Done
"Bao nhiêu?"
"Bao nhiêu cho cái gì?"
Dottore vẫn chưa thèm quay người lại. Gã biết rõ vị khách này là ai. Tay này lúc nào cũng lui tới chỗ gã, yêu cầu những 'Alpha thượng hạng' chỉ để tùy ý hành hạ, chà đạp theo bất kỳ cách nào y muốn. Cho đến tận bây giờ, Dottore vẫn chưa thể xác định được liệu kẻ này là một Omega đang cần giải tỏa kỳ phát tình, hay đơn giản chỉ là một Beta với thú vui bệnh hoạn quái đản. Đối với một nhà khoa học như gã, gã hiếm khi bận tâm đến tầng lớp Omega thượng lưu.
"Bao nhiêu để tôi được đụ bản sao của anh ngay trước mắt anh?"
"Điều đó còn tùy," Dottore đặt ống nghiệm xuống và xoay người lại, "anh sẵn sàng trả bao nhiêu?"
"Bất kể giá nào. Tiền bạc với tôi chẳng có ý nghĩa gì cả."
Dottore quan sát người đàn ông đối diện khi y khẽ đẩy gọng kính và khoanh tay lại. Dù gã có nhìn chằm chằm từ sau chiếc mặt nạ này bao lâu đi chăng nữa, gã cũng biết mình không thể khiến y đổi ý. Người đàn ông này hoàn toàn nghiêm túc. Y muốn thử cảm giác bị quay lén, bị nhìn trộm đầy kích thích.
"Sẽ có một vài yêu cầu."
"Ồ?" Khóe môi vị khách nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy tà mị. "Vậy là anh đồng ý?"
"Tôi không ngại xem, nhưng tôi sẽ làm việc đó từ bên ngoài phòng. Tôi sẽ quan sát qua một tấm kính một chiều. Như vậy đã đủ chưa?"
"Tôi muốn anh ở ngay trong phòng và nhìn tôi cơ," vị khách đưa tay chống lên cằm, khẽ nghiêng đầu. "Có lý do gì khiến anh không thể ở chung phòng sao?"
"Không phải lý do tôi sẵn lòng chia sẻ," Dottore lạnh lùng đáp.
"Được thôi," y nhún vai, "dù sao thì thế này cũng thỏa mãn yêu cầu rồi. Tôi muốn anh nhìn, và anh sẽ phải nhìn. Ra giá đi."
"Tôi muốn anh thanh toán một hóa đơn đặc biệt cho tôi."
"Được thôi."
"Anh không tính hỏi đó là hóa đơn gì sao?"
"Kiểu gì thì tôi cũng sẽ biết thôi," y thờ ơ nhún vai.
...
*Liệu cậu ta có thực sự là một Beta không?* Đó là câu hỏi đầu tiên Dottore tự đặt ra cho mình khi đứng sau tấm kính. Đây là một trong những căn phòng gã vẫn thường cung cấp cho khách hàng, nhưng gã đã phải đặc biệt lắp đặt bức tường kính này để có thể quan sát theo đúng yêu cầu của vị khách lập dị kia. Việc nhìn ai đó làm tình với bản sao của chính mình chẳng mang lại cho gã chút cảm giác kỳ quái nào. Dù sao thì bản sao cũng không phải là gã. Tuy nhiên, điều kỳ lạ là không có một chút Pheromone nào thoát ra từ vị khách này. Chẳng nhẽ bức tường kính của gã lại hoàn hảo đến mức ngăn chặn được toàn bộ sự rò rỉ mùi hương? Điều đó dường như là không thể.
Vị khách thô bạo túm lấy dây đai da trên người bản sao, siết chặt lấy cổ gã để làm y nghẹt thở, trong khi phân thân nóng bỏng của mình thô bạo đâm lút cán vào trong hậu huyệt chật hẹp. Dottore chăm chú nhìn. Vị khách này không hề đeo mặt nạ như những Omega khác khi họ mua một đêm với các Alpha đang phát tình hay những món đồ chơi bản sao. Y chẳng thèm bận tâm liệu Dottore có nhận ra danh tính của mình hay không. Có phải vì y quá giàu, giàu đến mức có thể mua đứt bất kỳ kẻ nào dám ho he nửa lời đồn đại? Hay có thể y chỉ là một kẻ vô danh vô tính?
Nhưng y chắc chắn là một kẻ vô cùng dốc sức trong chuyện giường chiếu. Dottore tiếp tục trơ mắt nhìn bản sao của chính mình bị chà đạp, xâm hại một cách dã man. Các Omega thường thích cưỡi lên người những Alpha phát tình mà họ mua về, nhưng vị khách này lại chỉ tập trung duy nhất vào việc xâm nhập. Bằng mọi hình thức, mọi ngóc ngách. Gã không thể nghe thấy vị khách đang nói gì, nhưng gã hoàn toàn có thể hình dung ra những lời nhục mạ, bề trên mà y đang ném vào mặt bản sao của gã. Dottore thở dài, khoanh tay trước ngực, tự hỏi không biết màn tra tấn đẫm mùi tình dục này sẽ kéo dài bao lâu.
Phần II: Kẻ tái phạm và sự hỗn loạn của bản năng
Vị khách đó là một kẻ tái phạm thường xuyên. Y ghé thăm cửa hàng của Dottore đều đặn, lần nào cũng yêu cầu một điều tương tự. Y muốn gã phải đứng nhìn y đụ bản sao của gã. Dottore cũng đáp lại bằng điều kiện y hệt như trước: gã có một hóa đơn cần y chi trả.
*Tần suất này là quá dày đặc đối với một chu kỳ phát tình thông thường.* Dottore tiếp tục suy ngẫm, mắt không rời khỏi cảnh tượng nóng bỏng trước mặt. Vị khách thô bạo lôi tuột bản sao ra khỏi giường, ép mạnh thân hình trần trụi ấy lên tấm kính nơi Dottore đang đứng ngay phía sau. Bản sao khom người xuống, hai tay run rẩy không thể tự chống đỡ nổi trọng lượng cơ thể, vô tình tạo cho vị khách một góc nhìn trọn vẹn về phía Dottore, và ngược lại.
Mái tóc đen của vị khách đã trở nên bù xù, rối bời đầy hoang dại. Y vẫn đeo kính. Lòng bàn tay y áp chặt lên mặt kính lạnh lẽo, ngay vị trí ngực Dottore, trong khi vùng hông rắn rỏi không ngừng đưa đẩy, dập mạnh vào bờ mông của bản sao. Cơ thể y vô cùng săn chắc, có những múi cơ ẩn hiện đầy lực điền dù lớp quần áo thường ngày hoàn toàn che giấu điều đó. Y chẳng có một nét nào giống với một Omega mảnh khảnh cả. Dottore ngày càng trở nên hoang mang về bản chất của vị khách này. Y không giống một Omega, nhưng lại quá biến thái để làm một Beta, vậy thì... tại sao một Alpha lại muốn đụ một Alpha khác? Hay một thực thể Alpha mô phỏng như bản sao của gã? Hay y là một kẻ nghiện tình dục?
Dottore chậm rãi đặt bàn tay mình lên mặt kính, áp sát vào ngay vị trí bàn tay của vị khách. Gã quan sát sự chênh lệch kích thước giữa hai lòng bàn tay, nhưng không có gì quá lớn. Họ có cỡ tay xấp xỉ nhau. Ánh mắt gã dời lên, chạm vào mắt của vị khách. Một nụ cười vặn vẹo, kỳ lạ hiện rõ trên gương mặt y. Dottore không hiểu tại sao y lại cười vào lúc này. Nhưng gã cũng không muốn rụt tay về khỏi mặt kính, ngay cả khi gã đã biết lý do.
...
"Bao nhiêu?"
"Bao nhiêu cho cái gì?" Lần này, cuộc đối thoại mang lại cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.
"Bao nhiêu để đưa anh vào trong phòng?"
"Tôi e là mình không thể làm điều đó, bất kể anh sẵn sàng trả bao nhiêu tiền," Dottore lạnh lùng từ chối.
"Ai cũng có một cái giá của riêng mình thôi."
"Ít nhất luôn có một điều mà mỗi cá nhân sẽ tuyệt đối không làm, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào," Dottore nói. "Tôi e rằng đây là một trong những điều đó đối với tôi."
"Tôi hiểu rồi," vị khách gật đầu. "Tôi đoán là có thật. Thật đáng tiếc. Dù sao thì, tôi cần một bản sao." Vị khách bất ngờ đưa tay tự bóp lấy cổ họng mình, ra sức xoa bóp. "Tôi vào phòng trước đây, mang một đứa vào cho tôi," y vẫy tay ra hiệu đầy khinh khỉnh rồi quay lưng bước đi.
Dottore chọn đại một bản sao ngẫu nhiên. Gã định cân nhắc kỹ hơn, nhưng gã giả định rằng đứa nào ít có khả năng trở nên ngỗ ngược, bướng bỉnh nhất thì có lẽ là lựa chọn tốt nhất. Gã mở cửa và đẩy bản sao vào trong, và ngay khoảnh khắc đó, một luồng Pheromone đậm đặc sực nức lao thẳng vào mũi gã. Gã kịp nhìn thấy vị khách vội vàng rút một thứ gì đó từ trong túi áo khoác ra và đâm mạnh, tiêm thẳng vào cổ mình. Nhưng đã quá muộn. Dottore đã ngửi thấy mùi hương của y.
Gã vội vã đóng sầm cửa lại, tựa lưng vào tường, chật vật di chuyển về phía tấm kính. Dottore thở dốc, hai tay lục lọi khắp người để tìm thuốc ức chế khẩn cấp của chính mình. Gã đã giấu kín thân phận bấy lâu nay, chưa từng để bất kỳ ai phát hiện ra gã là một Alpha. Gã sẽ không để vị khách sộp này tìm ra bí mật đó đâu.
Dottore đứng trước tấm kính, quan sát cảnh tượng bên trong như thường lệ, nhưng gã chợt nhận ra nụ cười nửa miệng trên gương mặt vị khách đã thay đổi. Nó đắc thắng và đầy ngạo nghễ. Cứ như thể y vừa nắm được một thông tin tình báo mang tính sống còn.
"Một Omega thích nằm trên và hành hạ các Alpha," Dottore thốt lên thành tiếng đầy kinh ngạc. "Đó chắc chắn là điều mà tôi chưa từng thấy trước đây."
### Phần III: Con mồi lộ diện dưới móng vuốt mèo lớn
"Bao nhiêu?"
"Bao nhiêu cho cái gì?"
"Cần bao nhiêu bí mật tống tiền để tôi mang được anh vào trong phòng đây?" Vị khách tiến lại gần Dottore hơn, nụ cười càng thêm phần gian manh. "Anh là một Alpha đi bán các Alpha khác. Điều đó là bất hợp pháp. Bán chính anh cho tôi đi, và tôi sẽ không hé răng với một linh hồn nào cả."
"Tôi e rằng điều đó đơn giản là không thể xảy ra."
"Tại sao? Có phải 'điều duy nhất anh sẽ không làm dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào' chính là tự bán bản thân mình không?" Vị khách tỏ ra ngạc nhiên trước thái độ kiên quyết ấy.
"Đừng nực cười thế. Chẳng phải bấy lâu nay tôi vẫn luôn bán đi đôi mắt của mình để nhìn anh đó sao?" Dottore hừ lạnh một tiếng.
"Vậy thì nó là cái gì?"
"Tôi từ chối đeo rọ mõm. Nhưng nếu không đeo, việc tôi ở chung phòng với anh sẽ là phạm pháp."
"Còn có thể phạm pháp hơn việc một Alpha đi bán Alpha sao?" Vị khách nhướng mày thách thức.
"Điều này sẽ mang lại những rắc rối lớn cho chính anh đấy," Dottore trầm giọng nhắc nhở. "Hay là anh không hề sợ hãi kỳ phát tình của một Alpha đã bị kìm nén quá lâu? Tôi đã chế ngự cơn đói khát của kỳ phát tình bằng những phương pháp khác chứ không phải bằng cách bán mình, điều đó có nghĩa là xác suất tôi trở nên bạo lực hoặc có xu hướng đánh dấu cắn xé anh là cực kỳ cao."
"Anh đang lo lắng cho sự an toàn của tôi sao?"
"Tôi chỉ lo lắng cho sức khỏe của một khách hàng trả tiền hậu hĩnh nếu có chuyện gì bất trắc xảy ra thôi."
"Anh có một cách thật kỳ quặc để trốn tránh cảm xúc đấy."
Lại là cái mùi hương đó. Dottore vội vàng che mũi lại nhưng nhất quyết không chịu tháo mặt nạ ra. Gã bấu chặt lấy cạnh quầy phía sau lưng.
"Trả tiền rồi mang bản sao của anh đi, hoặc biến khỏi đây ngay."
"Được thôi..." Vị khách đặt một tờ séc trị giá khổng lồ xuống mặt quầy, và trước khi Dottore kịp phản ứng, y đã lao tới nhấc bổng gã lên, thô bạo vác gã lên vai.
"Tôi đã nói là tôi sẽ không đeo rọ mõm," Dottore gầm gừ nhắc lại.
"Thì đừng đeo," vị khách thẳng tay ném gã xuống chiếc giường lớn, thò tay kéo chiếc cà vạt của chính mình ra khỏi cổ áo sơ mi rồi thẳng tay vứt ra phía sau.
"Mẹ kiếp," Dottore lấy tay bịt chặt miệng, ho sặc sụa vì thứ Pheromone mà vị khách này cứ liên tục phóng thích ra như một dòng lũ vỡ đê. "Kỳ phát tình của anh bình thường luôn nồng nặc đến mức này à?" Gã rùng mình cảm thấy những lớp vảy cứng bắt đầu mọc lên trên mu bàn tay. Mùi hương ngọt ngào tột cùng kia đang chống lại thuốc ức chế trong cơ thể gã, ép gã phải bước vào kỳ phát tình hung bạo.
"Điều duy nhất tôi không bao giờ làm, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, là tự biến mình thành một kẻ khuất phục khi vào kỳ phát tình," vị khách tuyên bố đầy kiêu hãnh.
Dottore cảm thấy bàn tay mình run rẩy trượt khỏi miệng, gã sững sờ đầy hoang mang. *Y rõ ràng là đang phát tình ngay lúc này, không phải sao?!*
"Omega sẽ mất sạch lý trí khi họ bước vào kỳ phát tình. Tôi đã và đang uống những loại thuốc ức chế cực mạnh. Tôi càng già đi, chúng càng trở nên mạnh mẽ hơn... Cho dù hiện tại Omega có đang cai trị thế giới này đi chăng nữa," vị khách thọc ngón tay vào dưới vạt áo sơ mi của Dottore, thô bạo xé mở, "cho dù Omega nam có tỷ lệ mang thai thấp đi chăng nữa. Tôi cũng không muốn mình bị chuốc say bởi thứ khoái cảm của sự phục tùng hèn nhát rồi bị đánh dấu, trở thành bạn đời của bất kỳ kẻ rác rưởi nào."
Y đè chặt Dottore xuống nệm, dùng cả hai tay ghim chặt hai bả vai gã lại.
"Càng có thêm lý do để anh biến ngay khỏi người tôi đấy," Dottore nhăn mặt vì mùi hương quá mức nồng đậm. Đôi mắt gã nheo lại, đồng tử co rút thành một đường thẳng dọc như loài rắn, trừng trừng nhìn vào đôi mắt mèo đang ghim chặt lấy mình từ phía trên. Mèo... không, y không phải một con mèo nhà tầm thường, y là một thứ gì đó hoang dã và nguy hiểm hơn nhiều. Dottore lục lọi trong sâu thẳm ký ức của mình để nhớ lại các gia tộc Omega quyền quý. Kẻ kiếm tiền tài ba duy nhất nổi tiếng đến mức mang đặc tính của một loài mèo lớn... bảo sao y lại có ngoại hình áp đảo giống Alpha đến vậy. Tên của gã đó là gì nhỉ? Một tên khốn kén chọn và hống hách.
Kỳ phát tình của vị khách này đang ngày một tồi tệ hơn. Gã có thể nhìn thấy một đôi tai thú dựng thẳng lên từ trong mái tóc đen, và một chiếc đuôi dài, mềm mại đang quất qua quất lại đầy nôn nóng phía sau y. Y bất ngờ bóp chặt lấy cổ họng Dottore, những móng vuốt sắc nhọn bắt đầu lộ ra, găm sâu vào da thịt gã.
"Anh đang phản kháng dữ dội thật đấy. Điều đó chỉ càng làm tôi muốn thấy anh hoàn toàn phát điên và đổ gục mà thôi," y cười khẩy, lập tức buông tay khỏi cổ Dottore ngay khi nhận ra gã không còn ý định che miệng nữa. Dottore há hốc miệng tham lam hít một hơi thật sâu, nuốt trọn một lượng khổng lồ Pheromone của vị khách vào lồng ngực.
"Đúng rồi. Tôi ngửi thấy nó rồi. Anh sắp mất kiểm soát rồi," vị khách nở nụ cười đầy kích động. Dottore thậm chí còn không nhận ra Pheromone của chính mình đang rò rỉ ra ngoài. Những lớp vảy trên da gã tiếp tục mọc lan ra thành từng mảng lớn khắp cơ thể. Răng gã trở nên sắc nhọn như răng cá mập, và những chiếc mang bắt đầu hình thành bên cổ gã. Dottore lật người nằm sấp xuống, ho khan đầy chật vật.
"Một Chimera (Kẻ lai tạo)?" Vị khách thẳng tay lột phăng chiếc áo sơ mi của Dottore ra để chiêm ngưỡng sự kết hợp quái dị giữa lớp da vảy rắn thô ráp và những mảng da cá mập mịn màng, xám xịt. Chúng hòa trộn với những vết sẹo chằng chịt khắp cơ thể Dottore, tạo nên một cảnh tượng kích thích thị giác đến tột độ.
"Hài lòng chưa?" Dottore gầm gừ, hai hàm răng sắc nhọn nghiến chặt vào nhau kêu ken két. Một bên mắt gã đen ngòm sâu hoắm như mắt cá mập đại dương, bên còn lại có con ngươi mỏng dính, rực lên sắc vàng kim đầy nọc độc của loài rắn. Chimera – những kẻ mang trong mình nhiều đặc tính của các loài động vật khác nhau – là những thực thể cực kỳ quý hiếm, và thường bị người đời coi là sản phẩm lỗi từ những thí nghiệm khoa học phi pháp. Nhưng sự thật là, cũng giống như việc đàn ông mang nhiễm sắc thể Y quyết định mọi thứ, các đặc tính động vật thông thường cũng sẽ như vậy. Đặc tính của một bên cha hoặc mẹ sẽ lấn át bên còn lại. Nhưng, giống như sự tồn tại của những người liên giới tính, Chimera là một trường hợp hiếm hoi khi không có loài động vật nào giành chiến thắng tuyệt đối trong chuỗi gene. Nó chẳng liên quan gì đến thí nghiệm di truyền cả.
Thế nhưng, đối với một kẻ luôn say mê khoa học từ khi còn nhỏ như Dottore, gã càng lớn tuổi, người ta lại càng đoan chắc rằng gã đã tự tàn phá, nhào nặn cơ thể của chính mình. Gã đã từ bỏ việc giải thích từ lâu, và kết quả là gã cũng phải uống một lượng lớn thuốc ức chế để tránh chu kỳ phát tình gớm ghiếc này.
"À, tôi đã biết là anh sẽ rất thú vị mà," chiếc đuôi của vị khách vẫy qua vẫy lại đầy thích thú khi y cười rộ lên đầy thỏa mãn. "Tôi không ngờ anh lại có thể khiến tôi phấn khích đến mức này."
"Phấn khích sao?" Dottore cười khẩy đầy cay đắng. Gã vùi mặt vào tấm chăn trải giường, hai tay siết chặt lấy lớp vải nệm, cố gắng bấu víu lấy chút lý trí cuối cùng của mình bằng tất cả sức lực. "Kinh tởm thì có," gã lầm bầm.
"Nó thật là mịn," vị khách lướt những ngón tay thon dài dọc theo một mảng vảy rắn rồi chuyển sang phần da cá mập. Dottore rùng mình giật nảy người.
"Haaaah..." Dottore run rẩy trút ra một hơi thở dài đầy nóng bỏng.
"Ồ? Chỗ này nhạy cảm sao?" Vị khách càng chú ý hơn đến phần da cá mập mịn màng kia. Dottore lại run lên một hồi nữa.
"Đừng có thử thách lòng kiên nhẫn của tôi!" Dottore lại nghiến răng, gã ngoảnh phắt đầu lại, phát ra một tiếng rít đầy nguy hiểm. Một chiếc lưỡi chẻ đôi dài, mảnh khảnh thò ra thụt vào đầy tính đe dọa.
"Hửm," vị khách nhếch môi, "nhưng đó chính là mục tiêu của tôi mà." Y tháo kính mắt ra và đặt lên chiếc tủ đầu giường. Đoạn, y chậm rãi cởi bỏ từng lớp quần áo trên người mình, hết lớp này đến lớp khác, rồi thản nhiên ngồi đè lên đôi chân săn chắc của Dottore. Chiếc đuôi mèo lớn cứ quất vào không trung đầy mời gọi.
"Đến đây nào," y nắm lấy bàn tay to lớn của Dottore và đặt nó lên hông mình. "Chẳng phải anh nên trao cho tôi thứ mà tôi đã trả tiền sao?"
"Anh trả tiền để tôi nhìn anh đụ một bản sao cơ mà." Dottore vô thức lướt lòng bàn tay dọc theo hông của vị khách, gã hoàn toàn bất lực trong việc ngăn bản thân mình cảm nhận sự mịn màng tuyệt đối trên làn da của y. Không một vết gợn, không một tì vết.
"Tôi trả tiền để anh ở trong phòng. Và anh đang ở đây này," y dang tay ra hiệu về không gian xung quanh. "Vì vậy, tôi đã mua anh rồi," y dùng ngón tay gõ nhẹ lên chiếc mặt nạ của Dottore, ngay vị trí mũi gã. Đôi tai thú trên đầu y khẽ giật giật.
### Phần IV: Cuộc hoan lạc đẫm máu và nọc độc
Tự tức giận với chính mình vì đã không nhận ra cái bẫy rập tinh vi mà mình đã tự nguyện bước vào, Dottore gầm lên một tiếng, gã chộp lấy vòng eo thon gọn của vị khách và lật ngược tình thế chỉ trong một cái chớp mắt, thô bạo ghim chặt y xuống nệm giường. Gã áp sát người lên trên y, cuối cùng cũng nhớ ra cái tên quyền lực ấy: "Tôi đoán là tôi không thể bắt ông chủ ngân hàng đặc biệt Pantalone phải chờ đợi thêm được nữa rồi. Anh có thể hủy hoại cuộc đời tôi chỉ bằng một cái búng tay cơ mà."
"Rất đúng," đôi tai y giật mạnh khi y vươn hai tay lên quá đầu, khẽ rướn cong bờ lưng thon thả một cách đầy khiêu gợi. Chiếc đuôi mèo luồn vào trong quần của Dottore, thô bạo kéo tuột nó xuống tận đầu gối. "Cơ thể tôi đang nóng phát điên lên rồi. Tôi không thể kiên nhẫn với anh thêm được nữa đâu."
Dottore trượt hai tay xuống, thô bạo banh rộng đôi chân thon dài của Pantalone sang hai bên. Gã có thể nhìn thấy rõ mồn một thứ dịch mật ngọt ngào, dâm thủy trong suốt đang không ngừng rỉ ra từ hậu huyệt của y. Gã đưa những ngón tay thô ráp của mình vào đó, nong rộng cửa huyệt đang co thắt đầy khao khát của Pantalone, chứng kiến thứ chất lỏng ấy tuôn ra ngày một nhiều hơn. Pantalone thở dốc, y phải tự cắn chặt lấy ngón tay mình để kìm nén một tiếng rên rỉ đầy dâm mỹ. Thứ Pheromone dẫn dụ nồng đậm bay thẳng vào mũi Dottore.
Pantalone nhấc tay lên, chộp lấy chiếc mặt nạ trên mặt Dottore. Y dứt khoát kéo tuột nó ra, để lại những vệt máu từ ngón tay bị cắn rách của mình ngay sát gương mặt gã. Máu. Con mồi. Pheromone. Toàn bộ lý trí cuối cùng của Dottore hoàn toàn sụp đổ và biến mất sạch sành sanh. Mái tóc màu xanh bạc hà của gã rũ xuống trước mặt. Hai con mắt dị sắc của gã long lên đầy hung tính, và gã thô bạo đâm mạnh toàn bộ phân thân to lớn của mình vào sâu trong cơ thể Pantalone. Những ngón tay gã bấu chặt, hằn sâu vào hông y.
"Nó... nó đang ngày càng to hơn... Anh đang thụ tinh đấy à?" Pantalone đứt quãng hỏi giữa những tiếng thở dốc đầy tận hưởng.
"Cá mập và rắn..." Dottore lầm bầm, giọng nói khàn đặc đầy thú tính. Gã cúi thấp người xuống sát bên cổ Pantalone. "Chúng đều có hai cái. Nếu cả hai cái cùng khóa lại bên trong, anh sẽ phải nếm trải một thế giới đau đớn tột cùng đấy," gã gầm lên rồi thẳng tay cắn mạnh xuống. Gã gần như không còn khả năng suy nghĩ nữa, nên gã chỉ thầm hy vọng rằng vị trí mình vừa cắn không phải là tuyến thể sau gáy của Pantalone.
Bờ lưng của Pantalone rướn cong thành một đường cung tuyệt mỹ, chủ động đẩy cơ thể mình vào sâu hơn, ép chặt lấy Dottore. Y quấn chặt chiếc đuôi dài quanh thân trên của Dottore, đồng thời vươn tay giật mạnh tóc gã. Dottore càng trở nên kích thích bao nhiêu, sự biến đổi trên phân thân của gã càng trở nên rõ rệt bấy nhiêu. Một phần gốc bỗng chốc tách đôi ra thành hai cây gậy thịt to lớn, gồ ghề đầy gai thịt.
Một tay luồn vào tóc Dottore, tay còn lại của Pantalone quấn chặt lấy tấm lưng rộng lớn của gã, những móng vuốt sắc nhọn găm sâu vào da thịt, cào cấu đầy điên cuồng. Dottore gầm gừ đầy đau đớn mỗi khi móng vuốt của y chạm vào phần da cá mập nhạy cảm. Pantalone thì không ngừng phát ra những tiếng kêu rên rỉ rầu rĩ như một chú mèo nhỏ theo từng cú thúc thô bạo, tàn nhẫn của Dottore. Phân thân của chính y cũng bắt đầu mọc ra những chiếc gai nhỏ dọc theo thân dương vật, cọ xát vào cơ thể Dottore, mang lại cảm giác thô ráp như giấy nhám.
Dottore gầm lên một tiếng đầy đe dọa, một thứ âm thanh mà Pantalone chỉ có thể tự ngầm hiểu là 'ngừng cào cấu đi', vì vậy y lập tức đáp trả bằng một câu: "Ngừng cắn tôi lại." Không một ai chịu nhường ai bước nào.
"Sâu quá..." Pantalone kẹp chặt lấy hông Dottore bằng tất cả sức lực của mình, khao khạt được hòa làm một, bám chặt lấy gã hơn nữa. "Anh đang chạm vào tử cung của tôi rồi," y run rẩy rên rỉ. Nút thắt của một bên phân thân bất ngờ nới lỏng, và ngay sau đó là một trận lũ tinh dịch nóng hổi tuôn trào. Lượng tinh dịch quá mức khổng lồ để có thể giữ lại hoàn toàn bên trong hậu huyệt của Pantalone. "Lấp đầy tôi nhiều hơn nữa đi, Bác sĩ."
"Che cái gáy của anh lại đi nếu anh còn biết điều gì là tốt cho bản thân mình," Dottore lầm bầm, cuối cùng cũng chịu buông tha cho làn da đầy vết cắn của Pantalone. Gã bất ngờ lật mạnh cơ thể Pantalone lại, ép y nằm sấp xuống giường. Cả hai phân thân của gã vẫn cắm sâu bên trong cơ thể y. Cảm giác di chuyển khi đang gắn kết thật kỳ lạ, nhưng cảm giác phải buông Dottore ra còn kỳ quái hơn. Pantalone vớ lấy chiếc áo sơ mi của Dottore đang vứt trên giường, rúc gương mặt đầy mồ hôi của mình vào đó để hít hà, hai tay vươn rộng lên phía trước. Chiếc đuôi của y khẽ ngoáy ngoáy, trêu chọc ngay chóp mũi Dottore.
Gáy của y hiện ra trống trải như một hồng tâm khổng lồ màu đỏ. Dottore hoàn toàn bất lực trong việc rời mắt khỏi nó. Ánh mắt gã cứ liên tục bị hút về phía mục tiêu chí mạng ấy. Điều này chẳng giúp ích được gì khi Pantalone lại cố tình gạt hết mái tóc đen sang một bên để gã có thể nhìn thấy nó một cách trọn vẹn nhất.
"Tôi đã bảo là che lại, chứ không phải phơi ra thế này, mẹ kiếp!" Pheromone của Dottore đột ngột trở nên hung hãn, tràn đầy tính chiếm hữu và áp đảo, khiến đôi tai thú của Pantalone phải cụp sát vào đầu vì run sợ. Nhưng y vẫn nhất quyết không chịu khuất phục, y càng dùng tay kéo giữ tóc mình tránh xa khỏi vùng gáy hơn.
"Khốn kiếp. Khốn kiếp. Khốn kiếp!" Đôi mắt dị sắc của Dottore đảo quanh phòng để tìm kiếm sự phân tâm, nhưng cái gáy trần trụi, mời gọi kia đang kích thích toàn bộ bản năng Alpha hoang dã nhất bên trong gã, chưa kể đến ham muốn của loài bò sát cấp thấp. Gã không nên cắn y ngay từ lần đầu tiên. Giờ đây, mùi máu tanh nồng đậm đang trêu ngươi cả bản năng cá mập khát máu của gã. Gã rít lên một tiếng đầy đau đớn.
"Sao thế, bác sĩ?" Pantalone lại vẫy chiếc đuôi của mình ngay trước mũi Dottore một lần nữa đầy thách thức. Dottore suýt chút nữa đã ngoác mồm cắn đứt chiếc đuôi đó trước khi y kịp rụt nó về.
"Anh đã nói là anh sẽ không bao giờ phát tình và không bao giờ kết đôi cơ mà..." Dottore lầm bầm, cố gắng hết sức để kiềm chế những bản năng thú tính đang chực chờ bùng nổ. Kỳ phát tình vô cùng đau đớn và kiệt quệ. Gã biết rõ điều đó. Vậy tại sao gã lại tự cho phép mình bị dụ dỗ vào cái bẫy này? Gã lại rít lên.
"Tôi nói là tôi sẽ không bao giờ kết đôi với *bất kỳ kẻ rác rưởi nào*," Pantalone rúc sâu hơn vào chiếc áo sơ mi đầy mùi hương của gã ở bên dưới. "Anh đâu phải là bất kỳ ai, Dottore. Chẳng phải sẽ tốt hơn cho anh sao, nếu chúng ta kết đôi? Anh sẽ không bao giờ phải lo lắng về những chiếc rọ mõm hay thứ Pheromone chết tiệt kia nữa."
"Anh muốn tôi mãi mãi là kẻ cung cấp Alpha riêng cho anh sao?" Dottore thô bạo túm lấy tóc Pantalone, kéo ngược đầu y ra phía sau để ép y phải nhìn thẳng vào mặt gã.
"Kết đôi không hoạt động theo cách đó đâu, bác sĩ à," y khẽ lướt nhẹ móng vuốt sắc nhọn dọc theo gò má Dottore. "Tôi muốn anh trở thành Alpha của riêng tôi," y phát ra những tiếng gầm gừ, rên rỉ đầy thỏa mãn như một chú mèo lớn.
Dottore kéo Pantalone ngồi dậy và ôm chặt lấy y từ phía sau. Gã vẫn đang ở bên trong y nhưng đã ngừng chuyển động từ nãy đến giờ. Pantalone khẽ cựa quậy một cách đầy khó chịu. Dottore bất ngờ đưa tay xuống, nắm lấy phân thân của Pantalone.
"Á... không, đừng làm vậy... nó-" Pantalone rên rỉ khi bị Dottore ôm chặt cứng từ phía sau và không ngừng tuốt lươn cho y. Gã hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi kết cấu gai ráp như giấy nhám trên dương vật của y nhờ vào mảng vảy cứng bảo vệ trong lòng bàn tay. Dottore di chuyển bàn tay còn lại lên ngực y, thô bạo véo mạnh lấy đầu ti của Pantalone rồi không ngừng vê vặn nó giữa hai ngón tay. Pantalone run bắn người, ra sức cựa quậy đầy kích thích.
"Những kẻ thích trêu chọc người khác thì nên chuẩn bị tinh thần bị trêu chọc lại đi," Dottore lại véo mạnh thêm một cái nữa.
"Lấp đầy tôi ngay đi," Pantalone rên rỉ đầy cầu xin. "Hãy cùng bắn với tôi nào, nya~?"
"'Nya'?" Dottore chớp mắt đầy ngơ ngác.
"Nnnnn..." Đôi tai của Pantalone cụp hẳn ra phía sau đầu, gương mặt y đỏ bừng lên vì xấu hổ. Y chủ động cúi gập người về phía trước, dâng hiến cái gáy của mình một lần nữa.
Bị bất ngờ và không kịp phòng bị, Dottore hoàn toàn rơi vào chế độ lái tự động của bản năng. Gã há mồm cắn phập thật mạnh vào làn da gáy của Pantalone, và ngay khoảnh khắc răng gã xuyên thấu da thịt y, cả hai cùng lúc đạt đến đỉnh điểm của sự sung sướng, bắn tung tóe. Nút thắt trên phân thân thứ hai của gã vẫn chưa có dấu hiệu xẹp xuống. Trút ra một tiếng gầm gừ đầy bất lực và bực bội, gã lại càng cắn sâu hơn và không ngừng thúc mạnh, thô bạo hơn nữa vào bên trong huyệt nhỏ đang co thắt điên cuồng.
"Nhanh quá... nhiều quá..." Pantalone thở dốc. Y có thể cảm nhận rõ ràng những dòng máu nóng ấm từ vết cắn chí mạng nơi gáy đang chảy ròng ròng xuống tấm lưng trần của mình. Điều đó chỉ càng làm tăng thêm sự hưng phấn tột độ cho Dottore chứ không hề giúp gã giải tỏa bớt sự cương cứng một cách nhanh chóng. Mùi hương Pheromone của cả hai hòa quyện, quấn chặt lấy nhau đậm đặc nhờ vào vết cắn đánh dấu bạn đời, và Pantalone cuối cùng cũng đổ gục, hoàn toàn mất đi ý thức sau khi cảm nhận được loạt tinh dịch cuối cùng của Dottore bắn ngập trong tử cung mình. Tầm nhìn của y nhòe đi, y nhìn thấy những ngôi sao nổ tung trước mắt trước khi ngã nhào về phía trước.
Dottore vội vàng đỡ lấy thân hình y nhưng gã cũng kiệt sức, ngã nhào xuống cùng y.
### Phần V: Cái giá của một người bạn đời
Dottore đưa tay lên gác trán, gã rên rỉ đầy mệt mỏi trước khi quay người nằm nghiêng sang một bên. Gã lập tức tỉnh táo hẳn khi nhìn thấy Pantalone đang nằm ngay cạnh mình. Con mèo khổng lồ kia đang cuộn tròn đầy thoải mái ngay sát bên gã, hai tay ôm chặt lấy gã trong tư thế nằm nghiêng, ngủ say sưa đầy ngon lành. Dottore cố gắng di chuyển cánh tay của mình nhưng Pantalone rất khỏe, y nhất quyết không chịu buông tha cho chiếc gối ôm khổng lồ của mình.
"The Regrator," Dottore nhẹ nhàng vỗ vỗ vào mặt y. "Rời khỏi người tôi ngay."
"Không... cho đến khi... kết đôi xong..." y lầm bầm trong cơn mơ màng.
"Kết đôi...?" Dottore rất nhanh sau đó đã nhớ lại toàn bộ mọi chuyện, gã đưa tay vén những lọn tóc đen của Pantalone sang một bên. Gã nhìn thấy rõ mồn một vết cắn đánh dấu sâu hoắm, đầy sống động. Chà, đúng là gạo đã nấu thành cơm, có khóc lóc tiếc nuối cũng chẳng giải quyết được gì. Gã thở dài. "Tại sao anh lại khao khát được kết đôi với tôi đến mức đó chứ?" Dottore quyết định nhân cơ hội này để tìm kiếm câu trả lời cho một vài thắc mắc bấy lâu nay.
"Hóa đơn..." Pantalone lầm bầm, mắt vẫn nhắm nghiền. "Anh lúc nào cũng yêu cầu tôi phải chi trả hóa đơn viện phí cho một ai đó. Đó là lần đầu tiên có kẻ có thể moi được tiền từ túi của tôi vì lợi ích của một người khác." Đôi mắt của Pantalone khẽ động đậy rồi từ từ mở ra. "Người đó là gì của anh?"
"Một người bạn cũ."
"Vậy thì là người yêu cũ rồi."
"Chúng tôi chưa từng tiến xa đến mức đó," Dottore nhắm mắt lại. "Chimera... không dễ dàng tìm thấy tình yêu đâu." Gã ngồi bật dậy, đưa hai tay lên ôm lấy mặt mình. "Đặc biệt là khi một nửa cơ thể anh thuộc về đại dương sâu thẳm, còn một nửa lại thuộc về sa mạc cằn cỗi. Cậu ta là một loài rắn, vì vậy sự ấm áp liên tục mà cậu ta yêu cầu đã hoàn toàn hút cạn, vắt khô tôi."
"Hửm," Pantalone cũng ngồi dậy theo, y chủ động vòng tay ôm chặt lấy Dottore từ phía sau, rúc gương mặt mình vào bắp tay gã đầy nũng nịu. "Vậy thì chúng ta hãy cùng đến một trong những bãi biển tư nhân của tôi đi. Nơi đó có cả sa mạc cát đầy nắng và đại dương bao la hòa làm một."
Dottore đứng hình, gã bị kẹt giữa cảm giác muốn bật cười và muốn khóc ròng. Gã dứt khoát đẩy Pantalone ra và đứng thẳng dậy.
"Giờ anh là của tôi rồi, bác sĩ à," Pantalone chộp lấy bàn tay to lớn của gã và đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng đầy sùng bái. "Alpha của riêng tôi. Anh không được phép để cho bất kỳ Omega nào khác mua anh nữa đâu đấy."
"Họ cũng chẳng thèm đâu. Anh chắc chắn đã đánh mất vài nơ-ron thần kinh khi kết đôi với tôi rồi," Dottore ấn mạnh ngón tay lên trán Pantalone đầy bất lực.
"Tôi cần một người bạn đời để tránh việc cơ thể tự động phát tình một cách ngẫu nhiên và mất kiểm soát."
"Anh có thừa vệ sĩ thân cận, và luật pháp thì luôn đứng về phía anh cơ mà."
"Tôi không thích cảm giác bản thân không thể làm chủ được cơ thể của chính mình. Chắc chắn anh là người hiểu rõ nhất tôi đang muốn nói đến điều gì mà..."
"Tôi có thể hiểu tại sao anh lại khao khát tìm kiếm một người bạn đời để đánh dấu. Tôi chỉ là không hiểu tại sao người đó lại cứ phải là tôi thôi."
Pantalone đứng dậy, y bước đến vòng tay qua người Dottore, một tay đặt lên eo gã, tay còn lại dịu dàng nâng gương mặt gã lên đối diện với mình. "Đôi mắt của anh."
"Cái gì?"
"Tôi đã trả tiền để anh nhìn tôi mà. Tôi biết rõ ánh mắt của anh. Đôi khi, anh sẽ bị hút hồn về phía tôi, mặc dù anh đã đảm bảo chắc chắn rằng không có bất kỳ mùi hương nào có thể lọt qua tấm kính một chiều đó. Đôi mắt của anh sẽ thay đổi hoàn toàn, ngay cả khi anh không hoàn toàn bị kích thích về mặt tình dục."
"Vậy là anh đã biết tôi là một Chimera từ trước rồi sao?"
"Tôi chỉ biết anh có hai màu mắt khác nhau, và chúng vô cùng xinh đẹp," Pantalone mỉm cười đầy dịu dàng. "Tôi không hề biết anh là một Chimera."
"Anh có thất vọng không?"
"Dĩ nhiên là không rồi," Pantalone buông gã ra và thản nhiên bước về phía phòng tắm. "Tôi đi tắm đây, sau đó tôi còn phải quay trở lại với đống công việc ở ngân hàng nữa."
"Được thôi."
"Ồ, và tôi sẽ mua đứt toàn bộ các bản sao của anh, vì vậy anh tốt nhất nên cân nhắc đến việc nhập một lô hàng Alpha mới về nếu anh vẫn muốn tiếp tục công việc kinh doanh này."
"Bản sao của tôi sao?" Dottore chết trân tại chỗ, người gã cứng đờ ra. "Để làm cái quái gì cơ chứ?"
"Chúng ta giờ đã là bạn đời của nhau rồi, bác sĩ," Pantalone khẽ ngoảnh đầu nhìn lại qua vai, nở nụ cười đầy ẩn ý và chiến thắng. "Tôi sẽ không để cho bất kỳ ai được phép chạm vào anh, ngay cả khi đó chỉ là một bản sao vô tri của anh đi chăng nữa. Anh bắt đầu làm công việc này là vì tiền, đúng không? Chà, tôi chính là tiền đây, bác sĩ à. Vậy nên tôi có thể mạo muội gợi ý rằng từ giờ trở đi anh nên tập trung hoàn toàn vào việc nghiên cứu khoa học được rồi đấy?"
Mặc dù hiện tại y không hề để lộ chiếc đuôi thú nào, nhưng Dottore thề có Chúa là gã vừa nhìn thấy một chiếc đuôi đang quất qua quất lại đầy đắc thắng phía sau y.
"Chúng ta là bạn đời, chứ không phải là vợ chồng," Dottore giơ hai tay lên trời đầy bất lực, gã hoàn toàn chịu trói và thở dài đầu hàng.
"Hai cái đó có gì khác nhau sao?" Pantalone cười khẩy, y đưa một ngón tay lên che môi đầy tinh nghịch.
"Hah!" Dottore ngả người ra phía sau, hai tay chống lên lớp vải nệm giường trần trụi. "Đối với anh, tôi đoán là chẳng có chút khác biệt nào rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net