Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 3

Phew! Cuối cùng cũng viết xong!

Kuroko đang cực kì hài lòng với thành quả sau nguyên một đêm thức trắng của mình. Cuốn sách mới này là một thể loại hoàn toàn khác với cậu thường viết; biên tập của Kuroko muốn cậu nghĩ ý tưởng cho một tiểu thuyết tình cảm lãng mạn để chiều lòng fan của mình. Và tình cảm lãng mạn là thứ cậu chưa từng trải qua, những thứ như trò chuyện thân mật, đổ vỡ hay làm lành, kể cả tán tỉnh quyến rũ, chưa từng một lần trải nghiệm.

Chuyện Kuroko là tiểu thuyết gia viễn tưởng, không ai biết kể cả bạn cậu. Từ khi còn nhỏ cậu hay tưởng tượng những câu chuyện trong thế giới riêng của mình rồi hý hoáy vào những mẩu giấy nhỏ;  người ta nói nhà văn thường không phải những người bình thường, họ sống trong vương quốc riêng của mình, nhập thân vào nhân vật họ tạo ra. Kuroko lại yêu thích sự tự do và độc lập, cậu sống một mình để được làm những gì mình muốn và viết lách thoải mái. Bớt được thêm một tá rắc rối nữa.


Đêm qua khi phát hiện người nằm cạnh là đội trưởng cậu hằng thầm mến, cậu cũng bất ngờ khi biết rằng anh là độc giả của các tác phẩm mình viết. Kuroko không nhịn được mà mỉm cười hạnh phúc.
Cậu ngáp ngắn ngáp dài. Còn 5 tiếng đồng hồ nữa phải dậy đi học. Kuroko định đứng lên nhưng lại thụp xuống. Thắt lưng cậu đau khủng khiếp, phía dưới nhức nhối tê rần. Không nghĩ được một Akashi bình thường nhu hoà nghiêm khắc cũng có lúc mạnh bạo như thế, Kuroko thở dài.

Hmm, bây giờ phải làm sao nhỉ? Kuroko không chắc bản thân có thể bình thường mà đối diện với anh. Đêm qua chỉ để lấy kinh nghiệm cho việc viết truyện, nhưng Kuroko thực sự mừng vì đó là anh- người cậu thầm yêu. Cậu vỗ vỗ má, khẽ lắc đầu để quên đi. Dù sao lúc đó anh ý không thấy mình, với cả hoá trang cũng kĩ lắm rồi mà. Lo nghĩ nhiều làm gì.

----------------------------------------------

Kuroko đứng ở hành lang trường đại học, hơi lo lắng nhìn quanh. Học xong đội bóng phải tập luyện, lúc này cậu đang tới phòng tập của trường. Đám bạn thế nào cũng đến sớm hơn Kuroko, tiếng giày ma sát với sàn vang lên trong phòng. Bàn tay cậu toát mồ hôi ướt đẫm, trống ngực đập loạn lên. Không nhận ra đâu, mình còn đeo áp tròng và nhuộm đen tóc rồi mà...

Tóc mình!! Kuroko hoảng hốt nhận ra cậu quên tẩy thuốc nhuộm đi sau đêm hôm qua. Mình không thể cứ thế vào phòng tập thế được, lao ra thì không kịp nữa rồi. Kuroko luống cuống lùi lại, định rón rén bỏ đi nhưng rồi đụng ngay phải cái người không muốn đụng bây giờ nhất.

Akashi hơi ngạc nhiên, nhưng rồi anh cứ thế nở một nụ cười toả nắng. "Tóc đen hợp với cậu lắm, Tetsuya" và rồi anh vỗ vai cậu, tiến vào phòng tập.

Kuroko đứng hình một lúc.

Thế là sao? Sao nhìn cậu ấy trông... vui thế? Kuroko lẩm bẩm. Mà thôi, chắc phải đến lúc về nhà mới nhuộm lại tóc được, bây giờ thì vào tập trước nào.

Kuroko im lặng vào phòng mà không để ai phát hiện ra. Cậu nhẹ nhàng bỏ cặp ra băng ghế và lôi giày tập ra. Đang lúi húi buộc dây giày thì cậu vô tình nghe được đồng đội của mình trò chuyện.

"Đêm qua thế nào Akashi? Hôm nay nhìn cậu phấn khởi ghê" Aomine toét miệng cười.

"Tuyệt lắm" Cậu nghe tiếng Akashi đáp lời.

Woah, họ nói về chuyện hôm qua đấy ư?

"Lấy được số cậu ấy chưa? Để cho lần sau ấy?"

"Không may là cậu nhóc ấy tỉnh dậy và đi trước tôi rồi. Nhưng mẩu giấy nhắn để lại cũng thú vị lắm" Akashi bật cười.

"Hm?"

"Cậu ấy lấy nhầm cả áo của tôi, nhưng không phải vấn đề. Cái chính là, tôi không ngờ người đêm đó lại là nhà văn tôi đang thích"

"Eh?Nhà văn?"

"Nhớ tôi từng bảo tôi đang thích một người không? Là cậu ấy đấy, Kai Takahina." Akashi nói, vẻ mặt rõ ràng hạnh phúc.

Kuroko lúc này đang đông cứng lại trên ghế, ngạc nhiên vì những gì Akashi vừa nói.

"Nhìn cậu ta mặt mũi ra sao? Tôi chỉ biết tên này không bao giờ lộ mặt ra giới truyền thông" Midorima hỏi.

"Vận may của tôi cũng chỉ đến thế thôi. Đêm đó phòng tối, mà cả hai chúng tôi thống nhất không bật đèn lên khi làm"

"Thế thì làm sao cậu biết??"

"Cậu ấy để lại lời nhắn vào cuốn sách của tôi, thậm chí còn quên khăn tay có thêu chữ cái đầu tên lên đấy. Nhìn này" Akashi lôi quyển sách và chiếc khăn ra.

Chết cha.

Đêm đó lúc bỏ về nhà, Kuroko chỉ sung sướng quắn quéo lên khi phát hiện áo đang mặc là của Akashi, quên cả cái khăn vứt trên bàn. Bây giờ đầu cậu đang loạn cả lên. Chiếc khăn ấy đi theo cặp, bà cậu từng tự tay thêu tên cậu lên cả hai. Mất cái này Kuroko vẫn còn chiếc màu khác; nhưng nó mang một ý nghĩa quan trọng đối với cậu. Chiếc màu xanh giờ nằm trong tay Akashi, và không có cách nào lấy lại được. Nói thật và xin lại ư? Không đời nào.

"Hình như tớ thấy cái khăn như này ở đâu rồi thì phải," Kise nói, đặc biệt nhìn vào kí tự thêu kia "Nhưng không nhớ được là ở đâu"

"Ý cậu là, thứ này có thể không phải của cậu ấy?" Akashi nhướn mày.

"Có nhiều người tên bắt đầu là K và T mà" Aomine thêm vào.

"Thế giải thích về lời nhắn kia đi"

"Ừ thì..." Không ai trả lời ngay mà ấp úng một lúc. Nhân cơ hội đó, Kuroko đứng khỏi ghế và rón rén đi ra ngoài.
Cơ mà Aomine nhìn thấy rồi.

"Nè Tetsu, đi đâu đấy?"

"Ah, nhà vệ sinh" Cậu bối rối gãi gãi đầu.

"Hmm... Tóc đẹp đấy, tuy không khớp màu mắt cậu" Murasakibara chăm chú nhìn rồi nhận xét một câu.

"Ugh, tớ định thử chút thôi, nhuộm lại ngay ấy mà" Kuroko thầm cầu nguyện họ nói cho xong đi để cậu còn ra ngoài.

Một tiếng vỗ tay làm tất cả mọi người giật mình.

"Nhớ ra cái khăn đấy ở đâu rồi!" Kise reo lên.

Kise! Làm ơn đừng nói!

"Kurokocchi, cậu có cái y hệt thế đúng không??" Kise không biết điều mà nói toẹt ra.

"Eh? S-sao lại thế?" Chết tiệt, sao lại lắp bắp chứ.

"Phải rồi, K và T trong Kuroko Tetsuya!" Aomine cũng kêu lên.

"Hah! Cậu vui tính ghê Aomine-kun!" Kuroko gượng gạo cười.

"Thế cái gì đây?" Murasakibara móc ra cái khăn tay còn lại!

"Murasakibara-kun làm ơn đừng tự tiện lục cặp tớ nữa. Còn nữa, thế đâu có nghĩa tớ là Kai Takahina! Là Takahina-san đưa nó cho tớ đấy, tình cờ mà tên hai người có chữ cái đầu giống nhau thôi"  Kuroko cướp lại cái khăn tay và cáu kỉnh giải thích.

Bỗng một bàn tay từ đâu đặt lên vai cậu. "Akashi-kun?"

"Vậy cậu cũng truyện của Kai ư?? Tiểu thuyết cậu ấy viết thật hay mà, phải không?" Akashi hỏi, mặt sát rạt vào mặt cậu.

Sắp hôn mất!

"Y-yeah" Cậu bấp búng. Akashi thích Takahina đến thế sao?
"Nhìn người ấy thế nào? Cậu gặp rồi đúng không?"

"Ugh, nhìn cũng... sáng sủa? Tớ chịu, mới gặp có một lần thôi"  Cậu nói dối. Xin lỗi Akashi-kun. Giờ chưa phải là lúc.

"Cùng chờ sách mới ra đi? Lúc nào có tớ sẽ mua và cho cậu mượn luôn" Akashi mỉm cười. Cậu đỏ mặt lên.

Thật đáng buồn làm sao, Akashi thích cái danh tính Kai Takahina, chứ không phải mình.

Thực xin lỗi Akashi-kun, nhưng tớ không thể nói cho cậu biết bây giờ được rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net