Per + 01
PHÙ THỦY
Tác giả: 灭人欲
Editor: wjdqhdhr_
Nguồn: https://xinjinjumin916929492190.lofter.com/post/78390ef2_34dfec706
Bản edit đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không CHUYỂN VER hay mang đi chỗ khác!

Summary: Nếu ba mươi tuổi vẫn còn là xử nam thì sẽ biến thành phủ thủy.
01.
Trên giang hồ lưu truyền một câu, nếu ba mươi tuổi vẫn còn là xử nam thì sẽ biến thành phủ thủy.
Đa số mọi người đều khịt mũi coi thường điều đó, bởi vì chả ai lại đi kể rằng mình hoặc là bạn bè nào đó của mình đột nhiên trở thành phù thủy cả. Nhưng mà...
"Mày nói là, nếu như trước sinh nhật tao không... mất thân xử nam, thì sẽ biến thành phù thủy?" Lee Sanghyeok kinh ngạc nhìn vật hình tròn vừa đột nhiên xuất hiện giữa không trung trong phòng mình, giọng nói cũng vì nó mà hơi to hơn bình thường.
"Đúng vậy." vật hình tròn màu tím tung bay trong không trung lượn một vòng quanh người Lee Sanghyeok. "Thế nên phía trên phái tôi đến giúp đỡ anh, tránh cho anh bị biến thành phù thủy. Nhiệm vụ rất đơn giản, chúng ta chỉ cần tìm một người cùng anh..."
"Phía trên là ai? Với lại tôi cảm thấy làm phù thủy cũng không tệ mà, sẽ rất thú vị nhỉ." Hiếm khi thấy Lee Sanghyeok cắt lời người khác, anh có dự cảm lời tiếp theo của vật hình tròn này nói ra sẽ rất kinh người, mặc dù nó cũng không thể tính là người.
Vật hình tròn nhanh chóng lượn quanh Lee Sanghyeok vài vòng nữa: "Không được không được không được! LoL không thể không có Faker... LCK không thể không có Lee Sanghyeok —— Á!"
Đột nhiên một bàn tay tóm lấy nó giữa không trung, Lee Sanghyeok nhìn chằm chằm vào thực thể hình tròn kỳ lạ vừa biết chuyển động vừa cứ luôn mồm nói nhao nhao trong tay, gảy nó một cái, rồi lại vuốt vuốt như mèo đang chơi với bóng. Nhìn nó phí công giãy giụa.
"A...! Thả tôi ra!"
"Được, bình tĩnh một chút. Biến thành phù thủy thì không thể làm Faker nữa sao?"
Động tác giãy giụa của vật hình tròn trong tay dần dần ngừng, không biết có phải là ảo giác hay không, ngay cả ánh sáng trên người cũng trở nên ảm đạm hơn, trông ỉu xìu thấy rõ.
"Đúng vậy. Những người được chọn trở thành phù thủy sau khi thỏa mãn điều kiện, đều phải ký cam kết giữ bí mật, không thể nói cho những người khác biết chuyện này. Hơn nữa không thể tiếp tục làm công việc và sự nghiệp trước kia, nhất định phải toàn tâm toàn ý tham gia vào công cuộc xây dựng thời đại phù thủy." Nó lấp lóe trong tay Lee Sanghyeok, nói tiếp: "Vốn dĩ những người đến 30 tuổi vẫn là xử nam đều rất ít, trong đó xác suất được chọn chỉ cỡ một phần mười, trên cơ bản những người này từ bỏ công việc cũ cũng không phải chuyện lớn lao gì. Nhưng mà vì sao anh lại bị rút trúng chứ! Giới phù thủy có thể không có Lee Sanghyeok, nhưng LoL không thể không có Faker ——"
Mắt thấy nó lại sắp hóa thành dạng công kích, Lee Sanghyeok không chút do dự bóp chặt không cho nó phát ra tiếng nữa.
"Ừm, không thể đánh LoL." Nếu như là thật, thì đúng là không thể trở thành phù thủy được. Dù sao thì trước mắt LoL vẫn rất thú vị.
"Khụ khụ." Thừa dịp lúc Lee Sanghyeok đang suy tư, cuối cùng vật hình tròn màu tím cũng lẻn ra khỏi tay anh: "Chính vì chuyện này quá nghiêm trọng, nên tôi mới đến giúp anh. Chuyện này không nên chậm trễ, bây giờ chúng ta hành động ngay đi!"
Lee Sanghyeok chớp chớp mắt mấy cái, theo như nó nói, thì chỉ cần không đạt đủ điều kiện tiên quyết để trở thành phù thủy trước sinh nhật là được rồi. Nhưng cách sinh nhật 30 tuổi của anh chỉ còn không đến nửa tháng, muốn trong thời gian ngắn như vậy tìm được người thích hợp đồng thời phát sinh quan hệ, nghe còn khó hơn thắng trận rank ở bậc Cao thủ.
Vật hình tròn bên cạnh nói tiếp: "Trong lòng anh có thích ai không?"
Lee Sanghyeok lắc đầu, từ lúc anh bắt đầu đánh chuyên nghiệp, quan hệ xã hội đều lấy T1 làm trung tâm, khuếch tán dần ra bốn phía sang những đội khác. Vả lại chính anh cũng không có tâm trạng nói chuyện yêu đương.
"Vậy chọn đại một người đi."
Anh tiếp tục lắc đầu, dựa theo sự nổi tiếng bây giờ của anh, nếu như tùy tiện đi tìm người 419, có khi còn chưa kịp ra khỏi phòng, tin tức truyền thông đã bay đầy trời rồi. Huống chi... anh còn thích người cùng giới tính.
Nghe xong những lời này, vật hình tròn màu tím nhụt chí nằm sấp trên mặt bàn.
Lee Sanghyeok cũng không nhịn được thở dài, sao mà qua tuổi ba mươi vẫn còn một cửa ải khó như vậy chứ.
"Không thể từ bỏ nhanh vậy được." Vật hình tròn tự động viên mình: "Chúng ta phân tích chút đi, chắc chắn sẽ tìm được người giúp anh hoàn thành nhiệm vụ."
"Được." Lee Sanghyeok mỉm cười: "Trước hết, một vấn đề rất quan trọng, tao nên xưng hô với mày sao đây?"
"Hệ thống bọn tôi đều có số hiệu, số hiệu của tôi là 2333, nhưng mà đồng nghiệp và bạn bè đều gọi tôi là Cơm Nắm, anh cũng có thể gọi tôi như vậy."
"Chào mày, Cơm Nắm."
Nếu như đã phải là đồng giới, còn phải giữ bí mật cực kỳ tốt, tốt nhất là có quen biết với anh từ trước. Người cùng lúc đáp ứng được những điều kiện này, hình như chỉ có người cùng là tuyển thủ chuyên nghiệp. Anh gặm móng tay suy nghĩ, đầu tiên loại trừ mấy đứa em trong đội đã, nhưng nếu đột nhiên đi tìm một tuyển thủ không quen biết nào đó làm loại chuyện này, thì quá mạo phạm rồi.
"Ấy, nếu như là tuyển thủ chuyên nghiệp, trong kho tư liệu của tôi thật sự tìm được vài vị đặc biệt thích anh nè, hay là chọn ra một người trong số bọn họ đi."
Động tác gặm móng tay của Lee Sanghyeok dừng lại tức thì, nghe Cơm Nắm nói: "Ừm, đầu tiên là anh Gwak Boseong, kho tài liệu của tôi cho thấy anh ta nhiều lần bày tỏ tình cảm đối với anh. Còn có anh Son Siwoo, người này từ nhỏ đã thích anh, còn có..."
"À ni, những cái này đều không phải loại thích kia, bọn họ là thích tuyển thủ Faker, không phải loại thích để hoàn thành nhiệm vụ cần làm này." Lee Sanghyeok ngăn Cơm Nắm còn đang định liệt kê thêm, quyết định đi xuống cửa hàng tiện lợi dưới lầu mua chút đồ uống nóng cho tỉnh táo hơn.
Tháng tư ở Seoul vẫn còn hơi lạnh, lúc này đã hơn mười giờ tối, trên đường không có nhiều người. Lee Sanghyeok che kín skin mặc định trên người mình, đi vào trong cửa hàng tiện lợi đang sáng đèn.
A, chỉ có nước ngô là thức uống nóng, gần đây anh không thích uống cái này cho lắm. Anh do dự vài giây, rồi vẫn đưa tay lấy nước ngô trên kệ hàng, nhưng có một bàn tay khác lại chạm vào trước anh.
"Tuyển thủ Faker?"
Một giọng nói quen thuộc truyền đến, Lee Sanghyeok ghé mắt: "Là tuyển thủ Chovy à."
"Tuyển thủ Faker cũng tới mua cái này sao?" Jeong Jihoon giơ nước ngô trong tay lên: "Cho anh, em chọn cái khác."
Lee Sanghyeok không nhận lấy, anh vốn không quá muốn uống cái này: "Cảm ơn, nhưng tôi không thích cái này." Sau đó lấy một chai nước thường rồi tính tiền ra khỏi cửa.
Jeong Jihoon cũng nhanh chóng thanh toán bước ra ngoài, Lee Sanghyeok ở phía trước đi rất chậm, cậu chạy lên vài bước là kịp đi song song với anh.
Căn cứ hai đội cách không xa, quãng đường từ cửa hàng tiện lợi về căn cứ có rất nhiều đoạn đường trùng nhau. Bình thường hai người cũng hay đụng mặt dưới lầu, nếu như xung quanh không có fan hâm mộ, sẽ chào hỏi lẫn nhau, thỉnh thoảng cũng sẽ tâm sự. Nhưng hôm nay Lee Sanghyeok còn đang phiền não vì có khi không được đánh LoL nữa, cả người cứ suy tư không yên, nên không mở miệng.
"Cẩn thận!"
Lee Sanghyeok hoàn hồn, mới phát hiện trên mặt đất có thêm một chướng ngại vật, còn mình thì suýt chút nữa trượt chân vì nó. Lúc Jeong Jihoon mở miệng nhắc nhở cũng đồng thời tóm lấy bả vai anh, trông thấy Lee Sanghyeok không sao, bấy giờ mới buông lỏng tay ra.
"Vừa nãy trong cửa hàng tiện lợi tuyển thủ Faker có chút thất thần, bây giờ trên đường cũng khá tối, mong anh hãy chú ý tập trung chút đi."
Nghe ra sự lo lắng trong giọng nói của Jeong Jihoon, không biết sao Lee Sanghyeok lại thấy có chút chột dạ: "À, được. Cảm ơn tuyển thủ Chovy."
Đột nhiên Cơm Nắm từ trong túi anh bay ra ngoài, Lee Sanghyeok không kịp ngăn lại, căng thẳng nhìn Jeong Jihoon, sau khi nghe thấy Cơm Nắm nói chỉ anh mới nhìn thấy nó, mới thở phào nhẹ nhõm.
"Đúng rồi, vị trước mặt anh cũng là người có hảo cảm với anh trong kho tài liệu á, trông anh ta rất quan tâm anh, hay là chọn anh ta luôn đi."
Chovy thích anh? Sao nhìn ra hay vậy? Nhưng nếu như là tuyển thủ Chovy...
"Anh Faker?" Jeong Jihoon nghiêm túc đưa tay quơ quơ trước mặt Lee Sanghyeok. Từ lúc bắt đầu gặp nhau vào đêm nay anh trai này đã rất lạ rồi, rốt cuộc là có chuyện gì mà có thể gây ảnh hưởng lớn như vậy đến anh ấy, bác sĩ cấm anh ăn Haidilao vĩnh viễn rồi à?
Lee Sanghyeok ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Jeong Jihoon, sự lo lắng trong mắt cậu ngay cả khi không đeo kính anh cũng có thể nhìn thấy được.
"Em đưa anh về căn cứ nhé, trạng thái của anh bây giờ em không yên tâm để anh đi về một mình." Jeong Jihoon nói.
Có thể có cái gì không an toàn được chứ. Nhưng nghĩ tới độ khả thi của nhiệm vụ, chỉ chần chừ một giây, anh đã gật đầu, đồng hành cùng Jeong Jihoon trên đường trở về căn cứ T1.
Từ mọi phương diện mà nói, Jeong Jihoon đều phù hợp một cách hoàn mỹ với những yêu cầu của người được chọn. Cùng là đường giữa LCK, chắc chắn sẽ giữ bí mật rất kĩ, hơn nữa căn cứ cách nhau cũng không xa, cho dù có bị bên ngoài chụp được cũng sẽ không khiến người ta nghi ngờ, giới tính cũng rất phù hợp. Điều duy nhất không xác định được, là thái độ của đối phương.
Lee Sanghyeok rất muốn hỏi Cơm Nắm xem trong kho tài liệu làm sao nhìn ra được Chovy thích anh, chắc sẽ không phải từ trong mấy cái phỏng vấn kia đâu ha. Nhưng bây giờ không hỏi được.
Rất nhanh đã đến dưới căn cứ, sau khi tạm biệt lẫn nhau Jeong Jihoon chuẩn bị rời đi, mà Lee Sanghyeok lại có chút muốn nói lại thôi.
"Tuyển thủ Faker."
"Nê."
"Nếu như xảy ra chuyện gì mà em có thể giúp đỡ được, thì cứ trực tiếp nói với em, em rất sẵn lòng giúp đỡ." Jeong Jihoon nhìn ánh mắt Lee Sanghyeok, đôi mắt này liên tục nói, anh có lời muốn nói với em, giúp anh được không.
"Được, cảm ơn Jihoon-ssi."
Sau khi trở lại ký túc xá, Lee Sanghyeok lôi Cơm Nắm ra: "Nè, trong kho tài liệu viết thế nào."
"Trong kho tài liệu viết rất qua loa vắn tắt, bởi vì có quá nhiều người, mỗi người chỉ có một hai câu thôi á." Cơm Nắm trông thấy mặc dù khóe miệng Lee Sanghyeok hơi nhếch lên một chút, nhưng trong mắt toàn là sát khí, nó rùng mình một cái, lập tức nói bổ sung: "Nhưng mà trong tài liệu biểu hiện độ thiện cảm của anh ta đối với anh thật sự rất cao, xác suất thành công rất lớn. Hơn nữa hình như anh cũng rất hài lòng với anh ta..." Âm thanh dần dần giảm nhỏ dưới ánh nhìn chằm chằm của Lee Sanghyeok.
Lee Sanghyeok buông nó ra, lấy điện thoại di động ra, ngón tay thon trắng lướt lên lướt xuống ở giao diện danh bạ.
Thử trước chút xem sao, vậy thì cho dù đối phương không đồng ý, cũng còn có thời gian đổi người khác. Tự thuyết phục mình xong, anh bắt đầu gửi tin nhắn cho Jeong Jihoon.
Faker: Tuyển thủ Chovy, ngày mai cậu có rảnh không?
Chovy: Ngày mai em chưa có sắp xếp gì.
Faker: Xế chiều mai cậu có tiện cùng đi ăn cơm không? Tôi có chuyện muốn nhờ cậu giúp một tay.
Sau khi gửi câu này đi đối phương nhanh chóng trả lời được, Lee Sanghyeok gửi địa chỉ Haidilao mình thường đến qua, hẹn 5h chiều gặp nhau ở đó.
Ở bên kia, Jeong Jihoon không ngờ lại nhận được lời mời từ Faker nhanh như vậy, là nhờ mình đã nói câu nói kia sao? Nhưng Faker có chuyện gì cần cậu giúp nhỉ, nếu đoán được thì có thể chuẩn bị trước đối sách, nói không chừng ngày mai có thể khiến anh bất ngờ.
Cậu tựa vào ghế cười cười, dù sao cũng không thể là chuyện công việc. Đột nhiên cậu nghĩ đến một thứ, khiến hai mắt cậu trợn to.
Shi, không phải là chuyện tình cảm chứ?
Càng nghĩ càng có khả năng, một người chưa từng có kinh nghiệm yêu đương gặp phải vấn đề khó trong chuyện tình cảm, nhưng lại ngại hỏi đồng đội, đang trong tình huống không nghĩ được gì đúng lúc gặp phải mình cũng xem như là người quen, thế là hẹn cậu đi Haidilao thỉnh giáo kinh nghiệm yêu đương, còn có thể thuận tiện ăn lẩu...
Bỗng nhiên Jeong Jihoon vỗ tay một cái, DaeSanghyeok! Đồng thời, cậu cũng bội phục cái đầu của mình, ngay cả chuyện này cũng có thể sắp xếp được như ý.
Nhưng vậy mà Faker đang yêu đương sao, sao cậu lại không biết, là ai may mắn lọt vào mắt xanh của Thần của LoL vậy.
Cậu nghiến răng nghiến lợi, quyết định ngày mai phải nghĩ ra ý xấu cho đối phương.
Bốn giờ năm mươi phút chiều hôm sau, Lee Sanghyeok đến dưới lầu Haidilao. Anh đang định gửi tin nhắn cho Jeong Jihoon thì Cơm Nắm đã thò ra khỏi túi anh, bảo anh nhìn một người cách đó không xa: "Đó có phải là anh ta hay không, trông giống lắm."
Lee Sanghyeok nhìn kỹ vài lần, đúng là Jeong Jihoon. Anh thu điện thoại lại, lặng lẽ đi qua vỗ vai cậu một cái, Jeong Jihoon giật mình, xoay người trông thấy là Lee Sanghyeok.
"Em còn tưởng bị fan nhận ra nữa chứ." Hôm nay cậu đặc biệt thay cả quần caro của mình đi.
Lee Sanghyeok mỉm cười, hỏi cậu sao lại đứng ở vị trí dễ bị nhìn thấy như vậy.
"Em lo tuyển thủ Faker tới tìm không thấy em."
Lee Sanghyeok sững sờ, sau đó nói câu đi thôi, rồi cùng nhau đi vào trong, tiến vào phòng riêng đã đặt trước dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ.
Anh đưa máy tính bảng cho Jeong Jihoon, nói: "Hôm nay tôi mời, cậu cứ yên tâm gọi đi."
Jeong Jihoon nhận lấy máy tính bảng, nhanh chóng gọi mấy món bình thường mình thích ăn rồi trả máy lại: "Cảm ơn tuyển thủ Faker."
"Ở ngoài cứ gọi tôi là anh Sanghyeok đi, tôi gọi cậu là Jihoon được không?"
"Tất nhiên là được rồi, anh Sanghyeok."
Lee Sanghyeok lại lần lượt gọi thêm vài phần thịt, nồi lẩu nhanh chóng được mang lên. Anh hỏi Jeong Jihoon có muốn đi pha nước chấm chung không, anh cũng có thể giúp cậu pha một đĩa nước chấm độc nhất vô nhị. Nhưng cuối cùng vẫn là hai người đi pha hai phần nước chấm.
Sau khi trở về đồ ăn đã được đưa vào phòng, Lee Sanghyeok nói với nhân viên phục vụ bọn họ phải thảo luận chuyện quan trọng, hi vọng không bị ai quấy rầy, nhân viên phục vụ giúp bọn họ cho đồ ăn vào trong nồi, rồi đóng cửa lại rời đi. Trong lúc nhất thời, bên trong phòng chỉ còn lại tiếng nồi lẩu sôi lăn tăn.
Jeong Jihoon có chút không kìm nén được, cậu ngước cằm lên, thấy Lee Sanghyeok đang bưng nước uống, nhưng không hề có ý định lên tiếng, khiến cậu càng tin chắc nhất định là chuyện yêu đương, cho nên mới khó mở miệng như vậy.
Ài, được thôi, vậy để cậu tự phá vỡ cục diện bế tắc trước đi.
"Anh Sanghyeok gặp phải chuyện phiền muộn gì rồi?"
"Ừm, là có một việc cần nhờ Jihoon giúp đỡ. Ăn xong đã rồi nói sau."
Cái gì đây, treo người ta như vậy sao mà ăn ngon cho được ㅠㅠ. Nhưng phản ứng như vậy lại càng xác nhận phỏng đoán trong lòng Jeong Jihoon, cậu quyết định không hỏi tới nữa, nếu không Lee Sanghyeok thẹn thùng chạy mất thì phải làm sao bây giờ.
Trông Lee Sanghyeok ăn rất ngon miệng, Jeong Jihoon nghĩ. Lee Sanghyeok đúng là rất thích ăn thịt, thịt bò cuộn nhét phình cả miệng lên, gương mặt cũng hơi ngước lên, khóe miệng còn dính tương ớt, màu sắc rất bắt mắt. Cậu cũng ăn nhiều hơn bình thường một chút.
"Jihoon à." Lee Sanghyeok buông giấy lau miệng xuống, cuối cùng cũng nói ra mục đích đến đây hôm nay: "Em có từng nghe nói..."
Cuối cùng cũng tới rồi sao, tình hình yêu đương của DaeSanghyeok. Jeong Jihoon cảm thán trong lòng.
"Nếu 30 tuổi mà vẫn còn là xử nam thì sẽ biến thành phù thủy."
Nếu như... Hả? Jeong Jihoon kinh ngạc nhìn người trước mặt, nghi ngờ có phải chính mình nghe nhầm hay không.
"Anh nói gì cơ?"
Lee Sanghyeok kiên nhẫn lặp lại lần nữa, vẻ nghiêm túc trên mặt khiến Jeong Jihoon biết anh không phải đang bày trò Cá tháng Tư muộn.
"Vậy nên, Faker sắp biến thành phù thủy Faker sao?" Sau khi Jeong Jihoon biết đây không phải trò đùa thì càng khiếp sợ hơn.
Lee Sanghyeok nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy, vào ngày sinh nhật sau nửa tháng nữa ấy."
"Vậy, chúc mừng?"
Nhìn phản ứng vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu gì của Jeong Jihoon, Lee Sanghyeok lại nói cho cậu biết về Cơm Nắm và những tin tức kia.
"Nói cách khác." Jeong Jihoon nhanh chóng xử lý những tin tức này: "Trước ngày 7 tháng sau anh nhất định phải tìm được một người giúp anh thoát khỏi... thân phận kia, nếu không trên thế giới sẽ không còn tuyển thủ Faker nữa?"
Anh gật gật đầu, nhìn về phía Jeong Jihoon, nhịp tim trở nên rất nhanh.
"Mà bây giờ anh Sanghyeok tìm em nói chuyện này, là định nhờ em giúp anh sao." Jeong Jihoon kịp thời phản ứng lại thông tin mấu chốt nhất, đôi mắt chăm chú nhìn về phía người đối diện đang có vẻ hơi khẩn trương. Có lẽ là do hơi nóng trong nồi, khiến mặt của người đối diện có chút ửng đỏ.
Lee Sanghyeok nghênh đón ánh mắt cậu, rồi gật đầu. Đón lấy, tốc độ nói cực nhanh: "Hôm qua tôi suy tính rất lâu, Jihoon hoàn toàn thỏa mãn toàn bộ các điều kiện khách quan, vậy nên dù đưa ra lời thỉnh cầu này rất mạo phạm, tôi vẫn hẹn cậu ra đây."
Jeong Jihoon tựa mình vào ghế, cậu không ngờ suy đoán hôm qua của mình thật sự đoán trúng một nửa. Cái này cũng tính là chuyện yêu đương mà, đều trực tiếp tiến nhanh đến bước cuối cùng. Nhưng không ngờ nhân vật còn lại chính là mình.
Cậu hỏi Lee Sanghyeok: "Anh có từng nghĩ đến em sẽ từ chối không?"
"Tôi không biết." Lee Sanghyeok thành thật nói. Anh không biết Jeong Jihoon sẽ có thái độ gì, có thể tin anh hay không, có thể tiếp nhận anh không. Anh cũng không biết nếu như bị từ chối, anh nên tìm ai. Chẳng qua là anh cảm thấy, nếu như cần phải chọn một người, thì Jihoon là tốt nhất.
"Để em suy nghĩ chút đã, chuyện này vi diệu quá."
Sự im lặng lan tràn giữa hai người.
"Có thể."
Jeong Jihoon đột nhiên đồng ý. Trông thấy ánh mắt Lee Sanghyeok hơi sáng lên, cậu nói: "Đúng là thật sự không thể không có Faker. Hơn nữa, trong hoàn cảnh này người đầu tiên anh Sanghyeok nghĩ đến là em, cho thấy trong lòng anh em vẫn có chút khác biệt."
Lee Sanghyeok đang không biết nói cái gì, Cơm Nắm vẫn luôn không có động tĩnh đột nhiên nhảy ra.
"Trong lòng anh ta có anh, nhất định là trong lòng anh ta có anh!! Nhiệm vụ đầu tiên của tôi sắp thành công rồi!"
Anh cúi đầu uống một hớp, đang định lặng lẽ xử lý cái thứ ầm ĩ này, thì lại nghe thấy Jeong Jihoon mở miệng: "Vậy thì, anh Sanghyeok quyết định thời gian đi. Em có cần chuẩn bị cái gì không?"
Khụ khụ. Anh suýt chút bị sặc nước, sau khi nuốt xuống, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt vô tội của Jeong Jihoon.
"Không cần chuẩn bị gì đâu. Tối nay tôi chọn được địa điểm và thời gian xong sẽ gửi cho cậu." Lee Sanghyeok quay mặt đi chỗ khác, vành tai hơi nóng lên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net