Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Oneshot.

Trước đây Geonwoo đã từng tin rằng thật sự có những người sinh ra dưới một bầu trời khác.

Giờ đây Geonwoo đã hiểu đó là một suy nghĩ non nớt. Nó quá là khó tin ngay cả khi chỉ diễn ra trong cõi riêng tư nơi tâm trí anh, nó quá ngây thơ và ngốc nghếch so với kiểu khuôn mẫu mà mọi người thường đặt cho anh. Thế nhưng, có những sự thật không xuất hiện dưới dạng những câu hoàn chỉnh mà đến dưới dạng cảm xúc. Như một bản năng, như một ánh nhìn chạm nhau sai thời điểm nhưng vẫn giữ như thế lâu hơn một giây, như một thứ gì đó bên trong lồng ngực xáo trộn trước khi tâm trí kịp diễn tả bằng lời.

Đó là cách Minhyeong lần đầu tiên len lỏi vào tâm trí anh.

Không phải với tư cách người mà anh quen biết. Thậm chí cũng không phải với tư cách người mà anh đặc biệt muốn chú ý.

Chỉ như tia nắng đầu tiên sau một cơn mưa nặng hạt.

Có lẽ đó là lý do vì sao Geonwoo nhớ rõ ràng đến thế.

Không phải mọi chi tiết của năm 2022. Không phải mọi trận đấu, mọi hành lang, hay mọi câu thoại phỏng vấn được lặp đi lặp lại, cắt xén và phát lại cho đến khi ý nghĩa bị bào mòn thành những tiếng ồn. Thời gian đã làm mờ đi những góc cạnh sắc bén của nhiều thứ nhưng Geonwoo vẫn nhớ rất rõ. Nhớ áp lực của giải đấu năm đó như một nhịp đập thứ hai dưới da, nhớ cảm giác chiến thắng rực rỡ chói lóa đến thế nào. Nhớ cách những ánh đèn càng trở nên gay gắt hơn sau trận đấu cuối cùng, nhớ cách những tiếng reo hò biến thành một thứ gì đó gần như hữu hình trong không khí. Cảm giác ngột ngạt, choáng ngợp và không thể thoát khỏi tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Geonwoo cũng nhớ cả T1 ở phía đối diện họ.

Khi đó, Lee Minhyeong chưa trở thành một nhân vật âm thầm xuất hiện thường xuyên trong cuộc đời của anh, mà chỉ đơn giản là một thành viên trong đội tuyển mà anh phải đánh bại. Một trong những tuyển thủ nguy hiểm khác trong màu áo đỏ đen. Một gương mặt khác gánh vác sức nặng của những kỳ vọng lớn lao mà ngay cả Geonwoo cũng có thể cảm nhận được từ xa. Nhưng ngay cả khi đó, đã có điều gì đó ở cậu thu hút sự chú ý của Geonwoo một cách kỳ lạ..

Có lẽ là vì Minhyeong trông có vẻ thiếu niên nhưng không hề yếu đuối non nớt. Gương mặt cậu khi đó trông có vẻ trong sáng cởi mở nhưng lại toát lên vẻ điềm tĩnh khiến người ta khó lòng coi cậu chỉ là người sáng sủa dễ đoán. Có lẽ đó là sự tự tin toát ra từ cách cậu thể hiện bản thân. Không ồn ào kiêu ngạo mà kiên định theo cái cách Geonwoo luôn cảm thấy khó tin ở người khác vì chính anh cũng không biết cách tự mình thể hiện điều đó. Hoặc có lẽ chỉ là trên sân khấu lớn nhất, dưới những ánh đèn nghiệt ngã nhất, Minhyeong vẫn hiện hữu một cách sống động trong tâm trí anh.

Geonwoo khi đó không nghĩ ngợi nhiều về chuyện này, anh không có tâm trí để nghĩ. Giải vô địch thế giới đòi hỏi rất nhiều từ tất cả những ai tham gia. Không thể nào đứng gần một chức vô địch đến thế rồi mà lại để tâm trí mình lang thang đến một nơi nào đó mềm yếu hơn. Không có chỗ cho sự dịu dàng ở giữa cuộc chiến sinh tồn. Toàn bộ giải đấu đòi hỏi anh phải tập trung. Đó chẳng qua chỉ là một sự lặp đi lặp lại đến nghẹt thở, chỉ có nhịp điệu dồn dập của sự khao khát, sự chịu đựng và việc không cho phép tay mình run rẩy trước khi trận đấu kết thúc.

Và họ đã thắng.

DRX đã thắng, thế giới như vỡ òa xung quanh họ.

Geonwoo lưu giữ chiếc cúp trong ký ức theo cách người ta nhớ về một trận thiên tai dữ dội. Không phải như một vật thể kì lạ, mà như một sự thay đổi của bầu không khí. Như một bằng chứng cho thấy có một điều kì diệu nào đó vẫn có thể xảy ra ngay cả khi toàn bộ kỳ vọng đều nghiêng về hướng ngược lại. Họ đã đánh bại T1 khi đó, Minhyeong đã ở phe thua cuộc trong câu chuyện ấy. Đáng lẽ mọi chuyện nên kết thúc ở đó, hoặc ít nhất là được xếp gọn gàng vào kho lưu trữ những điều Geonwoo đã vượt qua và chinh phục.

Nhưng ký ức thật kỳ lạ, không phải lúc nào khoảnh khắc vĩ đại nhất cũng là thứ đọng lại. Đôi khi đó chỉ là cái thoáng qua của một gương mặt lọt vào tầm mắt trong lúc dư âm còn sót lại. Một mảnh ký ức về người xa lạ khi đó được anh lưu giữ lại mà chẳng biết lý do vì sao.

Vì vậy, khi năm 2023 đến và T1 vô địch chung kết thế giới, Geonwoo đã chú ý.

Anh chú ý vì mọi người khác cũng chú ý.

T1 xuất hiện ở khắp mọi nơi sau đó. Một cách choáng ngợp và gần như không thể tin được. Chiến thắng của họ không chỉ gói gọn trong thế giới của trò chơi mà nó còn tràn cả ra ngoài cuộc sống thường nhật, vào đường phố, vào những cửa sổ cửa hàng, vào những buổi phát sóng truyền hình vẫn đang phát trên các quán ăn nhà hàng. Tràn vào quảng cáo cửa hàng tiện lợi, chiến dịch quảng cáo sản phẩm và những video highlight được chiếu đi chiếu lại trên màn hình ngay cả ở những nơi dường như không ai thực sự chú ý. Nó giống như thời tiết hơn là một chiến dịch quảng cáo, một thứ gì đó rộng lớn, bao trùm và không thể trốn tránh.

Một vương triều hồi sinh, người ta nói thế.

Cụm từ đó theo chân họ đi khắp nơi. Nó sống trong các tiêu đề báo và các phân đoạn bình luận. Nó sống trong miệng của những người lạ, những người có thể không biết chi tiết về cấm chọn, vận hành hay thế lính nhưng hiểu đủ để cảm nhận được sức nặng của một truyền thuyết đang quay trở lại. T1 không còn chỉ là những người chiến thắng. Họ là một ký ức được phục hồi, một lịch sử được hồi sinh, một dáng vẻ xưa cũ của sự thống trị đang bước trở lại vị trí ban đầu với tất cả sức mạnh của một điều tất yếu.

Và Minhyeong ở ngay chính giữa trung tâm của điều đó.

Geonwoo cứ liên tục nhìn thấy cậu một cách vô tình.

Một chiếc TV treo trong góc nhà hàng trong khi anh đang gẩy thức ăn và gần như là không cảm nhận được mùi vị của nó. Tại một quầy trưng bày ở cửa hàng tiện lợi gần máy tính tiền, nơi đội tuyển và gương mặt của Minhyeong trông quá rực rỡ trên lớp nhựa bóng loáng của một tấm standee quảng cáo. Những đoạn clip trên mạng mà anh không hề tìm kiếm nhưng vẫn cứ thấy. Thuật toán liên tục kéo T1 trở lại trung tâm của mọi thứ hết lần này đến lần khác như kiểu cả thế giới dường như đều muốn họ ở đó. Những video highlight chiến thắng. Những đoạn phỏng vấn ngắn. Những bức ảnh dưới ánh đèn sân khấu. Nội dung được trau chuốt đến mức từng người trong số họ trông vừa giống một huyền thoại, vừa giống một sản phẩm thương mại.

Ban đầu Minhyeong xuất hiện theo từng mảnh nhỏ.

Một nụ cười sau khi xem lại một pha giao tranh tổng. Một cái nghiêng đầu trong một bài phỏng vấn. Một cái liếc nhìn sang bên cạnh khi ai đó ngoài camera đang nói, với vẻ mặt mềm dịu trước khi camera lia đến.

Những điều nhỏ nhặt. Chẳng có gì đáng bận tâm. Chẳng có gì đáng lưu lại.

Nhưng sự lặp đi lặp lại luôn có cách để trở thành sự thân thuộc giả tạo. Bạn thường xuyên nhìn thấy cùng một gương mặt ở những góc khác nhau trong cuộc sống, và nó bắt đầu mang lại cảm giác quen thuộc theo những cách không hề xứng đáng hay công bằng. Geonwoo chưa bao giờ nhầm lẫn sự quen thuộc đó với sự hiểu biết thực sự. Anh không ngốc nghếch đến thế. Anh hiểu sự khác biệt giữa một nhân vật công chúng và một người bình thường. Giữa những gì camera yêu thích và những gì còn nguyên vẹn ngoài tầm kiểm soát của nó.

Dẫu vậy, Geonwoo vẫn chú ý đến Minhyeong nhiều hơn mức dự định.

Anh nhận ra rằng các camera thích cậu vì mọi người đều thích cậu. Đó là lời giải thích dễ dàng nhất, và có lẽ cũng là lời giải thích khách quan chân thực nhất. Minhyeong là một người ưa nhìn. Không đẹp trai theo kiểu sắc sảo hay xa cách mà theo kiểu điềm tĩnh, rạng rỡ và ấm áp. Cậu chơi game rất giỏi (điều này là rõ ràng nhất với tư cách là một nhà vô địch thế giới). Giỏi thu hút sự chú ý. Giỏi tạo ra sức hút khiến người ta vẫn muốn tiếp tục nhìn ngay cả khi họ đã nhìn đủ. Thật sự rất đơn giản, là kiểu mà bất kỳ ai cũng có thể nhìn ra.

Geonwoo thường tự nhủ với bản thân như thế.

Bất kỳ ai cũng sẽ chú ý đến cậu. Bất kỳ ai cũng sẽ nhớ khuôn mặt cậu.

Bất kỳ ai cũng sẽ chú ý khi tên cậu xuất hiện trong các bài phỏng vấn, các đoạn highlight hay các video cắt ghép tràn ngập quá nhiều âm nhạc và tình cảm của các fan hâm mộ.

Bất kỳ ai.

Nhưng sự thật thì lặng lẽ và đáng xấu hổ hơn thế. Bởi vì điều Geonwoo chú ý nhất không chỉ là vẻ rạng rỡ của Minhyeong mà còn là sự tự nhiên của cậu. Ít nhất là nó dễ dàng thấy rõ từ bên ngoài. Nhìn từ xa vẻ rạng rỡ ấy trông rất tự nhiên. Hào quang ấy không chỉ đơn thuần là chiếu rọi lên cậu mà còn như thể thuộc về cậu một cách tàn nhẫn.

Geonwoo luôn quen thuộc với mưa hơn là ánh nắng mặt trời.

Không chỉ riêng những cơn mưa theo nghĩa đen, dù những thứ đó anh có thừa. Cái lạnh ẩm ướt của những buổi tối mùa đông sau giờ tập luyện. Phần cổ lạnh ngắt của chiếc áo khoác khi anh ở ngoài trời quá lâu. Cái cách không khí ẩm ướt bám vào da thịt và khiến cơ thể có cảm giác chậm chạp nặng nề và uể oải hơn. Nhưng hơn thế nữa, anh biết kiểu mưa nội tâm đến từ sự cạnh tranh. Kiểu thời tiết của áp lực. Sự xám xịt không hồi kết của những ánh nhìn soi mói. Bước đi lặng lẽ trở về sau một trận thua khi không ai biết phải nói gì và không ai tin rằng lời nói có thể giúp ích. Cảm giác cố gắng nhiều đến mức ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng bắt đầu giống như một hình thức làm việc.

Có những giai đoạn trong cuộc đời anh không hề mang lại cảm giác tươi sáng chút nào. Ngay cả sau khi chiến thắng. Ngay cả sau khi đã chứng minh, theo cách công khai nhất có thể, rằng anh cũng có thể đứng ở nơi mà mới chỉ một vài người từng đứng được. Chiến thắng không xóa nhòa đi sự kiệt quệ. Nó không bảo vệ người ta khỏi sự trống rỗng tự phát đột ngột ập đến sau những đỉnh cao chót vót. Đôi khi, nếu có gì, nó còn làm cho sự im lặng sau đó trở nên lớn hơn. Hoang mang hơn. Giống như việc đứng ở trung tâm của một cơn bão đã đi qua và nhận ra đống đổ nát vẫn là bạn phải gánh lấy.

Có lẽ đó là lý do vì sao Minhyeong lại gây ấn tượng mạnh mẽ như vậy với anh vào năm 2023.

Bởi vì từ một khoảng cách xa, cậu trông như thể không bị ảnh hưởng bởi thời tiết.

Không chỉ là việc cậu đang mỉm cười. Rất nhiều tuyển thủ mỉm cười, rất nhiều người trở nên rạng rỡ hơn dưới những ánh đèn, trở nên quyến rũ hơn sau khi chiến thắng, cởi mở hơn khi được thế giới khen thưởng. Nhưng Minhyeong mang trong mình sự rạng rỡ ấy theo một cách khiến nó dường như không phải là sự vay mượn. Nó không giống như bị ép buộc bởi hoàn cảnh. Nó trông như thể tự nhiên trỗi dậy từ sâu bên trong cậu, như thể cậu luôn thuộc về một bầu trời trong xanh hơn.

Geonwoo đã từng nghĩ, với một sự khó chịu thầm kín khiến anh cảm thấy mình thật trẻ con ngay khi ý nghĩ đó thoáng qua, rằng Minhyeong trông giống như kiểu người mà mưa sẽ tránh xa.

Anh lập tức ghét bỏ suy nghĩ đó. Nó quá mềm yếu, quá bi lụy. Quá khác với cách thực tế mà anh thường sắp xếp cảm xúc của mình, nghĩa là Geonwoo thường cứ mặc kệ và để nó tự tan đi trong im lặng. Nhưng dù cho suy nghĩ đó có khiến anh xấu hổ đến mức nào, nó vẫn quay trở lại.

Bởi vì mỗi lần Geonwoo nhìn thấy Minhyeong, cậu dường như luôn tỏa sáng rực rỡ, một điều mà Geonwoo chưa bao giờ học được cách tin tưởng trong cuộc đời mình.

Vào năm 2024, sự chú ý của Geonwoo đã tự biết phải hướng về đâu.

Geonwoo thấy hơi xấu hổ vì việc đó diễn ra quá đỗi tự nhiên. Vào lúc đó, Minhyeong không còn hiện ra trong mắt anh chỉ như một gương mặt rạng rỡ đi ngang qua những tiếng ồn ào công khai của một năm vô địch nữa. Cậu đã trở thành một thứ gì đó mà đôi mắt Geonwoo luôn tìm thấy quá nhanh. Một thứ gì đó mà tâm trí anh luôn giữ lại lâu hơn một nhịp so với mức cần thiết.

Thế giới tất nhiên vẫn yêu mến T1 một cách nồng nhiệt. Họ là đội tuyển nổi tiếng nhất. Chiến thắng của họ đã đảm bảo cho điều đó. Minhyeong vẫn xuất hiện ở khắp mọi nơi theo những cách bình thường và vô tình nhất. Một đoạn clip tắt tiếng chạy phía trên một quầy hàng trong khi Geonwoo chờ đợi món đồ đã gọi của mình. Một tấm áp phích anh đi qua quá nhanh nhưng bằng cách nào đó vẫn kịp nhìn thấy. Một video chỉnh sửa trên mạng với âm nhạc sướt mướt lồng qua những cảnh Minhyeong mỉm cười dưới ánh đèn sân khấu, mỉm cười trong các bài phỏng vấn, mỉm cười trong những khoảnh khắc ngắn ngủi khi cậu dường như không biết camera đã tìm thấy mình.

Đáng lẽ đó là những điều rất dễ dàng để ngó lơ.

Geonwoo có cả năm của riêng mình để suy nghĩ. Những trận đấu của riêng anh. Những kỳ vọng của riêng anh. Công việc của một tuyển thủ chuyên nghiệp không cho phép anh có nhiều thời gian để chú ý đến khuôn mặt của người khác. Nhưng Minhyeong cứ hiện về từng mảnh nhỏ, mỗi mảnh nhỏ dường như lại làm sâu sắc thêm cùng với một ấn tượng tĩnh lặng trong tâm trí anh.

Sự ấm áp.

Đó là từ mà tâm trí Geonwoo cứ liên tục nghĩ tới khiến chính anh cũng phải bực bội. Không phải vì anh nghĩ mình hiểu Minhyeong. Anh không hiểu. Đơn giản chỉ là hình ảnh Minhyeong hiện ra từ xa với sự ấm áp trong độ cong của một nụ cười. Sự ấm áp trong hào quang rạng rỡ không hề giả tạo. Sự ấm áp trong cái cách thế giới dường như đón nhận cậu quá dễ dàng, như thể cả ánh sáng, tình yêu và sự chú ý đều tự tìm đến cậu trước khi cậu lên tiếng cầu xin.

Rồi cuộc phỏng vấn đó tới.

Ngay cả về sau này, Geonwoo vẫn nhớ về chuyện đó với một nỗi xấu hổ thầm kín. Nó mềm mại, ấm áp và không thể tránh được. Đó đã là một câu hỏi ngớ ngẩn. Nó chỉ nhằm mục đích giải trí. Một thứ gì đó vô hại. Một thứ gì đó đơn giản.

'Nếu có ai ở LCK mà bạn muốn thân thiết cùng, thì đó là ai?'

Lẽ ra cậu nên suy nghĩ lâu hơn.

Đó mới là phần đáng xấu hổ. Không phải vì cách Geonwoo trả lời, mà là vì câu trả lời đã bật ra quá nhanh và trọn vẹn, như thể nó đã chờ đợi cơ hội này từ lâu.

"Gumayusi."

Tên thi đấu của Minhyeong thốt ra khỏi miệng trước khi Geonwoo có thời gian để biến nó trở nên an toàn hơn. Anh đã thêm vào các lý do, dĩ nhiên rồi. Họ trạc tuổi nhau, Minhyeong thực sự chơi game rất giỏi, cậu đã trình diễn những kỹ năng vô cùng tuyệt vời. Và rồi, bởi vì có vẻ như lòng tự trọng của anh đã quyết định bỏ rơi anh vào ngày hôm đó, Geonwoo đã nói thêm rằng cậu cũng đẹp trai nữa.

Thật dễ dàng để trốn vào trong những tiếng cười khi điều đó xảy ra. Dễ dàng để khoảnh khắc trôi qua theo cái cách nhẹ nhàng, vui vẻ mà những đoạn clip đó luôn thể hiện. Từ bên ngoài, nó hẳn nghe có vẻ vô hại. Một trò đùa. Một câu trả lời bâng quơ. Một lời bình luận mà bất kỳ ai cũng có thể tung ra khi bị đưa vào thế bí. Dù sao thì Gumayusi cũng thực sự rất nổi tiếng mà.

Nhưng sau đó, khi ở một mình,  Geonwoo xem lại nó và cảm thấy tai mình nóng bừng lên.

Không phải vì anh hối hận vì đã gọi tên Minhyeong, mà là vì cách nó đến rất tự nhiên. Bởi vì ở một khoảng nào đó giữa câu hỏi và câu trả lời, một phần lặng lẽ và không phòng bị nào đó của anh đã di chuyển trước khi phần còn lại của anh kịp bắt kịp. Câu trả lời đó không hề được dàn dựng. Nó không được lựa chọn một cách cẩn thận. Nó đơn giản chỉ là xuất hiện ngay lập tức và chân thành đến mức ngượng ngùng dưới vỏ bọc của sự vui vẻ.

Khi đó Geonwoo chưa yêu Minhyeong.

Geonwoo có thể nói điều đó một cách thành thực.

Cảm xúc khi đó vẫn chưa cắm rễ đủ sâu để gọi là tình yêu. Đó không phải là nỗi nhớ nhung. Không phải sự chân thành. Không phải bất cứ điều gì quá nguy hiểm hay vẹn toàn. Nhưng nó cũng không còn là con số không nữa. Nó đã trở thành kiểu chú ý cứ mãi vấn vương sau khi khoảnh khắc đã qua đi. Kiểu chú ý ấy cứ chiếu đi chiếu lại trong tâm trí ngay cả khi anh đã yên vị trên giường trong một căn phòng tối. Kiểu chú ý ấy đã để lại một nỗi đau đáu kỳ lạ phía sau, thứ có thể trông nhỏ bé và lặng lẽ nhưng lại không thể giải thích được nếu không muốn biến nó thành những lời sướt mướt.

Có lẽ đó là điều đã làm cho năm 2024 trở nên khác biệt.

Vào năm 2023, Minhyeong phần lớn vẫn là một hình ảnh, một bóng hình rạng rỡ di chuyển qua một câu chuyện mang tầm cỡ quốc gia quá lớn để Geonwoo có thể chạm tới. Nhưng vào năm 2024, cảm xúc đó đã trở nên cá nhân hơn theo một cách đơn phương và xấu hổ nhất. Không phải vì Geonwoo hiểu cậu hơn, cũng không phải vì có chuyện gì đã xảy ra giữa họ mà chỉ là vì hành động chú ý ấy đã bắt đầu hướng vào trong. Nó không còn chỉ là về những gì thế giới liên tục cho Geonwoo thấy nữa mà nó bắt đầu trở thành một thứ gì đó thuộc về chính bản thân Geonwoo, một cách khó chịu.

Một sự thiên vị.

Một sự mềm yếu.

Một đường ranh giới của sự chú ý luôn nghiêng về một hướng.

Và vào cuối năm đó, T1 lại vô địch chung kết thế giới lần nữa.

Chiếc cúp thứ năm của họ.

Chiếc cúp thứ hai của Minhyeong.

Lúc đó, thế giới đã không còn biết cách yêu thương họ một cách lặng lẽ nữa rồi. Chiến thắng lan rộng nhanh chóng. Trở thành một trang khác của một lịch sử được viết ngay tức khắc, trở thành bằng chứng cho một điều gì đó lớn lao hơn. Các tiêu đề báo sắc nét hơn, các đoạn clip lan truyền nhanh hơn, ngôn từ xung quanh T1 thậm chí còn trở nên vĩ đại hơn. Nó được trau chuốt bởi sự ngưỡng mộ đến mức gần như không còn chân thực nữa.

Nhưng Geonwoo hầu như không nhớ gì về điều đó.

Những gì anh nhớ là gương mặt của Minhyeong.

Cậu trông hạnh phúc đến nhường nào.

Không chỉ là đắc thắng, không chỉ là rạng rỡ vì các camera đang hướng về phía cậu và mọi người đều mong đợi sự rạng rỡ đó, mà hạnh phúc theo một cách dường như lan tỏa khắp mặt cậu mà không có chút gượng ép nào. Nụ cười ấy trông rạng rỡ hơn, bờ vai cậu trông cũng nhẹ nhõm hơn. Có những khoảnh khắc cậu trông giống hệt một chàng thiếu niên ngây thơ với niềm hạnh phúc đó. Tất cả đều là niềm vui và sự nhẹ nhõm hiện hữu, và một điều gì đó dịu dàng hơn khiến Geonwoo phải nhìn chằm chằm quá lâu trước khi quay đi.

Đó là điều đã dập tắt ảo tưởng sâu thẳm nhất trong anh.

Minhyeong trông giống như người mà mặt trời đã chọn và tiếp tục chọn.

Có lẽ thật không công bằng khi nghĩ về một người khác theo cách đó. Không công bằng khi biến họ thành một biểu tượng. Biến thành một thứ thời tiết nào đó. Thành một phép ẩn dụ cho tất cả những điều mà người ta không thể nào chạm được tới trong cuộc đời mình. Nhưng Geonwoo vẫn làm vậy vì khoảng cách khiến cho loại sai lầm đó dễ xảy ra.

Anh nhìn Minhyeong và nghĩ... tất nhiên rồi.

Dĩ nhiên là cậu thắng rồi. Dĩ nhiên là hạnh phúc bao trùm lấy cậu như thể nó luôn biết vị trí của mình ở đó. Dĩ nhiên là thế giới đón nhận cậu với đôi tay rộng mở và không ngừng đòi hỏi nhiều hơn. Từ một khoảng cách xa, tất cả trông có vẻ đơn giản đến đau lòng. Minhyeong thuộc về phía hào quang. Phía được chiếu đủ sáng cho ống kính máy ảnh, đủ dịu dàng để nhận được sự ngưỡng mộ, và đủ may mắn để trông gần như tự nhiên trong chiến thắng.

Geonwoo chưa bao giờ biết đến cuộc đời của mình trong ánh sáng dễ dàng như vậy. Ngay cả khi anh chiến thắng, ngay cả khi anh đứng trên đỉnh cao nhất mà cả thế giới muốn anh phải nỗ lực vươn tới, vẫn luôn có điều gì đó khắc nghiệt hơn ẩn sâu bên dưới. Áp lực không biến mất chỉ vì một chiếc cúp mà anh đã giành lấy. Kỳ vọng không hề giảm bớt chỉ vì anh đã chứng minh được rằng mình có thể chịu đựng nó một lần. Một vài mùa giải vẫn lê thê, một vài thất bại vẫn còn ám ảnh quá lâu, và ngay cả những năm tháng tốt đẹp hơn cũng vẫn có cách khiến anh kiệt sức khi ở một mình. Đã có những giai đoạn HLE sa sút nghiêm trọng đến mức mỗi trận đấu đều giống như bước vào một kiểu thời tiết bắt đầu chống lại anh vậy. Nơi mà một chuỗi trận thua tệ hại dường như bám lấy chuỗi trận thua tiếp theo. Nơi mà sự tự tin dường như không còn là một phẩm chất mà giống như một sự sắp đặt tạm thời có thể bị phá hủy bởi một ngày sai lầm. Anh hiểu quá rõ cảm giác phải đứng trong cái lạnh lẽo ấy mà vẫn được kỳ vọng phải thể hiện như thể không có gì đang len lỏi vào bên trong mình.

Đó là lý do tại sao khoảng cách giữa họ lúc đó lại thuyết phục đến vậy. Geonwoo nhìn Minhyeong và, trái với lý trí của mình, anh tự cho phép mình tin rằng bầu trời nào đó bao trùm lên hai người họ cũng không thể giống nhau. Minhyeong trông quá ấm áp, quá rạng rỡ một cách tự nhiên, quá không bị ảnh hưởng bởi sự ẩm ướt, nặng nề mà Geonwoo đã gắn liền trong những khoảnh khắc tồi tệ nhất của chính mình. Từ nơi anh đứng, rõ ràng là Minhyeong sinh ra là dành cho những bầu trời trong xanh hơn.

Đó là sai lầm mà Geonwoo đã mắc phải, dù anh chỉ hiểu ra điều đó rất lâu về sau này. Sai lầm không phải là để ý đến Minhyeong, cũng không phải là ngưỡng mộ cậu. Ngay cả theo cách ngượng ngùng, nửa kín nửa hở mà Geonwoo đã bắt đầu hình thành từ lâu trước khi anh có đủ can đảm để gọi tên nó. Đó là sự hiểu lầm sâu sắc và tàn nhẫn hơn nhiều ẩn dưới tất cả những điều đó. Anh tin rằng sự rạng rỡ đồng nghĩa với sự miễn nhiễm. Anh tin rằng vì Minhyeong trông ấm áp, nên cậu chắc chắn không bao giờ thấy lạnh. Anh tin rằng vì Minhyeong trông tỏa sáng rực rỡ dưới chiến thắng nên cơn mưa phải tạnh trước khi nó có thể thực sự chạm tới cậu. Trong một góc khuất mềm yếu và ngốc nghếch nhất trong tim mình, anh tin rằng một số người thực sự sinh ra để sống trong bầu trời trong xanh, và Minhyeong là một trong số đó.

Có một khoảng thời gian, Geonwoo thậm chí còn cần điều đó phải là sự thật. Anh cần Minhyeong vẫn hiện hữu, từ xa, như một bằng chứng cho thấy những người như vậy thực sự tồn tại. Rằng có những người không cần phải chống chọi với mọi thứ. Rằng có những người mỉm cười vì nụ cười chẳng làm họ đánh đổi gì. Rằng có những người có thể vượt qua guồng máy khắc nghiệt của cuộc đời này mà vẫn bước ra rạng rỡ, vẫn nguyên vẹn ở những nơi quan trọng. Vì vậy, anh để Minhyeong trở thành điều đó trong tâm trí mình. Chưa hẳn là một con người, chưa theo nghĩa nguy hiểm và thân mật. Không phải một ai đó mà Geonwoo có thể tưởng tượng ở bên cạnh mình có thể cười đùa gần đến mức có thể chạm vào, hay gọi tên mình trong một căn phòng không có camera. Cậu trở thành một thứ gì đó đơn giản hơn và bất công hơn thế rất nhiều.

Sự ấm áp.

Sự rạng rỡ.

Tia nắng đầu tiên sau một cơn mưa nặng hạt.

Rồi năm 2025 đến, và thời tiết thay đổi.

Không phải tất cả  cùng một lúc. Không phải với sự dữ dội của một cơn bão ập đến bất ngờ. Nó thay đổi theo cái cách mà các mùa trong năm đôi khi vẫn thay đổi lặng lẽ khi bạn không quá để ý tới chúng. Qua một sự phản bội chậm rãi của nhiệt độ. Qua một bầu trời mờ tối đi theo từng cấp độ cho đến một ngày bạn nhận ra ánh sáng đã biến mất từ lâu, hơn cả mức bạn muốn thừa nhận.

Minhyeong bị đẩy lên băng ghế dự bị, và đột nhiên ánh sáng mà Geonwoo đã nhầm lẫn là điều tự nhiên trong hai năm bị đẩy vào một nơi nhỏ bé hơn. Một nơi lặng lẽ hơn. Một nơi mà thế giới không còn nhìn cậu với sự tôn kính như trước nữa.

Từ một khoảng cách xa, thật dễ dàng để người ta biến nó thành một chủ đề bàn tán. Các ý kiến nở rộ nhanh chóng như chúng vẫn luôn làm xung quanh các tuyển thủ mà mọi người tin rằng các tuyển thủ hoàn toàn có thể thấu hiểu. Có những lập luận, những lời bào chữa và những sự chắc chắn hời hợt được đưa ra với sự tự tin của những người sẽ không bao giờ phải trải qua những điều họ đang nói đến. Geonwoo đã thấy đủ nhiều những điều đó nên anh cũng không nán lại. Anh chưa bao giờ chịu đựng được cảnh nhìn đám đông mổ xẻ cuộc sống của người khác như thể nỗi đau sẽ trở nên hết đau khi có nhiều người lạ chạm vào.

Thay vào đó, những thứ tìm đến Geonwoo lại là sự im lặng.

Hoặc không, không hẳn là sự im lặng.

Một thứ gì đó tồi tệ hơn.

Sự tiếp diễn.

Sự tàn nhẫn kỳ lạ của thế giới vẫn tiếp tục chuyển dịch xung quanh một con người ngay cả sau khi một điều gì đó trong cuộc đời họ rõ ràng đã lệch ra khỏi vị trí của nó.

HLE khi đó cũng đang trải qua mùa giải của riêng mình, và Geonwoo đã có đủ vấn đề bên trong những bức tường của chính mình rồi. Có những trận thua để lại vị kim loại trong miệng anh suốt nhiều giờ sau đó. Có những ngày mà các trận đấu tập dường như làm mục rỗng tâm trạng anh từ trong ra ngoài. Nơi mà các sai lầm cảm giác lặp đi lặp lại đủ để trở thành chuyện cá nhân. Nơi mà ngay cả chuyến xe về nhà cũng mang theo sự nặng nề quen thuộc của một bầu trời không thể quyết định nổi liệu nó muốn đổ mưa hay đơn thuần là cứ sà thấp xuống và xám xịt mãi mãi. Anh biết kiểu mùa đó. Kiểu không hủy hoại bạn một cách hoành tráng, nhưng bào mòn bạn bằng sự bền bỉ. Kiểu làm cho ngay cả căn phòng của riêng bạn cũng mang lại cảm giác tạm bợ và không dễ chịu bởi vì bạn chưa bao giờ thực sự bước vào trong đó một cách thảnh thơi.

Chính là sau một trong những ngày như thế, anh đã bấm vào stream của Minhyeong lần đầu tiên. 

Geonwoo nhớ về thời tiết trước khi anh nhớ chính xác về trận đấu. Mưa rơi lất phất trên mặt kính thành những đường dài, mỏng. Mưa không đủ lớn để trở nên kịch tính, chỉ đủ đều đặn để làm cho cả thành phố trông mờ nhòa và mệt mỏi. Ánh đèn bên ngoài cửa sổ phòng anh đã trở nên nhạt nhòa trong nước, và tất cả các biển hiệu cùng đèn pha đang nhòe vào nhau trong sắc vàng xỉn và trắng. Phòng anh tối om ngoại trừ ánh sáng từ chiếc máy tính xách tay. Geonwoo đã tắm xong nhưng người anh vẫn dai dẳng kiểu kiệt quệ mà không thể chạm tới, cũng không thể gột rửa được. Tóc anh mới khô một nửa, chiếc áo hoodie vắt trên lưng ghế. Mọi thứ có mùi thoang thoảng của bột giặt, bông ẩm và bát mì ăn liền anh đã ăn vì chúng có sẵn chứ không phải vì anh muốn ăn.

Geonwoo mở máy tính mà không hề có bất kỳ mục đích nào.

Không phải để học hỏi, không phải để xem lại scrims và xem lại feedback, không phải để lùng sục lịch sử đấu của bất kỳ ai. Geonwoo chỉ cần một âm thanh, một thứ gì đó để giữ cho những suy nghĩ của chính mình không trở thành những âm thanh ồn ào trong phòng.

Đó là lúc stream của Minhyeong nổi lên trong phần đề xuất.

Nó đã xuất hiện ở đó từ trước. Thực ra là nhiều hơn một lần. Geonwoo đã luôn lướt qua nó với một sự khó chịu quá nhỏ bé và vô lý để có thể biện minh. Việc bấm vào hẳn sẽ mang lại cảm giác cố tình. Tệ hơn, nó sẽ mang lại cảm giác phơi bày, ngay cả khi không một ai biết được. Như thể việc lựa chọn giọng nói của Minhyeong, trong số tất cả các giọng nói, có thể vạch trần một sự thật mà Geonwoo vẫn chưa dám thừa nhận với chính mình bằng lời nói.

Nhưng đêm hôm đó cơn mưa không chịu tạnh, và tâm trạng anh nặng trĩu như một tấm vải ướt.

Vì vậy, anh đã bấm vào.

Điều làm anh băn khoăn trước tiên là cảnh tượng đó bình thường đến nhường nào.

Không có ánh đèn sân khấu. Không có khung hình được trau chuốt. Không có vầng hào quang của một câu chuyện vô địch nào tụ lại xung quanh vai Minhyeong để làm cho cậu trông vĩ đại hơn trước đời thực. Chỉ là một căn phòng. Một chiếc ghế. Một chiếc tai nghe. Ánh sáng lạnh của một chiếc màn hình phản chiếu lên gương mặt cậu. Cậu trông mềm mại hơn trong kiểu ánh sáng đó. Chân thực hơn và ít được bảo vệ hơn bởi bộ máy của việc làm Gumayusi trước công chúng. Không có đám đông nào ở đó để cổ vũ cậu tỏa sáng. Không có đội ngũ camera nào để quyết định góc máy nào sẽ là đẹp nhất. Không có câu chuyện rạng rỡ nào nâng đỡ cậu và nói rằng; Nhìn xem nhìn xem, đây là người hùng, đây là người chiến thắng, đây là báu vật được yêu mến.

Chỉ có Minhyeong.

Và cậu ở một mình.

Geonwoo không biết vì sao điều đó lại tác động mạnh mẽ đến anh như vậy. Có lẽ vì sự cô đơn trông thật khác biệt trên một người mà anh đã gán cho người đó quá nhiều ánh nắng mặt trời trong tâm trí mình. Có lẽ vì sự cô đơn, khi nó lặng lẽ và không được thể hiện ra bên ngoài mà chỉ có thể len lỏi thật sâu ngược vào bên trong. Hoặc có lẽ là vì Geonwoo biết cảm giác ngột ngạt mà một căn phòng mang lại bởi những suy nghĩ của chính mình và cần một giọng nói khác ở đó... ngay cả khi nó không thể thực sự bầu bạn cùng.

Minhyeong đang trò chuyện với kênh chat. Cày xếp hạng đơn với sự nhiệt tình không hề hấn gì. Mỉm cười khi đọc các tin nhắn chat. Thỉnh thoảng lại cười lớn với cùng một sự ấm áp thoải mái mà Geonwoo đã quen thuộc từ một khoảng cách xa. Nhưng khi bị tước bỏ đi sân khấu và vầng hào quang trước công chúng, sự ấm áp đó trông thật khác biệt. Nó nhỏ bé hơn, cẩn trọng hơn. Không phải giả tạo nhưng là được tạo nên, giống như một thứ gì đó được giữ gìn một cách có chủ đích.

Đó là điều đã giữ Geonwoo ở lại.

Không phải vì Minhyeong vẫn rạng rỡ. Mà sự thật rằng sự rạng rỡ đó không còn vẻ tự nhiên nữa.

Giờ đây nó chập chờn theo những cách rất con người. Trong sự trì hoãn nhỏ nhoi trước khi nụ cười của cậu hoàn toàn ổn định lại. Trong những khoảng lặng giữa lúc đọc các tin nhắn trên kênh chat. Khi mặt cậu thả lỏng thành một điều gì đó mềm mại và xa xăm hơn, như thể cậu đã trôi dạt đến một nơi nào đó lạnh lẽo hơn trong vòng nửa giây rồi quay trở lại. Trong cái cách cậu giữ những ánh đèn trong phòng stream của mình luôn sáng như một sự kiên trì nhưng vẫn vô cùng tổn thương. Cậu không hề bi thảm. Cậu không hề suy sụp. Điều đó có lẽ sẽ dễ dàng hơn, dễ hiểu hơn, dễ dán nhãn hơn, dễ giữ khoảng cách hơn.

Thay vào đó, cậu chỉ đơn giản là... đang cố gắng.

Cố gắng để vui vẻ. Cố gắng bình thường. Cố gắng để... sống sót qua những buổi tối của chính mình bằng cách nói xuyên qua chúng.

Geonwoo đã xem trong gần hai tiếng đồng hồ.

Anh không nói gì, cũng không gửi bất cứ thứ gì trong kênh chat. Xem được nửa tiếng, bụng anh bắt đầu quặn lên vì xấu hổ. Dẫu vậy anh vẫn lập một tài khoản riêng vì ý nghĩ vẫn bị truy ra vết cho dù là chỉ xuất hiện lặng lẽ khiến Geonwoo không thể nào chịu nổi. Sau đó Geonwoo ngồi đó với đôi tay khoanh chặt trong lòng, anh lắng nghe giọng nói của Minhyeong lấp đầy căn phòng trong lúc cơn mưa lúc thưa lúc dày đập vào cửa sổ theo những nhịp điệu không đều.

Khi buổi stream kết thúc, nó kết thúc một cách nhẹ nhàng.

Một nụ cười. Một lời chào tạm biệt. Một lời hứa dịu dàng sẽ gặp lại những người hâm mộ. Một lời trấn an rằng mọi thứ dường như vẫn rất bình thường..

Rồi màn hình đen hiện lên.

Geonwoo tiếp tục ngồi đó một lúc lâu sau đó.

Căn phòng mang lại cảm giác lạnh lẽo hơn một khi giọng nói đó biến mất, điều đó làm Geonwoo xấu hổ hơn bất kỳ điều gì khác. Sự vắng bóng ngay tức khắc của tiếng nói đó. Cái cách sự im lặng tràn ngược trở lại quá nhanh đến mức nó gần như mang lại cảm giác riêng tư. Anh nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu mờ nhạt của chính mình trên màn hình, nhìn vào cái bóng của mặt mình in lên nền tối. Và điều làm Geonwoo băn khoăn nhất không phải là việc anh đã thích buổi stream đó.

Mà là hình ảnh xuất hiện ngay sau đó. Hình ảnh không thể nào gạt bỏ được.

Minhyeong sẽ lại một mình ngay khoảnh khắc buổi phát sóng kết thúc.

Nụ cười sẽ tắt lịm khỏi miệng cậu vì không còn ai để cậu giữ nó lên cho nữa.

Căn phòng sẽ quay trở lại như cũ.

Đêm tối sẽ cứ thế tiếp diễn.

Đó là một suy nghĩ thật bình thường. Một suy nghĩ thật ngớ ngẩn. Các buổi stream kết thúc. Người ta sống cuộc đời của họ sau đó. Không có gì là bi thảm khi một người ở một mình trong căn phòng của chính họ sau khi nói chuyện với người xem trong một vài giờ đồng hồ. Geonwoo biết điều đó. Anh biết rõ điều đó đến mức việc bị ảnh hưởng bởi nó làm anh cảm thấy mình thật ngốc nghếch.

Nhưng dẫu vậy, nỗi đau đau đáu của Geonwoo vẫn còn đó.

Ngày hôm sau, Minhyeong lại stream tiếp.

Geonwoo nhìn thấy thông báo trong khi đang lau tóc sau khi tắm, và toàn thân anh như đông cứng lại. Nước vẫn bám mát lạnh ở sau gáy, áo anh vẫn buông lỏng và chiếc quần mới cài khuy được một nửa. Căn phòng có mùi thoang thoảng của xà phòng và mưa bởi vì tiết trời vẫn chưa quang đãng hẳn, và mọi thứ xung quanh vẫn mang lại mùi ẩm ướt.

Geonwoo nhìn chằm chằm vào điện thoại của mình.

Cậu lại đang stream rồi, anh nghĩ.

Không có sự phán xét. Không có sự hoài nghi. Chỉ có một cảm giác khó chịu ập đến trong lồng ngực anh như một vết bầm âm ỉ đang bị ấn vào.

Geonwoo bấm vào.

Và sau đó, thói quen đó đến một cách lặng lẽ đến nỗi anh phải mất nhiều tuần mới nhận ra mình đã có một thói quen như vậy.

Mọi chuyện bắt đầu bằng những vỏ bọc "thực tế". Geonwoo xem khi anh có một ngày tồi tệ và không muốn có sự im lặng. Anh xem khi HLE thua trận và anh không thể chịu đựng thêm một tiếng đồng hồ nào với việc xem lại những lỗi sai của chính mình. Anh xem khi thời tiết xấu. Anh xem khi anh mệt mỏi đến mức không thể giả vờ rằng có những cách tốt hơn để vượt qua một đêm dài. Anh xem vì các buổi stream của Minhyeong cứ tiếp tục xuất hiện và vì việc lựa chọn không bấm vào bằng cách nào đó đã bắt đầu mang lại cảm giác cố tình hơn là việc lựa chọn bấm vào.

Chẳng mấy chốc, những đêm tối tự sắp xếp xoay quanh khả năng có mặt của cậu.

Đó là sự thật xấu hổ mà Geonwoo sẽ không bao giờ thừa nhận thành tiếng với bất kỳ ai. Có những buổi tối mà anh thấy mình đang kiểm tra (ban đầu không phải một cách có ý thức) với một niềm hy vọng mong manh đã vượt qua ranh giới trở thành nỗi khao khát trước khi anh nhận ra điều đó.  Anh dần quen với dáng dấp giọng nói của Minhyeong trong bóng tối, quen với cái cách nó làm dịu căn phòng và quen với nỗi đau đáu kỳ lạ khi nghe một ai đó cố gắng nhiều đến thế nào để trông có vẻ vẫn ổn.

Geonwoo bắt đầu hiểu ra sự khác biệt giữa Gumayusi và Minhyeong từng chút từng chút một, đầy đau đớn.

Gumayusi là hiện thân của sân khấu. Sắc sảo, rạng rỡ và điềm tĩnh. Gumayusi sinh ra là dành cho ống kính, cho áp lực và cho những mạch truyện hoàn hảo mà người ta thích kể về những người chiến thắng.

Minhyeong lại là một người lặng lẽ hơn mà Geonwoo tìm thấy vào một đêm khuya. Một người mỉm cười qua tai nghe không có khán giả nào đủ gần để chạm vào. Một người vẫn giữ được giọng nói dịu dàng ngay cả khi sự mệt mỏi bắt đầu hằn lên khóe mắt. Một người không gục ngã, không than vãn, không muốn nỗi buồn của mình trở thành trò cười, và bằng cách nào đó, chính sự kiềm nén ấy của cậu lại khiến người ta đau lòng hơn.

Geonwoo đã để ý quá nhiều.

Anh nhận ra khi nào nụ cười của Minhyeong đến một cách dễ dàng và khi nào nó đến muộn hơn một chút, như thể nó được kéo trở lại vị trí ban đầu sau khi đã trôi dạt đi mất. Anh nhận ra những khoảnh khắc giữa các ván đấu, những khoảng kéo dài ngắn ngủi đó nơi kênh chat di chuyển nhanh hơn mức Minhyeong phản hồi và biểu cảm của cậu sẽ trống rỗng thành một điều gì đó riêng tư hơn và mệt mỏi hơn trước khi sự ấm áp quay lại như một tấm rèm được kéo ngược lại che kín cửa sổ. Anh nhận ra cậu kiên định giữ vẻ tốt bung đến mức nào, cậu quyết tâm rạng rỡ ra sao. Sự tích cực mà Geonwoo đã từng ngưỡng mộ từ xa không còn trông giống như ánh nắng tự nhiên nữa, mà giống như một sự lao động.

Và nhận thức đó, một khi đã hình thành, nó không hề buông tha anh.

Anh đã từng nghĩ Minhyeong là tia nắng đầu tiên sau một cơn mưa nặng hạt. Đã nghĩ cậu là một trong số những người hiếm hoi mà hào quang tìm đến một cách tự nhiên và chọn ở lại. Đã nghĩ sự ấm áp của cậu đến từ một nơi nào đó an toàn hơn, không bị chạm tới bởi kiểu thời tiết mà Geonwoo biết đến một cách quá thân thuộc.

Nhưng chiếc màn hình điện thoại đã đưa cậu đến gần anh hơn, đủ để phá vỡ loại ảo tưởng đó.

Minhyeong không hề đứng bên ngoài cơn bão. Cậu không hề khô ráo trong khi mọi người khác ướt sũng. Cậu ở bên dưới cùng một bầu trời rộng lớn, đau đớn như mọi người khác. Cậu cũng có cái lạnh của riêng mình, sự cô đơn của riêng mình và cả những đêm tối bầm dập tổn thương của riêng mình. Sự khác biệt duy nhất chỉ là cậu đã học được cách giữ cho một chút ấm áp được thắp sáng bên trong nó.

Vậy thì, không phải là mặt trời.

Một ngọn đèn trong mưa, có lẽ vậy.

Một thứ gì đó nhỏ bé hơn. Người hơn. Mong manh hơn.

Một thứ gì đó làm Geonwoo đau đáu hơn nhiều so với ánh mặt trời.

Bởi vì sự ấm áp sinh ra từ sự an toàn thì thật dễ dàng để ngưỡng mộ. Sự ấm áp được bảo vệ khỏi tổn thương thì thật dễ dàng để lãng mạn hóa từ một khoảng cách xa. Nhưng sự ấm áp được giữ vững bất chấp tổn thương, bất chấp thất vọng, bất chấp những sự tủi hổ dài dằng dặc của việc làm một con người trước mặt những người khác, và bất chấp những đêm tối trải qua một mình khi thế giới đã tước đoạt đi một thứ gì đó từ bạn và vẫn kỳ vọng bạn mỉm cười vào lần tới khi nó hướng cái nhìn về phía bạn lần nữa... điều đó thật khác biệt. Đó là kiểu thứ găm lại trong lồng ngực và ở lại đó.

Đến lúc đó, những cú vấp ngã của chính HLE cũng mang lại cảm giác nặng nề hơn.

Có lẽ vì Geonwoo đang nhìn thấy quá rõ ràng theo hai hướng cùng một lúc. Đội tuyển của anh cũng có những giai đoạn khó khăn, và anh biết một mùa giải có thể nhanh chóng trở nên khó khăn đến nào. Anh biết sự mệt mỏi của việc cố gắng kéo tự tin trở lại sau khi nó đã bị sứt mẻ đi từ một ván đấu tệ hại. Anh biết sự xấu hổ của việc mang theo phong độ dưới mức kỳ vọng sang ngày hôm sau giống như sự ẩm ướt đã thấm quá sâu để có thể khô ráo. Một trận Bo3 duy nhất anh không thể vượt qua. Việc xem Minhyeong vào ban đêm không hề làm giảm bớt bất kỳ điều gì trong số đó. Thậm chí, nó còn làm Geonwoo nhận thức rõ hơn về việc có biết bao người sống bên dưới những bầu trời khó khăn và vẫn phải trông thật bình thường trong khi làm điều đó.

Đã có những đêm khi buổi phát sóng kết thúc, Geonwoo sẽ ngồi bất động trong bóng tối. Cậu cứ nhìn chằm chằm vào màn hình trống không một hồi lâu sau lời chào tạm biệt. Tiếng vù vù từ quạt tản nhiệt của máy tính xách tay bỗng trở nên quá rõ rệt. Dù trời có mưa hay không, căn phòng sau đó luôn có vẻ yên ắng hơn. Anh sẽ nghĩ, với một sự bất lực dịu dàng đến mức gần như khiến anh tức giận, rằng Minhyeong đã từng cô độc như thế. Rằng bất kỳ sự rực rỡ nào đã nâng đỡ cậu qua những giờ phút đó sẽ phải tiếp tục nâng đỡ cậu khi không có một ai ở đó để chứng kiến nỗ lực ấy.

Và Geonwoo không thể làm gì được.

Anh không ở trong căn phòng đó. Anh không ở trong cuộc đời của Minhyeong. Anh chẳng là ai cả, thực sự đấy. Anh chỉ là một người xem thầm lặng khác với một tài khoản trống trơn và có quá nhiều cảm xúc ở nơi đáng lẽ không nên có.

Nhưng đêm này qua đêm khác, anh vẫn quay lại.

Không phải vì anh "thương hại" Minhyeong. Geonwoo ghét từ đó. Đó không phải là sự thương hại. Đó là sự đồng cảm. Đó là một nỗi đau được làm dịu đi bởi sự dịu dàng. Đó là việc nhìn một người khác chịu đựng cơn mưa và nhận ra, quá muộn và quá sâu sắc, rằng điều ban đầu trông giống như sự rực rỡ không tì vết thực chất chỉ là lòng can đảm được thể hiện một cách nhẹ nhàng đến mức bị nhầm tưởng là sự dễ dàng.

Đó là cách anh phải lòng, dù lúc ấy anh sẽ không gọi đó là phải lòng.

Anh sẽ gọi đó là sự lo lắng quan tâm, có lẽ vậy. Hoặc là một thói quen. Hoặc không gọi là gì cả, bởi vì việc đặt tên cho mọi thứ khiến chúng trở nên khó chấp nhận hơn.

Tuy nhiên, vào thời điểm những tháng đầu năm 2025 trôi qua, Geonwoo không còn nghĩ về Minhyeong như ánh mặt trời nữa. Anh nghĩ về cậu như hơi ấm được nâng niu trong lòng bàn tay đi qua thời tiết giông bão.

Và điều đó nguy hiểm hơn rất nhiều.

Đến giữa năm 2025, Minhyeong trở lại vạch xuất phát.

Thế giới không đón nhận sự trở lại đó bằng thứ niềm vui giản đơn mà các câu chuyện thường thích hứa hẹn. Một số người nhẹ nhõm. Một số người vui mừng thay anh. Một số người cư xử như thể một điều hiển nhiên cuối cùng đã được khôi phục. Nhưng cũng có rất nhiều người đối xử với điều đó như một cuộc tranh luận mà họ có quyền tham gia, như thể vị trí của Minhyeong ở đó vẫn là thứ gì đó cần phải tranh cãi, đánh giá, thử thách và chứng minh lại trước công chúng. Nó xấu xí theo cái cách mà chỉ những điều quen thuộc mới có thể xấu xí. Không đủ lớn để gọi là sự tàn nhẫn, nhưng đủ dai dẳng để gây ra những tổn thương. Geonwoo đứng từ xa chứng kiến điều đó xảy ra và cảm thấy có một sự giận dữ âm thầm mà anh không biết nên đặt vào đâu. Thật bất công biết bao khi Minhyeong cứ phải tiếp tục giành lấy chỗ đứng ở một nơi mà đáng lẽ cậu chỉ cần đơn giản là được đứng ở đó.

Đó là điều đọng lại trong anh nhiều nhất.

Không phải hình ảnh hoàn hảo của một sự trở lại. Không phải một khuôn mẫu thuận lợi của một câu chuyện mà mọi người có thể ăn mừng vì nó không đòi hỏi gì khó khăn từ họ. Điều đọng lại là cảm giác Minhyeong đang chiến đấu để có chỗ đứng trong một thứ lẽ ra đã phải công nhận cậu từ lâu. Đấu tranh cho quyền được ở lại nơi mà cậu đã chứng minh hết lần này đến lần khác rằng cậu thuộc về nơi đó. Có điều gì đó gần như không thể chịu đựng nổi trong việc đó, việc chứng kiến ​​một người bị ép phải trải qua thử thách mà câu trả lời đã quá rõ ràng. Như thể cả thế giới đã nhìn vào tất cả những gì cậu đã làm và nói hết lần này đến lần khác. Hết lần này đến lần khác, cho đến khi chính sự phải chứng minh đó trở thành một phần trong cách họ yêu thương cậu.

Và Minhyeong vẫn tiếp tục làm điều đó.

Cậu tiếp tục bước trở lại vào ánh hào quang và sinh tồn bên trong nó như thể đó là cơ hội cuối cùng cậu được trao. Cậu tiếp tục đáp ứng mọi yêu cầu đặt ra trước mắt với sự kiên định đến mức gây tức giận và đau lòng như trước. Cậu tiếp tục tỏa sáng, nhưng Geonwoo không còn nhầm lẫn sự tỏa sáng đó là dễ dàng nữa. Lúc này anh đã biết rõ hơn rồi. Anh biết kiểu thời tiết riêng tư nào có thể tồn tại bên dưới một khuôn mặt rạng rỡ. Anh biết phải cần bao nhiêu nỗ lực để giữ được sự dịu dàng khi một người có mọi lý do để trở nên gai góc. Vì vậy, việc nhìn Minhyeong trở lại không mang lại cảm giác đơn giản. Nó không giống như việc nhìn mặt trời ló dạng trở lại.

Nó giống như việc nhìn ai đó dùng cả hai tay kéo hơi ấm trở lại với thế giới.

Đó là điều khiến Geonwoo không thể nhìn cậu theo cách từng nhìn trước đây nữa. Vào năm 2023, Minhyeong có vẻ là kiểu người mà ánh sáng chỉ đơn giản là tự lựa chọn. Năm 2024, cậu trông thật hạnh phúc bên dưới chiến thắng đến mức Geonwoo, kẻ khờ khạo và ở nơi xa, đã suýt tin rằng sự rực rỡ thuộc về cậu một cách tự nhiên. Nhưng đến bây giờ, ảo tưởng đó đã bị đập tan quá hoàn toàn để có thể khôi phục lại. Vẻ đẹp trong sự trở lại của Minhyeong không phải ở chỗ nó trông có vẻ dễ dàng mà là ở chỗ nó không hề dễ dàng. Nhưng đối với Geonwoo thì không. Điều làm nên vẻ đẹp ấy chính là sự đấu tranh trong đó. Sự bướng bỉnh trong đó. Cách Minhyeong tiếp tục kiên cường chịu đựng trước mọi chuyện mà không để thế giới biến sự chịu đựng đó thành một điều xấu xí.

Anh nhìn cậu và nghĩ, với một nỗi đau đáu đến mức dường như đã ăn sâu vào da thịt anh từ lúc nào. Rằng Minhyeong lẽ ra không bao giờ phải chứng minh nhiều đến thế. Lẽ ra cậu không bao giờ phải đứng trong cùng một ngọn lửa đến hai lần chỉ để được chào đón trở lại nơi mà cậu đã xây dựng nên bao thứ. Có nỗi buồn trong suy nghĩ đó, và cả sự ngưỡng mộ nữa, nhưng hai điều đó đã trở nên không thể tách rời. Minhyeong càng chiến đấu, Geonwoo càng không thấy đó là một ngôi sao xa xôi mà càng thấy rõ bóng hình của một người đang cố gắng sống sót.

Và có lẽ đó là lúc cảm xúc sâu sắc hơn bao giờ hết, trở thành thứ mà Geonwoo không thể nhầm lẫn với sự quan tâm đơn thuần được nữa.

Bởi vì giờ đây, nó không chỉ còn là sự ấm áp. Nó không chỉ còn là những buổi phát trực tiếp đêm muộn hay hình ảnh Minhyeong một mình sau khi máy quay tắt. Giờ đây, Geonwoo đang chứng kiến ​​cậu giành lại vị trí của mình trong khi cả thế giới xung quanh đang đánh giá xem cậu có xứng đáng hay không, và sự dịu dàng dâng lên trong anh gần như khiến anh sợ hãi. Anh không muốn Minhyeong chỉ đơn thuần là chịu đựng. Anh muốn cậu được bảo vệ khỏi sự tủi nhục của việc phải chịu đựng. Muốn thế giới ngừng yêu cầu cậu phải chứng minh bằng máu từ những vết thương lẽ ra đã đủ. Geonwoo muốn, một cách bất lực, có ai đó để cậu được nghỉ ngơi trong vị trí mà cậu đã giành được từ lâu trước khi bất cứ ai bắt đầu đặt câu hỏi nghi ngờ về điều đó.

Nhưng thế giới không nhân từ như vậy.

Vì vậy, Minhyeong tiếp tục chiến đấu. Cậu tiếp tục sống sót. Cậu tiếp tục bước trở lại vào cái hào quang tàn nhẫn ấy và khiến mọi chuyện trông có vẻ, nếu không phải là dễ dàng, thì ít nhất cũng là khả thi. Và Geonwoo, vẫn dõi theo từ khoảng cách vẫn còn giữa họ, cảm thấy điều gì đó bên trong mình dần dần tan vỡ theo mỗi lần như vậy. Không phải đột ngột tất cả cùng một lúc. Chỉ là với sự chắc chắn, chậm rãi và tàn khốc của một sự thay mùa. Một điều mà bạn chỉ có thể nhận ra sau khi không khí đã thực sự chuyển biến.

Khi đó, một năm của chính Geonwoo cũng đã bắt đầu có cảm giác nặng nề theo những cách lặng lẽ hơn. Không phải là nhục nhã hay xấu hổ, mà là nặng nỗ lực. Kiểu một năm đè nặng lên cơ thể và khiến mỗi ngày trôi qua đều có cảm giác âm u hơn ngày trước một chút. Geonwoo biết cảm giác duy trì việc bước tiếp trong khi đang gánh vác kiểu thời tiết âm u mà không một ai khác có thể nhìn thấy là như thế nào. Anh biết cảm giác tồn tại bên trong sự kỳ vọng cho đến khi ngay cả việc hít thở bình thường cũng bắt đầu có cảm giác trở nên nặng nhọc là như thế nào. Có lẽ đó là một phần lý do tại sao sự trở lại của Minhyeong lại tác động đến anh sâu sắc như vậy. Không phải vì nỗi đau của họ giống nhau, mà vì anh nhận ra sự lao lực trong hành động tiếp tục một cách kiên trì trong khi được dõi theo của cả hai.

Và Minhyeong đã tiếp tục với một sự bình thản kiên cường đến mức khiến người ta đau lòng khi chứng kiến.

Geonwoo đôi khi vẫn xem các buổi phát sóng, ngay cả sau sự trở lại của cậu. Có lẽ đặc biệt là sau sự trở lại. Sân khấu đã có cậu một lần nữa, đúng vậy, và thế giới lại chỉ vào cậu một lần nữa và gọi cậu là rực rỡ. Nhưng Geonwoo đã hiểu được rằng sự rực rỡ trước khán giả không bao giờ nói lên toàn bộ sự thật. Vì vậy, những giờ phút lặng lẽ hơn vẫn quan trọng đối với cậu. Thậm chí là cần thiết. Bằng chứng cho thấy Minhyeong vẫn tồn tại ngoài câu chuyện mà mọi người khác thích kể. Bằng chứng cho thấy cậu không chỉ là những gì máy quay quay được.

Sự mâu thuẫn ấy đã hủy hoại cậu.

Trên sân khấu, Minhyeong trông hoàn toàn là những gì mọi người muốn cậu trở thành. Một Gumayusi sắc bén, rạng rỡ và sống động một cách không tưởng bên dưới áp lực. Nhưng Geonwoo cũng đã thấy phiên bản đêm muộn của cậu. Một phiên bản mềm mại hơn. Phiên bản mà sự mệt mỏi hiện lên trong từng cái chớp mắt và sự ấm áp phải được giữ gìn một cách có chủ đích. Phiên bản mà sự cô đơn đã từng len lỏi vào trong một căn phòng mờ tối yên tĩnh đủ để Geonwoo nghe thấy ngay cả qua loa điện thoại. Hai sự thật đó không bao giờ triệt tiêu lẫn nhau mà chỉ làm cho nhau trở nên đau đớn hơn. Sự rực rỡ là có thật. Cái giá phải trả cũng vậy.

Đó là lý do tại sao lúc đó Geonwoo phải lòng cậu sâu sắc hơn bao giờ hết.

Không phải khi Minhyeong vẫn chỉ là một huyền thoại, là ánh đèn máy quay và là trung tâm được trau chuốt của một câu chuyện quốc dân được yêu thích. Không phải khi Geonwoo vẫn có thể giả vờ rằng sự chú ý của chính mình là vô hại, xa cách và dễ dàng gạt bỏ. Anh đã phải lòng ở đây. Ở khoảng cách trần trụi đầy tính người này. Khi Minhyeong đang chiến đấu để tồn tại ở nơi đáng lẽ cậu luôn được phép đứng. Khi mỗi khoảnh khắc tươi sáng đều mang trong mình hình bóng của cơn mưa. Khi hào quang của cậu không còn trông giống như định mệnh nữa mà giống như sự sinh tồn.

Có những đêm Geonwoo sẽ xem một trận đấu, xem Minhyeong giữ mình với sự kiên định không tưởng như cũ, và sau đó nằm thao thức nghĩ không phải về trận đấu đó mà là về việc một người có thể tiếp tục bị yêu cầu chứng minh mình xứng đáng với vị trí của chính mình trong bao lâu. Cậu có thể tiếp tục trao cho thế giới hơi ấm trong bao lâu nữa trong khi nó đáp lại bằng sự soi xét. Và bên dưới những suy nghĩ lặng lẽ nhưng nguy hiểm hơn đó, là một suy nghĩ khác mà Geonwoo không biết làm thế nào để thừa nhận ngay cả với chính mình.

Nếu Minhyeong cứ tiếp tục sinh tồn như thế này, Geonwoo muốn, với một sự bất lực cận kề nỗi đau lòng, được ở đâu đó gần cuộc sống mà sau khi cậu trở về nhà.

Không phải để cứu. Không phải để sửa chữa bất cứ điều gì. Chỉ là để ở đủ gần để màn đêm sẽ không phải khép lại xung quanh một mình cậu.

Rồi, T1 lại thắng.

Lúc đó, cả thế giới đã không còn biết cách nói về họ bằng ngôn từ bình thường nữa. Một chiếc cúp khác không còn cảm giác như một chiếc cúp nữa. Nó giống như bằng chứng được hhiện thực hóa. Giống như lịch sử không chịu dừng lại ở đó mà tiếp tục vươn xa hơn đi vào huyền thoại. Một cú "three-peat" lịch sử mà chưa đội tuyển esports Liên Minh Huyền Thoại nào từng đạt được. Những lời ca ngợi dành cho họ ngày càng lớn và đầy tôn kính hơn, cho đến khi T1 dường như tồn tại không chỉ như một đội tuyển mà còn như một hệ thống thời tiết riêng biệt. Một điều gì đó đủ lớn để khiến cả khán phòng phải trầm trồ kinh ngạc ngay cả trước khi trận đấu bắt đầu.

Gumayusi, Finals MVP Worlds 2025, ở đó, giữa tâm điểm của tất cả...

Vẫn rực rỡ. Vẫn đẹp theo cái cách mà Geonwoo đã từng nhầm tưởng là một thứ gì đó không bị tổn thương chạm đến. Vẫn mang trong mình chiến thắng với kiểu điềm tĩnh khiến nó từ bên ngoài nhìn vào gần như là tự nhiên. Nhưng Geonwoo không thể nhìn cậu như thế nữa. Không phải sau một năm chứng kiến mọi chuyện diễn ra. Không phải sau việc bị loại khỏi đội hình chính, sự trở lại, sự đòi hỏi không ngừng nghỉ và hạ thấp lòng tự trọng rằng Minhyeong phải chứng minh lại điều đáng lẽ từ lâu đã vượt ra khỏi sự nghi ngờ. Chiến thắng không xóa nhòa được bất kỳ điều nào trong số đó. Nó chỉ có thể phủ lên chúng một thứ ánh sáng khác, làm cho những vết bầm cũ trở nên lấp lánh thay vì biến mất.

Đó là những gì Geonwoo hiểu được vào lúc đó, có lẽ nó còn sâu sắc hơn cả những gì anh muốn.

Niềm vui không xóa bỏ được nỗi đau.

Chiến thắng không thể thay đổi được kiểu thời tiết âm u đã diễn ra trước đó.

Một người có thể đứng dưới ánh sáng vàng rực rỡ với những giọt nước mắt âm thầm khô đi đâu đó bên trong. Một người có thể được thế giới lựa chọn nhưng vẫn trải qua nỗi cô đơn thầm kín và phải tự mình vượt qua nó. Nếu có gì, Geonwoo nghĩ, đó là lý do tại sao sự rực rỡ của Minhyeong lại trở nên không thể chịu đựng nổi khi chứng kiến đến vậy. Không phải vì nó giả tạo, không bao giờ là như vậy. Nhưng vì đó là sự thật. Được xứng đáng nhận lấy nhưng lại được kéo trở lại thế giới bằng chính tay mình.

Rồi Gumayusi rời T1.

Đối với những người khác, ban đầu đó là một cú sốc. Những tiêu đề báo chí. Những lời đồn đoán. Những cuộc thảo luận lan truyền nhanh chóng, ồn ào và hỗn loạn theo cái cách mà tất cả những tin tức lớn vẫn làm trong thế giới của họ. Mọi người muốn biết lý do, tương lai, sự thay thế, những dự đoán và những tuyên bố đủ lớn để xoa dịu sự khó chịu của sự thay đổi. Bối cảnh lập tức chuyển động xung quanh điều đó ngay lập tức, bởi vì đó là bản chất của nó. Nó mổ xẻ. Nó phản ứng. Nó tìm kiếm một bóng hình trước khi nỗi đau kịp hình thành trọn vẹn.

Nhưng Geonwoo không cảm nhận nó trước tiên như một tin tức. Anh cảm nhận nó như một bầu không khí. Như thể một thứ gì đó đã cố định ở đường chân trời từ lâu cuối cùng đã dịch chuyển.

Trong nhiều năm, Minhyeong thuộc về một khoảng cách mà Geonwoo đã quá quen thuộc. Một khuôn mặt phía bên kia sân khấu. Một cái tên trong các cuộc phỏng vấn. Một giọng nói qua loa điện thoại của anh vào những đêm mưa. Ngay cả khi cảm xúc bên trong Geonwoo thay đổi, sâu sắc hơn và trở thành thứ gì đó nguy hiểm hơn cả sự ngưỡng mộ, thì vẫn còn đó một cấu trúc không thể vượt qua của thế giới. Minhyeong vẫn ở một nơi khác. Ở một đội tuyển khác. Dưới một màu sắc áo khác. Ngoài tầm với của bất cứ điều gì Geonwoo có thể cho phép mình tưởng tượng trong những khoảnh khắc yếu lòng.

T1 không đơn thuần chỉ là đội tuyển của Minhyeong. Nó còn là hình dáng của khoảng cách ấy.

Sự thật là vậy.

Điều khiến cho sự khao khát có cảm giác an toàn chính xác là vì nó không có nơi nào để đi.

Vì vậy, khi Minhyeong rời đi, Geonwoo không biết phải làm gì với sự yên lặng kỳ lạ đang run rẩy mở ra trong anh sau đó.

Đó không phải là hy vọng. Hy vọng là một từ quá tươi sáng, quá liều lĩnh và quá dễ bị trừng phạt.

Nó là một thứ gì đó mong manh hơn thế.

Giống như sự tĩnh lặng sau cơn mưa, khi thế giới vẫn chưa quang đãng hẳn nhưng bầu không khí đã thay đổi rõ rệt. Giống như việc đứng bên dưới những đám mây mà bạn đã lầm tưởng từ lâu là vĩnh cửu và cảm nhận được, trước cả khi bạn có thể nhìn thấy nó một cách rõ ràng. Rằng mùa đang bắt đầu chuyển mình.

Geonwoo không cho phép bản thân nhìn thẳng vào cảm xúc đó. Anh sẽ không thể sống sót nếu làm vậy. Thay vào đó, anh để nó ở lại nơi đầu tiên nó tồn tại. Sâu và lặng lẽ trong cơ thể và đâu đó gần với bản năng. Đâu đó gần với chính cái nơi không lời mà Minhyeong đã lần đầu tiên len lỏi vào anh từ nhiều năm trước.

Và rồi, bằng cách nào đó, thời gian vẫn tiếp tục trôi.

Đó là điều kỳ lạ nhất. Ngay cả những điều tưởng chừng không thể xảy ra nhất, một khi chúng thực sự xảy ra, vẫn bị buộc phải trở nên bình thường bởi sự tàn phá không ngừng của thời gian. Hợp đồng trở thành lịch trình. Tin đồn trở thành sự thật. Những màu sắc mới không còn mới lạ nữa. Mọi người thích nghi vì họ buộc phải làm vậy. Cuộc sống tự xây dựng nên chính nó, một cách ngoan cố, xung quanh những điều từng tưởng chừng không thể tưởng tượng nổi.

Đến năm 2026, bầu trời đã thay đổi hoàn toàn đến mức Geonwoo đôi khi bắt gặp mình quên mất rằng mình đã từng sống bên dưới bầu trời cũ.

Không phải lúc nào cũng vậy. Không bao giờ hoàn toàn. Một vài thói quen của trái tim không biến mất chỉ vì cuối cùng chúng đã được giải đáp. Đôi khi quá khứ vẫn trỗi dậy trong anh mà không báo trước. Đôi khi anh vẫn nhìn Minhyeong và cảm thấy không thể tin nổi về sự gần gũi, như thể cơ thể anh vẫn chưa bắt kịp với sự thật rằng điều này là thật... rằng Minhyeong thực sự ở đây. Rằng cậu không còn chỉ thuộc về màn hình, sân khấu và những khoảng cách mà Geonwoo có thể khao khát nhưng không bao giờ vượt qua được nữa.

Nhưng thực tại vẫn bao trùm lấy họ.

Áo đấu đã thay đổi. Các căn phòng đã thay đổi. Nhịp sống hàng ngày của Geonwoo cũng thay đổi theo.

Minhyeong không còn là giọng nói ở cuối một buổi phát trực tiếp đêm muộn đang dần chìm vào im lặng trong khi Geonwoo nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tối đen và tưởng tượng cậu cô đơn một mình.

Minhyeong chỉ đơn giản là... ở đây.

Ở đây trong những hành lang. Ở đây tại chiếc bàn bên cạnh. Ở đây trong tiếng vù vù trầm thấp của phòng tập sau khi hầu hết mọi người đã rời đi. Ở đây trong cái quay đầu thản nhiên của cậu khi cậu gọi tên Geonwoo. Ở đây trong hơi ấm không còn phải truyền qua dây cáp, qua mưa và qua lớp kính để đến với anh nữa.

Nó đáng lẽ phải mang lại cảm giác kỳ diệu mỗi lần Geonwoo nghĩ lại.

Và có lẽ, nó đúng là thế.

Chỉ là bây giờ phép màu đã học được cách khoác lên mình những bộ quần áo bình thường.

Rồi đêm nay, phòng tập đáng lẽ phải trống không.

"Được rồi. Chúc ngủ ngon. Mọi người đừng thức muộn quá nhé."

Minhyeong vẫy tay chào một cái cuối cùng và kết thúc buổi phát sóng.

Đèn báo đang phát trực tiếp biến mất. Cứ thế, căn phòng mất đi lớp âm thanh nhẹ nhàng đã bao trùm suốt buổi tối. Những gì còn lại thì mềm mại hơn. Tiếng vù vù của máy tính. Sự tĩnh lặng của một ngày dài bao trùm lấy họ trọn vẹn hơn khi không còn người xem ở phía bên kia.

Minhyeong tháo tai nghe ra với một tiếng thở dài và xoa gáy. "Ôiiiiiii."

Geonwoo liếc nhìn sang. "Vai em à?"

"Vai em, lưng em, lòng tự trọng của em." Minhyeong xoay một bên vai, rồi nhăn mặt dữ dội hơn. "Bạn đã hủy hoại cả ba thứ đó."

Geonwoo nhìn cậu một cách thản nhiên. "Em tự thua những ván đó đấy chứ."

Minhyeong xoay ghế lại. "Đồ heo. Bạn đã canh me em suốt cả trận còn gì."

"Em tự bước vào mọi cái bẫy còn gì."

"Đó là vì bạn cố tình phá em!"

"Chẳng phải đó là mục đích của trò chơi sao?"

"Bạn không có tinh thần thượng võ gì cả."

Geonwoo nhìn cậu vươn vai. Vạt áo của Minhyeong hơi tốc lên một chút ở eo trước khi rơi trở lại vị trí cũ. Geonwoo nhìn đi chỗ khác chậm mất một nhịp.

Minhyeong nhận ra, bởi vì cậu luôn nhận ra. "Sao bây giờ bạn lại im lặng thế?"

"Mình có im đâu."

"Bạn có mà." Cậu chậm rãi đi vòng qua bàn, dừng lại bên cạnh ghế của Geonwoo. "Lúc bật stream bạn nói nhiều hơn đấy."

"Đó là vì em cứ lôi mình vào."

Minhyeong cười toe toét. "Và bạn thích điều đó."

"Mình không thích."

"Bạn có."

Geonwoo hơi ngửa đầu ra sau vừa đủ để nhìn cậu. "Em phiền phức thật đấy."

"Vậy mà bạn vẫn ở lại."

Những lời đó buông ra một cách nhẹ nhàng, nhưng căn phòng vẫn rung chuyển xung quanh họ.

Vẻ mặt của Geonwoo dịu đi trước khi anh kịp ngăn nó lại. "Em bảo mình ở lại mà."

Nụ cười của Minhyeong lúc đó đã thay đổi. Nó nhẹ hơn. Ấm áp hơn. Ít tinh nghịch hơn và bằng cách nào đó lại nguy hiểm hơn. "Em biết."

Trong một khoảnh khắc, không ai trong số họ nói gì. Minhyeong đứng đó với một tay vẫn đặt trên lưng ghế của Geonwoo. Tóc cậu hơi xẹp xuống do đeo tai nghe. Đôi mắt hơi mệt mỏi sau một ngày dài. Cậu trông mềm mại hơn khi buổi phát sóng đã kết thúc. Có phần chân thật hơn phiên bản của cậu mà Geonwoo đã từng chỉ tưởng tượng sau khi màn hình tắt.

Geonwoo nuốt nước bọt và là người cắt đứt giao tiếp bằng mắt trước. "Lại đây."

Minhyeong chớp mắt. "Cái gì cơ?"

"Lại đây, heo con."

Nụ cười toe toét đó lập tức quay trở lại. "Bạn gọi em là heo mà giọng lại ngọt ngào quá đấy."

"Mình không có."

"Bạn thực sự là thế mà."

Ấy vậy, Minhyeong vẫn bước vào giữa hai đầu gối của Geonwoo mà không cần được bảo lại lần nữa, như thể điều này đã được quyết định ngay khoảnh khắc Geonwoo nói ra. Ở cự ly gần, cậu thoang thoảng mùi không khí bên ngoài, mùi vải bụi và dấu vết hơi ấm trên da sau một ngày dài di chuyển.

Geonwoo đặt tay lên eo Minhyeong trước, rồi trượt ra sau lưng dưới của cậu. "Em đã ngồi sai tư thế đấy."

Minhyeong cúi xuống nhìn anh. "Bạn gọi em lại chỉ để mắng em thôi à?"

"Mình gọi em lại vì em đang nhõng nhẽo rên rỉ."

"Em đau mà."

"Lúc nào em cũng làm quá lên."

"Em không bao giờ làm quá nhé." Giọng Minhyeong trầm xuống, có chút hờn dỗi và buồn cười. "Với lại, nếu bạn định chạm vào em thì bạn có thể bắt đầu bằng việc chạm đó luôn mà."

Một luồng nhiệt nóng bừng lan lên gáy Geonwoo. "Im đi."

Minhyeong cười khẽ, nhưng tiếng cười dịu đi thành một âm thanh thoải mái mềm mại khi Geonwoo ấn ngón tay cái vào những thớ cơ căng cứng ở lưng cậu. Vai cậu lập tức rũ xuống.

"Chỗ này à?" Geonwoo hỏi.

Minhyeong gật đầu. "Cao lên một chút."

Geonwoo di chuyển hai tay. Lần này, tiếng thở mà Minhyeong buông ra đủ dài để khiến lồng ngực của anh cũng nhói lên.

"Thấy chưa?" Minhyeong lẩm bẩm. "Bây giờ bạn cảm thấy khó chịu rồi đấy."

"Mình không khó chịu."

"Đồ nói dối."

Geonwoo im lặng xoa bóp một lúc. Ngón tay cái của anh bắt đầu xoa bóp chậm rãi theo hình tròn trên lớp vải áo. Cơ thể Minhyeong dần thả lỏng dưới bàn tay anh, đồng thời hơi ngả người ra sau mỗi lần Geonwoo dùng lực ấn tìm thấy chỗ đau. Căn phòng trở nên rất yên tĩnh xung quanh họ.

"Em thật sự mệt rồi đấy." Geonwoo nói sau một lúc.

Minhyeong hậm hực. "Em đi ra ngoài cả ngày, trở về, livestream, rồi bị bắt nạt ở Crazy Arcade. Bạn còn mong đợi gì chứ?"

"Em muốn tiếp tục chơi mà."

"Bạn cũng muốn tiếp tục chơi còn gì."

"Mình đã muốn thắng."

"Bạn đã thắng rồi mà. Vẫn không hài lòng á?"

"Không."

Minhyeong mỉm cười ngái ngủ và trìu mến. "Tham lam."

Tay Geonwoo chậm lại. "Việc riêng của em mất nhiều thời gian thế à?"

"Một chút." Minhyeong nghiêng đầu sang một bên khi Geonwoo ấn vào một điểm căng cơ khác trên vai cậu.

"Đáng lẽ sau đó em có thể chỉ cần đi thẳng về phòng."

"Em đã có thể."

Minhyeong nhìn anh, nhìn thật kỹ, và Geonwoo lập tức hối hận vì giọng mình đã nhỏ lại quá nhiều ở câu cuối. Nó thốt ra quá thật. Quá gần với tận đáy lòng anh.

"Em đến đây vì em biết bạn sẽ ở đây." Minhyeong nói.

Đến lượt Geonwoo sững sờ.

Minhyeong đưa tay xuống và chạm vào một bên cổ anh, những ngón tay cậu ấm áp. Cậu đang thể hiện tình cảm theo cái cách mà Geonwoo vẫn không bao giờ biết làm thế nào để vượt qua một cách tự nhiên. "Bạn đã ngủ suốt cả ngày rồi. Em phải chiếm lấy ít nhất một phần của bạn chứ."

"Nghe kinh khủng thật đấy."

"Bạn thích điều đó còn gì."

Geonwoo suýt nữa đã đảo mắt, nhưng tay của Minhyeong vẫn ở đó. Ngón tay cái của cậu khẽ vuốt một cái sau tai anh, và cơ thể đã phản bội anh bằng cách tự mềm nhũn ra.

Ánh mắt của Minhyeong nhìn xuống thấp hơn, dõi theo đường nét khuôn mặt của Geonwoo. "Bạn im lặng thật đấy."

"Mình đang nói mà."

"Ừ."

"Thế là đủ rồi."

"Không đủ với em."

Những lời đó mang tính trêu đùa, nhưng chỉ ở mức vừa phải.

Bàn tay của Geonwoo đặt chắc hơn ở eo Minhyeong. "Vậy em muốn gì?"

Minhyeong không trả lời ngay lập tức. Sự im lặng giữa họ kéo dài, nhưng nó không mang lại cảm giác ngượng ngùng. Chỉ có sự đong đầy.

Rồi cậu nói, mềm mại hơn trước. "Em muốn ở lại với bạn đêm nay."

Geonwoo chớp mắt.

Những ngón tay của Minhyeong trượt từ cổ lên tóc anh. "Em ngủ ở phòng bạn được không?"

Đáng lẽ đến giờ anh phải quen với điều này rồi chứ, quen với cách mà Minhyeong vẫn có thể đánh gục anh bằng sự thành thật giản dị nhất. Nhưng câu hỏi vẫn chạm đến một nơi nào đó cũ kỹ bên trong anh, một nơi được xây dựng từ nhiều năm trước, từ những căn phòng mờ tối, những buổi phát sóng kết thúc và quá nhiều sự tưởng tượng bất lực.

"Tất nhiên rồi." Geonwoo nói nhỏ.

Một điều gì đó trong Minhyeong thả lỏng ra thấy rõ.

"Em không muốn ở trong phòng một mình đêm nay." Minhyeong thú nhận.

Sự chân thành ấy chạm vào sâu thẳm Geonwoo. Đã có lúc, Geonwoo tạo thành thói quen gặm nhấm chính sự cô đơn đó từ nơi xa xôi, không có nơi nào để đặt xuống nỗi đau mà nó gây ra. Giờ Minhyeong đang ở đây, đứng giữa hai đầu gối anh, tin tưởng giao phó nó cho anh.

"Em không cần phải vậy." Geonwoo nói khẽ.

Minhyeong nhìn anh thêm một giây, rồi mỉm cười. Mệt mỏi nhưng đong đầy cảm xúc đến mức Geonwoo suýt nữa phải nhìn đi chỗ khác.

"Được rồi." Cậu nói.

Geonwoo siết nhẹ eo cậu một cái cuối cùng rồi buông ra. "Dọn đồ đi thôi."

Minhyeong vẫn đứng yên tại chỗ thêm một lúc. "Bạn rất hay ra lệnh với tư cách là người yêu đấy."

"Em vẫn đang đứng đây đấy thôi."

"Đó là vì em thích ở bên bạn."

Cổ họng Geonwoo nghẹn lại, chẳng vì gì.

Minhyeong cúi xuống vừa đủ để đặt một nụ hôn nhanh lên trán anh. Cảm giác đó tự nhiên đến nỗi khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, rồi cậu lùi lại trước khi Geonwoo kịp phản ứng.

Họ thu dọn đồ đạc và sắp xếp bàn ghế gọn gàng. Minhyeong rút sạc nhét vào túi. Geonwoo tắt máy tính và lấy túi của mình từ phía sau ghế. Không ai vội vàng. Màn đêm không còn cảm giác như một thứ gì đó cần phải vượt qua. Nó đã trở nên dịu dàng hơn. Khi bước ra hành lang, tòa nhà có cảm giác thậm chí còn yên tĩnh hơn trước. Tiếng bước chân của họ vang lên khe khẽ trên sàn nhà bóng loáng. Đèn được giảm độ sáng chỉnh về chế độ ban đêm, để lại các hành lang ngập trong một sắc vàng trầm khiến mọi thứ trông mềm mại hơn ở các cạnh.

Bên ngoài, không khí mát mẻ và hơi ẩm ướt. Ilsan vẫn giữ lại ký ức của cơn mưa lúc trước. Đèn đường chiếu sáng khắp mặt đường thành những vệt phản chiếu dài mờ ảo. Minhyeong nhích lại gần anh một cách vô thức. Vai cậu chạm vào vai Geonwoo một lần, rồi lại một lần nữa.

Geonwoo cúi xuống nhìn cậu. "Lạnh à?"

"Một chút."

Không nói một lời, Geonwoo nắm lấy tay cậu.

Minhyeong liếc nhìn những ngón tay của họ, rồi ngước lên nhìn anh với ánh mắt mềm mại ngái ngủ. "Chà."

"Gì đấy?"

"Lúc không stream bạn bám người hơn đấy."

Geonwoo siết tay cậu một cái. "Em muốn mình buông ra à?"

Minhyeong nhích lại gần hơn, hai bàn tay đan vào nhau khẽ đung đưa. "Không."

Cả hai tiếp tục bước đi.

Một lúc lâu, chỉ có tiếng bước chân của họ và tiếng rì rầm xa xa của thành phố khi màn đêm buông xuống (thực ra thì cũng gần sáng rồi). Minhyeong trông bình tĩnh hơn. Sự bồn chồn lúc nãy đang dần biến mất. Geonwoo có thể cảm nhận được điều đó qua cách tay cậu nới lỏng rồi lại siết chặt. Qua cách cậu hơi nghiêng người mỗi khi vai họ chạm vào nhau.

Vào thời điểm họ trở lại ký túc xá, mọi thứ đều im ắng. Ánh đèn mờ ảo. Cửa đóng kín. Anh Jaeha có lẽ đã ngủ say như một khúc gỗ, không biết gì về thế giới và không thể đánh thức cho đến tận sáng. Ở hành lang nơi có các phòng của họ, Minhyeong thậm chí còn không liếc nhìn về phía phòng mình. Cậu chỉ ở bên cạnh Geonwoo, đi theo với cùng một tốc độ, như thể quyết định đã được đưa ra ngay khoảnh khắc cậu hỏi.

Bên trong phòng Geonwoo, chiếc đèn ngủ nhỏ bật sáng thay cho đèn trần. Ánh sáng vàng ấm áp tràn ngập căn phòng ngay lập tức, làm dịu đi mọi góc cạnh cứng nhắc mà bóng tối có thể để lại. Căn phòng gọn gàng như thường lệ, đồ đạc của Geonwoo được sắp xếp ngăn nắp. Bàn làm việc của anh sạch sẽ, ngoại trừ vài thứ anh để quên ở đó một cách vô tình như cục sạc cuộn tròn gần mép bàn, con chuột máy tính, chai nước uống dở từ trước. Áo hoodie của anh được vắt gọn trên lưng ghế. Chiếc giường hơi nhàu nhĩ vì anh ngủ suốt cả ngày. Một chiếc chăn bị đẩy ra sau. Chiếc gối lõm vết hình đầu vẫn còn mờ nhạt trên vải. Tất cả đều mang một vẻ quen thuộc và ấm áp. Như thể căn phòng đã quá quen với hình dáng của cậu từ lâu và không có hứng thú giả vờ khác đi.

Minhyeong đặt đồ đạc của mình xuống gần giường và thở ra một hơi với một sự giải tỏa nhỏ có thể thấy rõ được.

"Em mượn một chiếc áo nhé?" Cậu hỏi.

"Lúc nào em chẳng mượn."

"Bạn mách lẻo chuyện đó với fan nhưng cả hai chúng ta đều biết rằng bạn vẫn đang dung túng cho em làm thế đấy thôi~"

Geonwoo mở tủ lấy ra một chiếc áo mà không hề do dự. Minhyeong nhận lấy với một tiếng ậm ừ hài lòng, ngón tay cậu khẽ chạm vào tay anh.

Sau đó, trước khi quay đi thay đồ, Minhyeong nghiêng người tựa trán mình vào trán Geonwoo một lát.

"Cảm ơn bạn nhé." Cậu nói khẽ.

Minhyeong biến mất vào phòng tắm với chiếc áo của Geonwoo vắt trên một cánh tay. Cậu để cửa mở hờ phía sau mình theo cái cách vô thức, tin tưởng mà cậu vẫn luôn làm khi đã đủ thư giãn để quên mất ranh giới giữa người với người. Nước chảy chỉ trong một phút vì Minhyeong chỉ muốn rửa mặt mũi qua loa. Geonwoo vẫn ở yên tại chỗ một lúc. Anh ngồi trên mép giường, khuỷu tay đặt trên đầu gối và hai tay buông thõng giữa hai chân. Anh chằm chằm nhìn vào vệt ánh sáng ấm áp trên sàn nhà và lắng nghe nhịp sống tĩnh lặng trong phòng mình.

Điều đó vẫn làm anh xao xuyến.

Không phải những điều kịch tính, cũng không phải những điều hiển nhiên. Không phải những nụ hôn, những lời tỏ tình hay sự ngọt ngào tàn nhẫn của việc khao khát một cách rõ ràng. Mà là điều này. Minhyeong ở trong phòng anh. Minhyeong dùng bồn rửa mặt của anh. Minhyeong thay một chiếc áo của Geonwoo như thể đó là một nghi lễ ngầm giữa hai người. Sự gần gũi bình thường luôn là điều có khả năng khiến anh tan chảy nhất. Có lẽ bởi vì anh đã dành quá nhiều thời gian chỉ để mong muốn có quyền được tưởng tượng ra những điều đó.

Khi Minhyeong quay trở lại, Geonwoo đã phải cúi đầu xuống một giây trước khi nhìn cậu một cách tử tế.

Áo của anh rộng thùng thình trên người Minhyeong theo cách mà Geonwoo đã thuộc lòng và sẽ không bao giờ quen được. Cổ áo hơi rộng hơn so với xương quai xanh của cậu. Tay áo hơi dài. Gấu áo chạm thấp xuống vào đùi cậu hơn so với khi Geonwoo mặc vì Geonwoo vẫn cao hơn một chút mặc dù anh và Minhyeong thoạt nhìn như cao bằng nhau. Tóc cậu ẩm ướt ở thái dương. Mặt cậu đã được rửa sạch sau một ngày dài khiến cậu trông mềm mại hơn, giản dị hơn và mệt mỏi một cách trẻ con hơn. Ánh đèn nhỏ trong phòng hắt một lớp vàng mỏng lên người cậu. Nó làm ấm lớp vải nhạt màu, làm nổi bật đường xương quai xanh và vẻ nặng trĩu lặng lẽ nơi đôi mắt cậu.

Minhyeong nhận ra ánh mắt anh và mỉm cười ngay lập tức.

Không phải một nụ cười toe toét. Không phải trêu chọc, chưa phải lúc. Chỉ là cái cong môi nhỏ mà Geonwoo đã quen thuộc, đó là sự thoải mái thực sự. Thứ lộ ra thường xuyên nhất khi không có ai khác xung quanh để yêu cầu bất cứ điều gì từ cậu.

"Sao thế?" Minhyeong hỏi.

Geonwoo ngả người dựa lưng vào tay và cố gắng trả lời như một người bình thường. "Không có gì."

"Nói dối."

"Em nói câu đó nhiều lắm rồi đấy."

"Bởi vì bạn nói dối nhiều mà." Minhyeong băng qua căn phòng và dừng lại trước mặt anh, đủ gần để Geonwoo có thể thấy làn hơi ẩm mờ nhạt vẫn còn vương lại trên đuôi tóc cậu. "Bạn cũng nhìn chằm chằm nhiều nữa."

Khóe miệng Geonwoo khẽ giật. "Em đang ở trong phòng mình đấy."

"Và?"

"Em đang mặc áo của mình."

Minhyeong nhìn xuống bản thân như thể đây là thông tin mới, rồi lại nhìn lên với một kiểu thích thú mơ màng. "Vậy ra đây là cách bạn nói rằng em trông rất ổn à?"

Cảm giác nóng bừng lan lên gáy Geonwoo quá nhanh đến nỗi anh không kịp chối cãi. "Mình không nói thế."

"Bạn đã nghĩ thế còn gì."

"Không."

Minhyeong dẫu vậy vẫn trèo lên giường. Cậu quỳ gối trước, rồi ngồi xuống bên cạnh anh. Cậu đủ thoải mái vì họ đã qua cái giai đoạn mà họ ngừng hỏi liệu cậu có được phép ở trong không gian này hay không. Chiếc đệm lún xuống. Không khí chuyển dịch. Đầu gối cậu khẽ chạm vào đùi Geonwoo. "Bạn có nghĩ thế mà." Cậu nói, giọng nhẹ nhàng hơn. "Bạn có cái vẻ mặt này này."

Geonwoo quay đầu nhìn thẳng vào cậu. "Vẻ mặt gì?"

Mắt Minhyeong lướt qua khuôn mặt anh với sự kiên nhẫn trìu mến, khủng khiếp đến mức Geonwoo đã biết mình thua cuộc trước khi nghe thấy câu trả lời.

"Cái vẻ mặt mà bạn trở nên im lặng vì cảm xúc quá mãnh liệt."

Điều đó lẽ ra không thể chịu đựng được, việc bị hiểu rõ đến vậy ấy. Không phải bởi người từng chiếm giữ quá nhiều phần trong đời sống nội tâm của Geonwoo từ một khoảng cách xa như thế. Không phải Minhyeong, người mà chỉ bằng một câu nói nhẹ nhàng vẫn có thể tìm thấy những vết thương lòng cũ của Geonwoo và xoa dịu chúng cho đến khi chúng thật sự dịu lại.

Geonwoo quay mặt đi, điều đó làm cho vẻ mặt của Minhyeong càng dịu hơn.

"Lại đây." Minhyeong nói nhỏ.

"Mình đang ở đây rồi còn gì."

"Bạn biết ý em là gì mà."

Geonwoo biết. Tất nhiên là anh biết. Anh để Minhyeong kéo mình xuống bằng tay cho đến khi cả hai nằm hẳn xuống giường. Giày đã tháo từ lâu. Vai nghiêng về phía nhau trong tư thế nằm dài thoải mái của những người đã quá mệt mỏi để có thể giữ thẳng người. Minhyeong cuộn người vào anh không chút do dự. Trán cậu khẽ chạm một cái vào vai anh trước khi tựa vào đó. Tay của Geonwoo vòng qua người cậu theo bản năng. Luôn luôn như vậy. Sức nặng của Minhyeong tì vào mạn sườn là một trong những điều mà cơ thể anh phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ.

Cả hai đều không nói gì, một lúc lâu.

Căn phòng mờ ảo và ấm áp. Bên ngoài, thành phố đã trở nên yên tĩnh. Tiếng xe cộ thưa dần chỉ còn là tiếng rì rầm xa xăm. Ánh sáng lờ mờ của nước mưa xuyên qua rèm cửa. Geonwoo có thể cảm nhận được nhịp thở của Minhyeong qua lớp vải cotton mỏng của chiếc áo, chậm rãi và đều dần. Tóc cậu thơm mùi sạch sẽ. Da cậu vẫn còn sót lại một chút dấu vết cuối cùng của không khí bên ngoài, của xà phòng và một thứ mùi hương riêng biệt mà chỉ cậu mới có.

Minhyeong là người phá vỡ sự im lặng trước.

"Bạn nhìn em cứ như thể nhớ em lắm ấy." Cậu nói.

Tay của Geonwoo, đặt ở eo Minhyeong, siết nhẹ.

"Chúng ta gặp nhau hằng ngày và em đã ở bên bạn cả buổi tối rồi còn gì."

"Đấy không phải là những gì em cần nói."

Geonwoo thở hắt ra. "Em cứ nói những điều như thế rồi lại tỏ ra ngạc nhiên khi mình ngừng nói chuyện."

Minhyeong ngửa đầu lên vừa đủ để nhìn anh. Trong ánh sáng mờ, khuôn mặt cậu trông cởi mở đến khó tin. "Thật sao?"

Câu hỏi thật dịu dàng. Quá dịu dàng để có thể né tránh một cách khéo léo.

Geonwoo đã có thể nói dối. Đã có thể đưa ra một câu trả lời ngắn gọn. Một câu trả lời chỉ lướt qua rìa của sự thật và tồn tại vì Minhyeong đủ tử tế để bỏ qua cho chúng. Nhưng có điều gì đó về đêm nay khiến điều đó cảm thấy không cần thiết. Hoặc có lẽ đó là giọng nói mềm mại như căn phòng này của Minhyeong với ngày mới đang nán lại, và sự thật là Minhyeong đã đến đây vì cậu không muốn ở một mình như Geonwoo đã từng muốn, với tất cả sự tuyệt vọng vì khoảng cách đã trở thành câu trả lời chính xác dành cho anh.

"Một chút." Geonwoo thừa nhận.

Vẻ mặt của Minhyeong thay đổi. Không đột ngột, nhưng đủ để sự ấm áp trong đó thêm sâu đậm.

"Em cũng nhớ bạn." Cậu nói.

Đơn giản vậy thôi.

Geonwoo nhắm mắt lại trong giây lát. Anh cảm nhận được nụ cười của Minhyeong trên vai mình trước khi nụ cười chuyển động, trước khi môi cậu chạm một cái, thật nhẹ, vào lớp vải ở đó. Rồi lại một lần nữa, lần này gần cổ Geonwoo hơn.

"Minhyeong." Geonwoo khẽ gọi.

"Hửm?"

"Em bảo em mệt mà."

"Em mệt mà."

"Em nên ngủ đi."

"Em nên ngủ à?" Thêm một nụ hôn mềm mại nữa, lần này là ngay dưới xương hàm của anh.

Hơi thở của Geonwoo nghẹn lại và lắng xuống thấp hơn trong lồng ngực. Anh hơi quay mặt đi, đủ để khi Minhyeong ngẩng đầu lên, hai người đã quá gần nhau. Nụ hôn diễn ra gần như lười biếng. Môi họ chạm nhẹ. Là kiểu hôn chậm rãi, quen thuộc thuộc về giờ phút này hơn là sự vội vã. Minhyeong thoang thoảng mùi bạc hà của kem đánh răng và đong đầy hơi ấm. Cậu hôn cũng như cái cách cậu làm rất nhiều việc khác. Chậm rãi và dịu dàng, như thể cậu đang nhường lại cho khoảnh khắc này một khoảng trống để nó tự trở thành bất cứ điều gì nó muốn.

Tay Geonwoo trượt lên lưng Minhyeon khiến khẽ rên lên và xích lại gần hơn. Một chân trượt qua người Geonwoo cho đến khi toàn bộ cơ thể cậu dường như nằm gọn trong người anh hơn. Nụ hôn trở nên sâu hơn. Geonwoo cảm nhận được điều đó ở khắp mọi nơi. Không chỉ trong khoảnh khắc môi chạm môi mà còn trong dòng nhiệt nóng bỏng từ từ lan tỏa dưới da. Trong nỗi nghẹn ngào mở ra nơi lồng ngực. Trong lòng biết ơn xưa cũ, không thể diễn tả được vẫn còn sống mãi trong anh mỗi khi Minhyeong chạm vào anh như thế này.

Khi cả hai tách nhau ra, khoảng cách chỉ vừa đủ để Minhyeong nhìn anh.

"Bạn lại làm cái trò im lặng đó rồi." Cậu thì thầm.

Ngón tay cái của Geonwoo lướt nhẹ một đường theo đường eo của Minhyeong dưới chiếc áo mượn. "Em khiến mình khó mà không như thế."

Minhyeong mỉm cười, nhưng nụ cười đó gần như lập tức chuyển thành một điều gì đó trìu mến hơn. "Lại đây." Cậu nói một lần nữa, và lần này nhỏ hơn, như thể cả hai vẫn chưa đủ gần.

Geonwoo hôn cậu trước khi cậu kịp nói thêm bất cứ điều gì khác.

Nụ hôn này thì khác. Ít ngái ngủ hơn. Khát khao hơn mà không trở nên thô bạo. Minhyeong đáp lại ngay lập tức với bàn tay nâng lên đặt sau gáy Geonwoo. Những ngón tay cậu đan vào tóc anh. Cơ thể họ khẽ cựa quậy trên tấm ga trải giường, dò dẫm tìm kiếm vị trí thoải mái cho đến khi Minhyeong nằm nửa người bên dưới anh, rồi cả người bên dưới. Geonwoo chống người phía trên Minhyeong với một cẳng tay ấn xuống nệm, tay kia luồn xuống dưới vạt áo cậu, chạm vào làn da ấm áp nơi bụng cậu.

Minhyeong khẽ thở ra trong nụ hôn khi Geonwoo chạm vào đó.

Âm thanh đó đi xuyên qua Geonwoo như một sợi chỉ bị kéo căng.

Geonwoo hôn dọc theo khóe miệng Minhyeong, xương hàm, và bên dưới tai—nơi luôn khiến cậu mềm nhũn ra ngay lập tức. Đầu Minhyeong ngửa ra sau, để lộ nhiều hơn phần cổ của mình. Cảnh tượng đó suýt nữa đã khiến Geonwoo mất kiểm soát. Geonwoo ấn môi mình vào đó, một lần, rồi lại một lần nữa, chậm rãi hơn. Anh để hơi nóng tăng dần từng chút một thay vì để nó bùng lên cùng một lúc. Ngón tay của Minhyeong siết chặt lấy tóc anh.

"Geonwoo." Minhyeong thở hắt ra.

Giọng nói ấy. Giọng nói ấy, ở đây, trên giường của anh, gọi tên anh không phải qua loa điện thoại mà là vào khoảng không giữa hai cơ thể. Vẫn có những khoảnh khắc Geonwoo cảm thấy như bị xé toạc ra bởi chính điều đó.

Geonwoo lùi lại vừa đủ để nhìn Minhyeong một lần nữa. "Em chắc chứ?"

Minhyeong chớp mắt nhìn lên anh. Cậu đã đỏ bừng mặt với đôi môi hé mở sau nụ hôn. "Sao bạn lại hỏi em như thế?"

"Như thế nào cơ?"

"Như thể em có thể sẽ nói không ấy?"

Tay của Geonwoo di chuyển lên cao hơn, lòng bàn tay áp sát vào hơi ấm của lồng ngực cậu bên dưới chiếc áo. "Em bảo em mệt rồi mà."

"Em mệt thật." Minhyeong nói, rồi đưa tay lên chạm vào mặt Geonwoo với sự dịu dàng đến bất ngờ. "Nhưng em vẫn muốn bạn."

Sự dịu dàng đó còn làm anh đau đớn hơn cả ham muốn đơn thuần.

Geonwoo lại hôn cậu, và Minhyeong mở lòng đón nhận anh với một âm thanh nhỏ lặng lẽ xuyên thẳng qua mọi lớp phòng bị kĩ càng của anh. Áo cậu co rúm lại dưới tay Geonwoo. Anh đẩy nó lên, đủ chậm để cho Minhyeong thời gian ngăn anh lại nếu cậu muốn, nhưng Minhyeong chỉ nhấc tay lên để Geonwoo kéo nó qua đầu. Trong giây lát, Geonwoo chỉ đơn giản là nhìn.

Minhyeong, trần trụi trước ánh sáng mờ với mái tóc rối bời, lồng ngực phập phồng nhanh hơn một chút, và cậu mở lòng theo cái cách mà chỉ có thể như vậy ở đây. Ở đây, nơi thế giới không đòi hỏi điều gì. Ở đây, nơi Geonwoo có thể chạm vào cậu mà không có khoảng cách.

Bạn lại nhìn chằm chằm rồi." Minhyeong lẩm bẩm.

"Vừa nãy mình đã nói nhiều rồi còn gì."

"Còn bây giờ?"

"Bây giờ mình đang bận."

Minhyeong cười khẽ, nhưng tiếng cười tắt ngấm khi Geonwoo cúi xuống hôn vào giữa ngực cậu, rồi xuống thấp hơn. Mỗi lần chạm đều chậm rãi hơn lần trước. Không phải sự vội vã mà là nhu cầu. Đó là nhu cầu, đúng vậy, nhưng được đan xen với một điều gì đó dịu dàng hơn. Geonwoo chạm vào cậu như thể anh vẫn còn ngạc nhiên vì được phép làm vậy. Như thể mỗi tấc da thịt dưới môi anh đều đáp lại một nỗi đau lòng, bất lực xưa cũ bằng hơi ấm.

Tay Minhyeong cũng vuốt ve khắp người anh như để đáp lại. Tay cậu luồn xuống dưới áo anh, băng qua lưng rồi lên vai, như thể cậu không thể quyết định được nên đặt tay ở đâu vì cậu muốn toàn bộ anh cùng một lúc. Hơi nóng giữa họ dần dần tăng lên, rồi bùng lên đột ngột. Chiếc giường khẽ kêu cót két khi Minhyeong nhấc hông lên để tìm kiếm thêm ma sát. Geonwoo thở mạnh ra  một hơi rồi ôm lấy eo cậu theo bản năng.

"Cẩn thận." Geonwoo nói, giọng trầm xuống.

Minhyeong nhìn anh qua đôi mắt lim dim. "Sao thế?"

"Em biết tại sao mà."

"Em muốn bạn gần hơn."

Sự chân thành, sự giản dị trong cách hỏi, gần như khiến Geonwoo mất đi chút kiềm chế cuối cùng. Anh hôn Minhyeong để ngăn mình nói ra điều gì đó quá trần trụi. Minhyeong đáp lại nụ hôn bằng tất cả sự ấm áp của mình. Một tay cậu luồn xuống giữa hai người, thiếu kiên nhẫn kéo vào áo của Geonwoo cho đến khi Geonwoo ngồi lùi lại để cởi nó ra.

Ánh mắt Minhyeong hướng xuống ngực, vai anh, rồi đến những đường nét cơ thể anh lộ ra trong ánh sáng mờ ảo. Cậu mỉm cười, nhỏ nhẹ và gấp gáp. "Thấy chưa? Chính bạn mới là người làm cho mọi chuyện trở nên khó khăn."

Geonwoo cười một tiếng rồi cúi xuống hôn cậu thêm lần nữa vì chẳng còn biết làm gì khác để giải tỏa những cảm xúc đó.

Sau đó, tay của cả hai trở nên thiếu kiên nhẫn hơn.

Phần còn lại của cuộc ân ái diễn ra chậm rãi, với những khoảng lặng cho những nụ hôn, cho hơi thở, cho những cái nhìn thăm dò nhẹ nhàng mà sự dịu dàng đã được tạo nên từ sự tự nhiên giữa hai người. Minhyeong bấu chặt lấy Geonwoo khi khoái cảm dâng trào, rồi bật cười run rẩy chế giễu chính mình, sau đó lại bấu chặt hơn. Geonwoo vỗ về cậu qua từng tiếng động nhỏ và từng hơi thở run rẩy như thể đó là bản năng tự nhiên nhất trên đời, bởi vì có lẽ giờ đây đúng là như vậy. Có hơi nóng, đúng vậy, rất nhiều hơi nóng, nhưng không bao giờ thiếu đi sự dịu dàng bên dưới nó. Không bao giờ thiếu đi dòng chảy kỳ diệu của ký ức xưa cũ len lỏi dưới mọi thứ. Dòng chảy khiến Geonwoo đôi khi cảm thấy như thể anh không chỉ đang chạm vào cơ thể trước mặt, mà còn chạm vào cả những năm tháng xa cách đã từng khiến cả hai được gần nhau như thế này trở nên bất khả thi.

Geonwoo cẩn thận dịch chuyển trọng lượng cơ thể. Tay anh trượt xuống hai bên sườn Minhyeong, đặt một nụ hôn lên xương quai xanh của cậu, rồi di xuống thấp hơn. Anh lần theo đường nét ngực cậu bằng môi mình trong khi những ngón tay Minhyeong đan vào tóc Geonwoo như thể đang neo giữ chính mình vào khoảnh khắc này. Geonwoo ngước lên, bắt gặp ánh mắt của Minhyeong. Đôi mắt cậu trông tối màu và đầy tin tưởng. Tràn đầy nỗi đau âm thầm của sự tái thiết lập.

"Em ổn chứ?" Geonwoo thì thầm, giọng anh trầm và khàn đi vì kiềm nén.

Minhyeong gật đầu, một nụ cười nhỏ hé mở. "Hơn cả ổn nữa. Em chỉ là... cần bạn."

Những lời nói treo lơ lửng giữa họ thật giản dị và trần trụi. Chúng kéo Geonwoo lại gần hơn. Anh đưa tay vào giữa hai người, bao lấy dương vật của Minhyeong vuốt ve chậm rãi từ gốc đến ngọn. Minhyeong thở hổn hển, hông nhếch lên theo bản năng còn Geonwoo thì nhìn chằm chằm vào cậu ghi nhớ cách lông mày cậu nhíu lại vì khoái cảm, cách môi cậu hé mở trong một nhịp khẽ thở ra. Geonwoo giữ nhịp đều đặn. Ngón tay cái của anh xoay tròn quanh phần quy đầu, tán đều giọt dịch rỉ ra trước khi xuất tinh. Hơi thở của Minhyeong trở nên nhanh hơn, tay cậu siết chặt tóc Geonwoo.

"Geonwoo... làm ơn." Minhyeong thì thầm, lời cầu xin đầy cảm xúc khiến lồng ngực Geonwoo thắt lại. Anh cúi xuống, chiếm lấy miệng Minhyeong cuốn vào một nụ hôn sâu. Lưỡi của họ tiếp tục quấn lấy nhau khi anh tiếp tục vuốt ve, cảm nhận Minhyeong cứng lại hoàn toàn trong tay mình.

Dứt khỏi nụ hôn, Geonwoo di chuyển thấp hơn, môi anh lướt qua bụng Minhyeong, rồi đến hông cậu. Anh ngậm lấy dương vật của Minhyeong vào miệng, ban đầu anh mút nhẹ với chiếc lưỡi xoáy quanh thân dương vật. Minhyeong rên rỉ, người cậu cong lên nhưng Geonwoo giữ cậu lại bằng một tay đặt trên đùi anh và tay kia nhẹ nhàng vuốt ve tinh hoàn cậu. Vị mằn mặn quen thuộc của cậu lấp đầy các giác quan của Geonwoo. Nó khơi dậy thứ tình cảm sâu sắc luôn âm ỉ giữa hai người.

Tay Minhyeong bấu chặt thành nắm đấm vào ga trải giường, thở hổn hển. "Sướng quá... Geonwoo, sướng quá." Cậu nói, giọng nghẹn ngào.

Geonwoo khẽ ngân nga đáp lại. Sự rung động truyền từ cổ họng Geonwoo sang dương vật cậu khiến Minhyeong rên rỉ thêm một tiếng nữa. Anh mút sâu hơn, má hóp lại, tận hưởng từng cái giật nảy và tiếng thở dài của cậu. Nhưng Geonwoo không muốn vội vàng. Anh lùi lại, hôn nhẹ lên đầu dương vật cậu rồi lần mò xuống phần đùi trong của Minhyeong cắn nhẹ lên đó.

"Mình muốn ở bên trong em." Geonwoo nói, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Minhyeong. Giọng anh không hề vội vã, chỉ có sự kiên định khi thấy ánh mắt Minhyeong dịu lại. Người yêu anh gật đầu yếu đuối khiến trái tim Geonwoo rung động. Anh với lấy chất bôi trơn trên tủ đầu giường và bắt đầu thoa đều lên các ngón tay. Minhyeong dang rộng chân chào đón Geonwoo, trao cho anh sự tin tưởng hoàn toàn.

Geonwoo ấn một ngón tay vào lối vào của Minhyeong, xoay tròn chậm rãi trước khi đẩy vào. Minhyeong căng thẳng trong giây lát, rồi thả lỏng. Cậu thở hắt ra khi Geonwoo nhẹ nhàng nới lỏng cậu bằng những nhịp đưa đẩy cẩn thận. "Hít thở đi." Geonwoo thì thầm, nghiêng người hôn lên xương hàm và cổ cậu.  Anh thêm vào ngón tay thứ hai, nhẹ nhàng tách ra, uốn cong các ngón tay để chạm vào điểm nhạy cảm bên trong khiến Minhyeong thở dốc ôm chặt lấy vai anh.

"Ở đó... ngay chỗ đó." Minhyeong thở hổn hển. Giọng cậu run lên vì khao khát và vì một thứ gì đó sâu sắc hơn, như lòng biết ơn. Geonwoo hôn cậu, nuốt lấy những âm thanh đó khi anh dạo đầu cho cậu. Anh cảm nhận được hơi nóng và sự khít khao bao lấy các ngón tay mình. Khi Minhyeong ngả người ra sau dựa vào tay anh và van xin khe khẽ, Geonwoo rút tay ra bôi gel lên dương vật của mình rồi đặt mình vào vị trí, đầu dương vật anh chạm nhẹ lên lối vào của Minhyeong.

"Nói với mình nếu thấy quá sức nhé." Geonwoo nói, mắt anh khóa chặt vào mắt Minhyeong ngay cả khi ham muốn vẫn đang thiêu đốt mình.

Minhyeong đưa tay lên ôm lấy mặt Geonwoo.

"Hoàn hảo. Bạn hoàn hảo."

Những lời đó ập đến như một làn sóng, và Geonwoo đẩy vào chậm rãi, từng chút từng chút một. Anh dõi theo biểu cảm của Minhyeong để tìm kiếm xem có bất kỳ một dấu hiệu khó chịu nào không. Không có chút nào cả. Chỉ có đôi mắt mở to và đôi môi hé mở cùng tiếng một rên khẽ thoát ra khi Geonwoo lấp đầy cậu hoàn toàn.

Họ dừng lại ở đó, bên trong nhau. Trán Geonwoo tựa vào trán Minhyeong. Anh có thể cảm nhận được nhịp tim của Minhyeong đang đập loạn nhịp trong lồng ngực mình, hòa cùng với nhịp tim của chính anh. "Em thích thế này." Minhyeong thì thầm, tay cậu vuốt ve lưng Geonwoo, lần theo những thớ cơ đang căng lên dưới những cái chạm của mình.

"Em yêu bạn như thế này."

Geonwoo nuốt khan, cảm xúc nghẹn lại trong cổ họng anh. Rồi anh bắt đầu thúc sâu nhưng chậm rãi khiến cả hai cùng rùng mình.

Minhyeong vòng chân qua eo Geonwoo, kéo anh lại gần hơn sau mỗi nhịp đẩy hông. Geonwoo chống cẳng tay, giữ cho hai cơ thể áp sát khi da thịt có xát vào nhau. Anh hôn vào thái dương, vào má Minhyeong rồi thì thầm: "Em là tất cả của mình." Những lời đó càng làm tăng nhịp điệu một cách đều đặn. Geonwoo điều chỉnh hông để chạm vào điểm nhạy cảm của cậu hết lần này đến lần khác, kéo cả những tiếng rên rỉ mang một nửa là khoái lạc và một nửa là thổ lộ của anh bật ra theo.

Dương vật của Minhyeong bị kẹp giữa hai người, rỉ dịch vào bụng Geonwoo theo mỗi nhịp thúc. Cậu đưa tay xuống, định tự vuốt ve mình theo nhịp của Geonwoo nhưng Geonwoo đã gạt tay cậu ra một cách nhẹ nhàng rồi nắm lấy nó.

"Để mình." Geonwoo nói. Cái nắm của anh tuy chắc nhưng vẫn còn một chút dịu dàng. Anh điều chỉnh tốc độ vuốt ve theo nhịp hông của mình. Khi thấy đầu Minhyeong ngửa ra sau để lộ cổ họng, Geonwoo rướn lên mút một dấu hôn chiếm hữu như để đánh dấu chủ quyền với Minhyeong theo cách nhẹ nhàng nhất, không hề có ý định để lại vết bầm trên da thịt cậu.

Căn phòng tràn ngập âm thanh của cả hai. Tiếng da thịt va chạm, tiếng hơi thở hòa quyện, tiếng những lời âu yếm khe khẽ được thốt ra trong hơi nóng. Những cú thúc của Geonwoo trở nên sâu hơn một chút, dứt khoát hơn một chút nhưng không bao giờ là thô bạo, luôn có dòng chảy ngầm của sự chăm sóc và nâng niu. Móng tay Minhyeong cắm sâu vào lưng anh, bấu chặt khi khoái cảm dâng trào và cuộn chặt bên trong cậu.

"Geonwoo... em sắp rồi.." Minhyeong thở hổn hển, mắt khép hờ rồi mở hẳn ra để bắt lấy ánh mắt của Geonwoo. Có quá nhiều điều trong ánh mắt đó. Tình yêu, nỗi khao khát nhớ nhung và cả những năm tháng họ đã đánh mất và tìm lại được.

Geonwoo gật đầu. Sự giải tỏa của chính anh cũng đang dâng trào, nhưng anh chỉ tập trung vào Minhyeong. Geonwoo vẫn thúc đều, vuốt ve dương vật cậu một cách cố ý. "Ra vì mình đi." Geonwoo nhẹ nhàng thúc giục, hôn cậu thật sâu.

Khi Minhyeong cuối cùng cũng vỡ òa, cậu gọi tên Geonwoo, một tay siết chặt lấy tóc anh, tay còn lại nắm chặt ga trải giường bên dưới đến nỗi các ngón tay trắng bệch. Geonwoo cũng theo sau không lâu sau đó. Trán anh tựa vào vai Minhyeong, hít hà mùi hương của cậu như thể là một thứ quan trọng nào đó mà trước đây chỉ có mưa và những ký ức xưa cũ mới có thể mang lại.

Sau đó, căn phòng thả lỏng và yên tĩnh trở lại.

Không phải trống rỗng, mà là đầy ắp. Đầy ắp hơi ấm mà cả hai đã cùng tạo nên.

Geonwoo lau rửa sạch sẽ cho cả hai trong khi Minhyeong lầm bẩm những lời phàn nàn nửa vời và không làm gì để giúp đỡ ngoài việc chớp mắt chậm rãi nhìn anh và với tay ra mỗi khi Geonwoo di chuyển ra khỏi tầm với của cậu quá lâu. Khi cả hai cuối cùng cũng ổn định lại bên dưới những lớp chăn, Minhyeong cuộn tròn vào người anh ngay lập tức. Cậu cảm thấy mệt mỏi rã rời. Một bên đầu gối cậu gác lên chân Geonwoo và vùi mặt vào khoảng trống giữa vai và cổ anh.

Trong một lúc lâu, cả hai chỉ nằm đó.

Tay Geonwoo nhẹ nhàng vuốt ve lưng Minhyeong. Tay kia đặt lên gáy cậu, ngón cái khẽ lướt trên làn da ẩm ướt. Nhịp thở của Minhyeong cũng dần đều trở lại.

Rồi, rất khẽ, với giọng nói đã nặng trĩu vì buồn ngủ, Minhyeong nói. "Đây là lý do tại sao em muốn sang phòng bạn đấy."

Những ngón tay của Geonwoo khựng lại trong nửa giây. "Vì chuyện làm tình à?"

Minhyeong cười yếu ớt vào da anh. "Đồ heo."

"Không thì vì gì?"

Minhyeong khẽ cựa mình nhìn lên anh, đôi mắt cậu gần như nhắm nghiền không thể mở nổi, vẻ mặt cậu dịu dàng đến mức khiến người ta đau lòng. "Vì đó là bạn."

Chỉ vậy thôi.

Không có lời giải thích hoa mỹ. Không tô vẽ. Chỉ là sự thật được nói ra một cách chân thành đến mức khiến Geonwoo nghẹn ngào vì sự dịu dàng của nó.

Geonwoo cúi xuống hôn lên trán cậu. "Ngủ đi." Anh thì thầm, vì giọng nói của anh sẽ không thể tiếp tục bình thường nổi nếu nói thêm nhiều hơn thế.

Minhyeong phát ra một âm thanh mãn nguyện khe khẽ rồi rúc sâu vào anh hơn.

Rất lâu sau khi nhịp thở của cậu đã trở nên đều đặn, Geonwoo vẫn thức thêm một lát. Một tay anh đặt trên lưng Minhyeong bắt đầu lắng nghe sự yên tĩnh của căn phòng. Thành phố bên ngoài rèm cửa vẫn mờ ảo và xa xăm. Đâu đó bên ngoài, có lẽ những vệt mưa cuối cùng đang khô dần trên những con phố.

Nhiều năm trước, anh đã xem một buổi phát sóng kết thúc và tưởng tượng Minhyeong cô đơn một mình.

Còn đêm nay, Minhyeong yên giấc trong vòng tay anh.

Và ngay cả lúc này đây, sau tất cả những lần thời tiết thay mùa để đưa cả hai đến được đây, sự dịu dàng ấy của cậu vẫn đủ lớn đến mức khiến trái tim Geonwoo muốn vỡ òa.

"Nếu cơn mưa lại tìm đến, xin em hãy ngủ lại đây với mình."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net