1
Đọc kĩ phần warning ở chap per, đọc kĩ phần warming ở chap per, đọc kĩ phần warning ở chap per 😭
~~~~
Minhyeong và Geonwoo là kiểu mà mọi người hay gọi là 'cặp đôi học đường'. Rất nhiều người biết họ vì cả hai từng xuất hiện trong một triển lãm dành cho các họa sĩ trẻ của một vị giáo sư trên trường.
Đó chính xác là nơi cả hai bắt đầu.
Năm họ tham gia triểu lãm có tất cả 6 người, nhưng Geonwoo và Minhyeong là những người bạn cùng lớp duy nhất ở đây. Ngoài ra còn có một đàn em khác tên là Choi Wooje, người sau này đã trở nên rất thân thiết với cả hai.
Vì Geonwoo và Minhyeong bằng tuổi nhau nên không mất nhiều thời gian để cả hai thành bạn.
À, thực ra thì... Geonwoo đã thầm thích Minhyeong ngay từ ngày đầu tiên họ gặp nhau để bàn về triển lãm này, nhưng không hiểu sao trông Wooje có vẻ thân thiết với Minhyeong hơn vì Geonwoo thấy hai omega này nói chuyện và cư xử với nhau cứ như thể đã quen thân nhau từ trước vậy.
Nghĩ lại thì cách bọn họ trở nên thân thiết có chút buồn cười. Geonwoo thực ra lại thân với Wooje cực nhanh, nhưng lại chẳng tiến triển được bao nhiêu với Minhyeong.
Wooje hay nói rằng chỉ là do Geonwoo quá lo lắng đến mức không dám thử bắt chuyện với Minhyeong mà thôi.
Geonwoo cũng biết mình ngượng ngùng và vụng về thế nào trước những người mới, may mắn thay họ được giao nhiệm vụ tự tìm nghệ danh cho mình và đó là cách bọn họ cuối cùng cũng phá vỡ được sự ngượng ngùng này.
"Vậy là chúng ta cứ thử tìm đại một cái tên thôi à? Kiểu như ngẫu nhiên bịa ra cái gì đó?" Một người khác hỏi.
"Không chỉ là tên đâu..." Minhyeong sửa lại, "Đó sẽ là thương hiệu của chúng ta."
Wooje vừa nghĩ vừa nghịch môi dưới, "Thương hiệu quan trọng lắm đấy."
Geonwoo hắng giọng một chút trước khi nói, "Tôi có của mình rồi." và khi mọi người quay sang nhìn, anh nói, "Zeka."
"...Chỉ vậy thôi sao?" Ai đó hỏi.
Chàng alpha nhún vai, "Nó ngắn gọn, dễ nhớ."
Wooje nghiêng đầu, "Nó có nghĩa là gì?"
"Nó có nghĩa là tôi không nghĩ ngợi nhiều." Geonwoo thản nhiên trả lời, rồi nói thêm, "Chỉ đơn giản là tôi thích chữ Z và K thôi."
Minhyeong tặc lưỡi, "Vậy nghĩa là cậu chỉ tạo ra một nghệ danh ngẫu nhiên bằng những phụ âm đó rồi hy vọng nó là tốt nhất à?"
"Chính xác."
"...Ồ."
Wooje hắng giọng, tỏ ra ấn tượng theo một cách vô lý, "Ý em là... tính hiệu quả."
"Đồ phản bội." Minhyeong lầm bầm.
"Được rồi, thế thì đến lượt cậu đi." Geonwoo nói, hơi rướn người về phía trước, cằm tựa lên tay, "Các lựa chọn của cậu là gì?"
Minhyeong khựng lại, bởi vì không giống như Geonwoo, cậu đã suy nghĩ về điều đó rất nhiều! Nhiều đến mức thật đáng lo ngại nhưng cậu vẫn chưa quyết định được sẽ dùng cái nào.
Vì vậy, Minhyeong lật một trang trong sổ phác thảo của mình, để lộ một danh sách. Đó không chỉ là vài nét viếtbậy về những cái tên nghe có vẻ hay và đẹp mắt. Nó có các cột, cũng có những cái tên bị gạch đi và những thứ tương tự.
"Gì thế?" Geonwoo ngó vào.
"Không có gì."
"Đó không phải là không có gì. Đó chính là biểu hiện của việc nghĩ ngợi quá nhiều."
"Không phải nghĩ nhiều. Nó là cả một quá trình."
Wooje rướn người qua, mắt sáng lên trước danh sách các cái tên, "Đợi đã, anh! Đọc vài cái đi."
"Không."
"Đọc đi mà."
"Đi mà... chỉ một hoặc hai cái thôi?"
"...Được rồi." Người mega lớn tuổi hơn thở dài, đã bắt đầu hối hận về lựa chọn của đời mình, "Luminex."
Geonwoo chớp mắt, "...Cái gì cơ?"
"Một lựa chọn khác là, Arctyx."
"Gần giống rồi, nghe như vùng lục địa (Arctic) ấy."
"—hoặc Velouria."
"Nghe như tên một chuỗi thương hiệu từ game Five Nights At Freddy's ấy."
Minhyeong sập mạnh cuốn sổ lại và lườm Geonwoo, "Cậu biết gì không? Tôi hy vọng cái tên 'Zeka' của cậu sẽ bị đạo nhái."
Sau đó, Geonwoo đã mua cà phê cho Minhyeong như một lời xin lỗi vì đã thô lỗ. Omega vui vẻ nhận cà phê trong khi nghĩ về một cái tên có thể phù hợp với mình. Ngày hôm sau khi Geonwoo đang định tìm một chủ đề để nói chuyện với cậu, Minhyeong đã lên tiếng trước, "Tôi đã quyết định xong nghệ danh của mình rồi."
Geonwoo chớp mắt, "Tôi hy vọng nó không phải là Velouria—"
"Im đi! Tôi gạch bỏ cái đó rồi!"
"Ồ, được rồi... vậy nó là gì?"
"Gumayusi."
Chàng alpha có thể thấy cậu trông tự hào thế nào khi nói với anh cái tên cậu đã chọn. Nó dễ phát âm và chắc chắn có thể dùng làm tài khoản Instagram vì sẽ không ai thèm nghĩ đến việc lấy cái tên đó.
"Ồ, hay đấy."
Minhyeong mỉm cười tự hào, "Tôi biết mà."
Sau đó, mối quan hệ của cả hai tiến triển rất nhanh, từ hai người chỉ cùng đi học một trường đại học và chọn cùng một chuyên ngành giờ đã trở thành người yêu của nhau.
Và bây giờ, là chồng chồng.
Mặc dù cả hai có mối quan hệ yêu đương lâu hơn Wooje và gã alpha giàu có của em ấy – người đã mua bảy bức tranh của em ấy ngay lần đầu gặp mặt, nhưng Geonwoo và Minhyeong lại kết hôn muộn hơn.
Tại sao ư?
Đơn giản thôi, cả hai không có một nhà tài trợ giàu có nào để tài trợ cho đám cưới và tất cả các chi phí của riêng họ. Mọi thứ là nỗ lực chung từ tiền tiết kiệm và sự chăm chỉ của chính họ.
Sự chăm chỉ của cả hai bao gồm cả khoảng thời gian Geonwoo quyết định ngừng theo đuổi sự nghiệp của mình và chuyển sang làm việc như một animator và vẽ minh họa để Minhyeong có thể tiếp tục sự nghiệp làm họa sĩ của cậu.
Tại sao? Hãy thực tế đi. Một họa sĩ như Minhyeong có thể kiếm được một khoản tiền lớn trong thời gian ngắn khi tranh của cậu được mua hoặc cậu nhận được tiền hoa hồng từ các commission, nhưng việc đó cần thời gian và các chi tiêu của họ thì không đợi cho đến khi tranh được bán.
Đó là lý do tại sao một người nên hy sinh để làm một công việc văn phòng—hoặc ít nhất là thứ gì đó mang lại thu nhập đều đặn hàng tháng. Và trước khi quyết định kết hôn, cả hai đã thảo luận về điều này rất nghiêm túc cho đến khi đi đến kết luận rằng người sẽ hy sinh sự nghiệp của mình là Geonwoo.
Điều đó... ổn thôi. Geonwoo không thực sự quan tâm đến sự nghiệp cho lắm, miễn là anh có thể chu cấp cho omega của mình. Dù sao thì chuyện anh không làm họa sĩ cũng chẳng sao. Sau tất cả, Geonwoo có rất nhiều cách để kiếm tiền bên cạnh việc làm một họa sĩ.
Không có sự khác biệt lớn nào giữa trước và sau khi kết hôn. Một vài điểm khác biệt giữa họ chỉ là việc Minhyeong phát hiện ra Geonwoo thường thức khuya đợi cho đến khi Minhyeong hoàn thành xong công việc của ngày hôm đó trước khi cả hai cùng nhau đi ngủ.
Trong nhà, cả hai dành căn phòng lớn nhất làm không gian làm việc. Điều đó có nghĩa là, Geonwoo có một góc và Minhyeong... về cơ bản là chiếm phần còn lại của căn phòng—vâng, một họa sĩ cần không gian lớn cho tất cả các dụng cụ, các hộp màu và những tấm khung vẽ.
Sau khi sống chung, Minhyeong có chút bối rối không hiểu tại sao Geonwoo luôn đợi cậu ngừng vẽ rồi cả hai cùng nhau vào phòng ngủ, ngay cả khi Geonwoo rõ ràng là buồn ngủ đến mức trông anh như chỉ cần chớp mắt là có thể ngủ thiếp đi.
Nhưng bất cứ khi nào cậu hỏi, Geonwoo chỉ lắc đầu không trả lời, cứ khăng khăng rằng anh sẽ đợi Minhyeong hoàn thành xong.
Câu trả lời đã đến khi Minhyeong vừa hoàn thành việc vận chuyển các bức tranh của mình đến phòng triển lãm và Geonwoo bước vào kỳ phát tình của mình ngay trong ngày hôm đó. Vì cậu vừa hoàn thành xong sớm công việc trước thời hạn nên Minhyeong đã cho bản thân nghỉ ngơi một chút, vì vậy trong lúc nghỉ ngơi, cậu định sẽ chăm sóc kỳ phát tình của chồng mình.
Nhìn mà xem, Geonwoo ngủ say như một khúc gỗ sau khi mỗi đợt phát tình của anh qua đi. Omega vẫn nghĩ rằng đó có lẽ là do kiệt sức nhưng rồi khi kỳ phát tình qua đi, Minhyeong quay trở lại trạng thái làm việc quá sức của mình thì Geonwoo cũng quay trở lại trạng thái buồn ngủ nhưng bướng bỉnh không chịu đi ngủ.
Minhyeong đã đề xuất cho chồng mình rất nhiều lựa chọn, "Anh muốn ăn gì không?"
"Không muốn lắm." Geonwoo trả lời, đầu lắc nhẹ.
"Muốn uống chút sữa không? Hay gì đó ấm?" Minhyeong hỏi tiếp và câu trả lời cậu nhận lại vẫn như cũ, "Vậy anh có muốn gì không?"
"Anh chỉ muốn nhìn em làm việc thôi." Ngay sau từ cuối cùng, Geonwoo ngáp một cái.
Minhyeong đang vắt óc suy nghĩ để tìm ra thứ gì đó có thể nhận được cái gật đầu từ chồng mình, vì tất cả những lựa chọn Geonwoo thích làm vào ban đêm đều bị từ chối một cách thẳng thừng—Ồ! Có một việc khác mà alpha của cậu thích làm vào ban đêm nhưng cậu vẫn chưa gợi ý.
Đó là một việc tốt lành...
"Anh có muốn em dùng miệng cho không?"
Geonwoo chớp mắt, "Chắc đó là tiếng gió thổi thôi—"
Minhyeong, người đã thực hiện được một nửa ý định, khoanh tay lại, "Rõ ràng anh đã nghe thấy em nói rồi."
Thế là Geonwoo ngồi thẳng dậy—mắt vẫn đang chật vật cố mở ra—mắt anh nheo lại tỏ ra nghi ngờ, "...Em vừa mới mời anh uống sữa hoặc đồ uống ấm như thể đang chăm sóc một đứa trẻ bị bệnh..." Geonwoo chậm rãi nói, "Và đột nhiên chúng ta nhảy vọt sang chuyện đó à?"
Minhyeong nhún vai, "Em đang khám phá tất cả các lựa chọn."
"Tầm lựa chọn của em đáng lo ngại thật đấy."
"Chính anh là người cứ nói không với mọi thứ còn gì!"
Geonwoo vuốt một tay xuống mặt, thở ra, "Anh đã bảo là anh chỉ muốn xem em làm việc thôi."
"Anh xem em làm việc kiểu gì khi anh sắp ngất đi giữa lúc chớp mắt thế kia."
"Anh có thể làm nhiều việc cùng lúc mà."
Minhyeong nhìn chằm chằm vào alpha của mình, không hề bị nao núng, "Lời nói của anh bây giờ thậm chí còn chẳng có nghĩa lý gì nữa."
"Nhưng, anh đang cố gắng hết sức mà." Geonwoo tiếp tục biện hộ cho chính mình.
Chàng omega nheo mắt nhìn lại anh. "Vậy là có đồng ý hay không đây?"
Tai của Geonwoo—thứ phản bội—đỏ ửng lên.
"Về mặt lý thuyết..." Geonwoo bắt đầu dùng một chút cử chỉ bằng tay, "Nếu anh nói đồng ý—"
Minhyeong gạt tay anh ra, "Không có lý thuyết gì cả, cứ nhìn xuống dưới và xem 'cậu nhóc' của anh đi."
Tai của chàng alpha càng đỏ hơn, "—Anh vẫn muốn giữ phẩm giá của mình."
Minhyeong khịt mũi, "Anh đã đánh mất thứ đó khi anh chọn 'Zeka' trong vòng bốn giây rồi."
"Zeka là một cái tên bắt tai mà."
"Nó là lười biếng."
Geonwoo tặc lưỡi, rõ ràng là đang cố gắng đi đúng hướng nhưng thất bại, "Dù sao thì. Ý của anh là—"
"Anh không có ý nào cả."
"Anh có mà. Chỉ là... bị trì hoãn thôi."
"...Giống như ý thức của anh à?"
"Chính xác."
Minhyeong bật cười thành tiếng, tựa người vào lưng ghế, "Anh thật không thể tin nổi."
Geonwoo không biết xấu hổ lại ngáp một cái—rất to, nó đã hoàn toàn phá hỏng vẻ điềm tĩnh mà anh đang cố gắng xây dựng, "Nghe này..." Geonwoo lầm bầm, chậm rãi chớp mắt, "Anh không nói không."
Minhyeong nhướng mày, "Vậy thì sao?"
"Ý anh đang muốn nói là... nếu nó xảy ra, thì cứ để nó xảy ra thôi."
"Đó là sự đồng ý yếu ớt nhất mà em từng nghe thấy đấy."
"Anh đang buồn ngủ, chứ không phải đang làm thơ."
"Em vừa định nói là anh có thể đụ em, nhưng có vẻ như anh chẳng còn chút năng lượng nào nữa—"
Đột nhiên, mắt Geonwoo tập trung trở lại và nhìn Minhyeong một cách nghiêm túc, "Anh có thể sửa lại câu trả lời của mình không? Anh rất đồng ý nếu như cái lồn của em cũng có liên quan đến cuộc trò chuyện này."
Và thế là... nó xảy ra.
Cái "nó" được nhắc đến ở đây là Minhyeong đang quỳ gối trên tấm thảm phòng làm việc đã sờn cũ của cả hai—tấm thảm có những vết sơn đã cứng lại thành tác phẩm nghệ thuật trừu tượng vĩnh viễn cùng với chiếc quần thể thao đã tụt xuống tận cổ chân của Geonwoo, và dương vật đã cương một nửa của Geonwoo cũng tựa vào bụng mình như thể nó không thể quyết định được liệu thỏa thuận này có xứng đáng hay không.
Minhyeong quấn các ngón tay quanh dương vật anh, vuốt ve thử trước. Hông của Geonwoo giật giật, điều đó... có vẻ có triển vọng.
Bây giờ, điều ít triển vọng hơn là cái cách đầu của Geonwoo đang ngửa ra sau dựa vào chiếc ghế bàn làm việc, mắt mơ màng như thể anh đang xem một bộ phim tài liệu rất nhàm chán về quá trình sơn khô. "Em thậm chí còn chưa làm gì cả mà anh nhìn như thể sắp ngất đi rồi." Minhyeong thẳng thừng nói.
"Anh đang tập trung mà." Geonwoo lầm bầm, lời nói ngay lập tức bị cắt ngang bởi một cái ngáp rộng đến mức quai hàm anh kêu răng rắc.
"Anh hoang tưởng rồi."
Minhyeong rướn người về phía trước và ngậm lấy phần đầu khấc của anh vào trong miệng—chỉ để xem điều gì sẽ xảy ra và điều xảy ra là chàng alpha phát ra một âm thanh nằm ở khoảng giữa tiếng rên rỉ và tiếng thở dài. Kiểu âm thanh mà một người phát ra khi cuối cùng cũng được ngồi xuống sau khi đã đứng suốt tám tiếng đồng hồ... Tiếng rên rỉ nhẹ nhõm.
Người đàn ông này đang nhẹ nhõm, như thể Minhyeong đang mát-xa chân cho anh chứ không phải đang bú cu.
"Anh yêu..." Minhyeong dứt ra với một tiếng chụt ướt át. "Em cần anh phải tỉnh táo ít nhất 70% cho việc này."
Xấu hổ, thích thú và kiệt sức - 3 giai đoạn cảm xúc đều đang đấu tranh để giành quyền kiểm soát bên trong Geonwoo. Sự kiệt sức đã chiến thắng. Dạo này nó luôn thắng với khối lượng công việc khổng lồ mà Geonwoo có, nhưng ít nhất khóe miệng anh cũng giật giật hướng lên trên, "Đừng lo..." Geonwoo chậm rãi nói, "Anh rất tỉnh táo."
"Em sẽ lấy gối làm anh ngạt thở chết luôn." Minhyeong đe dọa.
"Em có thể làm việc đó sau khi chúng ta kết thúc không? Anh đã quyết tâm cho việc này rồi."
Minhyeong nhìn anh thẳng thừng và Geonwoo nhìn lại, không chớp mắt. Việc này đòi hỏi sự cố gắng đáng kể khi mí mắt Geonwoo cứ chực sập xuống như một phần mềm máy tính đang tắt nguồn.
"Anh thật không thể tin nổi." Minhyeong cuối cùng nói, và rồi quay lại 'làm việc' mặc kệ sự nực cười của một Geonwoo thiếu ngủ.
Một phần cũng là vì dương vật của Geonwoo cuối cùng cũng thức tỉnh hẳn hoi rồi, nó lấp đầy khoang miệng cậu, và Minhyeong chưa bao giờ giỏi trong việc bỏ dở một việc gì đó đang làm—điều đó quá là thiếu chuyên nghiệp.
Cậu ngậm anh sâu hơn, một tay chống lên đùi Geonwoo để giữ thăng bằng, cảm nhận cơ bắp ở đùi anh căng lên rồi thả lỏng. Nhịp thở của Geonwoo thay đổi, cơn buồn ngủ dần tan biến—đó là một sự tiến triển. Các ngón tay của chàng alpha tìm đường lùa vào tóc của Minhyeong như chỉ để tìm thứ gì đó để nắm lấy.
"Thấy chưa?" Giọng của Geonwoo trầm xuống, sự buồn ngủ vẫn còn đó nhưng giờ đây đã kèm theo chút dục vọng, "Anh tỉnh rồi."
Minhyeong dứt ra vừa đủ để nói, môi cọ xát vào phần đầu khấc, "Chưa tỉnh hẳn mà."
"Anh đang tham gia 'cuộc yêu' này mà."
"Định nghĩa về sự tham gia của anh thật là hào phóng quá đi."
Tay của Geonwoo siết chặt tóc cậu một chút, vừa đủ để làm Minhyeong rộn ràng, "Định nghĩa về sự tham gia của anh..." Chàng alpha nói, và giọng anh giờ đã vững vàng hơn, "Là không ngủ thiếp đi trong khi miệng của chồng anh đang ở trên người anh. Điều mà anh cảm thấy đó là một tiêu chuẩn hợp lý đấy chứ?"
"Nó như kiểu anh đang nhảy múa tứ tung lộn xộn trong một quán bar vậy."
"Anh không—" Geonwoo bắt đầu tranh cãi, rồi dừng lại khi Minhyeong ngậm dương vật anh thật sâu, cho đến khi nó chạm vào cuống họng khiến Geonwoo phát ra một âm thanh mà chắc chắn đó không phải là tiếng ngáp, "Được rồi, được rồi, việc đó—việc đó đang giúp ích đấy."
"Ồ." Minhyeong khô khốc đáp, lại dứt ra một lần nữa vì cậu nhỏ nhen và cũng vì cậu muốn chứng minh một quan điểm, "Quả là một phản hồi lãng mạn. Lẽ ra em nên làm anh ngạt thở bằng một cái gối—".
"Em có thể làm ơn ngừng nói về những cái gối và chỉ—"
"Chỉ cái gì?"
Geonwoo phát ra một tiếng động bực bội. Đầu anh vẫn còn quá mơ màng để tạo nên những câu hoàn chỉnh nhưng cơ thể anh hiện tại đã rất tỉnh táo rồi. Geonwoo hơi lắc hông để tìm kiếm sự ma sát và Minhyeong cảm thấy thương Geonwoo, chủ yếu là vì quai hàm của chính cậu đã bắt đầu mỏi và cậu muốn làm thật nhanh trước khi khoảng thời gian tỉnh táo ngắn ngủi của Geonwoo hết và để lại cả hai người đều không được thỏa mãn.
Minhyeong lại ngậm dương vật anh vào miệng một lần nữa, hóp má lại. Không còn nói chuyện hay trêu chọc, chỉ có hơi ấm ẩm ướt từ miệng cậu và những chuyển động mà cậu học được qua nhiều năm ở bên nhau khiến đùi Geonwoo run rẩy và thở đứt quãng.
Geonwoo giờ đã hoàn toàn cương cứng, sưng và nặng trên lưỡi của Minhyeong. Omega có thể cảm nhận được sự thay đổi trong tư thế của chồng mình-cái cách cột sống anh đã thẳng lên, cái cách tay anh luồn vào tóc cậu để dẫn dắt đẩy chứ không phải là chỉ cần một điểm tựa.
Một sự tiến triển tốt đẹp chết tiệt!
Minhyeong dứt ra thêm một lần nữa, lau miệng bằng mu bàn tay, ngước nhìn Geonwoo qua làn mi. Mắt của alpha đã có lại sự tập trung và quan trọng nhất là chúng đang mở.
"Anh tỉnh táo rồi chứ?" Minhyeong hỏi.
Geonwoo nuốt nước bọt, "Ừ."
"Thật sự chứ?"
"Thật sự."
"Bởi vì em sẽ không lăn giường với một con cu vô tri đâu." Minhyeong nói, vẻ nghiêm túc đến chết người, "Nếu anh ngủ thiếp đi trong khi em đang cưỡi anh, em sẽ dừng lại. Em sẽ không quan tâm anh đã cận kề đến mức nào và em sẽ bước xuống, đắp mặt nạ rồi đi ngủ. Và anh sẽ thức dậy một mình đầy hoang mang với con cu đang lộ ra ngoài đấy."
Biểu cảm của Geonwoo dao động giữa sự tự ái thực sự và sự tôn trọng miễn cưỡng, "Thế thì phũ phàng quá."
"Cái đó gọi là ranh giới đấy, anh yêu."
Alpha rên rỉ – lần này không phải vì sung sướng, mà là cái kiểu rên đặc trưng của anh mỗi khi Minhyeong vừa đúng lại vừa gây ra sự khó chịu. "Được rồi. Anh tỉnh rồi. Anh thề đấy, cứ nhìn anh này." Anh nắm lấy cằm omega, nâng mặt cậu lên, giữ ánh nhìn thẳng vào mắt cậu mà không để sụp mí. Chỉ có Geonwoo đang hiện diện một cách đẹp trai đến khó chịu và chắc chắn là cứng như đá ở dưới đó. "Thấy chưa? Anh đang tỉnh táo và sẵn sàng làm nhiệm vụ."
Minhyeong khịt mũi. "Anh cứ như một bộ phim hành động dở tệ ấy."
Geonwoo cười toe toét, "Em yêu phong cách phim hành động dở tệ của anh mà."
"Em yêu nhiều thứ ở anh, nhưng vốn từ vựng của anh trong lúc làm tình không phải là một trong số đó."
Cái nắm chặt cằm của Geonwoo dần dịu đi, chuyển thành một cái vuốt ve nhẹ nhàng, ngón tay cái lướt nhẹ qua môi dưới của Minhyeong, "Vậy thì đừng nói nữa và lại đây."
Và Minhyeong—luôn mềm lòng trước người đàn ông này ngay cả khi anh đang cư xử ngớ ngẩn, và ngón tay cái của Geonwoo vẫn ở ngay đó trong khi đang nhìn cậu đầy thèm muốn—đã để mặc cho anh kéo mình đứng dậy.
Alpha đứng dậy và Minhyeong nhận ra rằng họ đã làm toàn bộ chuyện này với việc Geonwoo ngồi trên ghế làm việc của anh và Minhyeong ở trên sàn nhà, đó không phải là tư thế tồi tệ nhất họ từng thử qua nhưng cũng không phải là tư thế tốt cho lưng của họ.
Vì vậy Geonwoo đã giải quyết vấn đề đó bằng cách móc hai tay dưới nách Minhyeong và kéo cậu đứng dậy như thể cậu không nặng chút nào. Điều đó... có chút khiến Minhyeong luôn cảm thấy rung động vì cậu to lớn hơn hầu hết các omega với bờ vai rộng và một vóc dáng khiến mọi người phải bất ngờ khi biết cậu là một omega, bởi vì có vẻ như vũ trụ đã quyết định rằng các giới tính phụ phải đi kèm với những định kiến về ngoại hình.
Nhưng Geonwoo rất khỏe. Không chỉ là vẻ ngoài săn chắc, khỏe khoắn, mà còn là sức mạnh đến từ nhiều năm vác khung tranh và khuân vác dụng cụ vẽ nặng, và gần đây hơn là từ việc đỡ Minhyeong mỗi khi cậu ngủ gục trên ghế sofa trong studio đêm thứ ba liên tiếp.
"Em có thể tự đi." Minhyeong nói, ngay cả khi Geonwoo đã và đang hướng về phía phòng ngủ.
"Anh biết." Geonwoo đồng ý, "nhưng thế này nhanh hơn."
"Nhanh hơn cái gì cơ?"
Geonwoo không trả lời. Anh cứ thế bước tiếp, một tay ôm quanh eo Minhyeong, và khi họ đến giường, anh quay lại và ngồi xuống mép giường, kéo omega vào giữa hai chân mình. Geonwoo ngước nhìn cậu, và ngay cả bây giờ, ngay cả sau nhiều năm bên nhau, trái tim của Minhyeong vẫn đập thình thịch trong lồng ngực.
Tóc của Geonwoo là một mớ rối mù. Mắt anh vẫn mệt mỏi vì sức nặng của quá nhiều đêm thức muộn và quá nhiều công việc nhưng anh đang nhìn Minhyeong như thể cậu là thứ gì đó xứng đáng để thức cùng. "Đầu anh nặng quá, không thể làm được gì nhiều." Geonwoo thú nhận, và sự thành thật trong giọng nói của anh khiến một thứ gì đó mềm mại nhẹ nhàng nở rộ trong bụng Minhyeong, "Nên là hãy để anh nằm xuống rồi làm cũng được."
Và trước khi Minhyeong kịp hỏi điều đó tức là như nào thì bàn tay to lớn của Geonwoo đã tìm thấy eo cậu và kéo cậu xuống.
Minhyeong kêu lên một tiếng như một con vật bị hoảng sợ, bởi vì một giây trước cậu đang đứng và giây tiếp theo cậu đã ở trên giường, bị lật và bị xoay chuyển tư thế cho đến khi cậu ngồi dạng chân qua mặt Geonwoo với đầu gối kẹp hai bên tai anh.
"Cái quái gì thế—Geonwoo!"
"Anh đâu có nói là anh sẽ nằm xuống một mình đâu." Giọng Geonwoo vọng ra từ phía dưới, bị nghẹn lại bởi cặp đùi của Minhyeong đang kẹp lấy hai bên tai anh.
"Anh—!" Minhyeong bắt đầu nói, nhưng bất kỳ lời phản đối nào cậu định đưa ra đều tan biến thành một tiếng rít lên khi miệng Geonwoo bất ngờ tìm đến bên trong cậu mà không hề báo trước hay có sự trêu chọc bên ngoài nào.
Geonwoo áp chiếc lưỡi nóng và ướt của mình vào các nếp gấp của cậu và liếm một đường rộng, thẳng và không ngừng nghỉ dọc theo khe hở.
Minhyeong vội vàng nắm lấy đầu giường, bám chặt vào gỗ để giữ mình khỏi thực tại. Đầu cậu gục xuống, tóc xõa xuống che mặt, và cậu cảm thấy mình đã bắt đầu ướt—chất lỏng bắt đầu rỉ ra, được kéo ra bởi sự nhiệt tình của Geonwoo chứ còn chưa nói đến kỹ thuật của anh.
Chỉ có điều kỹ thuật của Geonwoo thì quá xuất sắc. Giống như cách anh làm tình bằng miệng nó đến từ nhiều năm học hỏi chính xác vị trí cần ấn và cách di chuyển. Minhyeong xấu hổ vì đùi mình bắt đầu run lên nhanh chóng, "Cái này—arggh!" cậu cố gắng nói, nhưng Geonwoo lại chọn đúng lúc đó để tập trung vào âm đạo của cậu khiến những lời Minhyeong định nói ra trở nên khó hiểu vì không rành mạch.
Geonwoo khẽ rên rỉ bên cạnh Minhyeong, sự rung động lan truyền khắp sống lưng cậu. Bàn tay của alpha đưa lên nắm lấy eo cậu, những ngón tay bấu chặt vào lớp da mềm mại ở đó như thể sợ Minhyeong sẽ tìm cách trốn thoát—làm như Minhyeong có thể vậy! Minhyeong thậm chí còn không thể cử động được lúc này vì các cơ bắp của cậu đã cứng đờ.
"Em ồn ào quá đấy." Geonwoo dứt ra vừa đủ để nói, Minhyeong có thể cảm nhận được anh đang cười toe toét trên da thịt mình "Trong khi anh còn chưa làm được gì nhiều mà—"
"Ý anh là sao? Anh đã làm rất nhiều rồi..!" Minhyeong hổn hển nói như không còn chút hơi sức nào.
"Hmm... Đây mới là màn dạo đầu thôi."
"Từ bao giờ mà anh—arghhh—từ bao giờ mà anh lại dạo đầu thế hả?"
Lưỡi của Geonwoo lướt quanh cửa vào của Minhyeong, đảm bảo rằng nó vẫn ở bên ngoài chứ không đi vào. Hông của Minhyeong vô thức rướn về phía trước khiến alpha bật cười. Âm thanh đó lại rung động khắp người cậu một lần nữa, khiến các ngón chân của Minhyeong co quắp lại.
"Anh đang thử những điều mới. Để không bị ngủ thiếp đi." Geonwoo nói, và rồi anh ngừng nói để bắt tay vào 'công việc'.
Và 'công việc' là từ chính xác cho chuyện đó, bởi vì người đàn ông mạnh mẽ ấy đã "ăn thịt" cậu với một sự tập trung như trong cuộc họp hôm thứ Hai. Công việc của anh có tính nhất quán, và anh biết lắng nghe – trong trường hợp này là những âm thanh mà Minhyeong phát ra và cái cách cơ thể cậu chuyển động, đồng thời cũng chú ý đến chất lỏng ngọt ngào của MInhyeong đang bắt đầu nhỏ giọt xuống cằm Geonwoo.
Minhyeong sắp chết mất thôi. Thật sự đấy. Ngay tại đây, trên mặt của alpha của cậu. Đầu gối Minhyeong lún sâu vào đệm, đầu giường kêu cọt kẹt dưới cái nắm siết trắng bệch từ các đốt ngón tay của cậu.
Ồ, Minhyeong sắp chết rồi, và nguyên nhân cái chết sẽ được ghi là "miệng của Geonwoo."
Đó không phải là lý do chính đáng, nhưng có rất nhiều cách chết ngu ngốc hơn, nên—
"Anh yêu—" Minhyeong thở dốc, "Geonwoo, em—"
Geonwoo đáp lại bằng cách ấn lưỡi vào bên trong, và Minhyeong hoàn toàn mất khả năng nói thành lời. Alpha từ từ và chậm rãi mở rộng cậu như thể là anh có thừa thời gian mặc dù thực tế là anh ta đã gần như ngủ gật khi đang ngồi cách đây mười lăm phút. Mũi anh áp sát vào âm đạo của Minhyeong theo từng chuyển động. Tay Geonwoo di chuyển từ hông của omega xuống mông cậu, bóp chặt, banh ra, rồi kéo cậu xuống mạnh hơn vào mặt mình.
"Ôi chúa ơi! Anh sẽ bị chết đuối mất—ahh!" Minhyeong thốt lên, vì cậu có thể cảm thấy mình ướt đến mức nào và cậu thực sự lo ngại. Chất lỏng phủ đầy miệng và cằm của Geonwoo, và có lẽ là cả chiếc gối bên dưới.
Geonwoo dứt ra vừa đủ lâu để nói, "Nếu anh chết thì cứ chết thôi." trước khi lao trở lại vào trong.
Và Minhyeong vỡ òa.
Cơn cực khoái ập đến như một con đập vỡ tung bên trong Minhyeong, một làn sóng trắng xóa nóng bỏng đột ngột lao qua toàn bộ cơ thể khiến cậu run rẩy. Hông Minhyeong giật mạnh, đùi cậu kẹp chặt đầu Geonwoo, và cậu khá chắc chắn rằng mình đã phát ra những âm thanh xấu hổ đến mức cậu sẽ không bao giờ có thể nhìn thẳng vào mắt chồng mình nữa.
Geonwoo không dừng lại ở đó, những âm thanh dâm dục mà omega của anh đang phát ra là một thứ kích dục thuần túy ngọt ngào rót vào tai anh, và Geonwoo tiếp tục tiến tới, không gì có thể ngăn cản anh, thậm chí là ngay cả khi Minhyeong cầu xin và cố gắng đẩy anh ra vì mọi thứ quá sức chịu đựng.
Alpha vẫn tiếp tục, lưỡi hoạt động xuyên qua cả những dư chấn, uống cạn chất lỏng đang tuôn ra từ cơ thể Minhyeong như thể anh đang cố gắng giành chiến thắng trong một cuộc thi nào đó.
"Geonwoo—" Giọng của Minhyeong vỡ ra thành một tiếng rên rỉ, "Anh yêu—ahh, chết tiệt!"
Geonwoo siết chặt mông Minhyeong, giữ cậu cố định tại chỗ. Minhyeong cố gắng ép mình nhìn xuống và ánh mắt cậu ngay lập tức chạm phải đôi mắt đen láy sắc lẹm của Geonwoo đang tập trung vào mớ hỗn độn của chất lỏng và nước bọt phủ kín nửa dưới khuôn mặt mình.
Alpha dứt ra một giây nói: "Thêm một lần nữa thôi, cưng à." Geonwoo dỗ dành.
Minhyeong gần như bật khóc khi lưỡi Geonwoo lại tìm đến âm đạo của cậu, mút nhẹ nhàng vào khối thịt nhạy cảm rồi sau đó mạnh dần. Sự kích thích quá mức ấy thật tuyệt vời. Toàn thân Minhyeong run rẩy, mồ hôi túa ra ở thái dương, và cậu cảm thấy một cơn cực khoái khác đang đến gần, nhanh hơn cậu tưởng, nó bị Geonwoo lôi kéo ra khỏi cậu bằng sự 'chăm sóc' không ngừng nghỉ của Geonwoo.
Khi cơn khoái cảm ập đến, nó mạnh hơn trước, toàn thân cậu co giật khiến Minhyeong cong người như cây cung bị bẻ cong, mặt cậu nhăn nhó và miệng há hốc trong tiếng thét nghẹn ngào. Chất lỏng nhầy trào ra từ lỗ nhỏ của cậu nhiều đến mức đáng xấu hổ, điều đó đánh thức một thứ gì đó khác trong Geonwoo ngoài ý thức của anh.
Alpha rên rỉ, không hề hay biết rằng sự rung động đó có thể đẩy Minhyeong vào một trạng thái mãnh liệt hơn nữa, một làn sóng thứ hai ập đến trước khi làn sóng đầu tiên kịp lắng xuống, "Chết tiệt!".
Minhyeong đổ sụp về phía trước, khó nhọc chống tay xuống và lờ mờ nhận ra mình đang khóc vì quá sức chịu đựng. Lưỡi của Geonwoo dần trở nên nhẹ nhàng liếm láp cậu, rồi tay anh đặt lên hông cậu, nhẹ nhàng đỡ cậu xuống nằm nghiêng sang một bên. Minhyeong ngoan ngoãn làm theo, không còn chút sức nào, gối đầu lên gối, và hai chân vẫn run rẩy như lá mùa thu.
"Yêu ổn chứ?" Giọng của Geonwoo khàn khàn.
Và Minhyeong quay đầu lại, thấy chồng mình đang lau mặt bằng mu bàn tay và cười toe toét một cách tự mãn—Cái tên khốn kiếp đó!
"Anh... A-anh thật sự có... vấn đề về kỹ năng sinh tồn đấy." Minhyeong nói, không ra hơi, "Anh sẽ bị chết đuối vào lần tới cho xem. E-em nghiêm túc đấy. Em sẽ ra thật nhiều nước đến mức anh sẽ cần phải ngoi lên để thở!"
Geonwoo cười khằng khặc. "Bây giờ em đang đe dọa anh bằng một khoảng thời gian vui vẻ đấy à?" Alpha cười to và thật sự là rất không phù hợp với tình huống hiện tại của cả hai lúc này.
Sau đó Geonwoo chuyển sang tư thế mới, đặt mình lên trên Minhyeong. Một tay chống bên cạnh đầu cậu, dương vật áp vào lối vào ướt sũng của omega. Minhyeong có thể cảm nhận được chồng mình đang cứng và đã sẵn sàng đến mức nào.
"Anh vẫn tỉnh chứ?" Minhyeong hỏi, đưa tay lên áp lên mặt của Geonwoo.
"Anh tỉnh mà." Geonwoo trả lời với một giọng nói vững vàng.
"Tốt—arghh!" Minhyeong vùi đầu sâu vào gối khi Geonwoo bắt đầu thúc vào bên trong.
Một tiếng rên thấp và khàn khàn thoát ra khỏi cổ họng cậu, nó luôn khiến mắt Geonwoo mở to bởi vì giọng của Minhyeong còn trầm hơn giọng anh, luôn luôn như vậy và chính sự tương phản đó khiến alpha phát điên.
"Mẹ kiếp, em dâm đãng quá." Geonwoo thở dốc, và cậu nghe có vẻ đã vụn vỡ rồi, dù anh chỉ vừa mới vào trong cậu. "Em thật là—"
"Đừng dừng lại." Minhyeong nói, quấn hai chân quanh eo Geonwoo ngăn cản anh bỏ chạy. "Nếu anh dừng lại, em sẽ giết anh đấy."
"Lãng mạn quá..."
"Anh biết mình đã chấp nhận cái gì mà"
Geonwoo hừ một tiếng cười và rồi di chuyển, anh rút ra gần như toàn bộ rồi thúc mạnh trở lại vào trong, những ngón tay của Minhyeong cào cấu lên lưng anh để lại những vết đỏ có thể sẽ không hết được ngay kể cả là tới sáng hôm sau.
Người đàn ông mạnh mẽ duy trì nhịp độ đều đặn với những cú thúc sâu, chính xác vào những điểm mà Minhyeong cần. Mắt anh nhắm lại, lông mày nhíu lại vì tập trung, và Minhyeong thấy hàm anh siết chặt, hơi thở của Geonwoo cũng trở nên gấp gáp hơn.
"Anh đẹp quá." Minhyeong nói, vì cậu đang cảm thấy hào phóng và cũng vì đó là sự thật.
Mắt Geonwoo mở ra, "Đừng..."
"Đừng cái gì?"
"Đừng làm anh ngại. Anh đang cố gắng đụ em mà."
"Anh đang làm tốt mà."
"Tốt thôi à?"
Minhyeong cười toe toét, sắc sảo và trêu chọc, "Cũng được."
Geonwoo đáp trả bằng một nhịp thúc nhanh hơn, như một hình phạt dành cho người chồng đang cười toe toét của mình. Nụ cười của Minhyeong biến thành tiếng rên rỉ khi alpha chạm vào điểm nhạy cảm bên trong khiến tầm nhìn của cậu mờ đi. "Được thật này..." Minhyeong lặp lại, giọng nói pha lẫn sự bực bội và trêu chọc, bởi vì họ đã làm chuyện này đủ lâu đến nỗi chẳng còn gì là thiêng liêng nữa. "Anh sẽ cho em thấy thế nào là 'được'."
Có vẻ như 'được' có nghĩa là hông của Geonwoo va mạnh vào cơ thể của omega, lấp đầy căn phòng bằng âm thanh da thịt lạch bạch vào nhau, và tiếng đầu giường đập vào tường to đến nỗi tưởng như có thể làm phiền hàng xóm. Minhyeong rên rỉ thành tiếng mà không hề có sự kiềm chế, kiểu âm thanh mà cậu sẽ không bao giờ phát ra khi tự thỏa mãn một mình—và tiếng rên đáp lại của Geonwoo cũng không không biết y vậy.
Nhưng công bằng mà nói, cả hai chưa bao giờ thực sự im lặng — à, họ đã từng cố gắng một lần là vào hồi đầu mối quan hệ của họ, khi đó Wooje ở lại qua đêm vì đã quá muộn để về nhà một mình đối với omega, nhưng Minhyeong lại đang trong giai đoạn tiền phát tình. Chuyện im lặng đó chỉ kéo dài khoảng sáu phút trước khi Geonwoo nói "mặc kệ nhóc đó" và Minhyeong đã hoàn toàn đồng ý.
"Sắp rồi." Geonwoo nói, và giọng anh giờ đã căng thẳng, sự kiểm soát bắt đầu tuột xích, "Minhyeongie, anh sắp rồi—"
"Bắn vào trong đi." Minhyeong nói, vì họ đã từng nói chuyện này trước đây và cậu biết Geonwoo muốn nghe những gì. "Vào trong đi. Thắt em lại đi, anh yêu."
Hông của Geonwoo khựng lại một nhịp trước khi thúc thật sâu và mạnh hơn cả trước đó. Minhyeong cảm nhận được hơi nóng của anh đang đến, cảm nhận được sự phồng lên từ nút thắt đang bắt đầu sưng lên ở phần gốc dương vật của anh.
Nút thắt siết chặt vào đúng vị trí, kéo căng cậu ra hết cỡ. Minhyeong thở hổn hển vì áp lực. Nó không còn đau nữa, lỗ của cậu đã thích nghi với kích thước của Geonwoo sau nhiều năm trải qua vô số chu kỳ và sự nồng nhiệt bên nhau.
Toàn thân Geonwoo run lên bần bật rồi trở nên mềm nhũn, anh đổ gục xuống ngực Minhyeong với một âm thanh nửa như rên rỉ nửa như thở dài.
Trong khoảnh khắc đó, chỉ còn lại tiếng thở nặng nhọc và gấp gáp cùng hơi ấm dính nhớp của da thịt, và cảm giác lạ lẫm khi Geonwoo vẫn ở bên trong nhưng không di chuyển.
Alpha không rút ra và thậm chí là còn không hề giật nhẹ một cái nào.
"Geonwoo?" Minhyeong gọi nhưng không nhận được phản hồi, vì vậy cậu thử lại, "Geonwoo."
Một tiếng ngáy.
Minhyeong chết lặng trước tiếng ngáy nhỏ cậu nghe thấy cùng với những hơi thở phả vào xương quai xanh của mình. Omega nhìn chằm chằm lên trần nhà, "Anh chắc đang đùa đúng không? Sao có thể như vậy chứ?". Minhyeong tự nói với mình như vậy.
Geonwoo lại phát ra tiếng ngáy một lần nữa, lần này to hơn, và cơ thể anh hoàn toàn không còn chút sức lực nào đè lên trên Minhyeong như một người bị ngất. Ấm áp, rắn chắc và ngủ thật say trong khi nút thắt của anh vẫn ở bên trong cậu.
Minhyeong nằm đó, bị mắc kẹt, nhưng cũng tự hào vì cậu đã thành công trong việc làm cho alpha của mình ngủ thiếp đi. "Vậy câu trả lời là làm tình à?" Minhyeong lầm bầm, nhưng tay cậu vẫn đưa lên để vuốt ve mái tóc của Geonwoo, các ngón tay luồn qua những lọn tóc đẫm mồ hôi của anh. "Thật không thể tin nổi!"
Tiếng ngáy của Geonwoo khựng lại một giây, anh cựa quậy một chút do phản xạ tìm kiếm sự thoải mái trong giấc ngủ, và Minhyeong cảm thấy nút thắt đang kéo căng bên trong cậu như một lời nhắc nhở âm ỉ rằng họ vẫn đang kết nối với nhau.
Minhyeong đã biết điều này sẽ xảy ra. Những dấu hiệu cảnh báo đã ở đó, từ mí mắt sụp xuống của Geonwoo, việc Geonwoo thích nằm xuống hơn và bắt cậu phải ngồi trên mặt anh... Cả cái cách Geonwoo đã nhìn cậu như thể anh đang rất cố gắng để tập trung nhưng bộ não của anh cứ liên tục chuyển kênh vậy.
Thế mà Minhyeong vẫn thử vận may của mình và tiếp tục thực hiện nó. Cậu đã để bản thân bị hành hạ thô bạo, bị ăn sạch và bị đụ suýt chết trong khi biết rằng khoảnh khắc Geonwoo lên đỉnh cũng là lúc anh sẽ tắt ngúm như một ngọn nến.
Minhyeong thở dài. Kiểm tra điện thoại trên tủ đầu giường.
2:47 SÁNG
Nút thắt cuối cùng rồi cũng sẽ xẹp xuống thôi—mười lăm, hai mươi phút, có thể là nửa tiếng nếu cơ thể của Geonwoo đặc biệt bướng bỉnh. Cho đến lúc đó, Minhyeong vẫn bị mắc kẹt. Bị mắc kẹt dưới một alpha đang ngủ – người rõ ràng đang dùng ngực cậu làm gối và bên trong cậu làm một cái—à thì, thành thật mà nói thì không có một từ nào đủ lịch sự để kết thúc câu nói đó cả.
Minhyeong có thể cảm nhận được nhịp tim chậm và đều đặn của Geonwoo áp vào ngực mình. Hơi thở của anh cũng đã đều lại. Thật nhẹ nhõm khi nghe thấy điều đó từ một người cuối cùng cũng đã ngừng chiến đấu với ý thức.
"Anh làm việc vất vả quá rồi, Geonwoo ah." Minhyeong lặng lẽ nói, vẫn đang vuốt tóc Geonwoo. "Anh biết điều đó mà, đúng không? Anh cần nghỉ ngơi nhưng anh lại làm những việc ngu ngốc như đợi em vẽ xong mặc dù anh mệt rã rời, và rồi anh ngủ thiếp đi bên trong em như thế này."
Geonwoo không trả lời—rõ ràng là vậy—nhưng cánh tay anh siết chặt quanh eo cậu, một chuyển động vô thức.
"Anh thật nực cười." Minhyeong nhẹ nhàng nói, "Em yêu anh. Nhưng anh thật nực cười."
Hơn hai mươi phút sau nút thắt cuối cùng cũng xẹp xuống đủ để cậu cẩn thận đỡ Geonwoo ra khỏi người mình. Alpha không tỉnh giấc, chỉ phát ra một âm thanh phản đối nhỏ và cố gắng lăn trở lại phía có hơi ấm. Thành thật mà nói, điều đó vừa đáng yêu vừa hoàn toàn vô nghĩa.
Minhyeong trượt ra khỏi giường trên đôi chân run rẩy—bởi vì hai cơn cực khoái và một lần bị khóa sẽ khiến người ta như thế—đi rón rén vào phòng tắm. Cậu tự làm sạch bản thân tốt nhất có thể, nhăn mặt trước sự đau nhức đã và đang hình thành. Sau đó cậu lấy một chiếc khăn ấm lau cho alpha của mình.
Alpha giờ đang nằm dài trên giường, úp mặt xuống, một cánh tay thõng xuống khỏi mép giường. Anh đã lăn vào vị trí Minhyeong vừa mới bỏ trống như muốn tìm kiếm hơi ấm còn sót lại, miệng anh hơi mở ra theo một cách có thể sẽ không mấy đẹp mắt nhưng Minhyeong lại quá mù quáng bởi tình cảm của mình đến mức khuôn mặt của Geonwoo nhìn kiểu gì cũng thấy dễ thương trong mắt cậu.
Minhyeong lau rửa cho anh một cách nhẹ nhàng, lau đi thứ hỗn độn dính trên người và mồ hôi như một bằng chứng cho các hoạt động của họ. Geonwoo cựa quậy một lần và lầm bầm điều gì đó không nghe rõ, đó có thể là tên của Minhyeong, nhưng không tỉnh dậy.
Minhyeong vứt chiếc khăn lau đã qua sử dụng, lấy chiếc iPad của mình từ phòng làm việc và ổn định chỗ ngồi trở lại trên giường.
Cảm nhận được hơi ấm đã quay trở lại và giờ đang tỏa ra một cách tích cực, Geonwoo ngay lập tức lăn về phía cậu, bị thu hút bởi nhiệt độ cơ thể như con thiêu thân lao vào ngọn lửa, và cuối cùng là gối đầu vào lòng cậu, một tay anh vòng qua ôm lấy người cậu.
Minhyeong mở ứng dụng sổ phác thảo của mình bắt đầu vẽ.
--------------
Minhyeong tỉnh dậy trong ánh nắng mặt trời và mùi thức ăn... Mùi thức ăn thơm ngon, là kiểu thức ăn đến từ quán ăn Hàn Quốc - nơi làm món canh tương đậu ngon nhất khu cách đây một dãy phố. Bụng cậu réo lên, to đến nỗi Minhyeong ngạc nhiên rằng nó không thể đánh thức được người chết, và cậu hé mở một mắt.
Geonwoo đang ngồi trên mép giường, quần áo đã được mặc chỉnh tề, tay cầm một chiếc túi nhựa tỏa ra mùi thơm ngon khắp phòng. Tóc anh còn ẩm – Geonwoo đã tắm và mặc quần áo nên không còn khoả thân nữa – và trông anh... rất khỏe khoắn.
"Minhyeongie..." Geonwoo khẽ nói.
Minhyeong chớp mắt để xua đi cơn buồn ngủ, cậu cố gắng nhìn đồng hồ trên tủ đầu giường.
12:17 trưa
"Đã giữa trưa rồi," Minhyeong nói, giọng khàn đặc vì buồn ngủ.
"Chuẩn rồi."
"Anh để em ngủ đến tận trưa."
"Em cần điều đó..."
Minhyeong từ từ ngồi dậy. Các khớp xương của cậu đau nhức và cậu lập tức nhận ra hai điều... thứ nhất, cơ thể cậu đau nhức theo kiểu vừa làm việc gì đó nặng nhọc gần đây, và thứ hai, Geonwoo đang nhìn cậu với vẻ mặt vừa trìu mến vừa có chút áy náy.
"Anh đã làm gì vậy?" Minhyeong nói. Đó không phải là một câu hỏi. Geonwoo giơ chiếc túi lên.
"Anh mang theo đồ ăn."
"Anh lúc nào cũng mang theo đồ ăn đến."
"Lần này khác. Đây là món ăn để xin lỗi."
Minhyeong nhướng mày, "Xin lỗi vì chuyện gì?"
"Vì..." Ánh mắt Geonwoo cụp xuống, đôi tai phản bội anh đỏ ửng vì xấu hổ. "Vì đêm qua, vì anh đã ngủ thiếp đi. Anh không nhớ đã tỉnh dậy vào lúc nào, và em đã ở đó."
"Anh đã dọn dẹp xong xuôi, em kê gối dưới đầu cho anh, anh thì... trần truồng, còn em thì ngủ thiếp đi với chiếc iPad."
"Chuyện đó bình thường thôi." Minhyeong nói, "Không giống như anh, người lúc nào cũng ngủ thiếp đi sau khi làm tình."
Alpha xoa gáy. "Ít nhất là không phải trong lúc đang làm."
"Về mặt kỹ thuật thì là sau đó, vì anh đã bắn rồi... Anh chỉ không tỉnh táo đủ lâu để giúp dọn dẹp thôi." Minhyeong sẽ bật cười nếu như cậu không buồn ngủ đến thế, cậu thấy tai Geonwoo càng đỏ hơn. "Biện minh vậy cũng chẳng tốt hơn đâu."
"Anh xin lỗi."
Minhyeong nhìn chồng mình và thấy sự hối hận chân thành trong mắt anh. Geonwoo luôn là người lo việc chăm sóc sau mỗi lần làm tình—luôn luôn là vậy! Cho dù Geonwoo có mệt mỏi đến thế nào, cho dù có muộn đến đâu, anh vẫn lảo đảo vào phòng tắm rồi quay lại với quần áo ấm, nước uống và đôi khi cả đồ ăn nhẹ. Anh sẽ lau chùi cho Minhyeong dịu dàng đến nỗi khiến omega cảm thấy mình như được làm bằng sứ.
Nhưng đêm qua là ngoại lệ. Đêm qua, cơ thể Geonwoo cuối cùng đã không còn chịu đựng nổi nữa, và Minhyeong là người đã chăm sóc anh.
"Lại đây nào." Minhyeong nói, dang rộng vòng tay.
Geonwoo do dự nửa giây, rồi đặt túi xuống và trườn lên giường, nép sát vào người Minhyeong. Tư thế khá gượng gạo vì anh to con hơn Minhyeong nhưng cả hai đều chẳng quan tâm tới điều đó
"Anh không cần phải xin lỗi đâu." Minhyeong tiếp tục,"999% thời gian anh là người dọn dẹp. Em mới chỉ cần làm một lần thôi."
"Nhưng lẽ ra anh nên—"
"Lẽ ra anh nên ngủ đi." Minhyeong ngắt lời. "Anh sống nhờ caffeine suốt mấy tháng nay rồi. Em thấy anh thức khuya chờ em làm việc xong dù mắt anh gần như không mở nổi." Minhyeong lùi lại một chút để nhìn thẳng vào mặt Geonwoo, "Nếu điều đó làm anh cảm thấy dễ chịu hơn, thì tối qua là do em lên kế hoạch cả đấy. Em muốn anh ngủ thiếp đi. Đó là lý do tại sao em không dừng lại khi thấy anh mệt."
Geonwoo nhìn cậu với vẻ thực sự khó hiểu. "Cái gì cơ?"
"Em đã bú cho anh rồi để anh quan hệ với em, khiến anh kiệt sức không thể thức được nữa." Minhyeong nói thẳng thừng, "Đó là một quyết định có chiến thuật."
"Đó là—". Miệng Geonwoo há ra rồi khép lại, "Đó là hình thức chăm sóc vô lý nhất mà anh từng nhận được."
"Nó hiệu quả, phải không?"
Alpha lại há miệng, ngậm lại, rồi bắt đầu cười khúc khích bằng giọng the thé quen thuộc. "Em điên thật rồi."
"Em là người thực tế."
"Em đã dùng tình dục như một liều thuốc an thần."
"Nó không phải là thuốc an thần... Chúng ta dùng tình dục như một giải pháp, được chứ?"
Geonwoo vùi mặt vào vai Minhyeong, vẫn cười. Omega cảm nhận được độ rung của tiếng cười ấy truyền sang khắp cơ thể mình. Vòng tay của alpha ôm chặt lấy cậu làm cho có điều gì đó trong lồng ngực Minhyeong như được giải tỏa.
"Anh yêu em, và cảm ơn em vì đã làm điều đó." Geonwoo nói, giọng nghẹn ngào.
"Em biết."
"Anh yêu em ngay cả khi em kỳ lạ."
"Đừng đùa chứ. Là anh yêu em chính vì em kỳ lạ mà."
"Đặc biệt là điểm đó, đúng vậy." Geonwoo đồng ý, rồi hôn nhẹ lên xương quai xanh của Minhyeong, sau đó mỉm cười và lùi lại, "Được rồi, được rồi. Ăn trước. Chuyện phiếm sau."
Cả hai di chuyển vào bếp. Geonwoo xách túi vào bếp trong khi Minhyeong lảo đảo theo sau, cậu vẫn còn ngái ngủ và không hề cố che giấu điều đó. Alpha di chuyển khắp nơi một cách quen thuộc, lấy bát đĩa và thìa, múc súp thành hai phần, múc cơm từ nồi cơm điện.
"Ăn đi," Geonwoo nói, đặt một bát thức ăn trước mặt cậu. "Em cần năng lượng."
Minhyeong liếc nhìn chồng với ánh mắt đầy hy vọng. "Thêm một hiệp nữa nhé?"
"Để tồn tại thôi. Em không thể sống chỉ bằng sự hằn học và cà phê đâu."
Omega nhìn Geonwoo với ánh mắt dò xét, "Ồ, anh mới là người đáng để nói câu đó đấy." Nhưng cậu vẫn cầm thìa lên và nếm thử. Thật hoàn hảo! Vị đậm đà, thơm ngon và chính xác là những gì cậu cần sau đêm qua, tuần trước nữa và thành thật mà nói là cả tháng vừa qua.
Họ ăn trong im lặng thoải mái một lúc lâu.
"À mà này, Hwanjoong gọi điện..." Minhyeong cuối cùng cũng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
Geonwoo ngẩng đầu lên, "Hwanjoong? Nhân viên phòng trưng bày à?"
"Ừ. Cậu ấy nói triển lãm diễn ra tốt đẹp — buổi mà em gửi tranh tới đó ấy. Đã bán được ba bức rồi."
Chiếc thìa của Geonwoo dừng lại giữa chừng khi đang chuẩn bị đưa lên miệng. "Ba cơ à?"
Minhyeong gật đầu. "Và cậu ấy nói buổi tiếp theo đã có lịch rồi. Cậu ấy muốn em bắt đầu chuẩn bị trước khi mùa giải kết thúc." Minhyeong thở dài. "Em vừa mới kết thúc giải đấu trước. Em thậm chí còn chưa hồi phục đủ sau giải đấu nữa."
Geonwoo nhún vai. "Ừm, cậu ấy nói em có thời hạn đến hết mùa giải. Vậy là... khoảng ba tháng nữa nhỉ?"
"Họ cần năm bức — trời ơi, em có quá nhiều việc phải làm."
"Em có ba tháng. Tức là chín mươi ngày. Em có thể làm cứ hai tuần một bức, vậy là vẫn còn thời gian."
"Nghệ thuật không hoạt động theo cách đó—"
"Anh biết." Ngón tay cái của Geonwoo xoa lên các khớp ngón tay cậu. "Anh biết nó không phải là một đường thẳng. Anh biết cảm hứng không phải cứ ra lệnh là có. Nhưng em đã làm được trước đây rồi mà. Anh chắc chắn em có thể làm lại lần nữa." Geonwoo dừng lại, và một điều gì đó thoáng qua trên khuôn mặt anh, "Anh có thể giúp."
Minhyeong chớp mắt, "Giúp bằng cách nào?"
"Tô màu? Hay là phần dựng hình? Những phần nhàm chán mà em ghét làm ấy." Giọng Geonwoo rất bình thản. "Dù sao thì bây giờ anh cũng chẳng có việc gì làm cả. Hạn chót nộp phim hoạt hình của anh kết thúc tuần trước rồi, và anh đang có một khoảng thời gian rảnh trước khi bắt đầu dự án tiếp theo."
"Anh ghét việc tô màu cho tranh của em mà."
"Ừ, nhưng anh ghét nhìn em ăn mì gói lúc 3 giờ sáng vì căng thẳng hơn."
Minhyeong mở miệng định cãi lại - vì bản năng đầu tiên của cậu luôn là cãi lại, là khăng khăng rằng mình có thể tự làm được, rằng mình không cần giúp đỡ - nhưng rồi cậu lại ngậm miệng lại. Bởi vì Geonwoo nói đúng, cậu đã ăn mì gói lúc 3 giờ sáng vì căng thẳng. Và cậu thực sự ghét việc tô màu, sắp xếp bố cục và tất cả những công đoạn kỹ thuật sau khi sự bùng nổ cảm hứng ban đầu qua đi.
Hơn nữa... Geonwoo đã chủ động đề nghị giúp đỡ. Chồng cậu, người đã từ bỏ sự nghiệp nghệ thuật đầy lý tưởng của riêng mình để Minhyeong có thể theo đuổi đam mê đang đề nghị giúp đỡ những phần công việc mà Minhyeong ghét.
Minhyeong nhìn chồng mình—nhìn những nếp nhăn mệt mỏi quanh mắt anh cuối cùng cũng bắt đầu mờ đi, nhìn khóe miệng anh ấy cong nhẹ và nhìn bàn tay anh vẫn đang nắm lấy tay mình.
"Được rồi," Omega quyết định.
Lông mày của Geonwoo nhướn lên, "Được rồi?"
"Được rồi. Em cần giúp đỡ về việc phối màu cho những bức tranh lớn và có lẽ cả việc pha màu cho loạt tranh em đang lên kế hoạch nữa..." Minhyeong dừng lại, hơi nghiêng đầu, mở to mắt và hạ giọng xuống khiến Geonwoo siết chặt tay cậu. "Geonwoo này..." Minhyeong nói, kéo dài từng âm tiết, "Em sẽ đền đáp cho anh tất cả mọi thứ em có thể, anh cứ nói ra đi!"
Cuối cùng thì não Geonwoo cũng nhận ra Minhyeong đang đề nghị một thứ gì đó khác để trả công. "Hừm... anh sẽ nhận được gì nếu giúp em?"
Nụ cười của Minhyeong rộng hơn như thể cậu đã chờ đợi câu hỏi này từ trước. Cậu chỉ vào miệng mình, môi hơi hé mở, lưỡi thè ra liếm môi, "Cái này?"
Ánh mắt Geonwoo dõi theo chuyển động đó.
Rồi omega ấn bàn tay còn lại vào chiếc quần thể thao rộng thùng thình màu xám mà cậu mặc vào sau khi tắm tối qua cho đến khi đường viền âm đạo hiện rõ dưới lớp vải cotton. Cậu áp sát lớp vải vào người. Nó hiện ra mềm mại và không thể nhầm lẫn.
"Và cái này...". Cậu nói.
Vẻ bình tĩnh của Geonwoo hơi lung lay, Minhyeong cũng nhận thấy điều đó, "Cái đó—" Alpha hắng giọng, "là một lời đề nghị hấp dẫn."
"Em cũng nghĩ vậy."
Geonwoo cố tỏ ra bình thản nhưng không thành vì ánh mắt anh cứ dán chặt vào đường viền vùng kín của Minhyeong ở giữa hai chân, rồi lại ngước lên nhìn mặt cậu, rồi lại nhìn xuống, "Giao dịch được đấy." Geonwoo nói với giọng điềm tĩnh đáng ngưỡng mộ so với hoàn cảnh lúc này. "Nhưng anh vẫn thích em cởi hết quần ra hơn."
Minhyeong nhún vai, vẻ mặt thoải mái và tự nhiên như thể họ đang đàm phán một hợp đồng kinh doanh chứ không phải... chuyện giao dịch đang xảy ra này vậy.
"Em có thể làm bất cứ thứ gì anh muốn. Miễn là anh giúp em." Minhyeong ngả người ra sau ghế, hơi dang rộng hai chân để chắc chắn chồng mình nhìn thấy một vệt ẩm nhỏ trên đó. "Quăng em lên giường. Đặt em lên bàn. Em không quan tâm."
Geonwoo chớp mắt, "Ngay cả việc đặt em nằm ngửa và ấn xuống để em không cử động được sao?"
"Đúng vậy!" Minhyeong gật đầu đầy hào hứng, "Ghim chặt em lại. Ấn vào lưng em cho đến khi nghe thấy tiếng rắc hoặc bất cứ điều gì người ta nói ấy."
"Bất cứ cái gì ..." Geonwoo lặp lại một cách yếu ớt.
Omega gật đầu. "Bất cứ cái gì."
Alpha nhìn chằm chằm vào cậu một lúc lâu. Rồi anh lắc đầu chậm rãi, một tiếng cười đầy vẻ hoài nghi bất lực thoát ra. "Em sẽ làm anh tổn thọ mất thôi."
"Có lẽ vậy. Nhưng không phải hôm nay," Minhyeong đứng dậy, cầm bát của mình đến bồn rửa. "Hôm nay, anh sẽ giúp em vẽ, và em sẽ trả công cho anh bằng... dịch vụ.". Minhyeong nói với giọng điệu đầy ẩn ý.
"Dịch vụ?"
"Dịch vụ tình dục."
"Em có thể chỉ cần nói là làm tình mà."
"Nhưng như thế thì còn gì thú vị nữa?"
Geonwoo cũng đứng dậy, tiến đến phía sau Minhyeong ở bồn rửa. Tay anh đặt lên eo của omega – đôi bàn tay to lớn quen thuộc từ đêm qua – xoay cậu lại, "Anh có thể lấy tiền đặt cọc trước được không?". Geonwoo hỏi, giọng đã trầm hơn.
Minhyeong nhìn anh tiến lại gần đến mức ngực hai người gần như chạm vào nhau. "Em cứ tưởng anh sẽ không bao giờ hỏi."
Chiếc giường vốn đã bừa bộn sau những gì đã xảy ra đêm qua, giờ thì họ lại làm chuyện đó lần nữa. Nhưng không giống như đêm qua, lần này cả hai rất im lặng.
Geonwoo nằm ngửa, đầu tựa vào chiếc gối đang từ từ trượt khỏi giường. Tay anh vòng quanh phần hông Minhyeong, các ngón tay xòe ra trên lưng dưới của omega, và miệng thì đang bận rộn.
Minhyeong nằm đè lên người Geonwoo, quay mặt về hướng khác vì cả hai đã quyết định giải quyết nhanh chóng toàn bộ vụ "đặt cọc" này. Chân cậu kẹp lấy đầu Geonwoo, còn miệng cậu thì đang ngậm dương vật của anh.
Đây là lý do duy nhất khiến căn phòng yên tĩnh, bởi vì họ là những người lớn đã đạt được giao kèo bằng cách làm hài lòng thoả mãn lẫn nhau.
Lưỡi của Geonwoo áp sát vào âm đạo rộng và phẳng của Minhyeong khiến hông của Minhyeong vô thức nhô về phía trước. Alpha khẽ ngân nga một âm thanh thỏa mãn đáp lại và sự rung rẩy từ lỗ huyệt của cậu truyền khắp cơ thể omega, khiến các ngón chân cậu co quắp lại.
"Em đang mất tập trung đấy." Geonwoo lùi lại một chút nói.
Minhyeong kéo dương vật của Geonwoo ra với một tiếng động ướt át, nước bọt và dịch tiền xuất tinh dính đầy môi. "Ít nói thôi, ăn nhiều hơn." Minhyeong hạ hông xuống cho đến khi âm đạo chạm vào mũi chồng mình.
"Em là sếp của anh à?"
"Chồng."
Geonwoo cố gắng cười, nhưng âm thanh bị cắt ngang khi Minhyeong ngậm dương vật anh vào miệng, lần này sâu hơn, nuốt trọn anh. Bàn tay của alpha siết chặt lấy eo cậu, những ngón tay bấu chặt vào lớp da mềm mại.
Trò chơi này có thể chơi bởi hai người.
Minhyeong dồn hết tâm sức vào anh, cậu sẽ khiến alpha đạt cực khoái trước. Cậu có thể cảm nhận được dương vật của alpha co giật trên lưỡi mình, và nếm được vị mặn đắng của tinh dịch trước khi xuất tinh. Sau đó, cậu cảm nhận được sự căng cứng ở đùi của Geonwoo bên dưới mình.
Nhưng Geonwoo không hề lơ là. Miệng của alpha lại tìm đến âm đạo của cậu, mút nhẹ làm cho sự tập trung của Minhyeong tan biến. Một tiếng rên khẽ thoát ra từ cậu - khiến dương vật của Geonwoo rung theo - và alpha rên rỉ đáp lại, âm thanh bị nghẹn lại trên da thịt của omega.
Geonwoo sẽ liếm, mút và trêu chọc. Còn Minhyeong sẽ thở hổn hển, rên rỉ và mất tập trung, rồi alpha sẽ nới lỏng đủ để Minhyeong nhớ ra mình phải làm gì, và rồi chu kỳ ấy lại bắt đầu.
Thật là điên rồ hết sức.
Omega cảm thấy cơn cực khoái ban đầu thành hình một cách chậm rãi, sau đó dần dần leo thang nhanh hơn. Một áp lực đè nặng ở bụng dưới khiến đùi cậu run rẩy và cậu cố lùi lại, để cảnh báo Geonwoo, tránh cho alpha không bị chìm trong chất lỏng của mình, nhưng có một cánh tay lúc này đã quấn chặt lấy eo cậu, giữ chặt cậu một chỗ, và không có đường thoát nào cho Minhyeong.
"Geonwoo—hnggh—ahh!" Minhyeong cố gắng nói, nhưng tiếng nói dần tan biến thành những tiếng rên rỉ khi cơn cực khoái ập đến.
Nó ập đến như một cơn sóng thần, nóng bỏng và choáng ngợp. Minhyeong cảm thấy mình như đang co thắt lại, cảm thấy chất lỏng trơn trượt trào ra từ cơ thể, trắng sữa và đặc quánh bao phủ miệng, cằm của Geonwoo và có lẽ cả chiếc gối bên dưới.
Minhyeong cố gắng lùi lại, cố gắng nâng hông lên nhưng cái nắm tay của người đàn ông mạnh mẽ như sắt. Minhyeong biết Geonwoo sẽ lại khiến cậu lên đỉnh ngay lúc anh giữ chặt cậu hơn nữa. Miệng Geonwoo vẫn tiếp tục hoạt động và lưỡi anh vẫn ấn vào lỗ hậu môn và âm đạo của cậu, đưa Minhyeong nhanh chóng vào trạng thái kích thích tột độ.
"Dừng lại—" Minhyeong thở hổn hển, kéo hẳn dương vật của Geonwoo ra, mặt áp sát vào bụng của anh, "Geonwoo! Lại nữa sao?"
"Thêm một lần nữa." Giọng Geonwoo nghẹn ngào, đặc quánh sự quyết tâm, "Cho anh thêm một lần nữa thôi, em yêu."
Minhyeong bật khóc nức nở khi lưỡi của Geonwoo lại tìm đến của cậu, không ngừng nghỉ và đầy quen thuộc. Toàn thân cậu run rẩy, mồ hôi túa ra trên thái dương, và cơn cực khoái tiếp theo đang dâng trào nhanh chóng, bị lôi lên bởi sự ngoan cố của chồng cậu.
Khi cơn cực khoái ập đến, nó mạnh đến nỗi mắt Minhyeong trợn ngược lên, cậu thốt ra một tiếng kêu nghẹn ngào. Lưng cậu cong lên, đùi kẹp chặt đầu Geonwoo trong khi một lượng lớn chất lỏng tiết ra từ người cậu. Cậu tiết ra nhiều đến nỗi có thể cảm thấy nó nhỏ giọt xuống đùi và làm ướt cả ga trải giường bên dưới.
Geonwoo rên rỉ áp vào da thịt cậu, và sự rung động đó đẩy Minhyeong vào một trạng thái mãnh liệt hơn nữa, một làn sóng thứ hai ập đến trước khi làn sóng đầu tiên kịp kết thúc. Toàn thân run lên bần bật khiến Minhyeong mềm nhũn và thở hổn hển. Và khi cuối cùng cậu gục xuống, Minhyeong đã mất khả năng suy nghĩ mạch lạc. Trong khoảnh khắc đó, chỉ còn lại tiếng thở, tiếng rên rỉ của Minhyeong và tiếng Geonwoo nuốt trọn chất lỏng của omega mình, cùng với nhận thức mơ hồ rằng Minhyeong vừa làm bẩn đến mức cần ít nhất hai chiếc khăn mới lau sạch được.
"Được rồi." Geonwoo cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh nghe đầy tự hào, "Đó là một khoản tiền cọc tốt."
Minhyeong không còn sức để đánh anh nữa. "Em ghét anh."
"Anh yêu em."
"Em đang suy nghĩ lại vì lần nào làm anh cũng bảo 'thêm một lần nữa'."
Bàn tay Geonwoo xoa nhẹ nhàng lên hông Minhyeong, và những dư chấn vẫn còn giật giật trong cơ bắp, Minhyeong có thể cảm nhận được hơi ấm của Geonwoo bên cạnh khi alpha quay mặt về phía cậu. Lưỡi của alpha nhẹ nhàng liếm một cái cuối cùng khiến hông Minhyeong co giật, trước khi anh kéo omega ra khỏi mình và đỡ cậu nằm xuống.
Minhyeong để mặc cho chồng mình điều khiển. Cậu mềm nhũn như không xương, nằm ngửa, đầu gối lên gối và chân vẫn còn run rẩy. Cảm giác mát lạnh trơn trượt trên da, cậu vẫn cảm nhận được dư chấn còn giật giật trong cơ bắp và hơi ấm của Geonwoo bên cạnh khi người đàn ông mạnh mẽ quay sang đối mặt với cậu.
"Em ổn chứ?" Geonwoo hỏi.
Minhyeong quay đầu lại. Nhìn chồng mình, lớp bóng vẫn còn lấp lánh trên cằm Geonwoo, khóe miệng anh cong lên vẻ mãn nguyện.
"Em cần ít nhất một tiếng đồng hồ trước khi có thể di chuyển," Minhyeong nói. "Và có lẽ là cả một chút đồ ăn nhẹ nữa."
Geonwoo cười rạng rỡ. "Anh có thể thu xếp chuyện đó." Sau đó, anh xoay Minhyeong nằm nghiêng, lưng quay về phía mình, luồn một tay vào giữa hai đùi của omega - bàn tay chạm vào chỗ nhạy cảm đang phập phồng của cậu và nâng một chân cậu lên.
Minhyeong cảm thấy trần trụi vì cửa vào bị mở ra và vì hai chân dang rộng, Minhyeong rên rỉ, "Anh đang trong thời kỳ động dục à? Anh không mệt sao?"
Geonwoo đáp lại cậu bằng cách luồn dương vật từ phía sau vào lỗ huyệt ướt đẫm của cậu và nói, "Anh chưa xuất tinh mà, Minhyeong à...". Geonwoo bắt đầu cọ xát dương vật vào cửa mình cậu. "Cho anh bắn vào bên trong một lần nhé, được không?"
"Ôi, chết tiệt." Minhyeong rên rỉ. "Nhanh lên và đừng kích thích em nữa. Em không thể lên đỉnh được nữa đâu."
"Được rồi..."
Kết luận lại thì, Minhyeong vẫn có thể lên đỉnh thêm lần nữa ngay cả khi không có ai kích thích lỗ huyệt cậu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net