Chương 2
--
03.
Vương Lỗ Kiệt chậm rãi tỉnh giấc, lúc này mới phát hiện mình và Hedwig đã ngủ quên trên giường, mà chỉ còn chưa tới ba mươi phút nữa là đến giờ đi làm.
Trời ơi, sao lại đối xử với người vừa đón sinh nhật như thế chứ?
May mà từ tối qua cậu đã chuẩn bị sẵn outfit thường ngày. Thay quần áo, tiện tay chỉnh lại tóc tai cho gọn gàng xong, Vương Lỗ Kiệt liền vội vã chạy ra xe.
Ai cũng nhìn ra được tâm trạng của cậu thiếu niên mười sáu tuổi hôm nay tốt đến mức nào - tốt đến mức cứ đứng nhìn chậu cây nhỏ đặt ở cửa công ty rồi tự cười khúc khích, cười xong còn lén vuốt vuốt tóc mình.
...Vẫn còn bình thường đấy chứ?
Rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì mà khiến cậu vui đến vậy?
"Đi cùng anh trai à?"
"Không thể tiến triển nhanh vậy đâu."
"Thế còn chuyện gì khác có thể khiến cậu ấy vui đến thế?"
Không ít người lén chạy đi hỏi Trương Hàm Thụy xem tình hình có tiến triển gì mới không.
Trương Hàm Thụy nhớ lại tin nhắn khó hiểu mình nhận được tối qua -
"Hehe, tôi lại vui rồi."
Sau đó "người đang rất vui" kia liền ngủ mất, ngay cả tin nhắn của anh cũng không thèm trả lời.
Khóe môi Trương Hàm Thụy giật nhẹ, cuối cùng lựa chọn im lặng.
Chẳng trách Vương Lỗ Kiệt lại vui đến vậy sau giấc mơ tối qua.
Đợi đến khi mọi chuyện liên quan đến sinh nhật, công việc và phần viết quảng bá đều xử lý xong thì trời cũng đã tối hẳn. Vương Lỗ Kiệt vừa cắt bánh kem xong liền cầm ngay miếng đầu tiên mình cắt, lén trốn vào một góc nhỏ. Cậu không ăn, chỉ chụp ảnh đăng lên rồi mím môi cười đầy ý vị.
Nhân viên xung quanh chỉ biết âm thầm cảm tạ trời đất vì hôm nay cậu không còn co ro thu mình nữa. Theo những gì họ hóng hớt được trên mạng, chuyện này chắc chắn không đơn giản chỉ là "có tình hình" rồi. Đáp án duy nhất còn lại - người kia hiện đang ở Bắc Kinh.
Vương Lỗ Kiệt cúi đầu nhìn điện thoại, pin đã sắp cạn. Cậu còn đang phân vân không biết có nên đi mượn sạc của staff hay không thì khung chat vốn im lặng từ trước đột nhiên hiện lên tin nhắn mới.
"Bánh kem nhìn ngon quá."
"Quà của em tới rồi. Bây giờ em có thời gian xuống nhận không?"
Hôm nay Vương Lỗ Kiệt cảm thấy khóe môi mình mỏi nhừ, dù sao thì cả ngày nay cậu cũng như đang đứng cạnh mặt trời vậy. Nhưng tuổi mười sáu dường như vẫn quá đỗi hạnh phúc đối với cậu.
Vương Lỗ Kiệt lập tức gật đầu lia lịa, gửi đi một loạt sticker đáng yêu rồi đáp:
"Đương nhiên là có thời gian rồi ạ."
Lần này, người gọi tới là Mục Chỉ Thừa.
Khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, giọng nói của người lớn tuổi hơn vang lên bên tai nghe.
Vương Lỗ Kiệt gần như run tay khi nhấn nút nhận cuộc gọi, giọng nói mà cậu mong nhớ suốt cả ngày cuối cùng cũng truyền tới bên tai.
"Chúc mừng sinh nhật nhé, Vương Lỗ Kiệt! Để anh nhớ xem... Khi em tới cầu thang bên trái thang máy tầng mười tám là sẽ thấy. Người giao hàng bảo dưới đó đông quá nên phải vòng từ lối bên cạnh để đi lên."
"Trời ơi, vì anh sợ quà tặng em để dưới lầu sẽ bị thất lạc hoặc làm hỏng mất, nên mới bảo anh ấy đi theo con đường nhỏ mà hai đứa mình thích đi nhất ở đây đó, hahaha."
Vương Lỗ Kiệt ngoan ngoãn gật đầu. Chức năng ghi âm cuộc gọi đã sớm được bật lên từ trước, cậu lại khéo léo hỏi han về tiến độ huấn luyện gần đây của đàn anh, hỏi anh có thích khoảng thời gian này không.
Nghe anh nói những điều quen thuộc về lịch huấn luyện bận rộn cùng niềm vui khi CS:GO liên tiếp thắng trận, Vương Lỗ Kiệt cũng không nhịn được mà bật cười theo.
"Anh trai của cậu đáng yêu thật đấy."
Vương Lỗ Kiệt bước vào cầu thang, men theo hướng mà Mục Chỉ Thừa vừa chỉ để đi xuống dưới.
Đèn cảm ứng theo tiếng bước chân chợt bật sáng. Ánh đèn trắng rực xuyên qua người Vương Lỗ Kiệt, hắt lên tấm lưng cậu khi cậu rẽ qua góc hành lang.
Vương Lỗ Kiệt gần như lập tức nhận ra người đó.
Âm thanh trong điện thoại hòa lẫn với tiếng vọng của hiện thực, vang lên giữa cầu thang chật hẹp. Người đứng ở cuối cầu thang một tay cầm điện thoại, một tay ôm hộp quà, lúc quay đầu lại, đôi mắt trong bóng tối càng trở nên dịu dàng hơn, còn nụ cười thì rực rỡ hơn bất cứ thứ gì khác.
Quả thật... đây chính là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất.
04.
Mục Chỉ Thừa nhẹ nhàng vỗ lưng Vương Lỗ Kiệt, cúi đầu nhìn cậu thiếu niên đang ngủ say đến mức hơi chu môi lên. Anh nghĩ thầm trong lòng, trẻ con đúng là vẫn chỉ là trẻ con thôi.
Thật ra... mãi đến khi mọi chuyện kết thúc anh mới nhận ra có gì đó không đúng. Cũng chẳng thể trách anh được, ai bảo Vương Lỗ Kiệt ở cái tuổi này lại phát triển quá tốt như vậy chứ. Mục Chỉ Thừa khe khẽ thở dài, nghĩ bụng nếu em trai mình mà sở hữu gương mặt và gen như thế này, chắc chắn lớn lên sẽ đẹp trai đến mức khiến người khác đau đầu.
Cổ tay Mục Chỉ Thừa bất ngờ bị nắm lấy.
Lúc này anh mới chợt nhận ra trong lòng mình còn đang ôm một người khác.
Theo lý mà nói, nếu Vương Lỗ Kiệt tỉnh dậy rồi phát hiện người anh trai mình thích đang dỗ mình ngủ, hẳn cậu sẽ vui lắm.
Nhưng... tình huống hiện tại rõ ràng không nên là thế này mới đúng.
Vương Lỗ Kiệt nghiến răng cởi chiếc áo choàng tắm trắng tinh trên người người đàn ông đang đầy rẫy những dấu vết hoan ái. Cậu nhìn thấy cặp đùi đầy đặn quyến rũ của người mình yêu thương ngập tràn những vết hôn và dấu răng rõ mồn một nơi gốc đùi, cùng thứ tinh dịch đã khô đang từ từ rỉ ra từ nơi tư mật, chảy xuôi xuống làn da vốn sạch sẽ của anh.
"Em thật sự muốn đánh chết cái tên nhóc đó... tức chết mất thôi..."
Tiểu Mục biết mình sắp gặp đại nạn đến nơi, chỉ có thể miễn cưỡng nở nụ cười dỗ dành:
"Đều là Lỗ Lỗ cả mà, em đừng giận nữa được không?"
Vương Lỗ Kiệt bế Mục Chỉ Thừa lên, như đang suy nghĩ gì đó mà đưa tay chọc nhẹ vào má anh, rồi đặt người vào trong bồn tắm. Nước ấm cùng lồng ngực nóng bỏng trước mặt bao bọc lấy Mục Chỉ Thừa trong không gian chật hẹp, khiến điều duy nhất anh có thể làm chỉ là ôm chặt lấy người trước mắt.
"Anh ơi... là nói cho em nghe sao?"
"Chắc là vậy." Mục Chỉ Thừa bật cười khẽ, "Dù sao Tiểu Lỗ Kiệt cũng rất muốn nghe mà."
Vương Lỗ Kiệt vừa cau mày ghét bỏ lau đi những dấu vết mà "một Vương Lỗ Kiệt khác" để lại, vừa giữ lấy gáy Mục Chỉ Thừa kéo anh lại gần hơn.
Chỉ khi ngửi thấy mùi hương trên người anh, cậu mới thật sự cảm thấy an tâm.
May mà cậu đã trở về.
May mà... không cần phải trải qua cảm giác bắt đầu lại từ đầu thêm một lần nào nữa.
"Anh à, thật ra em vẫn luôn biết."
"Anh yêu em nhiều lắm, rất rất yêu em."
"...Em cũng vậy."
Hai người đang quấn quýt được nửa chừng, mặt nước trong bồn khẽ gợn sóng. Khi đôi môi tách ra còn kéo theo một sợi chỉ bạc mỏng, ánh mắt Vương Lỗ Kiệt nhìn Mục Chỉ Thừa càng lúc càng lay động.
Mục Chỉ Thừa mơ màng chợt nhớ ra chuyện gì đó.
"Sinh nhật mười sáu tuổi của em, anh nhớ hình như..."
"Đừng nhắc nữa mà."
Vương Lỗ Kiệt đầy tủi thân tựa lên vai Mục Chỉ Thừa. Mái tóc bị nước làm ướt cứ cọ vào cổ khiến anh nhịn không được bật cười mãi.
Mà vẻ buồn bực của Vương Lỗ Kiệt rõ ràng vẫn chưa tan đi.
"Anh à, quên chuyện đó đi. Chỉ cần nghĩ đến em là đủ rồi, em của quá khứ cũng không thể thay thế em bây giờ."
"Ừ."
" Lỗ Lỗ yêu anh nhất."
05.
Hai người quấn quýt đến tận nửa đêm. Mục Chỉ Thừa bị hành đến mức kiệt sức, nằm trên giường phất tay than thở rằng dù anh có khỏe mạnh, cao lớn đến đâu cũng không chịu nổi kiểu giày vò này nữa rồi, thật sự không nổi, chỉ muốn nằm vật ra ngủ luôn thôi.
Vương Lỗ Kiệt đau lòng hôn nhẹ lên khóe mắt anh. Mục Chỉ Thừa nhìn nốt ruồi nhỏ nơi khóe môi cậu khẽ chuyển động theo độ cong của nụ cười, càng nhìn càng thấy đáng yêu, nhịn không được mà đưa tay chạm thử.
Quả nhiên, tay anh lập tức bị Vương Lỗ Kiệt kéo lại, đan chặt mười ngón tay vào nhau. Hai người nằm sát trong chăn, gần đến mức có thể cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể đối phương.
Hơi thở nóng bỏng khẽ lướt qua bên tai Mục Chỉ Thừa.
"Ân Ân, sinh nhật mười sáu tuổi của em... em vẫn luôn nhớ."
Khi ấy, Mục Chỉ Thừa mặc bộ đồ casual được lựa chọn rất kỹ nhưng cố tình tạo cảm giác tùy ý thoải mái. Giữa đêm liền đặt vé máy bay từ Bắc Kinh về Trùng Khánh, còn quay về sớm hơn lịch của công ty hai ngày.
Vừa đáp xuống Trùng Khánh, anh chỉ kịp để hành lý xuống rồi đã ôm quà đi tìm Vương Lỗ Kiệt.
Chỉ có Mục Chỉ Thừa mới dùng những cái cớ vụng về để che giấu sự để tâm của mình, hời hợt giải thích tất cả bằng hai chữ "trùng hợp".
Và cũng chỉ có Vương Lỗ Kiệt của tuổi mười sáu, đang chìm trong bất ngờ và vui sướng, mới thật sự tin điều đó.
Chỉ có cậu ngốc nghếch tưởng tượng đủ mọi khả năng của tình yêu, nhưng đến thời khắc ấy lại không dám nói ra ngay cả giả thiết chẳng hề quá táo bạo kia.
"Ngốc rồi à? Bọn anh gần đây có lịch trình hoạt động, vừa hay đi ngang qua nên tiện tới tặng quà sinh nhật cho em thôi."
Quá đáng thật đấy.
Mục Chỉ Thừa vẫn còn quàng chiếc khăn trước đây từng cho Vương Lỗ Kiệt mượn - chiếc khăn mà Vương Lỗ Kiệt đã khoe khoang khắp nơi, ngay cả lúc ngủ cũng không chịu tháo xuống.
Sao lại như vậy chứ...
Đầu óc Vương Lỗ Kiệt gần như ngừng hoạt động.
Mùi cam nhàn nhạt trên người Mục Chỉ Thừa cũng bị gió đêm thổi tới bên mũi cậu. Từng bước một đi xuống cầu thang, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần.
Một mùi hương sạch sẽ, tươi mát đến mức khiến người ta không nhịn được mà muốn tiến lại gần hơn.
Cuối cùng, Mục Chỉ Thừa dừng lại ở bậc thang ngay dưới Vương Lỗ Kiệt, hơi ngẩng đầu nhìn cậu, dường như có chút ngạc nhiên vì sao Vương Lỗ Kiệt lại đột nhiên im lặng như vậy.
Vương Lỗ Kiệt cảm thấy "bí kíp nín thở giữ bình tĩnh" của mình hoàn toàn mất tác dụng rồi. Trái tim trong lồng ngực không còn nghe lời nữa, cứ mãi muốn lao về phía người đang hấp dẫn mình, khiến đầu óc cậu nóng bừng, còn những lời quanh quẩn bên môi cứ thế buột miệng nói ra.
"Anh ơi... em có thể... chạm vào mặt anh không?"
Mục Chỉ Thừa không hiểu.
Mục Chỉ Thừa nghiêng đầu.
Mục Chỉ Thừa nghĩ rằng chuyện đó đương nhiên là được rồi.
Sờ vài cái cũng đâu mất miếng thịt nào.
Vương Lỗ Kiệt đưa hai tay ra, lòng bàn tay hướng lên. Nhưng đến lúc gần chạm vào cằm Mục Chỉ Thừa lại không nhịn được mà khựng lại.
...Làm vậy có kỳ lạ quá không?
Mục Chỉ Thừa nhìn đôi bàn tay thon dài trước mắt, khẽ tiến lên một chút, để gò má mình nhẹ nhàng cọ qua lòng bàn tay cậu, rồi ngẩng đầu nhìn người đàn em đang xấu hổ đến mức luống cuống kia.
Rõ ràng anh biết rất rõ tâm tư của Vương Lỗ Kiệt.
Chỉ là, trong lúc chính bản thân còn chưa hiểu rõ mình đang nghĩ gì, anh lại cứ muốn trêu chọc cậu một chút, dung túng cậu thêm một chút.
Dù sao thì... giữa anh em thân thiết với nhau, kiểu tiếp xúc này cũng rất bình thường mà.
Vương Lỗ Kiệt thật sự nghe thấy tiếng tim mình đập.
Thình thịch. Thình thịch.
Âm thanh ấy vang vọng ngay bên tai.
Cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay, đôi mắt to tròn xinh đẹp dưới ánh đèn, đỉnh môi hồng nhạt - mọi thứ thuộc về Mục Chỉ Thừa đều như đang dụ dỗ cậu tiến lại gần hơn nữa.
"Anh ơi... em... em có thể lại gần anh thêm chút nữa không?"
Lòng bàn tay lại bị phần da mềm mại kia khẽ cọ thêm một cái. Sự gật đầu không thành tiếng cùng ánh mắt ngoan ngoãn nhìn cậu dường như đang nói rằng - dù cậu làm gì, anh cũng sẽ không phản kháng.
Đẹp quá.
Cũng đáng yêu quá.
Vương Lỗ Kiệt cúi đầu tiến lại gần hơn. Cuối cùng, cậu cũng ở sát hơn với sự mềm mại mang theo hơi ấm ấy. Gò má cậu nhẹ nhàng áp lên má Mục Chỉ Thừa - mềm mại, ấm nóng, mịn màng đến mức khiến người ta lưu luyến.
Khác hẳn xúc cảm mềm xốp nơi bộ lông của Hedwig.
Đây là nhiệt độ thật sự thuộc về Mục Chỉ Thừa.
Là người thật sự đang ở trước mặt cậu.
Vương Lỗ Kiệt muốn phản bác chính mình.
Thích Ân Ân mới không phải là bản án tử hình đếm ngược.
Ân Ân là người đáng yêu nhất, tốt nhất trên thế giới này.
Mà thích Ân Ân...
Chính là chuyện hạnh phúc nhất trên đời.
-END-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net