Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

5

Việc đầu tiên Seonghyeon làm khi về đến nhà là quăng cái áo khoác về phía ghế sofa. Cậu kiệt sức trong khi thậm chí còn chưa ngồi quá ba tiếng ở cái quán cà phê mà đám bạn giới thiệu, vì có lẽ thời gian di chuyển đến đó còn dài hơn cả thời gian ngồi trong quán.

Nhưng công bằng mà nói thì cái quán đó cũng không tệ. Phong cách vintage cực kỳ ổn, và món vanilla latte ở đó đúng là rất hợp miệng. Seonghyeon có khi sẽ quay lại đó và lãng phí hẳn một tiếng đồng hồ chỉ để nhâm nhi một ly latte nếu bỗng dưng lên cơn thèm, vì dù sao cậu cũng là tín đồ trung thành của món này, dĩ nhiên là trừ cái khoảng thời gian đi lại phiền phức ra nhé. Lý do duy nhất cậu chịu vác xác đến tận đó là vì đám bạn cứ càm ràm rằng cậu chỉ chịu ra khỏi nhà khi được rủ đi thrift đồ, đi học, hoặc khi bị chúng nó năn nỉ đến gãy lưỡi mà thôi.

Cậu cũng mua thêm vài loại bánh ngọt nhưng luôn khéo léo giữ chúng trong phạm vi ngân sách hàng tháng. Với tư cách là con trai cả, Seonghyeon không muốn xin thêm tiền từ bố mẹ ở cái tuổi trưởng thành này. Dù là đứa kén ăn, cậu đã lập tức đổ đứ đừ món bánh baklava nổi tiếng theo lời giới thiệu của bạn bè. Vị bơ thơm phức và lớp vỏ mềm mại của những chiếc bánh ở đây đã chính thức đưa quán vào danh sách ruột của Seonghyeon, đứng ngay sau tình yêu lớn nhất là acai bowl.

Với không gian xinh xắn và bầu không khí yên bình, Seonghyeon cuối cùng cũng làm được điều mình dự định: học bài. Suy cho cùng thì ai chẳng ra quán cà phê để học đúng không? Cậu tự nhủ mình phải làm xong chút việc, vì nếu cứ ngồi lì ở đó lướt điện thoại thì cảm giác hơi tội lỗi. Nhưng phải công nhận là cái quán này nổi tiếng thật, mà khi Seonghyeon nói nó nổi tiếng, nghĩa là nó nổi-vãi-chưởng ấy.

Sáng sớm lúc quán mới mở, hàng người xếp hàng dài dằng dặc chẳng kém gì đợt săn sale Black Friday khiến cậu suýt thì muốn rút lui ngay khi vừa nhìn thấy ảnh cập nhật trên web. May mắn là đến cuối chiều, khi dòng người bắt đầu tản đi ăn trưa, Seonghyeon đã có thể bước vào.

Bên trong quán đông đúc đến nghẹt thở. Cũng chẳng có gì bất ngờ lắm với một nơi đang hot như vậy nhưng nó lại khiến Seonghyeon lo lắng tột độ. Với cậu, việc phải cầm khay nước đứng bơ vơ tìm chỗ giữa một không gian chật kín người luôn là điều căng thẳng nhất. Sau vài lần đảo mắt đầy vô vọng, cậu cuối cùng cũng phát hiện ra một chiếc ghế trống ở góc xa nhất, ngay cạnh khung cửa sổ phủ đầy dây leo. Vấn đề duy nhất là... có một gã đàn ông cực kỳ khả nghi đang ngồi ở đầu kia của chiếc bàn đôi.

Cứ đứng ngơ ngác giữa quán đã đủ ngượng rồi, giờ còn phải tiến đến chỗ một người mặc hoodie kín mít, đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai sùm sụp để hỏi ngồi nhờ thì đúng là cực hình. Seonghyeon hít một hơi thật sâu, cố trấn áp sự lúng túng đang dâng cao. Cậu đã cất công đến tận đây rồi, chi bằng cứ liều một phen. Hy vọng chiếc ghế đó không phải dành cho bạn gái của gã lạ mặt kia hay ai đó tương tự.

Seonghyeon tự trấn an rằng góc xa nhất luôn là nơi yên tĩnh nhất, chẳng ai thèm làm phiền mình trừ khi họ muốn gây sự vì cậu đã nhanh chân chiếm được chỗ đẹp. Chỗ này quá hoàn hảo để học bài, nên cậu tự nhủ phải nén cơn ngượng lại, bước tới và đối mặt với gã kì lạ kia.

"Xin lỗi," giọng cậu bỗng dưng lạc đi. "Chỗ này có ai ngồi chưa ạ?"

Gã kì lạ kia giật nảy mình khiến Seonghyeon thấy hơi có lỗi. Cậu quan sát người nọ cố lấy lại bình tĩnh trước khi cất giọng trầm thấp, có chút run rẩy: "K-Không," gã ra hiệu về phía chiếc ghế trống. "Cậu cứ... ngồi đi."

Chà, chắc gã này nhát lắm đây. Có khi còn nhát hơn cả mình nữa, Seonghyeon thầm nghĩ.

"Cảm ơn ạ," Seonghyeon mỉm cười, hy vọng có thể làm dịu đi bầu không khí cứng nhắc này. Thế nhưng cậu lập tức thấy hối hận khi người nọ bỗng trở nên cứng đơ như khúc gỗ. Có lẽ nụ cười của cậu chẳng giúp ích được gì, thậm chí còn phản tác dụng. Nhưng mà, giọng anh ta nghe hay thật... Cái quái gì thế, mày đang nghĩ cái gì vậy hả Eom Seonghyeon?

Cậu đặt ly vanilla latte xuống, lấy máy tính bảng ra và mở ứng dụng ghi chú. Bình thường Seonghyeon thích ghi chép trên giấy hơn, nhưng nghĩ đến cảnh bàn ghế ở quán dễ dính bẩn, cậu đành chọn dùng máy tính bảng cho lành. Kế hoạch đã định, phải đọc xong ít nhất một chương trước khi vác xác về nhà.

Thực tế thì Seonghyeon đã dành vài phút tiếp theo để xoay vòng giữa việc đọc đi đọc lại cùng một đoạn văn và việc... ngắm người qua lại, vì dù sao khung cảnh ở đây cũng đẹp thật. Tiếng trò chuyện xung quanh khe khẽ và êm dịu cùng tiếng nhạc indie acoustic đang vang lên từ loa. Mọi thứ đều bình yên nhưng Seonghyeon cứ bị xao nhãng bởi một thứ cực kỳ vớ vẩn.

Chính là cái gã kì lạ đang ngồi đối diện cậu.

Thứ nhất, Seonghyeon biết gã này rất cao vì gối của cả hai cứ va vào nhau mỗi khi cậu vô thức đung đưa chân. Thứ hai, gã này khả nghi vãi chưởng. Không phải cậu muốn phán xét người khác đâu, nhưng đeo kính râm, đội mũ, bịt khẩu trang lại còn trùm hoodie kín mít khi đang ở trong nhà? Nếu gặp cảnh này ở đâu đó vắng vẻ, chắc cậu đã hét lên "Cướp!" rồi chạy mất dép từ lâu.

Dĩ nhiên là cậu không làm thế. Thay vào đó, Seonghyeon len lén quan sát gã qua kẽ mi. Một suy nghĩ khác nảy ra: có khi nào đây là người nổi tiếng đang cải trang không? Sự hiện diện của gã có một sức hút kỳ lạ, bằng chứng là không ít khách trong quán đang lén nhìn về phía này thì thầm to nhỏ. Thậm chí cả cô nhân viên pha chế cũng quan sát bằng ánh mắt ngại ngùng rồi cười khúc khích với đồng nghiệp. Đến lúc này, Seonghyeon chốt hạ: gã này chắc chắn là idol hay influencer nào đó rồi. Chẳng có người bình thường nào lại thu hút sự chú ý đến mức khiến thiên hạ phải chỉ trỏ rồi cười khúc khích sau lưng như mấy cô nữ sinh trung học vậy đâu.

Dù sao thì cũng phải khâm phục gã vì dám diện hoodie giữa cái thời tiết nóng điên người này. Ngay cả khi máy lạnh của quán đã chạy hết công suất, ánh nắng vẫn gay gắt xuyên qua lớp cửa kính lớn cao từ trần đến sàn. Seonghyeon chẳng hiểu sao gã lại không đổ mồ hôi như tắm, nhưng thôi kệ đi. Nội thất quán đẹp và bộ ghế êm ái này đã đủ bù đắp cho mọi sự kỳ quặc xung quanh rồi.

Tập trung học đi, Eom Seonghyeon.

Cậu lầm bầm tự nhủ rồi quay lại với cái máy tính bảng. Có lẽ đọc sách giáo khoa lúc này là lựa chọn chắc ăn hơn. Trong khi cẩn thận lấy sách ra, Seonghyeon thoáng thấy gã trùm đầu đang nhịp nhịp ngón tay lên bàn.

Được rồi, có lẽ mình hơi đa nghi quá. Gã này trông cũng bình thường thôi, ngoại trừ việc máy tính bảng của cậu bỗng dưng dở chứng và wifi thì chập chờn đến mức tuyệt vọng. Nhìn màn hình trắng xóa mà Seonghyeon chỉ muốn chửi thề. Giờ thì hay rồi, cậu chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải hỏi mượn hotspot của người nọ.

Cậu đúng là người "may mắn" nhất thế gian mà.
Seonghyeon thề sẽ trừ một sao của quán vì cái wifi tệ hại đã đẩy cậu vào tình cảnh phải đi xin dùng ké mạng của một người lạ trông như tội phạm. Nhưng thôi, sống chết mặc bay, mạng khỏe là được.

Sau vài giây lấy hết can đảm, Seonghyeon cũng mượn được hotspot. Thật bất ngờ là gã đồng ý khá nhanh, dù trông vẫn luống cuống như gà mắc tóc. Tốc độ kết nối nhanh đến mức Seonghyeon cũng phải há hốc mồm. Miễn là cả hai cứ việc ai nấy làm, cậu sẽ sớm hoàn thành mục tiêu và chuồn khỏi đây.

Tuy nhiên, mười phút tiếp theo, Seonghyeon chỉ toàn giả vờ học trong khi não bộ bắt đầu rối loạn. Chết tiệt thật, cậu cảm nhận được một ánh mắt đang dán chặt vào mình.

Chắc chắn là từ gã kì lạ kia rồi.

Seonghyeon ngước đầu lên đúng lúc gã lạ mặt lập tức quay đi, giả vờ ho khù khụ vào tay áo. Cái chiêu tung hỏa mù vụng về này khiến cậu suýt thì phì cười. Rõ ràng là người nọ chẳng có chút kỹ năng che giấu nào, nhưng Seonghyeon quyết định không đào sâu thêm. Cậu vốn lười dây dưa với người lạ, lại càng không muốn phá vỡ cái vỏ bọc yên ổn ít ỏi này.

Cậu lắc đầu, tự xốc lại tinh thần: Một chương thôi. Chỉ một chương thôi. Không quá khó mà, đúng không Seonghyeon?

Nhưng ngay khi cậu vừa kịp bắt nhịp lại với đống ghi chú, một âm thanh chói tai bỗng xé toạc không gian yên tĩnh. Chiếc điện thoại của gã lạ mặt đột ngột phát nhạc với âm lượng tối đa, vang dội khắp góc quán:

"Bias của mình á? Hừm... Nếu mọi người thật sự muốn biết, thì đó là Keonho."

...Ôi, cái quái gì thế này?

Seonghyeon còn chưa kịp tiêu hóa hết câu nói đó thì cổ họng đã rung lên kèm theo một điệu cười sảng khoái. Gã nhìn cậu, sửng sốt và ngẩn ngơ, còn cậu thì vẫn không nhịn được cười. Nghiêm túc đấy, tỷ lệ là bao nhiêu chứ? Một gã ngẫu nhiên ngồi đối diện, trông như vừa làm chuyện gì đó mờ ám và kinh khủng, lại đang xem buổi livestream tối qua của cậu?

"Anh xem livestream của tôi hả?" Những từ đó thốt ra trước khi Seonghyeon kịp định thần. "Ngại quá đi... Cái clip đó giờ tràn lan khắp nơi rồi. Tôi cũng không ngạc nhiên nếu anh thấy nó trên mạng xã hội đâu, thật đấy."

"À-Ừ!" Giọng người nọ lắp bắp thấy rõ, "Tôi... tôi cũng thích Keonho lắm..."

Seonghyeon nghe vậy thì cười rạng rỡ, "Ai mà chẳng thích anh ấy chứ?" Nhưng ngay giây sau, cậu bỗng thấy hơi sượng vì cái sự nhiệt tình quá mức của mình. "Xin lỗi nhé, anh cứ tiếp tục việc của mình đi. Tôi cũng phải làm nốt bài đây."

Thế nhưng, đáp lại cậu không phải là một câu "vâng" hay một cái gật đầu. Người nọ bỗng đứng phắt dậy, động tác dứt khoát đến mức chiếc ghế suýt thì đổ nhào. Rồi cứ thế, anh ta tháo chạy khỏi quán, bỏ lại Seonghyeon với dấu hỏi chấm to đùng giữa trán.

Cậu ngẩn người tự hỏi liệu mình có nói gì sai không, hay anh ta vội vã bỏ chạy vì quá xấu hổ? Mà thôi, Seonghyeon cũng chẳng trách được. Nếu là cậu bị phát hiện đang nghe nhạc của chính... à không, nghe nhạc với âm lượng tối đa giữa quán cà phê thế này, chắc cậu cũng sẽ chọn cách "bốc hơi" nhanh nhất có thể.

Sau màn tháo chạy đầy hài hước của gã kì lạ, Seonghyeon cuối cùng cũng có thể tập trung vào công việc và hoàn thành mục tiêu của ngày hôm nay. Cậu thấy tự hào về bản thân vô cùng. Với hàng tá chuyện xảy ra, việc cậu thật sự học được cái gì đó vào đầu đúng là một phép màu.

Thế là sau một hành trình gian khổ để về đến nhà, Seonghyeon đổ ập xuống giường. Cậu chẳng buồn thay quần áo, cả cơ thể rã rời, não bộ đình công và cánh tay thì nhũn ra như bún. Cậu nằm đó ròng rã năm phút chỉ để nhìn chằm chằm lên trần nhà, hồi tưởng lại những gì đã xảy ra ở quán cà phê.

Tâm trí Seonghyeon cứ quẩn quanh hình ảnh gã kì lạ. Ánh mắt ấy cứ kẹt lại trong đầu cậu, và cậu nghĩ rằng chúng thật sự, thật sự rất đẹp.

Nói thế có kỳ quặc quá không nhỉ? Cậu chẳng biết, mà cũng chẳng thèm quan tâm.

Cuối cùng, Seonghyeon cũng chịu gồng mình ngồi dậy, bật máy tính để chuẩn bị cho một buổi livestream ngắn trước khi đi ngủ. Cậu tự nhủ sẽ không còn những đêm thức trắng cày cuốc với Redbull nữa, muốn vượt qua kỳ thi này thì lịch trình ngủ nghỉ điều độ là điều bắt buộc. Có lẽ mục tiêu đó sẽ khả thi thôi, miễn là cậu chịu đi ngủ đúng giờ. Cảm thấy hơi nhớ các fan của mình, Seonghyeon kiểm tra lại góc máy xem đã ổn chưa rồi nhấn nút bắt đầu.

Chưa đầy vài phút, khung chat đã bùng nổ như mọi khi.

cortseye: LIVE SỚM THẾ???

hotchetos: ÔI CHÚA ƠI cái thông báo làm em giật cả mình, hello chuyện gì xảy ra thế ạ 💔

eomz1fan: Em thề là em đã phi thẳng tới đây... sao hôm nay sớm vậy em sợ quá...

maulen: Seonghyeon à, thích tiêu đề live của anh ghê, "Vanilla latte" đúng là tuyệt lắm

picapica: Live sớm chỉ có thể có một ý nghĩa thôi💔
illitYAYYY: Và chỉ một mà thôi 💔

miawx: KHÔNG CÒN LIVE DÀI NỮA SAO😭😭

Seonghyeon mỉm cười, cảm giác như vừa được nạp lại năng lượng. Đọc bình luận của mọi người luôn khiến tâm trạng cậu tốt lên và cậu trân trọng điều đó vô cùng. Cậu tự nhủ chỉ cần có sự ủng hộ và yêu thương này, cuộc sống sẽ bớt khắc nghiệt hơn nhiều, và cậu chắc chắn sẽ có thể sống sót qua thời sinh viên nếu có mọi người đồng hành.

"Xin lỗi cả nhà nhé. Chắc là vài tuần tới mình sẽ lên live sớm hơn một chút. Mình cần ngủ bù ấy mà, mọi người hiểu đúng không?" Cậu nói vào micro, rồi tiện thể ngáp một cái thật tự nhiên để minh họa cho sự thiếu ngủ của mình.

laidosm446: agghh không sao đâu chúng em hiểu mà Hyeonie 🙁

prince: tất nhiên rồi Eomi, bọn em sẽ tôn trọng mong muốn của anh... 🥹 sau này cứ ngủ bao nhiêu tùy thích nhé

hyunbelievable: chuẩn luôn chuẩn luôn, bọn em cũng thích tán gẫu với anh mà

mochikeo: nhắc mới nhớ, vanilla latte của anh đâu rồi chàng trai?

btspavedtheway: chắc anh ấy uống hết rồi

koalakid: hôm nay đẹp trai quá!! 🥰

"Vanilla latte của mình á? Mình uống hết rồi," một tiếng cười ngượng ngùng thoát ra khỏi môi, nhận được vô số trái tim từ khung chat. "À, hôm nay mình cũng ghé một quán cà phê mới."

martinnies: quán nào thế trời ơi

damdr: có phải cái quán mới khai trương hôm nay không?? Nghe nói ngon lắm

bigfanofsy: EM CŨNG THẾ, mà menu chắc chắn là đắt lòi kèn lol

Seonghyeon gật đầu khi đọc chat. "Đúng rồi, là cái quán mở ở trung tâm hôm nay ấy. Mình mua vanilla latte ở đó, và nó... thật lòng nhé?" cậu cười. "Đáng đồng tiền bát gạo đấy, mọi người nên đi thử đi."

notmyfinalform67: CÁI GÌ EM VỪA ĐI ĐẾN ĐÓ HÔM NAY... Lẽ ra em đã có thể gặp Seongie rồi, muốn trầm cảm quá

shiguang091305: ôi cái pha bỏ lỡ thế kỷ này...

lucas: Eomi đúng là thích đồ ngọt mà lol, mọi người ghi chú lại nhé

cocomelon99: cái gì tại sao

lullabyparkz: CÁI GÌ vậy, chúng ta đang nói về cái gì thế

irisbgo: vanilla 🤤 latte 🤤

Seonghyeon lướt qua các bình luận và cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ. Trò chuyện với người hâm mộ mà mình tự tay xây dựng từ con số không cho đến khi đạt 100k người theo dõi luôn là niềm tự hào lớn nhất của cậu. Cậu cũng tính chuyện làm stream ăn mừng, nhưng còn phải xem năng lượng và thời gian có cho phép không đã. Một ngày nào đó thôi, nhưng chắc chắn không phải là đêm nay.

Lúc này, cậu chỉ muốn ngồi tán gẫu về những chuyện linh tinh rồi đi ngủ cho nhẹ đầu.

Nhưng cứ nhắc đến chuyện đi ngủ là cậu lại nhớ đến KEO. Dạo này người ấy chẳng vào xem buổi live nào, và điều đó cứ khiến Seonghyeon bồn chồn mãi. Nghe thì có vẻ hơi điên rồ, nhưng sự hiện diện của KEO vốn dĩ rất khó để phớt lờ. Với việc cứ mất tích liên tục gần đây, thật khó để không làm Seonghyeon lo lắng cho được.

ninjagogo: sao trông ổng có vẻ lo lắng thế kia

malemanipulator4: bruh tôi biết cái vẻ mặt đó mà, lại là về KEO chứ gì

puppylove001: ừ từ từ đã, thần tượng của tôi đâu rồi

seonghyeongf: chuyện này đúng là hài nhất trần đời ôi chúa ơi

tillth3nd: nếu chúng ta gõ tên KEO vào chat ba lần thì liệu anh ấy có xuất hiện không nhỉ

Wsinthechat: KEO KEO KEO

player457: kế hoạch thất bại rồi đồ bịp bợm to béo kia

tillth3nd: ?? Xin lỗi NHÉ

...Đám người theo dõi của cậu đôi khi cứ như con nít vậy.

Seonghyeon thở dài, nhấp một ngụm nước lọc. Sau bao nhiêu đồ ngọt, cậu có khi sẽ nổ tung mất nếu uống thêm một tách cà phê nữa. Cậu tiếp tục đọc bình luận, trả lời một vài câu hỏi, cho đến khi khung chat bỗng dưng bắt đầu spam tên cậu liên tục.

Cái quái gì đang xảy ra thế nhỉ? Seonghyeon nghĩ thầm, lướt qua khung chat.

fightinghyeon: ÔI CHÚA ƠI CÁI GÌ THẾ

koalakid: ??__!"_EE"?E!!!!

gabriela11: Seongie đừng có hoảng nhưng làm ơn check X ngay đi ạ

cortisstruggles: CÁI QUÁI GÌ THẾ AHN KEONHO ĐÃ Ở QUÁN CÀ PHÊ ĐÓ SAO??????

mochikeo: SEONGHYEON ƠI ANH ẤY ĐÃ Ở CÙNG QUÁN CÀ PHÊ VỚI ANH ĐẤY TRỜI ĐẤT ƠI

damdr: ông ơi đợi đã, có phải Hyeonnie đang ngồi đối diện anh ấy không

miawx: ông vừa nói cái quái gì thế

"Cái gì cơ? Có chuyện gì vậy?" Seonghyeon chớp mắt, nửa cười nửa không. "Lại có scandal nào nữa à? Mọi người ơi, làm ơn đi, mình không muốn dính vào mấy vụ tranh cãi nữa đâu..."

eomz1fan: ??? DẸP MẤY VỤ TRANH CÃI ĐI MỞ X NGAY VÀ LUÔN

lullabyparkz: Seonghyeon sắp đỏ mặt ngay khi thấy cái video trên X cho xem, tôi cười chết mất thôi.

imcryingbro: TRỜI ƠI CÁI NÀY LỚN LẮM LUÔN ẤY??

maulen: Seongie à em cầu xin anh đấy cầm cái điện thoại lên và check X liền đi

bigfanofsy: VỀ CÁI QUÁN CÀ PHÊ CỦA ANH ĐẤY HYEON

"...Quán cà phê của mình?" Seonghyeon nghiêng đầu, hơi nhíu mày. "Cái quán đó thì sao? Sao mọi người lại cuống cuồng lên thế?"

Khung chat tập thể nổ tung vào khoảnh khắc quyết định này.

irisbgo: Seonghyeon à em yêu anh nhưng làm ơn check X đi

illitYAYYY: KEONHO THỰC SỰ ĐÃ Ở QUÁN CÀ PHÊ ĐÓ LUÔN ĐẤY ??

hyunbelievable: EM THẤY ANH RỒI ÔI CHÚA ƠI

iknowball69: SEONGHYEON À ANH THẬT SỰ ĐÃ NGỒI ĐỐI DIỆN AHN KEONHO ĐẤY SAO ANH VẪN CHƯA HIỂU RA VẬY

Cái quái gì đang diễn ra thế này?

"Đợi đã, đợi đã, đợi đã," cậu nheo mắt nhìn vào màn hình, bối rối không thể tin nổi. Tim cậu bắt đầu đập nhanh không rõ lý do, một sức nặng ngàn cân đè trĩu xuống. "Ý mọi người là... Cái gì? Mọi người đang đùa đúng không?"

seonghyeongf: ôi chúa ơi thần tượng của tôi chậm tiêu như cục gạch vậy

eomz1fan: Seongie ơi em thương anh quá

mochikeo: tôi vừa mới đi qua thị trấn "phủ nhận" và thấy Seonghyeon đang làm thị trưởng ở đó, tôi khóc mất

akitoshinonomewho: cứ check X của anh đi

Khung chat nhảy chữ liên tục khiến Seonghyeon cuối cùng cũng phải chịu thua. Gì đây? Ahn Keonho ở cùng quán cà phê với cậu? Ngồi đối diện, chung một bàn luôn? Đó chắc chắn là lời nói dối trắng trợn nhất cậu từng nghe. Fan đang hùa nhau trêu cậu thôi, chắc chắn là vậy. Vì làm cái quái gì có chuyện Ahn Keonho - bias của cậu - lại ngồi ngay trước mặt cậu được chứ? Nếu là cậu ấy, Seonghyeon chắc chắn phải nhận ra ngay từ đầu rồi mới đúng.

Seonghyeon vội lấy điện thoại, và khi mở X lên, thông báo của cậu bùng nổ như một quả bom. Những lượt nhắc tên, gắn thẻ và retweet xếp chồng lên nhau như núi. Ngay đầu bảng tin là đoạn video ngắn quay tại chính quán cà phê cậu vừa ghé thăm lúc nãy.

Tim cậu như rơi xuống tận đáy lòng.

Dòng caption đập vào mắt: Ahn Keonho được nhìn thấy tại quán cà phê XXXX mới mở hôm nay!

Đoạn video hơi mờ, có lẽ do được quay lén từ xa. Trong clip, bóng dáng quen thuộc của người đàn ông trùm đầu hiện lên rõ mồn một: chiếc mũ lưỡi trai đen bên dưới mũ hoodie, khẩu trang đen cùng kính râm kín mít, và quan trọng nhất - gã đang ngồi đối diện với chính cậu, cả hai đang ngồi chung một bàn.

Đợi đã.

Cậu phóng to màn hình, mắt mở trừng trừng. Cái góc nghiêng đó, đôi mắt đó, cả bộ đồ ngớ ngẩn đó nữa...

Đó chính xác là cái gã đã ngồi đối diện cậu chiều nay!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net