Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Sequel

Lời Tác giả:
Phần này vốn định đăng ở chỗ khác vì là nội dung tiếp nối, nhưng vẫn đăng luôn vậy. Tác giả ngốc không biết cách đăng phần nối tiếp. Sau này có thể sẽ còn một số đoạn ngắn về cuộc sống hôn nhân nữa~

Tại sao Lạc Văn Tuấn lại là mèo?

Mặt đen, giống như một chú mèo Xiêm.

Giống như loài mèo, cả người cậu mềm nhũn như không có xương, ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng. Thích co cái tay cái chân mảnh khảnh thành đủ kiểu tư thế quái dị, rồi trải dài như cái trứng ốp la trên người Trần Trạch Bân.

Ngoại hình của Lạc Văn Tuấn, tính cách của Lạc Văn Tuấn... đều là những đặc điểm cực kỳ dễ khiến người ta liên tưởng đến mèo. Bản năng yêu thích mèo con cún con đã khắc sâu vào DNA của loài người, nên tự nhiên sẽ liên hệ những người đáng yêu với mèo chó.

Nhưng Trần Trạch Bân và Lạc Văn Tuấn yêu nhau sắp chín năm rồi mà anh vẫn không thấy cậu ấy giống mèo. Đâu có con mèo nào dính người đến mức này, dính hơn loài mèo gấp trăm lần.

Khi Lạc Văn Tuấn cả ngày hôm đó không đến làm phiền anh, thậm chí không xuất hiện ở phòng tập, Trần Trạch Bân lại bắt đầu thấy ngứa ngáy, muốn bị cậu ấy cào cào. Tin nhắn anh gửi cũng không có hồi âm. Quá lạ.

"Cậu ấy nói nhà có việc gấp, xin nghỉ rồi." Hunny nhìn không nổi anh cả ngày cứ như tảng đá vọng phu, cứ ngoái ra cửa, nên nói cho anh biết.

"Việc gì?"

"Cậu ấy không nói, tôi cũng không biết."

Lạc Văn Tuấn đến tối mới trả lời anh.

「Bin」

「Bà ngoại em mất rồi」

「Em phải làm sao đây」

Trần Trạch Bân gõ rồi xóa, gõ rồi xóa trong khung chat, cuối cùng chỉ trả lời khô khan: Anh cũng không biết

Anh hỏi Lạc Văn Tuấn: Em đang ở nhà phải không?

「Ừ QAQ」

「Anh về tìm em」

Trần Trạch Bân mua vé cùng ngày, đeo balo gần như không có gì rồi chạy ra ga tàu cao tốc. Trên tàu, anh gọi điện cho bố mẹ.

Bố mẹ Trần Trạch Bân cho rằng việc lo chuyện tang tóc nhà người khác là hành vi hơi quá phận.

"Nhà Lạc Văn Tuấn chỉ có một mình cậu ấy, không lo thì ai lo?"

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu: "Được rồi, bố mẹ sẽ đến xem cậu ấy trước."

Cửa không khóa. Trần Trạch Bân đẩy cửa vào, từ tủ giày lấy ra một đôi dép, là đôi anh mua khi đến nhà cậu hai năm trước. Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên từ phía sau, Lạc Văn Tuấn túm lấy tay anh. Cậu vừa mở miệng, nước mắt đã rơi xuống. Nếu không phải bố Trần Trạch Bân đang ngồi trên sofa gọi điện, chắc cậu đã lao vào ôm anh rồi.

Trần Trạch Bân nhìn đôi mắt Lạc Văn Tuấn sưng vù như mắt cá vàng, dưới mắt còn một quầng thâm lớn. Bình thường anh chắc chắn sẽ cười cậu trước. Lạc Văn Tuấn không nói nên lời, anh cũng không biết nói gì, cuối cùng chỉ ôm cậu lại và xoa xoa mặt cậu.

Mẹ Trần Trạch Bân nấu cơm, nhưng Lạc Văn Tuấn không có khẩu vị. Dù cậu đã một ngày không ăn gì, thành ra dạ dày bị axit đốt đến đau rát.

Bố Trần Trạch Bân gắp một đũa măng xào thịt hỏi: "Sao không bỏ ớt?"

Mẹ Trần Trạch Bân đáp: "Văn Tuấn ăn không được cay, anh quên rồi à."

"Ồ, đúng rồi."

Lạc Văn Tuấn đột nhiên thấy hơi có khẩu vị trở lại.

Cả nhà Trần Trạch Bân đều không giỏi nói chuyện. Nghĩ cũng phải, nếu bố mẹ anh là người ăn nói lưu loát thì Trần Trạch Bân cũng không đến mức ăn nói kém cỏi như vậy. Lạc Văn Tuấn lại cảm thấy biết ơn vì điều này. Cậu mừng là họ chỉ đến ngồi ăn cùng cậu, không nhắc bất kỳ chuyện gì liên quan đến cái chết.

"Cháu gầy quá, cháu xem A Bân kìa." Mẹ Trần Trạch Bân múc cho cậu một bát canh.

"Cảm ơn cô." Lạc Văn Tuấn cúi đầu nhận lấy, vừa ăn vừa rơi nước mắt vào bát cơm.

Bố Trần Trạch Bân lấy thuốc lá ra định châm, Trần Trạch Bân nói: "Bố ra hút dưới máy hút mùi đi." Ông liền tắt bật lửa.

"Chú đã nói với họ rồi, lát nữa họ đến. Cháu ký giấy ủy quyền đi, chú đi làm thủ tục."

"Vâng, cảm ơn chú." Lạc Văn Tuấn thực ra không hiểu chú đang nói gì. Cậu mệt quá, não không suy nghĩ nổi nữa.

"Con với Trạch Bân quen nhau từ hồi cấp hai đúng không?"

"Vâng ạ."

"Ngần ấy năm vẫn ở bên nhau, còn cùng nhau thi đấu, cũng hiếm có."

Lạc Văn Tuấn cười gượng, không dám nói rằng hai người không chỉ cùng thi đấu. Nếu chỉ là đồng nghiệp thôi, mà ở trong giới thể thao điện tử cùng nhau lâu đến vậy cũng đã là huyền thoại rồi.

"Sau này cậu ấy sẽ dọn sang ở chung với con." Trần Trạch Bân đột nhiên nói.

"Tùy tụi bay, nhà đó bố mua cho con mà. Để lâu thế formaldehyde chắc cũng bay hết rồi." Bố Trần Trạch Bân ngậm thuốc lá, nói: "Tụi bay ăn từ từ đi", rồi cầm bật lửa vào bếp hút thuốc.

Đầu óc Lạc Văn Tuấn chậm chạp vận hành. Trần Trạch Bân từng nhắc qua rằng bố anh mua cho anh một căn nhà ở khu mới. Lúc đó Lạc Văn Tuấn còn châm chọc: "Đạo diễn Bân có nhà to rồi, em ghen tị quá~"

Cậu chỉ là hơi chua chát. Đó chắc là căn nhà bố mẹ anh chuẩn bị cho con trai cưới vợ.

Bây giờ cậu vẫn thấy chua chát, mũi hơi xót, lại khóc.

Bố Trần Trạch Bân đi làm thủ tục giấy chứng tử và hủy hộ khẩu. Người bên nhà tang lễ đến. Họ làm việc rất nhanh. Lạc Văn Tuấn nhìn bà ngoại bị che kín bằng khăn trắng. Trần Trạch Bân luôn ở bên cậu. Khi tay Lạc Văn Tuấn run đến mức không cầm nổi bút, Trần Trạch Bân nắm tay cậu ký nốt.

"Em muốn chôn ngoại ở đâu?"

"Không biết." Lạc Văn Tuấn nói. Đôi mắt cậu cuối cùng cũng bớt đỏ, giống như dâu tây nhạt màu. "Nhưng em không muốn đưa bà về quê chôn chung với ông đâu. Ông ngoại là người phong kiến, đại nam tử chủ nghĩa, tính tình lại tệ. Bà em theo ông ấy chịu khổ rất nhiều, nửa đời bị chèn ép. Giờ ngoại đi rồi, em không muốn ngoại phải chịu hơi thở của cái ông già chết tiệt đó ở dưới suối vàng."

Trần Trạch Bân nói: "Vậy chôn ở đây đi. Gần nhà chúng ta có nghĩa trang, sau này đi tảo mộ cũng tiện, đi bộ vài bước là tới."

"Nhà chúng ta?"

Trần Trạch Bân im lặng.

"Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất tên anh không có em, liên quan gì đến em."

"Anh ghi tên em vào là được."

"Có được không? Chúng ta lại không phải anh em, cũng không phải vợ chồng."

"Ừ... để anh lên mạng hỏi xem."

"Ngốc, ai bảo anh thật sự ghi."

"Nó bảo được nè."

Trần Trạch Bân hỏi sao cậu là người Quảng Đông lại chạy lên Hồ Bắc. Bao năm nay anh luôn tò mò chuyện này, nhưng nó liên quan đến thân thế Lạc Văn Tuấn, nên anh đợi đến bây giờ mới hỏi.

Lạc Văn Tuấn gối đầu lên đùi anh. Cái chết của ngoại khiến cậu không còn dư sức để buồn về xuất thân của mình nữa.

"Vì bố ruột em là người quê anh, ông ấy lừa mẹ em lên đây. Sau đó mẹ em lại theo đàn ông khác bỏ đi, bà ngoại mới lên chăm em. Khoản vay mua nhà này sau này là em trả."

"Ban đầu bà ngoại định đưa em về quê, vì chi phí sinh hoạt thấp hơn. Nhưng bà nghe người ta nói trường học ở đây tốt, bà hy vọng em học hành giỏi giang, sau này đừng giống mẹ em, dễ dàng bị người ta lừa."

Sau đó cậu ở lại đây học, chẳng học được chút thông minh nào, còn yêu đương với Trần Trạch Bân, dễ dàng bị anh lừa đi đánh game.

Trần Trạch Bân cũng nhớ ra, năm ngoái anh đến nhà Lạc Văn Tuấn chơi, trò chuyện với bà cụ. Bà cụ nói Lạc Văn Tuấn giống mẹ, cũng không thông minh lắm, may mà không phải con gái, không bị đàn ông lừa bỏ trốn.

Trần Trạch Bân cười gượng hỏi vu vơ nếu cuối cùng vẫn bị đàn ông lừa bỏ trốn thì sao...

Bà cụ bảo bà làm ma cũng không tha cho thằng đàn ông đó.

Nhưng nghiêm túc mà nói, là Lạc Văn Tuấn chủ động tỏ tình trước, không trách anh được.

"Ngày sau Tết quay lại câu lạc bộ, bà xuống dưới lầu tiễn em, nói nhìn em đi. Em đi được nửa đường, nhớ ra quên sạc pin nên quay lại, thấy bà vẫn đứng dưới lầu, vẫn nhìn về hướng đó. Bin đó là lần cuối cùng em gặp bà."

Chiều cao hai người cũng không chênh lệch bao nhiêu, nhưng Lạc Văn Tuấn xương cốt đặc biệt, luôn có thể co mình thành một cục nhỏ thu vào người anh.
Đây là lần đầu tiên Trần Trạch Bân rõ ràng nhận ra: Lạc Văn Tuấn chính là mèo.

Không liên quan đến ngoại hình, tính cách hay thân thể mềm mại.

Cậu quá giống một con mèo con bị người ta bế đi khỏi mẹ quá sớm. Từ đó về sau, trong đời cậu chỉ còn mỗi Trần Trạch Bân là chủ nhân.

Trần Trạch Bân không muốn thừa nhận mình có dục vọng bảo vệ mãnh liệt với Lạc Văn Tuấn vì điều đó cần phải thừa nhận anh rất rất yêu Lạc Văn Tuấn, hơi sến sẩm thật, đã yêu nhau lâu thế rồi. Anh chỉ muốn nuôi mèo thật tốt, không để mèo lang thang, cho mèo ở nhà lớn, chăm mèo béo tròn... Dù trước đây anh tưởng mình muốn nuôi chó.

Anh từng xem một video trên Douyin, nói rằng những con mèo chưa sinh con, nếu cảm nhận được cảm giác an toàn tuyệt đối và tình yêu từ chủ nhân, thì dù chúng lớn đến đâu, sống đến mấy tuổi, cũng sẽ mãi giữ thói quen của mèo con. Chúng sẽ đòi sữa, làm nũng, nghịch ngợm, mãi mãi không biết lo lắng.

Anh hy vọng Lạc Văn Tuấn cũng có thể mãi là một đứa trẻ, đừng vì lần chia ly này mà buộc phải trưởng thành.

Trần Trạch Bân dốc hết tài văn chương cả đời để nói ra vài câu thực sự an ủi cậu.

Lạc Văn Tuấn sắp ngủ rồi, nghe anh nói: "Em còn nhớ chúng ta vô địch thế giới lần đầu tiên ở Brazil chứ."

"Ừ, sao tự nhiên nói cái này?"

"Brazil với bên này chênh lệch múi giờ khoảng nửa ngày. Mặt trời bên này lặn, thì mặt trời bên kia mọc."

"Sao, anh lại sắp nói mấy câu danh ngôn của anh rồi à? Em sẽ không quên ngoại đâu, như vậy ngoại sẽ thật sự ra đi mất."

"Anh chỉ muốn nói, mặt trời bên này lặn, thì ngoại em đã đi đến nơi mặt trời mọc ở bên kia rồi."

end.
_____________________
Đến đây là phần cuối cùng rồi, mong sau này tác giả sẽ viết thêm nhiều ngoại truyện. 🥹

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net