Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 10. Khi cái chết là một trò may rủi


"Thử vận may?" Bạch Dương chống một tay bên hông, khẽ nhíu mày.

"Ừ. Ít nhất thì cũng phải có một người đứng ra mở cửa trước chứ, phải không?" Song Tử chắp nhẹ hai tay vào với nhau, rồi hơi nghiêng đầu, đôi mắt màu tím than của của cô khẽ híp lại. "Nếu không có tự nguyện, tao sẽ là người chọn ra kẻ đó. Được chứ?"

"Tuỳ mày. Miễn đừng chọn tao là được." Bảo Bình vừa nói, vừa giơ hai tay lên như thể đang đầu hàng.

"Vậy thì...Cự Giải." Song Tử nhìn sang cậu bạn thấp bé nhất nhóm. "Cậu mở cửa cho bọn tớ nhé?"

"H...Hả? Tớ...tớ sao...?"

"Khoan đã nào, Song Tử..."

Bảo Bình không thể chịu được sự bất bình này mà lập tức phản đối, đôi mắt màu nâu của cô tối lại như vừa bị một lớp sương mù phủ lấy. Nhưng cô còn chẳng kịp nói gi thêm, một người khác đã chen vào.

"Song Tử. Để tớ, tớ sẽ là người mở cửa."

Cô bạn cùng nhóm với cô bước lên một bước. Song Tử có chút bất ngờ, nhưng sau đó liền mỉm cười khẽ.

"Cậu chắc chứ?"

"Ừ. Tớ đã sẵn sàng rồi."

Giọng cô nhỏ đến mức gần như tan vào trong không khí. Cô gái tiến đến chỗ cửa, nuốt khan, bàn tay run run đặt lên tay nắm cửa kim loại lạnh ngắt.

"...Tớ mở đây."

Cạch.

Cánh cửa bật mở.

Phía sau nó là một hành lang tối hun hút kéo dài về phía trước. Không có bẫy, cũng chẳng có tiếng động, nó chỉ đơn thuần là một lối đi bình thường.

"Là cửa đúng!" Bạch Dương hét lên một tiếng đầy vui sướng. "Chúng ta thoát rồi!"

Cô gái đứng trước cửa quay lại, đôi mắt sáng lên vì nhẹ nhõm.

"Tớ...tớ làm được rồi..."

Phập.

Một thứ âm thanh rất nhỏ vang lên, khiến cô gái lập tức khựng lại.

Cô chậm rãi cúi xuống.

Từ lòng bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa, hàng chục cây kim thép mảnh đã đâm xuyên qua da thịt. Những đầu kim nhỏ xíu găm sâu vào lòng bàn tay cô.

"Cái quái gì..." Sư Tử thốt lên.

Cô gái còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì cơ thể đã run lên dữ dội. Những cây kim bắt đầu rút ra. Và hàng trăm cây đinh khác cắm thẳng vào cánh tay, cổ và ngực cô, chẳng khác nào một cơn mưa tầm tã đang trút xuống.

"Á Á Á Á!!"

Tiếng hét của cô như xé toạc cả căn phòng.

Cô gái co giật dữ dội hơn nữa, những ngón tay cào lên sàn nhà, để lại những vết máu mảnh. Sau vài giây quằn quại, cô gái cuối cùng đã tắt thở, đôi mắt mở trừng trừng đây kinh hãi.

Xử Nữ chậm rãi tiến lại gần xác chết đang nằm bất động dưới sàn nhà lạnh cóng. Khuôn mặt cậu thoáng vẻ ngỡ ngàng.

"Là Tetrodoxin*..." Cậu lẩm bẩm. "Tất cả những cây kim thép mảnh này đều được tẩm độc..."

Căn phòng gần như chìm trong sự im lặng tuyệt đối. Mùi màu lan ra rất nhanh, không phải kiểu mùi tanh nồng như trong phim. Nó nặng và đặc quánh, như thứ gì đó ẩm mốc trộn với kim loại gỉ, bám chặt vào cổ họng.

Những cây kim vẫn còn cắm lút vào da thịt. Một vài cây đã gãy, chỉ còn phần thân ngắn ngủn lộ ra ngoài. Máu chảy ra từ những vết thương li ti, tụ lại thành những vệt đỏ sẫm loang trên nền sàn trắng.

Ánh mắt Sư Tử vô thức rơi xuống thi thể đang nằm chắn ngay trước cửa. Cổ họng nó nóng rát, nước bọt đắng nghét cũng trào lên. Nhưng nó nhanh chóng nuốt lại cơn buồn nôn xuống, dù dạ dày nó lại đang cuộn lên lần nữa.

Song Tử nhìn nó, rồi quan sát thời gian đến ngược đang ở những giây cuối cùng.

00:05.

00:04.

00:03.

00:02.

00:01.

00:00.

Tít! Tít! Tít!

Thời gian thảo luận đã kết thúc.

Xin chúc mừng những nhóm đã tìm được cánh cửa chính xác.

Tuy nhiên, người mở cửa sẽ phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn mà nhóm đưa ra.

Song Tử lúc này lại quay ra nhìn Ma Kết, cô thấy cậu đang nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay trắng hồng của mình.

"Ổn chứ?"

"Ừ." Ma Kết đáp gọn lỏn. "Có lẽ như mỗi vòng chơi đều bắt buộc có một người phải chết đi."

"Vậy còn những người chơi?"

"Họ chết vì làm sai luật. Cô bạn kia có lẽ chỉ chết một cách gián tiếp vì nó thôi."

"Ra vậy." Song Tử đáp, đôi mắt tím than khẽ cong lên. "Trò chơi này được đầu tư nhiều hơn tôi nghĩ đấy."

"Song Tử."

"Hửm?"

"Lẽ nào cậu biết trước rồi?"

"Biết gì cơ?"

Cô hỏi lại cậu, nhưng qua tai Ma Kết, nó rõ ràng là một lời thách thức từ Quỷ dữ, và nó đang thách cậu hãy lặp lại câu hỏi vừa nãy xem.

"Không có gì."

Ma Kết quay đi, Song Tử không nói gì, chỉ tiếp tục mỉm cười. Một nụ cười hoàn hảo đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.

***

Song Tử sinh ra trong một gia đình giàu có đến mức đôi khi tiền bạc chẳng còn ý nghĩa gì đối với nó.

Nhưng rồi trong một đêm mưa lớn, một sự kiện chấn động đã xảy ra.

Một người họ hàng của nó đã bị đám cướp giết chết.

Tiếng người hầu chạy qua chạy lại, tiếng cảnh sát nói chuyện gấp gáp, ánh đèn xanh đèn đỏ chiếu lên những bức tường trắng lạnh lẽo của hành lang.

Một nữ người hầu vội vã kéo Song Tử lại khi nó vừa định bước ra khỏi phòng khách.

"Tiểu thư, đừng nhìn." Bàn tay bà che lấy mắt nó khi thì thầm. "Có chuyện không tốt."

Song Tử không phản kháng, nó chỉ đứng im. Nhưng khi người hầu quay ra nói chuyện với cảnh sát, bàn tay che mắt cũng lỏng ra. Nó nghiêng đầu. Trên sàn đá cẩm thạch cách đó không xa, một người đàn ông đang nằm bất động. Bộ vest đắt tiền của ông bị nhuộm đỏ ở phần ngực.

Máu chảy ra thành một vệt dài, len vào những đường vân lạnh lẽo của nền nhà.

Nó nghe thấy tiếng cảnh sát nói chuyện với nhau về nguyên nhân cái chết.

"Có vẻ bị đâm trực tiếp vào tim."

"Tiểu thư..."

Khi bàn tay của người hầu lỏng hẳn ra, nó đã nhìn thấy hết. Nhưng thay vì hoảng sợ hay khóc ré lên như những đứa trẻ khác, đôi mắt màu tím than của nó lại sáng rực, như đang quan sát một mẫu vật hiếm thấy.

"Tiểu thư, ta mau rời khỏi đây thôi."

"Hoá ra máu của người chết nhìn đậm hơn trong sách rất nhiều."

Nó thốt lên đầy phấn khích, nhưng giọng nhỏ xíu như chỉ muốn để mình bản thân nghe thấy. Rồi sau đó liền bị người hầu kéo đi, dù đôi mắt vẫn sáng rực như thể vừa phát hiện ra một điều cực kỳ vĩ đại.

***

Song Tử giật mình. Chẳng hiểu tại sao ký ức đó lại vụt qua tâm trí cô.

Cô đã từng nhìn thấy bao nhiêu người chết rồi nhỉ? Chà. Nếu tính từ bé thì cũng kha khá.

Người đầu tiên là người họ hàng xấu số của nó bị đám cướp giết, thế mà người nhà cô lại không biết rằng cô chính là đứa mở cửa cho bọn cướp vào nhà.

Năm tám tuổi, cô lần đầu giết chết một con bé vì nó dám bẻ gẫy chân con mèo của cô (và dĩ nhiên xác của con bé đó cũng chưa bao giờ được tìm thấy).

Năm cấp hai, cô đã không ngăn cản việc một con nhỏ tự sát vì thất tình.

Và hiện giờ...

Cô cũng đã nhìn thấy một nhỏ rạch tay tự sát, một đứa chết vì độc, một đứa cũng chết vì nhảy lầu, và vài đứa khác nữa chết...vì bị mắc kẹt trong một trò chơi ngu ngốc.

Song Tử yêu máu, nhưng cô yêu máu động vật hơn là máu của người chết. Song cô lại thích nhìn vẻ mặt của con người khi bị nhấn chìm trong tuyệt vọng.

Đúng là bệnh hoạn mà.

Song Tử thầm nhủ, nhưng đó không phải một lời giễu cợt, cô chấp nhận nó như một lời khen về bản thân.

"Song Tử. Mày còn đứng đực ra đó làm gì? Ta mau rời khỏi đây thôi." Bạch Dương vỗ vai cô cái bộp. "Tao không thích ở đây lâu đâu, rùng rợn thấy ớn." Cô nói, đưa hai tay xoa lấy người.

"Ừ. Đi thôi."

Song Tử mỉm cười dịu dàng, rồi cô bước qua cái xác chắn trước cửa, đi vào hành lang tối chẳng có nấy một ánh đèn.

Sư Tử vẫn đang đứng im. Nó không thể tin rằng Song Tử có thể bày ra bộ mặt thản nhiên như thế khi nhìn thấy một người chết ngay trước mặt. Phải, vẻ mặt đó, nó thản nhiên đến mức không giống của một người bình thường.

Nó hít một hơi vào, rồi thở ra như đang tiếp thêm sức.

"Đi thôi." Nó nói.

Nhóm nó cũng đi vào cánh cửa mà nhóm nó đã tìm ra. Điều kỳ lạ là sau khi cô bạn kia chết, tất cả các cửa đều mở ra, dù chẳng phải Quản trò đã nói người mở cửa sẽ phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của riêng đội mình sao?

Hành lang sâu hun hút dẫn nhóm nó đến một căn phòng khác. Nhỏ và có phần cũ kĩ. Ở phía trên đầu nó lắp một chiếc tivi trắng đen.

Chiếc đèn huỳnh quang trong phòng sáng rực. Căn phòng này có phần nào đó giống phòng mổ nhưng những thiết bị thường có có lẽ đã bị gỡ.

Trên chiếc bàn kim loại lớn đặt bên dưới chiếc tivi là năm chiếc hộp thép, mỗi chiếc hộp chỉ có một khe tròn đủ để đưa tay vào.

"Lại là vòng chơi khác sao?" Kim Ngưu nhíu mày nhìn xung quanh.

"Có vẻ vậy." Xử Nữ gật gù kết luận.

"Này...bao giờ chúng ta mới thoát khỏi đây thế?" Thiên Bình lo lắng hỏi.

"Có chuyện gì à?" Sư Tử nhìn cô.

"...Lúc mới bắt đầu trò chơi, có một người mà tớ biết đã không tham gia trò chơi..."

Thiên Bình vừa mới dứt lời, một tiếng rè rè rợn người vang lên. Sư Tử liền lia mắt nhìn lên chiếc tivi.

Chào mừng đến với vòng chơi tiếp theo: Bàn tay Quỷ.

Giờ đây, sự sống chết đều phụ thuộc vào các bạn.

Trước mắt các bạn là năm chiếc hộp, và mỗi chiếc hộp chỉ có một chiếc chìa khoá. Chiếc chìa khoá đó có thể mở khoá cho người được chọn.

"Người được chọn...?" Thiên Yết nhíu mày, lẩm bẩm.

Và ngay sau đó, trên màn hình là một cậu thiếu niên bị trói chặt vào một chiếc ghế kim loại được cố định xuống sàn. Cổ tay và cổ chân bị khoá bằng một chiếc vòng kim loại dày, dây điện nối thẳng vào thiết bị trên cổ.

"...Nhân Mã!" Thiên Bình thốt lên.

"Phải rồi, ngay từ đầu nó đã không xuất hiện hay tham gia trò chơi." Xử Nữ lẩm bẩm, tay siết chặt. Dù cậu cũng chẳng ưa gì tên Nhân Mã, nhưng nếu mất đi một người nữa, đặc biệt là tên to con nhất lớp, hẳn mọi người sẽ xuống tinh thần lắm. Cậu không muốn hắn chết. "Vậy là bây giờ ta phải chơi trò chơi để cứu nó à?"

Nếu tìm được chìa khoá và mở khoá trước khi hết giờ, người đó sẽ được cứu.

Thiên Bình xanh xao, cả người cô không ngừng run rẩy vì lo lắng. Xử Nữ nhìn sang, tại sao cô lại lo cho hắn đến vậy?

Còn nếu chọn sai hộp...

Người đó sẽ bị xử tử ngay lập tức.

Trò chơi này dựa vào sự may rủi của các bạn. Phía bên trái có một chiếc điện thoại bàn, các bạn có thể dùng nó để gọi cho người được chọn, cứ năm phút, sẽ có được một manh mối được đưa ra.

Nhưng dĩ nhiên, lựa chọn trong chiếc hộp cũng có thể được thay đổi.

Bây giờ, trò chơi xin được phép bắt đầu.

Song Tử lắng nghe luật chơi, cô nhìn xuống năm chiếc hộp, rồi lại nhìn lên màn hình. Người bị rơi vào hoàn cảnh bất đắc dĩ như Nhân Mã, lại chính là Ma Kết.

Cô nhấc chiếc điện thoại bàn màu đỏ lên, ghé nó vào bên tai.

Đầu dây bên kia vang lên vài tiếng rè rè khó chịu, như thể tín hiệu đang phải len qua những bức tường bê tông dày đặc.

Rồi một tiếng tách khẽ vang lên.

"...Alo?"

Giọng Ma Kết vang lên ở đầu dây bên kia, trầm và khàn hơn bình thường một chút, khiến khoé môi Song Tử khẽ cong lên.

"Nghe rõ chứ?"

"Song Tử...?"

Ở phía bên kia màn hình, Ma Kết khẽ ngẩng đầu lên. Ánh sáng trắng lạnh từ chiếc đèn trên trần hắt xuống khuôn mặt cậu, làm nổi rõ chiếc vòng kim loại siết chặt quanh cổ.

"Cậu vẫn ổn chứ?"

"Đó là câu đầu tiên cậu muốn hỏi tôi à?" Song Tử khẽ nghiêng đầu, tay nghịch sợi dây nối với điện thoại. "À mà...mấy đứa cùng nhóm với cậu đâu cả rồi?"

"Bị giết hết rồi." Cậu đáp, giọng nói nhẹ bễnh như thể trả lời bằng một tiếng thở. "Chuyện gì đang xảy ra vậy? Cậu đang ở đâu?"

"Cậu sắp chết rồi, Ma Kết à." Song Tử cười khúc khích, song đôi mắt hoàn toàn vô cảm. "Trò chơi bảo rằng cậu là người được chọn, và chúng tôi phải cứu cậu thành công trước khi cậu bị xử tử."

"...Ồ?" Ma Kết khẽ nhướn mày.

"Mà lẽ nào họ định xử tử cậu bằng ghế điện? Nghe cứ như Ted Bundy*Albert Fish* ấy nhỉ."

"...Cậu đùa tôi đấy à?" Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẩy nhạt toẹt.

"Haha. Tôi chỉ muốn trêu cậu một chút thôi mà." Song Tử bật cười, cô đặt một tay lên chiếc bàn sắt, người hơi ngả về phía trước, giọng cô lúc này bỗng nghiêm túc hơn. "Trò chơi bảo rằng người được chọn cũng có thể tìm được manh mối và nói cho người chơi, phiền cậu để ý giúp tôi nhé."

"Manh mối?"

"Phải. Mà họ cũng nói cứ năm phút sẽ có một manh mối." Cô chậm rãi nói. "Nhưng tôi nghĩ chúng ta không cần phải đợi lâu như vậy đâu."

Hàng lông mày của Ma Kết nhíu cao hơn.

"...Cậu định làm gì?"

Song Tử trầm ngâm một lúc lâu, rồi cô nhìn về phía những người chỉ dám đứng nép một góc tường. Cự Giải đang run rẩy, Bạch Dương đang nghịch tóc, còn Bảo Bình vẫn chăm chú nhìn vào màn hình từ nãy đến giờ.

"Chán thật."

Song Tử thở dài. Rồi cô đột ngột đưa tay về phía một chiếc hộp, cánh tay trắng nõn như chưa từng được tiếp xúc với ánh nắng của cô luồng thẳng vào khe tròn tối đen của chiếc hộp thép.

"Song Tử...mày điên rồi..."

Bạch Dương nhướn cao mày. Cô chạy tới, kéo Song Tử đứng đối diện với mình đúng lúc cô vừa rút tay khỏi chiếc hộp. Và Bạch Dương không khỏi mở to mắt khi nhận ra trong lòng bàn tay cô là một chiếc chìa khoá nhỏ bằng đồng.

"...Vậy là mày đang thử trò may rủi nhỉ?"

Bảo Bình nghiêng đầu. Cô rút ra từ túi áo khoác một chiếc kẹo mút, tần ngân bóc nó ra rồi cho vào miệng. Song Tử nhìn chiếc chìa khoá một lúc, rồi chậm rãi ngẩn đầu lên nhìn màn hình tivi.

"Ma Kết." Cô nhẹ nhàng nói, đôi mắt tím than cong lên. "...Cậu nợ tôi một mạng đấy nhé."


*Tetrodoxin: Một loại độc tố thần kinh tự nhiên cực kỳ nguy hiểm, thường được tìm thấy trong cá nóc và một số loài sinh vật biển khác.

*Ted Bundy (Theodore Robert Ted Bundy): Là một trong những kẻ sát nhân hàng loạt khét tiếng nhất lịch sử Hoa Kỳ, hắn đã bắt cóc, cưỡng hiếp và sát hại hàng chục phụ nữ trẻ và trẻ em gái trong suốt thập niên 1970.

*Albert Fish (Hamilton Howard Albert Fish): Là một trong những kẻ sát nhân hàng loạt và biến thái tình dục đáng sợ nhất lịch sử Hoa Kỳ, hắn chuyên nhắm vào trẻ em để thực hiện các hành vi tra tấn, lạm dụng và ăn thịt người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net