vào giọng nói của Seonghyeon. "Thứ gì có thể ý nghĩa hơn những lời tán tỉnh và những khoản donate khổng lồ của cậu chứ?"

Keonho đảo mắt đầy kịch tính. "Haha, cậu sẽ thấy thôi."

Anh bật mở chiếc hộp nhỏ đang giấu dưới gầm bàn. Bên trong là hai chiếc nhẫn bạc lấp lánh dưới ánh đèn, thiết kế thanh lịch với một viên đá quý nhỏ tinh tế đính ở giữa. Đó là nhẫn đôi, và đó cũng là lý do lớn nhất khiến Keonho quyết định chọn chúng.

Keonho rạng rỡ, đầy vẻ tự hào. "Nhẫn hẹn ước đấy! Đáng yêu đúng không?"

Seonghyeon đứng hình ngay lập tức.

Cậu chớp mắt liên tục, nhìn chằm chằm vào đôi nhẫn trong hộp rồi lại nhìn khuôn mặt đang rạng rỡ một cách ngây ngô của Keonho qua màn hình.

"...Nhẫn hẹn ước," cậu lặp lại chậm rãi, giọng nói có chút gì đó nghẹn lại.

"Ừ!" Keonho gật đầu lia lịa, chẳng mảy may nhận ra bầu không khí đang thay đổi. "Tớ tìm thấy cửa hàng này trên mạng. Mọi thứ đều rất sang trọng và bắt mắt nên tớ nghĩ mấy cái này sẽ rất hoàn hảo. Chúng thật sự rất đẹp luôn ấy!"

Có một âm thanh kỳ lạ, nghẹn ngào phát ra từ phía Seonghyeon. Điều đó khiến Keonho cau mày và người anh cứng lại.

"Không! Mhông phải, chúng..." Giọng Seonghyeon vỡ ra, và cậu vội quay mặt đi, cố giấu gương mặt đã đỏ bừng lên tận sau gáy. "Chúng... thật sự rất đẹp."

"Thế sao cậu cứ hành động kỳ quặc vậy?"

"Tớ không có kỳ quặc, xin lỗi nhé," Seonghyeon lẩm bẩm, tay lại chỉnh cái băng đô lần thứ tám trong vòng chưa đầy ba mươi giây. "Chỉ là... ờm, chúng là... một lựa chọn táo bạo đấy."

Keonho nghiêng đầu, vẻ mặt đầy hoang mang. "Nhẫn hẹn ước mà cũng táo bạo sao?"

"Không," Seonghyeon ho khan một tiếng để át đi sự bối rối. "Bình thường thì không, chỉ có cái của cậu thôi."

"Của tớ?" Keonho cau mày, anh cầm một chiếc lên, đưa sát vào camera để quan sát kỹ hơn. "Có vấn đề gì với nó à? Chỉ là một chiếc nhẫn bình thường thôi mà."

Seonghyeon cắn môi mạnh đến mức trông như thể cậu đang cố chịu đựng một cơn chấn động tâm lý nào đó.

"Chẳng có vấn đề gì với nó cả," cậu nói, giọng nói chao đảo giữa sự trìu mến vô hạn và một vẻ buồn cười không thể che giấu. "Chỉ là... wow."

"...Wow?"

"Mhm."

"Cậu chẳng nói cái gì ra hồn cả, Eom Seonghyeon."

"Chỉ là... cậu nhìn kỹ lại cái danh mục sản phẩm đi Keonho."

Nghe giọng Seonghyeon như thể cậu đang cố hết sức để không bật cười, điều đó càng khiến Keonho thêm bối rối.

"Tại sao?"

"Chẳng tại sao cả," Seonghyeon ngân nga, đôi mắt cong lại thành một nụ cười mà cậu đang tuyệt vọng che giấu sau bàn tay. "Chỉ là... vì mục đích giáo dục thôi."

"Không, nói cho tớ biết tại sao đi..."

"Keonho."

"Ơi?"

"Cậu rốt cuộc là có đọc đọc phần mô tả sản phẩm không thế?"

Seonghyeon nhìn anh với ánh mắt đầy ẩn ý, trong khi Keonho vẫn đang ngây ngô cầm chiếc nhẫn lên soi đi soi lại dưới ánh đèn, cố tìm xem có ký hiệu bí mật nào mà mình đã bỏ lỡ hay không. Mọi chuyện bắt đầu trở nên kỳ quặc một cách đáng ngờ.

"...Tớ có lướt qua."

Nụ cười của Seonghyeon rộng hơn. "Tớ hiểu rồi."

Keonho nheo mắt. "Sao cậu lại cười kiểu đó? Sao trông cậu như thể biết điều gì đó mà tớ không biết vậy? Sao... khoan đã."

Đôi mắt mở to, và anh bật người dậy.

"Khoan, khoan đã," anh dùng bàn tay còn lại vồ lấy cái laptop và cuống cuồng tìm lại trang web nơi đã mua nhẫn. "Đừng nói với tớ là... không thể nào, tuyệt đối không thể nào..."

Seonghyeon lấy tay che miệng, đôi vai run lên vì nhịn cười. Và khoảnh khắc Keonho đọc được phần mô tả sản phẩm của đôi nhẫn, mặt anh tái mét.

"...Ôi trời ơi."

"...Vâng?"

"Đây không phải nhẫn hẹn ước..."

Nụ cười của Seonghyeon thật tinh quái. "Thì có phải đâu."

"CHÚNG LÀ NHẪN CƯỚI À?!?!"

Seonghyeon phá lên cười, một tràng cười sảng khoái không thể kìm nén thêm được nữa. Đáng lẽ trong một hoàn cảnh khác, Keonho sẽ trân trọng tiếng cười rạng rỡ đó đến nhường nào, nhưng ngay lúc này, anh đang thật sự phát hoảng.

Anh nhanh chóng đóng sầm chiếc hộp lại như thể nó là một vật thể bị nguyền rủa. "Tớ... tớ định tặng cậu nhẫn cưới sao?!"

"Cậu đã tặng tớ nhẫn cưới rồi đấy thôi," Seonghyeon nói, vừa cười vừa đưa tay lau đi giọt nước mắt vì cười quá nhiều.

"T-T-Tớ không có ý định cưới cậu ngay bây giờ đâu!" Keonho hét lên, mặt nóng bừng đến mức anh cảm giác như mình sắp bốc hỏa đến nơi. "Cậu phải tin tớ... Ý tớ là, không phải là tớ không muốn, mà là tớ không định làm nó theo cách này..."

Seonghyeon khịt mũi, nhìn vẻ mặt hoảng loạn của anh một cách đầy thích thú. "Hành động của cậu lại đang nói điều hoàn toàn ngược lại đấy."

"Eom Seonghyeon..." Keonho rên rỉ bĩu môi đầy thất vọng. Tai anh đỏ rực, tay vẫn còn run rẩy sau phát hiện vừa rồi. Chắc chắn chẳng có gì trên đời này có thể vượt qua được khoảnh khắc hoảng loạn mà anh đang phải trải qua ngay lúc này.

Sao anh có thể vô tâm đến thế cơ chứ? Anh vừa mới làm mình bẽ mặt trước Seonghyeon chỉ vì muốn tặng một món quà. Chết tiệt, hai người thậm chí còn chưa chính thức hẹn hò nữa mà!

Mày đúng là đồ ngốc, Ahn Keonho.

Nhưng rồi, anh bừng tỉnh khỏi sự hối hận khi nghe thấy tiếng cười khúc khích của Seonghyeon từ đầu dây bên kia.

"Hửm?" Cậu ngân nga một cách ngọt ngào, mặt vẫn đỏ rực, vẫn mỉm cười như ánh nắng mặt trời. "Hay là tớ nên gọi cậu là chồng ngay từ bây giờ luôn nhỉ?"

Keonho suýt chút nữa thì sặc nước miếng.

"Eom Seonghyeon, cái đó không vui đâu..."

"Vui mà," Seonghyeon đáp, giọng trêu chọc thấy rõ.

"Không, không hề... tớ lỡ cầu hôn cậu mất rồi, ôi trời ơi, chuyện này thật điên rồ... tớ đúng là kẻ ngốc nhất thế giới..."

"Cậu không có cầu hôn," Seonghyeon nói, giọng dịu dàng nhưng nụ cười thì hoàn toàn ngược lại. "Cậu chỉ mới mua nhẫn cưới thôi."

Keonho phát ra một âm thanh nằm đâu đó giữa tiếng một con mèo đang hấp hối và tiếng ấm nước đang sôi sùng sục. Anh vùi mặt vào cái gối, chỉ muốn tan biến khỏi trái đất ngay lập tức để không phải đối diện với ánh mắt đầy ý vị kia của Seonghyeon nữa.

"Cái trang web đó đã lừa tớ," anh rên rỉ, tiếng nói nghẹn lại trong lớp bông của gối. "Tớ thề là nó có chữ 'hẹn ước' ở đâu đó... thật mà... có lẽ tớ đã bị ảo giác... ôi trời ơi..."

Anh ngẩng mặt lên vừa đủ để camera bắt được đôi mắt mở to đầy vẻ bị phản bội của mình.

"Cậu biết từ đầu rồi đúng không?"

Seonghyeon không thèm giấu giếm nữa, cậu chống cằm nhìn màn hình, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái. "Thì cái thương hiệu đó nổi tiếng là chuyên làm nhẫn cưới mà. Lúc cậu giơ cái hộp lên, tớ đã thấy logo của họ to đùng ở phía trên rồi."

"Thế mà cậu vẫn để tớ thao thao bất tuyệt về việc nó đáng yêu và hoàn hảo thế nào sao?" Keonho kêu lên đầy tuyệt vọng.

"Tại vì lúc đó trông cậu... hào hứng lắm," Seonghyeon bật cười, giọng cậu bỗng chốc trở nên trầm xuống và dịu dàng hơn một chút. "Với lại, nghe một idol nổi tiếng tự tin tuyên bố đã mua nhẫn cưới cho tớ... trải nghiệm đó cũng không tệ lắm đâu."

Keonho cảm thấy mặt mình lại chuẩn bị bốc khói lần nữa. Anh vớ lấy chiếc hộp nhẫn trên bàn, định bụng sẽ ném nó vào ngăn kéo sâu nhất có thể. "Tớ sẽ trả lại, hoặc vứt nó đi, hoặc đúc chúng lại thành một cái gì đó... không phải nhẫn cưới."

"Đừng," Seonghyeon ngăn lại, tay cậu vô thức chạm nhẹ vào màn hình như muốn giữ tay anh lại. "Cứ giữ lấy đi, dù sao thì... tớ cũng thích chúng."

"Cậu... thích chúng hả?" Keonho hỏi, giọng run cầm cập.

"Ừ." Seonghyeon mỉm cười, một nụ cười nhỏ đầy bẽn lẽn. Thế rồi biểu cảm đó nhanh chóng chuyển sang vẻ trêu chọc. "Kể cả khi cậu vô tình định biến tớ thành vợ cậu."

Keonho lại lấy tay tát bộp vào mặt mình một cái nữa rồi rên rỉ qua kẽ tay.

"...Làm ơn dừng lại đi mà."

Seonghyeon bật cười, tận hưởng sự khổ sở của đối phương. Keonho thề là anh sẽ bóp cổ cậu nếu như anh không yêu cậu nhiều đến thế.

"Vậy là tụi mình đang... hứa hẹn điều gì đó sao?" Seonghyeon hỏi khẽ.

Keonho khựng lại, trái tim hoàn toàn nổ tung trong lồng ngực. "Tớ..."

"Hửm?"

"Ý tớ là... không phải... kiểu như... trừ khi... cậu... Tớ... "

Anh đang bị chập mạch, hoàn toàn chập mạch. Và Seonghyeon rõ ràng là đang thưởng thức từng tế bào thần kinh bị thiêu cháy của anh. Đúng là độc ác thật mà.

"Thả lỏng đi," cậu khịt mũi. "Tớ sẽ không dí súng vào đầu bắt cậu cưới tớ đâu."

"Cậu không nên đùa về chuyện đó... "

"Nhưng," Seonghyeon nói, giọng trầm xuống một chút, "nếu cậu muốn đeo chúng... thì chúng mình có thể."

Não của Keonho rơi vào trạng thái tê liệt. "Đ-Đeo chúng á? Kiểu...cả hai đứa mình? Cùng lúc luôn???"

"Thì nhẫn cưới hoạt động như thế mà," Seonghyeon thản nhiên đáp, vẻ mặt tỉnh bơ. "Đừng nói với tớ là cậu mua nhẫn cặp mà lại nghĩ chỉ cần một người đeo thôi nhé?"

"Tớ biết nhẫn dùng thế nào mà!" Keonho kêu lên, nhục nhã ê chề.

Seonghyeon hơi nghiêng đầu, mỉm cười nhàn nhạt. "Vậy cậu có muốn đeo không?"

Keonho há miệng ra, rồi khép lại, rồi lại há ra. Chết tiệt thật, anh đúng là hết thuốc chữa rồi. Nếu anh James mà thấy anh đang hành xử thế này, chắc anh sẽ bị trêu cho tới bến mất. Nếu đám bạn mà biết, chắc tụi nó sẽ đào mộ chuyện này lên nhắc lại cho đến lúc anh xuống huyệt luôn quá.

Thế nhưng, ý nghĩ về việc Seonghyeon đeo chiếc nhẫn do chính tay mình mua thật sự quá sức hấp dẫn. Dù cho giờ đây ý nghĩa của nó không còn dừng lại ở một chiếc nhẫn hẹn ước thông thường nữa.

Và anh sẽ là kẻ dối lòng nếu nói rằng bản thân không cảm thấy phấn khích trước viễn cảnh được lồng chiếc nhẫn ấy vào ngón áp út của Seonghyeon.

"...Có," anh thì thầm, âm thanh nhỏ đến mức tưởng như tan biến vào không trung.

Nụ cười của Seonghyeon hiện ra, chậm rãi, rạng rỡ và dịu dàng đến mức khiến bầu không khí trong phòng như vừa tăng thêm vài độ ấm. Cảm giác ấy khiến đôi gò má của Keonho nóng bừng, một luồng nhiệt lan tỏa khắp lồng ngực.

"Được rồi," cậu cũng thì thầm đáp lại, giọng nói chứa đựng một sự hứa hẹn không tên. "Vậy thì tụi mình sẽ đeo nó."

Keonho nín thở, lồng ngực thắt lại vì một niềm hạnh phúc lạ lẫm.

Và ngay khoảnh khắc đó, với những đầu ngón tay vẫn còn run rẩy, đôi má đỏ bừng và trái tim đập mạnh, anh nhận ra một điều vô cùng đơn giản.

Anh sẽ chẳng bận tâm chút nào nếu chúng thật sự là nhẫn cưới.

"Nhưng tớ vẫn thấy chuyện này buồn cười thật đấy..."

"Seonghyeon!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net