Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

.

translated without the author's permission.

⋆。‧˚ʚ ୨ৎ ɞ˚‧。⋆

" ê cha nội, nay làm gì mà mình mẩy uể oải, người ngợm mùi kì cục vậy?"

multi thở mạnh một hơi kéo dài, rất lớn, hệt mệt mỏi đến cuồng cực, mang nỗi nặng nề từ tận đáy lòng để phát ra tiếng thở nhọc nhằng đó và như thể có đủ sức nặng mà vượt qua sự trĩu nặng của nó. quackity ngay tức khắc dùng tay phẩy phẩy lùa gió mát cho mặt hắn, một cái cánh nhỏ gần đầu đập liên hồi theo tay đang quạt, còn lại tay kia giữ sau cổ multi để tránh việc hắn bị ngã dập mặt vào nền đất lần nữa. cả thảy chuyện vừa xảy ra quá đột ngột làm cậu bối rối, vai căng cứng, giống như cậu sợ tên đàn ông cao lớn đấy sẽ xỉu thêm lần thứ hai.

dự kiến kế hoạch ban đầu rất bình thường, khám phá khu vực gần làng, kiểm tra những ngôi nhà gần đó khi mà quackity và những nhân viên của cne đã nếm trải qua các thứ kì quặc trước đó. họ đã nhe nhóm hi vọng có điều gì đó bất ổn hay có thể là âm thanh quái lạ, cảm nhận cảm giác bị theo dõi, xuất hiện những cái nó vốn không nên tồn tại. ấy vậy mà, thứ đáng sợ nhất đã xảy ra là multi chợt bỗng ngã quỵ và đồng thời xém kéo theo cả quackity ngã chung với mình. thế là bây giờ họ đang ngồi cạnh lối vào của một căn nhà nọ, cánh cửa cũ kĩ chẳng còn mới nữa áp vào vai cậu, trong hắn còn trườn người dài kề bên với kiểu tư thế khó lòng là bảo thoải mái.

" tôi vừa mới ngất và em nói người tôi hôi sao? được rồi bro, tôi hiểu mà..."

hắn thậm chí còn không hài lòng với câu trả lời của mình, multi quay đầu đi chỉ đủ để nhìn lén quackity đang dụi một bên mắt bằng mu bàn tay. giọng khàn đặc vì tỉnh dậy trên sàn nhà thay vì nơi nào đó khác.

" tôi đã làm việc rất chăm chỉ đó.. em biết là tôi không có thì giờ để làm việc đấy mà.. ôi chúa tôi.."

quackity chăm chăm mắt vào anh, gương mặt không chút biến sắc, bình thản như thinh. một chiếc lông khẽ giật giật trong lúc cậu giữ người multi đến tư thế đúng để ngăn hắn lại tự dưng ngã. làn gió mát rượi cậu quạt cho hắn nãy giờ hình như chả có tác dụng gì, nếu nó có thì multi phải tỉnh táo trở lại, nhưng hắn thậm chí trông còn tệ hơn. từ nhợt nhạt có lẽ đã không còn đủ nghĩa để miêu tả tình trạng hắn hiện giờ. tầng xám xịt kinh khủng bên dưới lớp da hắn, gần như huyết sắc bị rút cạn dần dần mấy tuần trời và không một ai để ý đến tận bây giờ, hoặc có thể có người đã chú ý nhưng multi thường đánh trống lãng bằng mấy câu đùa cợt và những đêm trắng không ngủ nổi giống hắn hay làm.

" anh có chắc là anh ổn không vậy?"

quackity hỏi, chân mày nhíu lại khi nhìn hắn phen nữa. giọng điệu lo lắng hiện hữu trong từ câu chữ mà cũng trộn lẫn mỉa mai nhỏ nhon ở đó.

" mấy lần trước em thấy anh, trông anh nhợt nhạt vãi, xám luôn cũng nên. giờ thì anh lúc quần què nào cũng té, còn kêu em bằng bro nữa, không biết cái nào khả năng tệ hơn nữa ha?"

multi nghe xong, tức khắc ngửa đầu ra sau một cách đầy khoa trương, mắt nghiền như thể sẽ ngất lần hai. nó sẽ rất là thuyết phục nếu hắn không trông giống như đang cố nhịn cười. quackity phản ứng với hành động đó bằng cách vỗ mạnh vào vai hắn, đủ khiến multi giật mình và bất giác bật cười khúc khích.

" au.. được rồi, được rồi.."

tiếng cười tắt ngắm nhanh chóng, căn bản là vì multi biết quackity không sai một li nào. và hắn biết chính xác tại sao hắn lại trở thành bộ dạng thế này. bồn chồn, căng thẳng ngự trong lòng ngực, những suy sụp tinh thần xảy ra cứ nối tiếp nhau, những ca làm trải dài như chẳng hề có điểm kết thúc, hệt bất tận, giám sát nhân viên hoàn thành công việc đến khi trời hửng sáng khi vờ như mình không hề mệt, không hề muốn ngã quỵ xuống sàn nhà. và đỉnh điểm, cơn đói khát, sự thèm thuồng với huyết máu. nỗi cồn cào kinh tởm ở bụng luôn dày xéo hắn từ ở sâu thẳm xương tủy.

hắn vẫn thường có thể đối chọi được. hắn dành trọn vẹn mấy năm để chui rèn ra được, học cách sống mà quên đi cơn thèm khát máu tươi ấy, lờ nó đi đến khi nó hình thành tiếng ồn cứ vang vảng bên tai. hầu hết việc cần phải ăn không còn quá cần thiết hay ảnh hưởng đến hắn nữa, trừ phi hắn tự thúc ép bản thân đến cực hạn. vấn đề hiện tại là mọi thứ dần đi quá xa, vài tháng đổ lại đây, cơn đói bụng phát triển ngày một dữ dội làm hắn không thể chịu đựng trong khi đã nhiều năm chưa từng bộc phát. nó cứ ngày càng ngày kinh khủng, nặng nề tới khi hắn chẳng thể tập trung vào một cuộc trò chuyện nào đó bất chợp mà không nghĩ suy về cái bụng luôn réo của mình.

quackity đột nhiên nheo mắt lại, não y như vừa nảy ra một luồng suy nghĩ lóe lên.

" từ từ, không phải anh là ma cà rồng hay cái gì đó chứ?"

cậu hỏi, nhích người sát lại gần.

" em chưa bao giờ thấy anh kiểu như hút máu trong mấy tháng mà tụi mình quen nhau cả."

multi nhanh như chớp liền nhăn mặt.

" ờ thì... thường thì nó thật sự không cần thiết cho tôi lắm, em biết chứ?"

" anh trông xám vãi cả ra, anh đang rất cần máu đó. quý ngài need your blood."

multi chọn không để tâm các câu nói đó, nhìn qua chỗ khác khi phủi phủi đi đống bụi không thật đó. quackity vẫn nhìn hắn chằm chằm, và hắn có thể cảm nhận rõ ràng ánh nhìn đấy áp sát vào gương mặt mình.

" không có nghiêm trọng vậy đâu mà quackity."

"vậy, ăn đi. multi."

câu trả lời được phát ra quá dứt khoát, nhẹ bẫng làm multi phải chớp chớp mắt nhìn cậu một lúc, thực sự bị dọa giật mình. biểu cảm của quackity chẳng thay đổi gì sau câu nói mình vừa cất lời, ngoại trừ rằng giờ có một ý bướng bỉnh hiện trong mắt cậu khiến multi phải cảm giác lo lắng.

" không được."

" tại sao không?"

hắn không có một lý do đầy đủ khoa học nào để phủ nhận nó. hắn chỉ tin rằng là nếu mình thử nó một lần thôi, hắn sẽ nghiện hương huyết đấy của bạn trai hắn.

" vì nó kì lạ lắm."

" chúng ta đã từng làm tình rồi."

" tôi biết mà, ờm... nhưng nó kiểu ma cà rồng ấy, lạ.."

quackity đảo mắt kịch liệt đủ để multi ngại ngùng khịt mũi.

" anh đã ngã xổng xoài trên sàn, ngày càng giống xác sống xuyên suốt hai tuần này, và đó là cách anh nói đó hả?"

multi mở miệng ra, đóng miệng lại. sau đấy đưa tay mờ mịt chỉ vào cậu giống như cái hành động ngốc nghếch ấy là một lời biện hộ dành cho mình.

" không. tôi sợ máu của em sẽ có vị rất tệ."

" trời ơi em đang giỡn với anh đó hả?"

" có lẽ tệ, thậm chí kinh khủng cũng nên."

" multi."

quackity không cười nữa, đó mới là vấn đề.

vẻ mặt nghiêm túc trên mặt cậu biểu lộ khắp khuôn mặt, nỗi niềm lắng lo đã xóa bỏ toàn bộ những lời trêu đùa trước đó, chỉ còn những điều đớn đau thấu tâm can. cậu khoanh tay, nhìn thẳng vào con ngươi của hắn, đợi chờ, kiên nhẫn, hệt như đã không còn điều gì cần bận tâm, hay là đã quyết định xong xuôi. và multi hiểu, chẳng còn đường nào để hắn lùi bước cả. quackity nắm chặt cổ tay hắn, gần như kéo hắn vào bên trong căn nhà, tay kia vẫn gì siết cổ tay hắn như sợ người nọ sẽ ngã chỏng vó khi cậu quay mặt đi. multi thở dài, mè nheo mãi từ lúc phải đứng dậy, dù cho sự yếu đuối đã phá tan tất thảy hiệu ứng dramatic mà hắn cố để mà duy trì. tới khi họ đã đặt chân vào trong phòng, hắn rón rén ngồi ở mép giường khi quackity đứng trước mặt, khoanh tay, tiếp tục chờ đợi.

" nghiêm túc thì em không cần làm đến cùng vậy đâu."

multi lí nhí, lẩm bẫm trong miệng, tay luồn về phía sau, gãi gáy một cách ngượng ngùng rồi thu tay, chỉ tay ra hiệu mơ hồ cho cậu.

" em chỉ cần kéo áo sang một bên, đủ lộ da là được rồi.."

và dĩ nhiên, quackity mặc xác hắn muốn nói gì thì nói. tiếng kéo khóa quần dội thẳng vào tai hắn, khiến hắn phải ngẫng lên cùng lúc thấy quackity kéo quần yếm xuống hông không có một chút dè chừng nào, động tác mãnh liệt đến mức gần đến mức bực dọc. y hệt cậu không thể tin họ có thể cãi nhau vì chuyện này từ đầu. chiếc áo len cũng nối bước theo sau, bị vứt lung tung đâu đó trong căn phòng nhỏ, và cứ làm thế tới khi cậu chỉ còn mỗi cái áo ba lỗ trắng cùng quần áo trễ tận ngang eo.

multi nhìn rất chăm chú. rất trơ trẽn.

hắn còn chả thèm mảy may giả vờ gì cả khi ánh mắt hắn dán chặt lên cơ thể cậu, nhìn rõ mòn mọt từng vết sẹo, vết bớt mờ ảo, và những nốt ruồi xuất hiện rải rác trên từng thớ thịt của cậu. hiện giờ, hắn có khả năng nhìn kĩ càng thêm một lần nữa, như thể có thứ gì đấy thoi thúc, huyễn hoặc hắn nên làm. cảm giác ấm áp trào dâng ở tận đáy lòng, lãng đi cơn đói khát dù nó vẫn quặn quại bên trong hắn. multi kệ đi nó, nhìn ngắm quackity đang từ từ ngồi xuống giường với đồ lót của cậu, trước khi cậu ngồi kề cạnh hắn ở trên giường, đủ gần nhau để đùi hai người khẽ khàng chạm nhau. multi khó khăn nuốt nước bọt.

mùi hương muốn đánh gục hắn ngay lập tức, một thân thể nóng ấm, mồ hôi và hương huyết chảy dài bên dưới làn da ấy. miệng hắn nhanh rất nhanh đã đổ nước miếng, nhanh đến mức phải xấu hổ. multi chầm chậm nghiêng người lại, đủ thời gian để quackity tránh đi nếu cậu muốn, nhưng thay vì đó, kẻ lai tạo nghiêng cổ sang không có một chút do dự, phơi bày thêm chỗ cổ tại lúc ngắm nghía kĩ lưỡng hắn. bàn tay multi co giật liên hồi trên tấm nệm, ngay sau đó vòng trọn tay mình qua eo quackity, cố để giữ chặt siết cái cảm giác ấy cho ít lâu.

rồi hắn cúi xuống, hạ răng cắn xuống và quackity thoáng chốc miệng liền phát ra tiếng rên rỉ. thanh âm dâm mĩ ấy phá nát tan đi đại não multi, chỉ duy nhất khiến hắn lấy đi lượng máu nhỏ trước khi hắn bật nảy ra đằng sau nhanh như gió thổi lá. từng giọt máu quý giá tí tách rơi khỏi môi hắn lúc đôi mắt trợn to lên trông rất buồn cười. adrenaline chảy tràn ở mỗi tế bào cùng nỗi lo ngại tức thì.

" mẹ nó, em có đau không?"

quackity nhắm rồi lại mở, quên bẫng việc phải thở.

" anh dừng làm cái đéo gì vậy?"

cậu lầu bầu, giọng khan như vừa thét gào, sự nóng vội hữu hiện trong câu từ cậu bật thốt làm multi có cảm nhận rằng bụng mình đang quặn thắt dữ dội.

" làm tiếp đi."

multi không kịp đáp lời đã bị quackity nắm vạt áo phòng thí nghiệm nhàu nhĩ, và giật hắn ép gần mặt bản thân. hơi thở lẫn trộn với nhau trong căn phòng nhỏ hẹp, quackity nhìn thẳng vào mắt hắn, sự ương bướng và không một gợn sóng nào dập dờn trong mắt cậu. multi thấy mặt mình nóng ran, nóng giống lửa cháy, thật sự xấu hổ khi màu sắc quá nhanh đã lộ rõ ràng trên mặt, hắn giờ đã giống con người hơn qua cảm xúc mãnh liệt ban nãy. não multi đình trệ dưới cái nhìn đăm chiu của quackity. hoàn toàn lạc mất tỉnh táo giữa đói khát và thèm muốn, do thế hắn vâng lời tuyệt đối không còn hỏi nữa. bởi, những khắc cậu mặt đối mặt như này, mệnh lệnh đến từ cậu là không thể chối từ với hắn.

multi trước tiên khẽ hôn nhẹ lên cổ quackity, rồi cắn mạnh lên đó. lần này, hắn cứ chậm rãi, tận hưởng cách cậu rùng mình bên dưới hắn. họ theo thời gian trôi mà từng chút dịch về giữa giường. multi để dục vọng bủa vây ý nghĩa mình mà vô thức đẩy quackity xuống nệm, cho tới khi hắn đã ở trên cậu. bàn tay sờ soạng khắp thân người xinh đẹp ấy, sự kiên nhẫn cạn kiệt ngón tay bới cào từng lớp quần áo.

" mấy cái đồ này phiền vãi lồn."

multi hổn hể cười, để hơi thở mình phà lên làn da cậu. áo phòng thí nghiệm để khoác ngoài bị cởi bỏ, kế tiếp là áo sơ mi. quackity y hệt muốn xé rách đi quần áo hắn, tới khi multi còn mỗi đồ lót. cuối cùng, hai người như phản chiếu lại nhau, bán khỏa thân. và multi vẫn tiếp tục cắn, mút cậu, nhưng hắn hiện giờ chỉ là nhấm nháp hương vị ngọt ngào của quackity chứ đã chẳng cần ăn nữa, vừa đủ để nắm lại xúc cảm lâng lâng khi nếm được vị ngon ấy. multi chạm môi lên cổ họng, xương quai xanh quackity, hắn đơn thuần là muốn thỏa mãn sự hưng phấn nơi mình, hay mê muội những tiếng rên khàn ái dục mà cậu vô tình phát ra khỏi miệng. từ động tĩnh khe khẽ đều khiến hắn theo bản năng ngước đầu, sau đấy lại tiếp công chuyện dở dang. đồng tử hắn giãn rộng khi hắn chú ý đến việc quackity ngọ nguậy ở dưới thân mình, vì lo lắng hay chiều lòng hắn.

" em không sao, đừng lo."

quackity nhỏ giọng nói, ấy vậy mà câu nói lại đứt quãng, hụt hơi khi multi mút lấy chỗ yết hầu của cậu.

" con mẹ nó, multi.."

âm thanh quackity cất lên đầy sự rên rỉ dồn vào cuối trở thành sự nũng nịu, ấm ức, nên multi thậm chí cũng không muốn trở nên quá tuyệt vọng như vậy. thế nhưng, có bấy nhiêu cũng khiến hắn một trăm phần trăm đánh mất đi sự kìm nén, ranh giới được hắn kẻ ra cũng bị chính hắn dẫm đạp lên mà vượt qua. hắn cắn mạnh hơn, sâu hơn, day nghiến phần thịt ấy ở miệng. tiếng động như đứt phựt giữa chừng, chạy vội vã khỏi cổ họng cậu khi hắn bám chặt hàm mình trên cổ quackity, có lẽ là lúc này, hắn để mình ăn sạch cậu mà chẳng giữ lại gì. từng ngụm máu được ủ nóng chứa ngập khoang miệng hắn, multi rên hừ hừ trên da cậu. hắn nuốt từng giọt máu như thể một kẻ đói lả người đã được cho phép thường thức vị ngon. mỗi khi hắn ăn đều tạo ra dư chấn mạnh mẽ dạt dào trong cơ thể, hắn mơ hồ di chuyển hông.

quackity có vẻ ngay lập tức tìm lại khoái cảm bị ma sát ấy.

chuyển động ấy làm multi dường như hít hà khí lạnh, hắn buột miệng thốt ra âm thanh giống cứng họng chốc lát. một tay hắn vò tấm ga giường cạnh đầu quackity đến nhăn nhó, tay còn lại bấu, siết lấy eo cậu. thể xác hai người chạm vào nhau hỗn loạn và đầy bất chợt. nhịp điệu không nương theo cả hai người họ, do vậy nó trông đầy lộn xộn hoặc dục vọng khát khao. multi mặc kệ trời sao gió lộng, hắn chỉ tập trung chuyên chú hút máu của quackity ra người cậu, hắn chẳng dừng nổi, hay không thể ngăn nó bùng phát nữa. và khi hắn dứt được, môi hắn bị nhuộm lên màu đỏ rực của máu huyết, thở cũng chả thành hơi, hắn đách quan tâm việc phải thở mà cúi xuống hôn ngấu nghiến môi cậu.

kẻ tạp chủng có thể nếm luôn vị tanh của chính mình, máu vãi vương trên môi hắn, và cả lưỡi. mùi sắt rỉ đan xen cùng với nóng bỏng xuất hiện tại các nụ hôn rời rạc, vụng về. vậy mà cậu chẳng đếm xỉa tới là bao. huống hồ, cậu còn đưa tay lên đặt lên má hắn để giữ hắn ở đó, gàng buộc nụ hôn phải sâu hơn mỗi lúc multi bối rối muốn rụt cổ chạy đi, để hắn hoàn toàn không có đường lui.

tay multi bắt đầu rề rà, vuốt ve da thịt quackity. vịt con không tài nào đào ra cách để mình không rùng mình trước sự bất ngờ ấy, tay của multi lạnh cóng da cóng thịt. quackity lại vô tình đắm chìm trong cảm giác đó. đã bao lâu rồi mình không được lớp da trần trụi đấy áp vào bản thân, khi mà găng tay đã bị vứt ở xó xỉnh bất kì. cái lạnh lẽo ấy đối nghịch với sự ấm áp cả hai tạo nên. trong phút giây kia, multi lấn lướt vẽ những đường nét nghệch ngoặc lên bụng dưới của quackity, cũng cùng lúc đó hắn cởi nốt những "mảnh vải" còn sót, quackity đầu tiên, rồi tới hắn.

chẳng cần hướng dẫn, quackity đã gấp gáp chuẩn bị, cậu dạng rộng hai chân ra, đầu gối co lại phía ngực để tạo điều kiện thuận lợi cho việc sắp xảy ra. multi hỗ trợ cậu, căn chỉnh người cậu cho họ có đường thẳng hoàn hảo trước lúc quackity nhanh nhẹn dùng chân mình quấn chặt eo của tên ma cà rồng kia. nhìn lên qua đôi mắt lim dim, hắn thấy cậu đang nở một nụ cười nhí nhỏm làm cho multi phải liếc mắt thở dài trong nỗi giận hờn lẫn chút trêu ghẹo.

và cuối cùng, multi đã thâm nhập vào bên trong cậu, hắn thúc từng cú mạnh bạo đến mức quackity choáng váng. vẻ mặt trông rất ái kỉ kia đã tắt liệm, thay vào đó là tiếng nỉ non the thé cất lên vọng mãi cùng không khí, làm cho khóe miệng multi nhếch lên cùng đắc thắng.

nhịp thúc đẩy đã dần ổn định, nhưng nó vẫn còn nguyên vẹn sự thô bạo, một chút nương tay chẳng hề có. căn phòng nhỏ chứa đựng nặng nề với nhịp điệu kịch liệt, nơi vốn nên tĩnh mịch giờ đây mang cho mình tiếng nhơ nhớp, ẩm ướt khi hai người kết nối. họ rên cùng nhau hệt đang lấp đầy khoảng thinh lặng bằng dục tình, thế mà multi lại buộc nó phải dừng lại khi hắn cúi xuống hôn môi cậu thật sâu, bị dẫn dắt bởi tham muốn, hắn muốn là người được lắng tai nghe từng âm thanh đứt quãng. nụ hôn chỉ dứt khi hai bên đều thiếu hụt oxy, cho dù vậy multi vẫn không chịu nổi việc phải cách xa cậu một inch. hắn chuyển dời sự chú ý của mình xuống bên dưới, hắn kiếm tìm phần nhạy cảm trên cổ quackity và bắt đầu mút, cắn. bắt đầu nỗ lực chỉ để lại những vết hickey màu sẫm tím, hắn lại biến hóa thành thứ gì đó bản năng, khi sự cám dỗ bắt gọn lấy tâm trí hắn. bắt đầu cắm phập răng nanh bên cổ quackity thêm một lần nữa.

dư vị lúc máu bị rút khỏi người khó tả bằng lời, luồng cảm xúc đày hoang dại khiến quackity phải giữ lý trí mình tránh việc mất đi ý thức. chẳng qua là, cái trải nghiệm ấy quá nỗi kích thích. nó nồng nhiệt đến mức độ cậu không cử động bình thường trong khi multi vẫn còn đâm sâu tận cùng với cường độ bạo dạng ấy. phút chốc, toàn bộ giác quan không còn hoạt động, trắng xóa. giống như cậu tốt nên tìm điểm để bấu víu vào giữa sung sướng và đau đớn. quackity cảm nhận được có cặp mắt mày xanh xám đẹp đẽ nhìn mình chằm chằm qua lan kính mờ ảo, nó trông say mê quá đáng làm cậu thiết nghĩ mình phải chăng là điều tuyệt đẹp nhất.

mọi thứ chợt hóa điều gì đấy quá tải khi multi rút vật bên dưới ra một khoảng, môi hắn từ từ tìm đến vết thương bị đâm thủng, hôn vào đúng nơi hắn đã đặt sâu nanh mình chốc qua. điệu bộ đó cho tầng lớp ý nghĩa dịu dàng, tương phải bất thình lình, nhẹ nhàng như thinh không ấy làm quackity quay cuồng đầu óc. có lẽ rằng cậu mất máu quá nhiều, dẫu vậy cậu khó lòng dung hợp nổi cách cử chỉ tên khoa học điên đấy cẩn thận đến lạ, nhưng nó mâu thuẫn triệt để với cách hắn vẫn tiếp diễn lấp đầy cậu, những chuyển động không ngơi nghỉ, chạm điểm nhạy của cậu biết bấy nhiêu lần. multi tựa dường dùng hết sức bình sinh thúc vào cậu, thổi bùng lên khoái lạc rất lớn. kết cuộc là, quackity mất kiểm soát, và cậu đạt cực hạn của mình, dòng chất lỏng đặc quánh, ấm nóng trôi tuột vào trong bụng cậu, làm dấy lên tiếng kêu sung sướng đến từ quackity.

tiếng van vỉ giật lại được chú ý của multi, và để ý tới ảnh hưởng mà hắn gây nên cho kẻ bán lai, niềm mê say lệch lạc ùa về trong hắn. multi liền tận dụng cơ hội đấy để đâm rút sâu thật sâu vào nơi tận đáy cậu, sự dao động quá đỗi kinh ngạc đủ để dồn quackity và trạng thái dễ bị tổn thương. con lai bắt đầu trở nên rối loạn, tiếng rên rỉ ngổn ngang không rõ nghĩa lý, giọng nói run bần bật khi cậu đang cố che giấu mặt bằng đôi cánh nhỏ màu vàng sau đầu. trong cơn đắm đuối, những câu từ duy nhất mà multi có thể nghe rõ là thầm thì giật nảy hay hơi thở nặng nhọc như gọi tên hắn, hoặc " mẹ nó ", " anh đừng dừng lại mà.."

không lâu sau, ma ca rồng đã chạm được tới cực khoái đang chảy dài trong mình, khi chỉ nhận thấy bản thân sắp tuôn trào, hắn mới chậm dần tốc độ lại, để chắc chắn rằng mình sẽ thỏa đầy quackity một cách hoàn hảo nhất hắn có thể làm được. cổ họng multi thốt ra tiếng gầm gừ thuần túy, hắn hoàn tất việc phải nhồi đầy bạn trai bằng con cháu của mình. hắn gục xuống cạnh người yêu dấu, chẳng có ý định rút ra ngay. trái lại, hắn kéo quackity vào lồng ngực mình, siết cái ôm như kẻ giữ của, chiếm hữu mà chớ hề quan tâm việc người họ đầy mồ hôi, dính nhớp như nào. quackity mệt mỏi không chống cự, mặc kệ hắn làm gì thì làm, rút vào tấm da mát lạnh của tên nhà khoa học điên.

" ... em đã nói là anh cần nó mà, anh yêu."

quackity lẩm nhẩm, giọng cao vút đầy cao ngạo đối với người vừa bị hành hạ qua một buổi làm tình đầy dữ dội. cậu cảm thấy multi vùi vào tóc mình mà cười khẽ khàng.

" và người anh vẫn hôi lắm đấy."

" ôi trời ơi, em im đi!"


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net

Tags: #j4f