2
8.
Lúc Kakashi ra khỏi nhà vừa vặn gặp Asuma đang mua thuốc ở cửa hàng dưới lầu, người dựa vào tường, đóng bật lửa lại, vòng khói phả ra hòa cùng sương mù tạo thành một màn mờ ảo.
"Yo." Asuma giơ tay sau làn khói bao quanh, tùy ý chào cậu một tiếng: "Sao mấy ngày nay không thấy Obito đi cùng cậu nữa thế."
Kakashi chậm bước lại, đút tay vào túi, ánh mắt dừng lại ở một mảnh kính vỡ nơi góc đường: "À, vì nhiều lý do khác nhau thôi."
Asuma lấy điếu thuốc trong miệng ra, nhướn mày ngạc nhiên nhìn cậu: "Hai người chia tay rồi?"
Kakashi cảm thấy kỳ lạ và buồn cười trước câu hỏi không đầu không đuôi này: "Chúng tôi còn chưa hẹn hò, lấy đâu ra chia tay?"
"Không có sao?"
Asuma mờ mịt nhớ lại một chút, nhưng anh đã không nhớ nổi là nghe lời đồn này từ đâu nữa rồi.
Tháng trước Genma còn khẳng định chắc nịch về tin Obito chuẩn bị dọn vào nhà Hatake sau khi kết hôn, lùi lại vài tuần trước đó, Kurenai cũng nói Obito hỏi cô về chuyện trẻ con, còn bảo không biết Kakashi sẽ thích kiểu trẻ con như thế nào.
Còn về việc nghe loáng thoáng Obito và Kakashi đang cân nhắc tổ chức đám cưới gì đó thì có lẽ phải truy ngược về hai ba năm trước rồi, ai mà còn nhớ được ai là người đầu tiên bảo hai người họ đang yêu nhau chứ?
Asuma ngẩng đầu nhìn những đám mây dày đặc trên trời, lâu lắm rồi mới muốn học theo học trò mình, cảm thán một câu thật là phiền phức mà.
"Tôi nghe nói dạo này cậu ta cứ ru rú trong phòng lưu trữ hồ sơ." Anh dập tắt điếu thuốc, gợi ý cho cậu: "Đi tìm cậu ta đi."
9.
Ngày hôm đó sau khi Obito đi, Kakashi đã ngồi trên bậu cửa sổ của căn ký túc xá đó suốt một đêm.
Nửa đêm trời lại đổ tuyết, chẳng mấy chốc bên vai áp sát phía ngoài cửa sổ của cậu đã phủ một lớp trắng mỏng manh, cậu đưa tay gạt đi, lớp băng tuyết mịn màng để lại tiếng động khẽ khàng giữa các ngón tay.
Mạch logic của Obito luôn có những lúc khiến cậu không thể hiểu nổi, giống như lúc nhỏ kính bảo hộ và thuốc nhỏ mắt của hắn chưa bao giờ rời thân, suốt ngày mơ mộng hão huyền muốn để lại Sharingan của mình trên vách đá Hokage, vậy mà sau nhiệm vụ cầu Kannabi lại thà chịu đựng áp lực của cả cả tộc Uchiha chứ nhất quyết không chịu lấy lại con mắt đáng lẽ thuộc về mình.
Cậu co chân lại, bước qua bậu cửa sổ phủ đầy tuyết, cúi đầu chui qua cửa sổ, dứt khoát mượn một chút phần rìa bậu cửa sổ mà lách mình vào trong gió tuyết bên ngoài. Konoha vẫn đang ngủ say dưới chân cậu, những dãy mái nhà mang theo lớp tuyết dày trải dài suốt đến chân vách đá Hokage, cả làng đều bao trùm trong sự tĩnh lặng an nhàn, hoàn toàn không biết gì về nỗi đau mất ngủ suốt đêm của hai vị Thượng nhẫn.
Nếu việc sau khi tỏ tình nhận được câu "Tôi cũng thích cậu" của đối tượng tỏ tình được coi là thành công, còn bị phủ định rằng "Cậu không thật sự thích tôi" được coi là thất bại, vậy tối nay cậu rốt cuộc đã trải qua chuyện gì?
"Chuyện của hai người, một người đương nhiên là nghĩ không thông rồi." Rin nói, "Chỉ dựa vào đoán mò thì dù có ăn ý đến đâu cũng sẽ có một ngày mất đi phương hướng của đối phương, đến lúc đó có đâm đầu vào nỗ lực thì cũng muộn rồi."
"Cho nên quan trọng là phải nghiêm túc nói chuyện với nhau, Kakashi, cậu không nói ra thì Obito làm sao mà biết được?"
Nhưng một nhân vật chính khác trong cuộc nói chuyện của cậu không chỉ chạy mất, mà còn cả đêm không thấy quay lại.
10.
Kakashi đẩy cửa phòng lưu trữ hồ sơ, nơi này cần có thủ lệnh của Hokage mới có tư cách vào, ngày thường không có mấy người tới, có một mùi giấy tờ cũ kỹ lẫn lộn với đồ gỗ mục nát và bụi bặm mọt sách.
Bàn ghế giữa phòng không được sử dụng, lượng lớn sách vở và ghi chép đều được bày ra chất đống dưới đất, Uchiha Obito - người từ nhỏ đã có thành kiến với các loại vật mang văn tự - đang ngồi giữa đống tài liệu đó, mặc chiếc áo mà hắn mặc lúc rời ký túc xá ba ngày trước, nhăm nhúm và còn dính không ít bụi bặm.
Hắn nghe thấy tiếng động liền theo thói quen ngẩng đầu nhìn cậu, sắc mặt không được tốt cho lắm. Ngoại trừ vẻ mặt hơi u ám nhợt nhạt đại khái vì ngồi lì lật tài liệu trong một thời gian dài ra, ánh mắt còn lạnh lùng và sắc bén, lẫn lộn với sự phẫn nộ thấu xương và sự không cam lòng vì bất lực.
Kể từ khi hắn khai nhãn Mangekyou, Kakashi đã nhiều năm không thấy thần sắc này của Obito.
Hắn giống như đối với chuyện gì cũng thong dong tự tại, quả thực cũng hiếm có nhiệm vụ nào làm khó được hắn, dù không ai nói ra, nhưng bất kể là giữa những người cùng lứa hay là các ninja khác trong làng, mọi người dường như đều mặc định Uchiha Obito sẽ trở thành Hokage đời tiếp theo.
Tên ninja từng là kẻ đội sổ lại hay khóc nhè ngày nào giờ đây chỉ còn cách giấc mơ thời thơ ấu một bước chân.
Chỉ nghĩ như thế thôi, Kakashi đã không nhịn được mà vui lây cho hắn.
Sau khi nhìn rõ là Kakashi, chút địch ý bức người không biết là đang nhắm vào ai trên người Obito lại được thu liễm lại, nhanh đến mức giống như vừa rồi chẳng qua là một loại ảo giác nào đó.
Kakashi không hề dao động bước lên phía trước, giơ tay thu dọn vài cuốn sách tài liệu lịch sử lâu đời, dọn ra một khoảng trống ngồi xuống trước mặt hắn: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Uchiha Obito không cam tâm tình nguyện quay đầu đi, cố gắng dùng việc giả vờ không nghe thấy để né tránh vấn đề này. Lần trước hắn dùng chiêu này là khi bắt chước chữ viết của cậu để tự ý viết một bản đơn xin rút khỏi Anbu và đặt nó trên bàn làm việc của thầy Minato.
Nhưng lần này Kakashi không định dung túng tiếp.
"Nếu lời tôi nói tối hôm đó thực sự khiến cậu nảy sinh phiền muộn lớn như vậy, cậu có thể coi như không nghe thấy." Kakashi đặt hai tay chồng lên đầu gối, các đầu ngón tay đan vào nhau: "Dù cho câu nói đó thật sự xuất phát từ tấm lòng của tôi."
11.
Hắn lấy cái gì để bảo tình cảm của Kakashi là thật lòng chứ?
Uchiha Obito đã tìm trong phòng lưu trữ suốt ba ngày trời mà không tìm thấy bất kỳ lời nửa chữ nào về việc thứ gì có thể thỏa mãn ước nguyện. Nó giống như một trò đùa đầu đường xó chợ, một vụ lừa đảo giả dối.
Hắn lấy viên đá đó từ trong túi ra, đặt vào tay Kakashi, kể từ ngày hôm đó, hắn không bao giờ dám ước thêm điều gì nữa.
Kakashi nghe hắn kể xong thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Uchiha Obito, cậu đã bao nhiêu tuổi rồi lại đi tin vào thứ này?"
Obito lườm cậu một cái: "Cậu cứ thử đi."
"Nói nghe này, việc Iruka mời cậu ăn mì là vì cậu ấy thực sự muốn cảm ơn cậu chuyện lúc trước." Kakashi xoay xoay viên đá trong tay: "Naruto và Sasuke không cãi nhau là vì nhiệm vụ chúng tôi giao cho hai đứa nhóc ngày hôm đó chính là giữ chân cậu lại, hai đứa nó đối với nhiệm vụ vẫn rất nghiêm túc đấy."
"Cho nên tất cả chỉ là trùng hợp." Kakashi nhìn hắn: "Cậu xem nếu tôi ước một cái gì đó đơn giản kiểu như tối nay muốn ăn cá chẳng hạn, ra khỏi cửa gặp Kotetsu và Izumo vừa câu thêm được hai con cá muốn tặng tôi cũng không phải là chuyện không thể xảy ra. Cậu phải ước một chuyện không thể nào xảy ra mới có thể chứng minh thứ này thực sự có tác dụng chứ, không phải sao? Ví dụ như, Guy ngày mai sẽ tìm được bạn gái."
Obito hít một hơi, dùng biểu cảm khó coi nhìn cậu và viên đá trong tay cậu nửa ngày trời: "Bắt cái tên đó mọc ra dây thần kinh yêu đương thì cũng quá làm khó nó rồi."
"Vậy cậu cảm thấy cưỡng ép tôi thích cậu còn đơn giản hơn cưỡng ép Guy yêu đương sao?" Kakashi buồn cười nhìn Obito, người sau còn nghiêm túc suy nghĩ một chút, dứt khoát lắc đầu. Sau từ cưỡng ép mà đi kèm với Kakashi thì không thể nào là chuyện đơn giản được.
"Vậy thì đơn giản hơn một chút đi." Kakashi nắm lấy viên đá trong tay: "Hãy để Uchiha Obito ghét Hatake Kakashi."
Hắn gần như phản xạ có điều kiện mà căng cứng cơ thể.
"Thế nào, có cảm giác gì không?" Kakashi ngước mắt nhìn người đối diện, trong ba giây im lặng cảm nhận được một chút căng thẳng tinh tế.
Uchiha Obito do dự lắc đầu: "Chẳng có cảm giác gì cả."
Kakashi kéo mặt nạ xuống, đổi sang tư thế ngồi quỳ, thân trên hơi nghiêng về phía trước, một tay chống trên đùi Obito, cơ bắp dưới tay vô thức căng cứng trong sự tiếp xúc quá đỗi gần gũi, Obito không thoải mái cử động một chút, nhưng không hề kéo giãn khoảng cách.
"Vậy thì thử lần cuối cùng." Cậu nhìn chính mình trong mắt Obito: "Tôi hy vọng Hatake Kakashi ghét Uchiha Obito."
Đồng tử ở khoảng cách gần đó co rút lại thành một điểm nhỏ, Obito nắm lấy cổ tay cậu, căng thẳng dõi theo ánh mắt cậu: "Thế nào rồi?"
"Cái gì thế nào?" Kakashi biết rõ còn hỏi.
Vị Hokage đệ ngũ tương lai sốt sắng tiến lại gần trong chốc lát, dường như muốn tìm câu trả lời từ trong mắt cậu. Không để Obito kịp phản ứng, Kakashi lật tay đan vào ngón tay hắn, nhanh như chớp để lại một nụ hôn lên đôi môi đang tiến lại gần của hắn.
"Tôi yêu cậu."
Cậu quyết định nói rõ ràng hơn một chút cho cái tên nhát gan này.
11.
Genma đặt ba chiếc thùng giấy nặng nề đang ôm trong lòng xuống đất, đứng thẳng lưng xoay xoay bả vai đau nhức, ánh mắt liếc qua chiếc hộp nhỏ lồng kính đặt ngay trên đỉnh thùng, bên trong là một viên đá bình thường, dường như có thể thấy ở bất cứ đâu ven đường.
"Đây là cái gì?" Genma cầm lấy nó hỏi Obito đang ôm một thùng quần áo chạy về phía phòng ngủ.
"Ồ!" Mắt Obito sáng lên, hớn hở giới thiệu với anh: "Đây là Đá Ước Nguyện đấy."
"Cái gì? Đá gì cơ?" Genma nghi hoặc nhìn hắn.
"Đá Ước Nguyện." Obito nói: "Rất linh nghiệm trong việc phù hộ tình duyên, đến mức Guy cầm nó ngày hôm sau là tìm được bạn gái luôn."
Genma khá là cạn lời ném nó lại vào trong thùng: "Cậu mua từ cái sạp vỉa hè nào thế?"
"Nó là viên đá thần kỳ có thể khiến thiên tài Kakashi thích tôi đấy." Obito mở cái nắp kính đó ra, lấy viên đá đó ra nắm trong tay, biểu diễn cho anh xem: "Ví dụ như... trưa nay tôi muốn ăn bánh đậu đỏ và mì Ichiraku, hơn nữa là do Kakashi mang tới."
Màn biểu diễn khoa trương của Obito kết thúc, cúi đầu nhìn đồng hồ, chưa đầy hai phút sau bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa, Kurenai ở gần cửa nhất chạy ra mở cửa, Kakashi và Rin - những người không thể rảnh tay để lấy chìa khóa - mỗi người xách hai thùng giao hàng Ichiraku bước vào.
"Xem kìa." Uchiha Obito chạy lại đỡ lấy đồ giao hàng từ tay hai người đặt lên bàn mời mọi người, cũng không quên lừa bịp anh.
"Hai người đây là hợp tác lừa đảo rồi." Genma bình tĩnh phân tích: "Cái này với mấy cái thuốc giả trên phố quảng cáo rằng uống vào một cái là trường sinh bất lão ngay lập tức thì có gì khác nhau."
"Genma cậu nghiêm túc quá rồi đó." Kotetsu khoác vai anh: "Cậu xem Guy còn tin sái cổ vào thứ này kìa."
"Cậu ta tìm được bạn gái rồi?"
"Chưa." Obito nói: "Cậu ta ước là một ngày có thể trồng cây chuối đi quanh Konoha một trăm vòng, sau đó cậu ta thực sự đã chạy một trăm vòng."
Khóe miệng Genma giật giật: "Vậy cái thứ này rốt cuộc có tác dụng gì?"
"Đây là kỷ niệm mà." Obito đặt nó lại vào hộp kính, đặt ngay ngắn trên kệ tủ đồ bên cạnh: "Kỷ niệm của tình yêu."
"Đừng có hỏi nữa." Rin nhân lúc Obito và Kakashi không chú ý, túm lấy Genma quay đầu lại với vẻ mặt đau khổ nói: "Hỏi tiếp bọn họ lại lôi cái câu chuyện đó ra kể lại từ đầu cho mà xem, tớ nghe mãi sắp phát ngán buồn nôn tới nơi rồi!"
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net