Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 72: Song sinh

Bên ngoài thế giới kia có gì nhỉ?

Núi cao, sông dài.

Trăng sáng, hoa nở, bốn mùa luân phiên.

Hay một bầu trời rộng lớn,

Sao băng thoáng qua như bụi.

Chớp mắt một cái liền tan biến.

◇◇◇

Song Tử và Song Ân là một cặp sinh đôi giống hệt nhau.

Giống đến mức nếu không có giọng nói hay biểu cảm, thì cả gương soi cũng khó lòng phân biệt. Không phải kiểu "giống nhau tương đối" mà là kiểu "phản chiếu tuyệt đối", tựa như có một bàn tay vô hình nào đó đã nhào nặn họ từ cùng một khuôn mẫu, rồi bất chợt nổi hứng tách họ thành hai.

Hai đứa trẻ ra đời, chênh nhau đúng mười phút.

Mười phút tưởng chừng ngắn ngủi, nhưng chính mười phút đó, đã trở thành đường ranh chia đôi số phận. Một cái chớp mắt của thời gian, nhưng đủ để tạo nên hai thế giới khác nhau. Song Ân sinh ra vào khoảnh khắc cuối cùng của một ngày tầm thường. Song Tử chào đời ngay thời khắc đầu tiên của ngày siêu trăng.

00 giờ 00 phút 00 giây 00 tích tắc.

Siêu trăng - hai từ mà cả dân thường lẫn thợ săn dùng để mô tả một hiện tượng thiên văn vô hại. Mặt trăng lớn hơn bình thường, sáng hơn bình thường, nhưng không như huyết nguyệt, không báo hiệu tai ương, cũng không được ghi vào sách cấm. Chỉ là ánh sáng mạnh mẽ hơn thôi, họ nghĩ vậy.

Chẳng ai ngờ, chính đêm đó lại trở thành khởi điểm của một thứ gì đó không thể gọi tên.

Cùng một hình hài, cùng một dòng máu, cùng một mái nhà, nhưng ngay từ giây phút được sinh ra, số phận đã định cho họ đã đi về hai hướng ngược nhau.

- Làm sao đây...?

Người phụ nữ ôm chặt đứa trẻ mới sinh trong tay, những ngón tay run rẩy, đôi mắt gần như bị nỗi kinh hoàng bao phủ.

- Con bé là một Chimera.

Người ta thường nói, sinh đôi là sự trùng lặp kỳ diệu của số phận. Nhưng trong trường hợp của Song Ân và Song Tử, đó lại là sự phân tách tàn nhẫn nhất. Bởi vì càng lớn lên, khoảng cách giữa họ càng rõ rệt. Không phải bằng hình hài, không phải bằng nụ cười hay giọng nói, những thứ đó luôn giống nhau như gương soi, mà là sự hiện diện. Một người hiện hữu. Một người thì không. Song Ân đi học, có bạn bè, được nhắc tên trong những bài phát biểu ở trường, được cha mẹ dẫn đi chơi, được chụp ảnh kỷ niệm và đứng giữa tấm hình, nơi ánh đèn luôn sáng nhất. Song Tử thì sống như một chiếc bóng. Thay vì được ghi tên trên giấy khai sinh, cha mẹ làm giả cho cô giấy chứng tử. Cô không được ra ngoài, không có sự hiện diện hợp pháp. Mỗi lần cha mẹ dẫn Song Ân đi đâu đó, Song Tử phải ở nhà, đóng cửa phòng, khóa trái. Mỗi lần có người lạ đến, cô được dặn phải im lặng, phải tránh né, phải biến mất. Ngay cả tấm ảnh chụp chung đầu tiên của hai chị em cũng không bao giờ được treo lên. Có lần, Song Ân và Song Tử hỏi mẹ vì sao không treo ảnh đó. Mẹ im lặng rất lâu, rồi nhẹ nhàng vuốt tóc họ.

- Bởi vì... có một số thứ, không nên để ai khác nhìn thấy.

Lời nói ấy, hai người họ nhớ suốt cả tuổi thơ.

Chuyện này phải kể từ thời ông bà ngoại của Song Tử, những người mang trong mình thứ niềm tin méo mó, cũ kỹ, và cuồng tín. Họ là tín đồ của Nguyệt đạo Dị Sĩ hội. Một hội kín tồn tại từ rất lâu, nửa là truyền thuyết, nửa là sự thật, nhưng luôn đứng bên lề của lịch sử. Hội Dị Sĩ tin vào sức mạnh của mặt trăng, tin rằng ánh trăng không chỉ chiếu sáng đêm đen, mà còn có thể thanh tẩy linh hồn, tái tạo cơ thể và thay đổi số phận. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, họ thực hiện những nghi lễ quái gở để "gần gũi" hơn với nguyệt thuật, hy vọng được nguyệt thần ban phước.

Trong những nghi lễ ấy, nghi thức kì dị nhất chính là dành cho những người mẹ.

Theo tập tục cổ xưa của giáo hội, một phụ nữ khi mang thai, nếu muốn đứa trẻ sinh ra được ánh trăng công nhận thì suốt chín tháng mười ngày, họ phải ngâm mình trong máu đen của quái vật. Thứ máu đặc sánh, nồng nặc tà khí, thu thập từ những sinh vật mang dấu vết dị chủng. Không ai biết tập tục đó có nguồn gốc từ đâu, thậm chí trong tài liệu cổ của giáo hội cũng chỉ ghi lại rải rác những mảnh thông tin mơ hồ. Một nghi lễ không có căn cứ rõ ràng, cũng không có bằng chứng về sự thành công. Nhưng các tín đồ, những kẻ đã để lý trí bị trăng sáng nuốt chửng vẫn tiếp tục thực hiện, hết thế hệ này đến thế hệ khác.

Có người nói, đó là một kiểu thử thách niềm tin. Cũng có người nói, đó chỉ là sự ngu muội trá hình trong vỏ bọc của đức tin.

Bà ngoại của Song Tử cũng từng bước vào chiếc bồn chứa máu đen đặc quánh ấy, gồng mình chịu đựng nghi lễ khiến cả thể xác lẫn linh hồn đều trở nên dị dạng. Nhưng cuối cùng, con gái bà, mẹ của Song Tử chỉ là một thợ săn bình thường, không có dấu hiệu nào của nguyệt thuật.

Hội Dị Sĩ lúc ấy đã bắt đầu suy yếu. Khi Già Làng ra tay thanh trừng, máu thấm đẫm các ngã rẽ của giáo hội, những kẻ liên quan đến nguyệt thuật đều bị đưa lên giàn treo cổ. Những kẻ còn sót lại, hoặc bị giết, hoặc bị đày vào bóng tối, mang theo niềm tin gãy vụn. Mẹ của Song Tử là một trong số ít người may mắn sống sót, bởi bà đã trốn khỏi hội từ khi còn rất nhỏ. Đến tận khi mang thai cặp song sinh, bà vẫn nghĩ rằng quá khứ ấy sẽ không bao giờ chạm tới mình nữa. Bà đã nghĩ rằng gia đình mình sẽ được sống yên ổn như những gia đình bình thường khác.

Nhưng tà giáo, như cỏ dại mọc giữa đá, luôn có cách để sống sót.

Một sự thật không thể thay đổi, bố mẹ Song Tử và Song Ân chính là tàn dư của dị giáo.

Mầm mống dị tín đó không biến mất. Nó chỉ lùi sâu vào huyết quản, ẩn náu trong từng nhịp tim của dòng máu hậu duệ. Chờ đợi. Nhẫn nại. Cho đến đêm siêu trăng đầu tiên sau hàng chục năm, một vầng trăng khổng lồ, trắng toát, thuần khiết đến lạnh người. Trong khoảnh khắc đầu tiên của đêm ấy, một Chimera ra đời. Đứa trẻ không phải là thợ săn, cũng không phải là ma sói, mà là một thứ ở giữa. Một "mầm cây" kỳ quái được gieo bằng máu quái vật và tà đạo, được nuôi lớn bởi những lời thề cổ xưa và một niềm tin méo mó. Chỉ chờ đến khi ánh trăng khổng lồ chiếu xuống, tội lỗi vô hình bắt đầu đơm hoa. Song Tử là hệ quả, là sản phẩm cuối cùng của một giấc mộng quái đản mà luật lệ không bao giờ dung thứ.

Lại nói về Nguyệt đạo Dị Sĩ hội, dù đã bị Già Làng ra tay xóa sổ từ lâu, nhưng tàn dư của chúng, những tín đồ trung thành, những kẻ cố chấp tin rằng ánh trăng mới là chân lý, vẫn lẩn khuất ở khắp nơi. Bố mẹ Song Tử biết điều đó. Họ hiểu rõ thân phận con gái mình có ý nghĩa gì. Họ sợ hãi, cũng cảnh giác. Và bởi vậy, họ không cho Song Tử bước ra khỏi nhà dù chỉ nửa bước. Họ chỉ là những người làm cha làm mẹ, đã từng một lần chạy trốn khỏi tàn tích của một giáo phái điên rồ, từng tin rằng chỉ cần rời xa tất cả thì sẽ có thể bắt đầu lại. Nhưng rồi họ sinh ra một đứa trẻ mang dòng máu không thể xoá nhòa, vào đúng khoảnh khắc trăng khổng lồ chạm đỉnh. Họ không dám phản bội ánh sáng, cũng không thể từ bỏ bóng tối. Vậy nên họ bảo vệ Song Tử theo cách duy nhất họ biết, giấu cô đi khỏi những tín đồ cũ, khỏi sự chú ý, khỏi ánh nhìn của cả thế gian. Nếu cô bước ra ngoài, chỉ một tin đồn lạc hướng, một kẻ hoài nghi, cũng có thể khiến cô bị đưa đi, bị kết tội. Họ biết điều đó. Thế nên, họ bảo vệ cô bằng im lặng. Vì họ không biết làm cách nào khác để cô được sống như một người bình thường.

Nếu mọi chuyện cứ thuận lợi như vậy, có lẽ bi kịch đã không bao giờ xảy ra.

Vào một buổi chiều khi ánh sáng hoàng hôn nhuộm đỏ khung cửa, Song Ân xoay người lại, nhìn em gái mình đang áp mặt lên kính, thèm khát một thế giới chưa bao giờ được chạm tới. Và thế là, với một suy nghĩ nghịch ngợm của con nít, cô thì thầm.

- Hay là chúng ta đổi chỗ một hôm nhé.

Song Ân không chịu nổi cái cách đôi mắt của em gái luôn nhìn ra ngoài, chăm chú dõi theo một nơi không thuộc về mình. Cô ấy thương em, thương một nửa còn lại của chính mình bị thế giới này lãng quên. Thế nên, cô ấy đưa tay ra, đưa cho Song Tử cái tên mình vẫn dùng, đưa cho cô ấy ánh sáng ban ngày, những bước chân vô tư ngoài phố, những buổi đến lớp, những lần lén ăn vặt sau giờ tan học.

Lúc ấy, không ai nghĩ đến hậu quả. Không ai ngờ rằng trò chơi ấy sẽ không bao giờ kết thúc. Và càng không ai ngờ, chỉ một lần đổi chỗ là cả hai đã đi lạc khỏi số phận của chính mình.

Song Tử bắt đầu học cách trở thành chị gái. Bài học đầu tiên khi bước ra khỏi cửa là phải tạo ra một lớp vỏ.

Lúc đầu, mọi thứ đều lạ lẫm. Cô không biết nói chuyện như nào, không biết nên bước chân trái hay chân phải trước khi băng qua đường. Nhưng Song Tử học rất nhanh. Cô có năng khiếu đặc biệt trong việc tái hiện những điều mà mình chưa từng trải nghiệm qua. Có lẽ vì trước đó, cô đã có đủ thời gian để quan sát tất cả qua màn hình ti vi, nơi những con người luôn biết cách ăn nói, biết dừng lại đúng lúc, biết rơi nước mắt đẹp đẽ. Cô bắt chước họ, từng chút một. Cô học cách đi với dáng vẻ tự tin, học cách nhìn người khác mà không lảng tránh, học cách mở miệng khen một thứ cô không hề hiểu. Cô học cách cười, những nụ cười vô nghĩa.

Mỗi ngày, cô khoác lên một lớp mặt nạ mới. Mỗi lần tráo đổi, cô lại giống Song Ân hơn một chút. Chỉ có một điều cô chưa từng học được, làm thế nào để ngừng lại.

Một ngày nọ, Song Tử quen một người bạn.

Tên cậu ấy là Nhân Mã.

Đó là người đầu tiên và duy nhất mà cô có thể nhận là bạn.

Những người còn lại đều là bạn của Song Ân. Những nụ cười, những cái nắm tay, những lời thăm hỏi, tất cả đều hướng về cái tên ấy, cái mặt nạ ấy, cái vai diễn mà cô khoác lên mình để được bước ra ngoài. Nhưng với Nhân Mã, cô là Song Tử. Cô đã từng tin, tin một cách ngu ngốc và ngây thơ như bất kỳ đứa trẻ nào, rằng đó là tình bạn. Thứ tình bạn dịu dàng, dài lâu, trong sáng và ấm áp mà cô từng thấy trên màn hình ti vi, nơi tất cả đều có hồi kết đẹp.

Nhưng thật ra những câu chuyện như trên ti vi cũng chỉ là một vai diễn khác, còn thực tế không có ai viết sẵn kịch bản cho một tình bạn sẽ đi đến đâu.

Cho tới một ngày tưởng như chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một buổi chiều lặng lẽ như mọi buổi chiều khác, khi mặt trời rọi qua kẽ lá và mọi âm thanh đều dịu dàng. Nhân Mã vô tình thấy Song Tử ngồi bên một khóm hoa dại. Cô chỉ chạm nhẹ vào cánh hoa. Và ngay lập tức, như một cuộn phim chạy ngược, khóm hoa héo rũ, rồi bắt đầu lùi lại vòng đời của nó, từ bung nở, về chồi non, về nụ khép, cho đến khi chỉ còn là một chấm xanh run rẩy giữa đất đá, rồi một lần nữa nở rộ, về cái thời khắc rực rỡ nhất. Nhân Mã đứng sững, bước chân khựng lại như có ai đó níu cậu giữa không trung.

- Song Ân?

Chỉ hai từ thôi, nhưng đối với Song Tử, chúng nặng như một bản án.

Trong khoảnh khắc, cô như bị tạt nguyên một gáo nước lạnh vào giấc mộng mình đã cẩn thận dệt suốt thời gian qua. Cái vai diễn ấy, bộ mặt chị gái, nụ cười ấy, cả Nhân Mã cũng không thể phân biệt.

Vậy thì... còn ai?

Còn ai ngoài kia biết đến Song Tử?

Không phải là cái tên được chia sẻ, không phải là hình bóng thay thế, mà là cô, với tất cả những điều không hoàn hảo, với quyền được là một người bình thường, được tồn tại mà không phải đóng vai ai khác.

Cô nhìn Nhân Mã.

Và mỉm cười.

Một nụ cười dịu dàng như Song Ân.

Thấm đẫm sự tuyệt vọng.

- Ừ.

Chỉ một tiếng, như cánh cửa khép lại sau lưng.

- Em đã sử dụng nguyệt thuật sao? Nhân Mã hôm nay đã hỏi chị, chị đành phải nói dối đó là năng lực của mình.

Sau khi trời đã sập tối hoàn toàn, ánh đèn ngủ trong phòng chỉ còn phảng phất ánh sáng mờ mờ ấm ấm. Song Ân ngồi bên mép giường, để cho hình bóng của mình phản chiếu trong gương, rồi cũng chợt nhận ra gương mặt người em gái giống cô đến mức kì lạ.

Song Tử không trả lời ngay. Cô chỉ cúi đầu, hai tay đan vào nhau, đầu ngón tay lạnh đến mức đau rát.

– Em xin lỗi.

Đó là tất cả những gì cô có thể nói. Cô đã nói dối. Vì sự xúc động mơ hồ và tủi thân, vì mong muốn được nhìn thấy một ánh mắt, được nghe một tên gọi không dành cho chị gái mình.

Chỉ là cô chưa từng tưởng tượng ra, lời nói dối ấy sau đó đã trượt khỏi vòng kiểm soát, lớn lên như một con quái vật. Cô không hề hay biết một điều rất quan trọng. Hôm đó, tại căn hầm bỏ hoang mà họ chọn làm "căn cứ bí mật", nơi họ cất giấu những hộp bánh quy, những bản đồ tưởng tượng và những mẩu chuyện riêng tư của tuổi thơ, thực ra chưa từng là nơi an toàn, chưa từng là không gian chỉ thuộc về họ. Khi cô chạm tay vào đóa hoa, khiến nó một lần nữa nở rộ, nguyệt thuật kích hoạt, dù chỉ một giây ngắn ngủi. Không chỉ Nhân Mã thấy, mà trong góc tối ẩm mốc phía sau đống thùng gỗ mục nát, nơi mà họ chưa bao giờ nghĩ đến việc nhìn kỹ, có kẻ khác cũng đã chứng kiến.

Ánh mắt ấy không phải là ánh mắt trẻ con. Nó lạnh, sâu, và đầy thành kính méo mó.

Cuồng tín.

Dị đoan.

Tàn dư của dị giáo.

Những kẻ vì kém cỏi và hèn nhát nên mới may mắn thoát khỏi phán quyết của ngôi làng.

***

Một ngày nọ, Nhân Mã đột ngột biến mất khỏi thành phố không một lời từ biệt. Một khoảng trống lặng lẽ mở ra trong lòng Song Tử, nhưng cô không tìm kiếm cậu, đồng nghĩa với việc chấp nhận mình bị bỏ lại.

Ba tuần sau đó, Song Ân mãi không về nhà.

Cơn gió đầu đông rít qua khe cửa, lạnh đến mức như thể thế giới đang cố thở ra những lời cảnh báo cuối cùng trước khi mọi thứ kết thúc. Bố và mẹ lo lắng đến độ mất hết cả sự điềm tĩnh vốn có. Họ chạy đi tìm con gái suốt nhiều tiếng đồng hồ, để lại ngôi nhà trống vắng chỉ còn Song Tử với một lời dặn đừng đi đâu cả.

Đáng lẽ cô nên làm vậy, tiếp tục sống trong lớp vỏ bọc ấy, tiếp tục là một người không tồn tại.

Nhưng trái tim thì không biết nghe lời. Cô rời khỏi nhà, bước đi trong bóng đêm lạnh lẽo của mùa đông, để mặc lời dặn ở lại sau lưng. Cô không biết vì sao mình lại đi về hướng đó. Một linh cảm, một sợi dây vô hình kéo cô đến. Và thế là đôi chân cứ thế dẫn cô đi, dẫn đến nơi từng là căn cứ bí mật.

Bầu trời phủ đầy mây xám, ánh trăng lọt qua những kẽ hở lẻ loi, rọi xuống mặt đất một thứ ánh sáng xanh tái. Trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng người trầm thấp.

- Đứa trẻ này không có phản ứng với đá ánh trăng, rõ ràng là không có chúc phúc của nguyệt thần. Hôm đó mày nhìn nhầm rồi.

Một giọng khác, hơi bối rối.

- Chẳng lẽ lại vậy...? Giờ sao?

- Thả nó đi chứ sao, dù sao cũng không thấy mặt chúng ta, không cần chuốc phiền phức.

Song Tử đứng chết lặng phía sau cánh cửa gỗ nứt nẻ. Cô không nhìn thấy họ, nhưng cô biết rằng người họ đang nói tới là chị cô, Song Ân.

Song Tử loạng choạng lùi lại, từng bước từng bước như đang trượt trên lớp sương mỏng phủ kín mặt đất. Cô không còn nghe rõ tiếng gió rít, tiếng thì thầm kia cũng mờ dần trong tiếng đập dữ dội của trái tim.

Bịch.

Lưng cô chạm phải một thứ gì đó. Một khối thịt sống, lạnh lẽo và không hề dao động. Cô ngẩng đầu lên. Một bóng người cao lớn phủ kín tầm nhìn, như bóng tối của chính đêm đông trườn tới, vặn vẹo. Cô chỉ kịp hé miệng.

- A!!

Cánh tay gã đàn ông vươn ra, nắm chặt cổ tay cô như nắm lấy một con búp bê sứ. Trước khi cô kịp phản ứng, cơ thể nhẹ bẫng rồi bị ném mạnh xuống đất. Tiếng rắc khe khẽ vang lên ở cổ tay phải. Song Tử rít lên vì đau, gập người lại, nhưng không thể nuốt được tiếng nấc nghẹn trong cổ họng. Cô cảm thấy hơi thở của mình như đang bị gió hút đi từng chút một.

- Nhìn xem này, còn một đứa nữa, là song sinh.

Song Tử run lên. Bí mật không được phép lộ ra, đã lộ rồi. Và còn lộ ra với những kẻ không bao giờ nên biết.

- Đừng có động vào em ấy!

Song Ân vùng dậy lao tới mà không kịp suy nghĩ, không kịp sợ hãi. Móng tay nhỏ bé ghì chặt lấy mái tóc bết mồ hôi của gã đàn ông kia. Cô nghĩ chỉ cần níu đủ mạnh, thì cơn ác mộng này sẽ tan biến. Nhưng phản ứng của gã nhanh hơn. Một cú tát giáng xuống mặt cô gái nhỏ, âm thanh khô khốc vang lên, khiến Song Tử chết lặng trong khoảnh khắc. Một chiếc răng nhỏ bật ra khỏi hàm, rơi xuống nền đất lạnh. Song Ân không khóc. Cô bé loạng choạng, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, máu rỉ ở khóe môi nhưng vẫn đứng dậy chạy tới. Hai cánh tay gầy guộc ôm chặt lấy Song Tử đang run lên từng hồi.

Không khí trong căn hầm ẩm thấp đặc quánh lại bởi máu, mùi mồ hôi, và nỗi sợ. Ba người đàn ông, ba cái bóng vặn vẹo của tín ngưỡng đã mục ruỗng, đứng đó như những vết loang lem lũa của thứ gì từng là con người, nhưng giờ đã hóa dị dạng.

- Sao rồi?

Một tên lên tiếng, giọng hắn khàn.

- Đúng là con bé đó.

- Tách chúng ra.

Không hề chần chừ, gã tiến lại túm lấy mái tóc rối bù của Song Ân. Một cú giật mạnh khiến cơ thể nhỏ xíu của cô bé bị lôi bật ngửa. Song Ân cố bấu lấy chân hắn, cố níu kéo nhưng vô ích. Gã đạp mạnh vào người cô bé, một cú đá như đang giẫm lên bao cát, không chút nhân tính.

- Chị ơi! - Song Tử hét lên, nhưng ngay lập tức bị kẹp chặt bởi hai tên còn lại.

Cô vùng vẫy, gào khóc, móng tay cào xước lên tay chúng, nhưng chỉ càng khiến chúng ghì mạnh hơn. Một tên trong đó rút ra một chiếc bút lông dài, chấm vào một lọ chất lỏng đen sẫm. Hắn bắt đầu vẽ lên cổ cô những đường hoa văn rối rắm, mềm mại của một thứ nghi thức dị giáo.

Không phải mực. Song Tử ngửi thấy mùi tanh tưởi lẫn mùi thối rữa thoảng qua trong không khí.

Máu. Máu đen của ma sói.

- Đừng lo, cô bé. - Tên đang vẽ thì thầm, giọng nói dịu dàng giả tạo như một lời ru bệnh hoạn. - Cô sắp được trở về với cội nguồn linh thiêng nhất của chúng ta. Đám thợ săn ngu ngốc kia không bao giờ hiểu được sự vĩ đại của Người.

- Không muốn! Thả tôi ra! THẢ TÔI RA!!

Song Tử gào đến khản giọng, nhưng tiếng la của cô chẳng khác nào một hạt mưa trong cơn bão, bị nhấn chìm bởi tiếng cười to, rạn nứt và khô khốc của những gã đàn ông. Tên giữ bút cau mày. Hắn liếc về phía Song Ân, bằng ánh mắt mất đi sự kiên nhẫn. Cô bé vẫn đang nằm co lại trên nền đất, máu chảy từ khóe miệng, mắt nhắm nghiền, tay vẫn vươn về phía em gái mình. Không nói không rằng, hắn nhặt lên một chai rượu rỗng nằm lăn lóc bên cạnh. Bằng một chuyển động dứt khoát và lạnh lùng, hắn vung tay, đập mạnh chai thủy tinh xuống đầu Song Ân, sau đó lườm Song Tử sắc lẹm.

- CÂM MỒM NGAY, NẾU KHÔNG TAO GIẾT NÓ!

Âm thanh thủy tinh vỡ nát như cắt đôi nhịp thở của hai đứa trẻ. Song Tử bị dọa cho im bặt, không dám khóc to, nhưng nước mắt thì trào ra không dứt.

"Sợ quá!"

"Bố mẹ ơi, cứu con với."

"Nhân Mã!"

"Cứu tớ!"

Không một ai xuất hiện, không một ai đáp lại cô.

Song Ân không rõ mình đang tỉnh hay mơ. Cơn đau nơi thái dương vẫn còn đó, âm ỉ. Trên nền đất, cô cảm nhận cơ thể mình dần trở nên nặng nề, như bị chìm trong một vùng bùn lầy vô hình. Nhưng ngay lúc đó, cô nghe thấy tiếng Song Tử.

Tiếng gào khóc, tiếng vùng vẫy, tiếng cầu cứu tuyệt vọng.

Nỗi sợ hãi của em gái dội thẳng vào trái tim Song Ân. Cô cảm nhận được nỗi đau ấy, sự hoảng loạn ấy, như thể chính mình cũng đang trải qua. Có phải... vì họ là song sinh?

Cô gắng mở mắt. Trong màn sương mờ của ý thức, ba cái bóng vặn vẹo đứng bao quanh Song Tử. Đó không phải là người, không thể là người, là quái vật đội lốt, là tiếng vọng sống lại từ cơn ác mộng cổ xưa. Cô lết từng chút, từng chút về phía em gái, cơ thể nhỏ bé dính đầy máu, đất và vô cùng đau đớn. Mỗi lần di chuyển là một lần cơ thể như rách toạc, nhưng cô không dừng lại dù chỉ là một chút, dù chỉ là để thở. Đồng thời, trong đầu cô vang vọng những lời cầu nguyện, cầu nguyện với Hỏa Thần, tới tất cả những vị thần mà cô từng biết tới, cầu nguyện bằng toàn bộ nỗi tuyệt vọng còn sót lại.

Nhưng không điều gì xảy ra.

Chỉ có bóng tối, và tiếng cười của những kẻ bệnh hoạn vẫn đang tiếp tục nghi lễ khốn khiếp của chúng.

Cho đến khi một tia sáng lạnh lẽo nhẹ nhàng rọi xuống qua khe nứt trần của căn hầm mục nát, chạm vào làn da bầm tím của Song Ân.

Và giờ đây, trong khoảnh khắc cùng cực của tuyệt vọng, khi tất cả những vị thần khác đều ngoảnh mặt đi, cô thì thầm một lời cầu nguyện cuối cùng.

Một khắc sau đó, ánh trăng tuôn trào từ lòng bàn tay Song Ân như dòng thủy triều dữ dội. Khi dòng sáng ấy chạm vào vòng kết giới do ba kẻ cuồng tín tạo nên, hai nguồn nguyệt lực khác biệt lập tức va chạm. Trường năng lượng biến dạng, vặn xoắn như một tấm gương bị bẻ cong, rồi trong tích tắc vỡ tung. Âm thanh vụ nổ không to, nhưng dư chấn thì dữ dội. Làn sóng vô hình xô ngược mọi thứ ra khỏi vòng chú chưa kịp hoàn tất. Song Tử bị hất ngược vào một đống thùng gỗ cũ, ba dị sĩ thì ngã sõng soài, cơ thể văng ra như những con búp bê rách.

Nguyệt thuật bị ngắt quãng, chú tự dang dở tan biến vào không khí như bụi khói sau một cơn lốc.

Và vào chính khoảnh khắc đó, cơ thể ba người đàn ông, ở tâm của vòng chú tự, bị xé nát thành trăm mảnh.

Khi Song Tử mở mắt, đầu còn quay cuồng. Cô không thấy bóng dáng đám đàn ông đâu nữa. Cô không biết chúng có thể sống sót và bỏ trốn được không. Nhưng điều đó không còn quan trọng. Bởi một khi nguyệt thuật thất bại, Tiên Tri chắc chắn sẽ phát hiện ra, và dù bọn chúng có chạy tới chân trời góc bể nào đi nữa, Già Làng cũng sẽ tìm được.

Song Tử tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc. Cô đã nghĩ rằng mình và chị gái có thể rời khỏi nơi này, chỉ cần dìu nhau bước khỏi cánh cửa ấy. Nhưng rồi, khi cô quay sang nhìn Song Ân, cả thế giới của cô lại lần nữa sụp đổ.

- Chị...

Giọng nói bật ra không giống âm thanh lắm. Nó mỏng manh, run rẩy và lạc lõng.

Cô không biết, hoặc không dám chắc bản thân đang nhìn thấy gì.

Chẳng khác nào một con búp bê rạn nứt vì va chạm, trên làn da Song Ân bắt đầu xuất hiện những đường vỡ như mạng nhện. Từ trong những khe nứt ấy, những dây leo đen sẫm bắt đầu trồi lên như có sự sống, háo hức đón lấy ánh trăng. Chúng uốn éo vươn mình ra khỏi cơ thể cô, như một đóa hoa nở lạc thời điểm, nở ngay trong bi kịch. Chúng lan ra từ lồng ngực Song Ân, rồi quấn quanh tay chân, dần dần lan lên khuôn mặt. Những đường nét con người cứ vậy bị bóp méo, che lấp, rồi tan biến trong lớp hoa nở dị dạng từ thân thể.

- A, đúng là... cho dù là sinh đôi, chị vẫn không làm được...

Ngũ quan trên khuôn mặt bị kéo dãn, như có một yêu ma nào đó đang chà nát bức chân dung cũ để vẽ lên đó một dị bản.

Song Tử dường như chết đứng. Một nửa linh hồn bị ánh trăng lột ra mà phơi giữa đêm đông. Đó là sự ô nhiễm. Cái giá phải trả khi nguyệt thuật thất bại. Bởi vậy trong thế giới của thợ săn, không mấy ai dám đụng đến nguyệt thuật, không ai dám cất tiếng gọi mặt trăng nếu chưa chuẩn bị tinh thần bị nuốt trọn.

- Song Tử giỏi thật đấy, có thể dễ dàng sử dụng thứ này.

Câu nói bật ra từ một khuôn miệng đang nứt nẻ, rách toạc vì sức căng từ bên trong. Giọng nói chao đảo như bóng cây lay trong gió, chua chát và nhẹ bẫng đến đáng thương. Cô bé nhìn xuống đôi tay đang mọc rễ, dây leo cuộn quanh từng đốt ngón. Làn da từng mịn màng giờ như mặt đất khô nẻ giữa mùa hạn.

- Chị luôn tò mò... vì sao cha mẹ lại cấm em sử dụng thứ này.

Đôi mắt gần như không còn hình người nhìn Song Tử, không oán trách.

- Thì ra... là vì đây thật sự là một lời nguyền.

Và rồi, Song Ân, bằng tất cả sự cố gắng cuối cùng của phần người còn sót lại trong mình, đưa bàn tay vỡ vụn ra, nắm lấy tay em gái mình.

Chạm vào nhau.

Sự sống.

Và sự lụi tàn.

Lần đầu tiên kể từ khi được sinh ra, hai người trông không hề giống nhau.

Nguyệt thuật đúng là có thể che giấu sự thật, lừa dối mắt người. Nhưng nguyệt thuật không thể giấu đi chính nó. Lúc này đây, Tiên Tri hẳn đã biết rồi. Và một khi Tiên Tri biết, thì Già Làng cũng sẽ biết.

- Già Làng... sẽ trừng phạt chị.

Song Ân dừng lại một chút, chắt chiu từng giây cuối cùng mà thời gian nán lại vì cô. Cô nở một nụ cười dịu dàng không hợp với gương mặt non nớt ấy. Nụ cười như thể cô đã sống lâu hơn những năm tháng mà mình thực sự có.

- Đừng khóc. Con người ai rồi cũng sẽ chết. Chị chỉ là chết sớm hơn một chút thôi.

Giọng nói nhẹ tựa lông vũ, nhưng lại rơi nặng trong lòng Song Tử.

- Là tại em... - Cô lắc đầu nguầy nguậy, câu từ nghẹn lại nơi cổ họng.

- Nếu như em nghe lời bố mẹ, nếu như em không bước ra ngoài, nếu như em không nói dối... người đáng lẽ phải chết...

- Không đâu, Song Tử.

Song Ân cắt lời em gái, không để cô tiếp tục tự đổ lỗi thêm nữa. Năm ngón tay run rẩy nhưng vẫn nhẹ nhàng vuốt mái tóc rối bời vì nước mắt và hoảng loạn kia.

- Người đầu tiên yêu cầu đổi chỗ là chị. Người ngạo mạn sử dụng nguyệt thuật rồi thất bại cũng là chị. Chị đã nghĩ mình có thể làm được, vì chị là người bước ra ngoài trước, là người được ánh trăng nhìn thấy đầu tiên.

Cô mỉm cười, chạm nhẹ vào lồng ngực Song Tử bằng bàn tay đầy những vết nứt như gốm sứ sắp vỡ vụn.

- Chúng ta là sinh đôi, vậy nên, dù có thế nào... chị vẫn sẽ ở đây. Trong em.

- Không...Chị ơi...Em không muốn đâu...Đừng bỏ em mà...

- Đi đi, Song Tử. Hãy ngắm nhìn thế giới một lần nữa, lần này là bằng đôi mắt thật sự của em. Những dị sĩ kia không biết còn bao nhiêu kẻ, nhưng đừng sợ. Chimera mà chúng muốn tìm... hôm nay đã chết.

Cô siết nhẹ tay em gái, hơi ấm cuối cùng len vào da thịt Song Tử như một dấu ấn vĩnh hằng.

- Em đã nói dối. Vậy thì hãy biến lời nói dối đó... thành sự thật. Hãy nhớ, không bao giờ được phép dùng nguyệt thuật nữa.

Song Ân dặn dò chậm rãi, giống như đang khắc từng chữ. Cô muốn em gái mình nhớ kĩ, đó không phải là lời khuyên, cũng không phải là van xin. Đó là một di ngôn, một lệnh cấm.

- Hãy nhớ, trong cuộc sống sau này của em có quá khứ của chị. Em không được từ bỏ nó. Vậy nên, đừng sử dụng nguyệt thuật nữa, cho đến khi em tìm được một lời nguyền lớn hơn nó.

Song Tử mở to mắt, không hiểu. Trong lòng cô là một rừng âm thanh hỗn loạn, vang lên như tiếng gọi từ vực sâu.

Lời nguyền... lớn hơn nguyệt thuật? Là thứ gì?

Song Ân mỉm cười, nụ cười cuối cùng.

- Đó là... tình yêu.

- Tình yêu? - Song Tử ngẩng đầu, giọng cô run rẩy, vừa như hỏi, vừa như không tin.

- Phải. Thứ lời nguyền mạnh mẽ nhất trong tất cả. - Song Ân trả lời, thanh âm của cô vang lên trong bóng tối nghe chẳng khác nào một điệu hát ru sắp tắt. - Vậy nên, em không được dùng nguyệt thuật. Trừ khi em yêu một ai đó. Yêu đến mức sẵn sàng chấp nhận cả cái giá phải trả. Hứa với chị.

Song Tử cúi đầu. Cô không trả lời. Không phải vì cô không muốn hứa, mà vì cô sợ mình không thể giữ nổi. Sợ rằng sau cùng, vì một phút yếu lòng nào đó, cô lại quên mất lời dặn này, và lại đánh mất một điều quan trọng hơn của bản thân.

- Hứa với chị đi, Song Tử. Em làm được không?

Giọng Song Ân chỉ còn sự tha thiết, chính cô cũng không biết mình còn có thể nói thêm bao nhiêu lời nữa. Và cuối cùng, khi Song Tử gật đầu, cô mỉm cười. Cô kéo Song Tử đứng dậy. Thân thể cô, giờ đây chẳng còn giống con người nữa, dị dạng, nứt vỡ, dây leo từ bên trong đang bò ra ngoài như một khu rừng chết chóc. Nhưng đôi tay ôm lấy Song Tử vẫn ấm, vẫn dịu dàng. Sự ô nhiễm chỉ khiến cô trở nên xấu xí, không khiến cô biến mất.

Họ bước đi, cùng nhau, trên con đường chung cuối cùng của mình, rời khỏi căn hầm, nơi từng là căn cứ bí mật, giờ đã trở thành nơi lưu dấu một bi kịch.

Khi chỉ còn cách cầu thang cũ vài bước chân, Song Ân dừng lại.

- Đi đi và sống tiếp. Rời khỏi thành phố này, hãy cứ chạy trốn. Và chỉ quay lại... khi em đã đủ mạnh để hóa giải lời nguyền đó.

Trước khi rời đi, Song Tử lao tới, ôm chặt lấy Song Ân. Cô không nói gì cả, không có một lời từ biệt, không có một lời hứa hẹn sẽ quay lại. Cô chỉ ôm, thật chặt, để khắc sâu hình dáng này, hơi ấm này, hơi thở mong manh này vào từng mạch máu của mình.

Cơ thể Song Ân đã biến dạng đến mức không thể gọi là người, nhưng Song Tử không sợ. Cô chỉ thấy lạnh, lạnh đến tận xương tủy. Bởi vì lần này cô cảm nhận được rất rõ, cái ôm này là cái ôm cuối cùng.

Song Ân siết nhẹ tay lại. Dù thân thể đã chẳng còn lành lặn, nhưng vòng tay ấy vẫn ấm áp như ngày nào. Cô không nói lời an ủi, cũng không khuyên can, chỉ vỗ nhẹ lưng Song Tử một cái, rồi một cái nữa.

Và như vậy...là đủ.

Sau cùng, Song Tử buông tay, lùi một bước, và chạy.

Bỏ lại sau lưng một nửa của mình.

Và thế là, trò chơi của họ cuối cùng đã khép lại.

Song Ân bị tuyên án trước toàn bộ thợ săn. Người ta nói cô bé ấy đã vi phạm luật, rằng cô đáng bị trừng phạt. Trong khi họ chẳng biết cô là ai.

Và thật ra, họ cũng chẳng muốn biết.

Một cái tên, một đứa trẻ, một lỗi lầm, tất cả chỉ là phần thừa trong một thế giới luôn đầy rẫy những điều cần lãng quên. Họ sống tiếp như thể bi kịch chưa từng tồn tại, và nỗi đau kia chỉ là một vệt khói trắng mờ nhòe giữa bầu trời mùa đông.

Bởi vì, dù sao thì cũng không liên quan đến họ.

Già Làng không mở phiên tòa, vậy nên đương nhiên cũng không có biện hộ. Mọi thứ chỉ là một thủ tục. Một lời khẳng định cuối cùng để hợp pháp hóa một cái chết mà ai cũng biết chắc chắn sẽ đến.

Treo cổ, phương thức hành quyết của ngôi làng sẽ không diễn ra công khai. Và vì thế, tội nhân của ngôi làng luôn chết trong cô độc.

Ngay cả khi người đó chỉ là một đứa trẻ.

***

Tuyết rơi.

Từng bông nhẹ tênh như ký ức, tan biến trước khi kịp chạm vào lòng bàn tay. Song Tử ngồi đó thật lâu, mắt dõi theo những chuyển động mơ hồ của bầu trời xám ngoét. Cô nghĩ về một thế giới khác, một thế giới nơi cô không phải mang gương mặt của người đã chết.

Cô vẫn còn sống.

Đó là điều đáng ra nên khiến cô cảm thấy biết ơn.

Mẹ nói, Song Tử nên rời khỏi thành phố.

Không phải vì mẹ không cần cô, mà bởi vì Song Ân đã chết. Chimera duy nhất cũng vì thế mà được tuyên bố là đã không còn. Đám dị giáo sẽ tin như vậy một thời gian. Nhưng rồi chúng sẽ lại nghi ngờ, rồi sẽ lật tung mọi thứ, rồi sẽ tìm cho bằng được đức tin của mình. Ở lại bên gia đình lúc này, với Song Tử, là nguy hiểm nhất.

- Hơn nữa, đây là cơ hội của con, Song Tử, để được thật sự tự do.

Mẹ nói, khi từng sợi tóc mềm của cô rơi qua kẽ tay bà, chảy trên chiếc lược sứ.

- Mẹ không giận con sao? Vì con mà...

- Không đâu. - Mẹ òa khóc, ôm chặt lấy cô. - Dù là Song Ân hay Song Tử, đều là con gái mẹ. Mẹ chưa từng có ý định bỏ rơi bất kỳ ai. Nhưng có lẽ, mẹ đã luôn khiến con cảm thấy cô độc.

Cô độc.

Hai chữ ấy, như ai đó khẽ chạm vào vết thương chưa khô vảy. Lớp da mới chưa kịp lành, chỉ cần một lời, cũng đủ bật máu.

Song Tử không trả lời. Bởi vì mẹ nói đúng.

Cô rất cô độc.

- Song Tử, hãy sống với cái tên thực sự mẹ đặt cho con.

Giọng mẹ xen với tiếng nức nở.

- Đừng bao giờ quay lại nơi này nữa. Đây vẫn mãi là nhà con, nhưng từ giờ, nó sẽ chỉ còn là một ký ức.

- Vậy còn con...

- Gia đình chúng ta phải hoàn toàn chia cắt. Chỉ có vậy, con mới có thể sống.

Rốt cuộc, dù nhận được bao nhiêu yêu thương, Song Tử vẫn không thoát khỏi sự cô độc.

Nó bám lấy cô như cái bóng mùa đông, kéo dài vô tận trên nền tuyết trắng, dù trời có trong đến đâu, dù ánh mặt trời có rọi xuống đến mức nào. Ngay cả khi mẹ ôm cô vào lòng, ngay cả khi những ngón tay bà siết chặt lấy cô, muốn giữ lại một điều gì đó trước khi quá muộn, cô vẫn thấy xung quanh mình trống trải.

Một tháng sau, Song Tử nhận được thư của Nhân Mã.

Lá thư không đề tên người gửi. Nhưng ở cuối thư có một hình vẽ rất nhỏ, một ký hiệu giản đơn, từng là bí mật giữa ba người, được tạo ra vào một ngày nắng đẹp nào đó mà giờ cô chẳng còn nhớ rõ.

Lá thư chỉ vỏn vẹn vài dòng.

Nhân Mã nói về chuyện của Song Ân. Cậu nói mình đang ở thị trấn Vân Tinh, một nơi ảm đạm và xa xôi, nhưng bốn gia tộc lớn đều trú ngụ ở đó, khiến nó trở thành vùng đất có phần bình yên hơn. Lũ cướp hay đám phản loạn đều không thể thoải mái tự tung tự tác.

Nhưng trong thư, không có lấy một dòng nào nói lý do cậu rời đi.

Song Tử gấp lá thư lại. Cô đứng dậy, đi tới cửa sổ, đẩy nhẹ khung gỗ. Một cơn gió lạnh tràn vào phòng, mang theo vài bông tuyết mỏng.

Ngoài kia, thế giới chuyển sang một màu đơn sắc.

◇◇◇

Thế giới bên ngoài có vô vàn điều thú vị.

Nhưng một khi đã đặt chân ra ngoài ấy.

Dù có quay trở lại cánh cửa phía sau kia.

Cảnh và người...

Cũng không còn như trước.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net