Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 6. Đầu mèo đuôi chuột


"Con đần này!" Xử Nữ gằn giọng. "Bộ tao giống con búp bê đó đến thế à?!"

"Oái! Tao xin lỗi mà!"

Ở phía bên kia, Sư Tử đang phải cắn răng chịu đựng cơn bão mang tên Xử Nữ vì ban nãy nó lỡ phun thẳng nước muối vào mặt cậu. Cậu giật lấy chiếc khăn mà nó đưa cho, tay lau mái tóc nhưng miệng vẫn lầm bầm vì khó chịu.

"Mày đúng là đồ phiền phức chỉ giỏi ngáng đường tao."

"Là do mày đứng đó ấy chứ! Mà con dao kia ở đâu ra vậy hả?! Nó là của Thiên Bình mà phải không?!"

"Tao chỉ mượn nó thôi, lúc đấy mày dùng nó để đâm con búp bê mà."

"Cái quái gì..."

"Chúng ta mau đi khỏi đây thôi. Tao chưa tha mày vụ này đâu đấy."

Xử Nữ vứt chiếc khăn vào chiếc giỏ để đồ bẩn đặt gần đó, rồi quay người đi, giọng nói chẳng khác nào ra lệnh. Sư Tử vẫn đang hầm hập vì khó chịu, song, nó đành ngập ngùi nghe theo.

Tinh!

Tiếng thông báo điện thoại vang lên, khiến hai đứa nhìn nhau một cách vô thức rồi mới mở điện thoại ra xem.

Chúc mừng người chơi số 01 đã đánh bại búp bê. Các người chơi khác hãy mong chóng quay về sảnh chính để gặp mặt.

"Người chơi số 01?"

Cả hai đồng thanh.

"Mau đi nào."

Xử Nữ giục giã, giọng gấp gáp hơn. Cả hai nhanh chóng đi ra ngoài hành lang, quay trở về sảnh chính. Nơi ban nãy ngoài vẫn còn vài đứa đồng ý tham gia chơi thì giờ đây đã xuất hiện những đứa khác mà ban nãy đã bỏ về.

"Mọi người. Có chuyện gì xảy ra vậy?"

"Con búp bê đó...nó đã giết tất cả mọi người."

Một đứa con gái thì thầm, vẻ mặt như thể đang nhớ lại chính cơn ác mộng ấy.

"Hả?"

"Chỉ vì nó...mà cả Cầm và Thiên Anh đều đã chết...có thật là mọi chuyện đã kết thúc rồi không?"

Sư Tử giật mình bởi hai cái tên đó. Cầm? Trong lớp nó có người tên như vậy ư?

"...Nhưng không được lấy tên của người chơi đâu đấy."

Khoan đã. Không thể nào có chuyện đó được! Cô gái đó đâu có tham gia trò chơi, vậy đâu phải vì nó mà người đó mới chết, phải không?

"Sư Tử..."

"Song Ngư đâu?"

Sư Tử đột ngột hét lên như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mộng.

"Song Ngư à? Hình như nhỏ ở trong phòng thì phải."

"Tao sẽ đi kiếm nhỏ."

"Vô ích thôi." Một giọng nói chen ngang, Song Tử nghiêng đầu nhìn nó, đôi môi cô ta nhếch lên nụ cười đầy ác ý. "Con nhỏ đấy chết rồi."

Lời nói ấy như một lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim nó. Nó không phản bác, không hoảng lạc, chỉ quay người chạy thẳng về phía hành lang dẫn đến phòng của Song Ngư.

Mùi vị của cái chết ngay lập tức sộc thẳng vào mũi nó.

Trên hành lang, một vài cái xác nằm bất động trên sàn. Nó cố nhắm mắt, mím chặt môi, nhanh chóng bước qua những cái xác, tiến thẳng vào phòng của cô bạn thân.

Thế nhưng, khi nó vừa đẩy cánh cửa phòng tắm bước vào, nó cảm thấy như mình vừa bị một bàn tay quỷ quyệt rút đi hết sinh lực. Cổ họng nó chua rát, khoé mắt cay nhoè đi, chẳng còn chút nào tỉnh táo nữa.

"Sư Tử..."

Xử Nữ từ khi nào đã đuổi theo. Cậu tiến đến, đỡ lấy nó trước khi nó kịp ngã khuỵu xuống đất.

"Tại sao Song Ngư lại làm vậy? Tại sao? Rõ ràng là nhỏ đâu phải chết theo cách này?"

"...Mày có nghĩ, nhỏ đã nghe được cuộc nói chuyện của chúng ta lúc chiều không?"

Câu hỏi của Xử Nữ khiến đôi mắt nó mở to đến đau rát. Tay nó bấu chặt lấy áo cậu, như đang tìm một chỗ dựa nào đó để đứng dậy.

"Không thể nào...không thể nào!"

Nó hét lên như muốn tự dằn vặt bản thân mình. Song Ngư vốn là kiểu người hoạt bát và mạnh mẽ, nhưng cũng rất lý trí. Cô sẵn sàng để bàn tay mình nhuốm máu chỉ vì để ngăn cản ý định tự sát của một người bạn cũ. Khi đó, cô nói với nó rằng cái chết chưa bao giờ là một lựa chọn tốt chỉ để trốn tránh khỏi những điều vớ vẩn, thậm chí là có phần ngu ngốc xung quanh.

Ấy vậy mà giờ đây, cô lại tự tay đẩy mình vào chính hố sâu đó.

***

"Mày bảo mày đã thấy gì đó sao?"

"Ừ. Nhưng lúc đó chẳng hiểu sao mà tao không được tỉnh táo, như kiểu vừa tỉnh dậy sau cơn say ấy." Nhân Mã đáp. "Và khi đó tao đã thấy có một kẻ xuất hiện, dù không nhìn rõ mặt, nhưng tao đã thấy một dấu ấn, hay đại loại là một hình xăm gì đó trên tay trái của người đó."

"Hô? Nghĩa là người đã nhét tấm ảnh đó xuống gối của Ma Kết thuận tay trái sao?"

Song Tử suy luận, và cô chợt nhớ về tư thế sau khi tự sát của Song Ngư. Cô đã cầm con dao bên tay trái. Nhưng điều kỳ lạ là chính bên tay đó cũng là bên nhiều vết rạch nhất, nên nếu để thuận tiện thì dùng tay phải sẽ hợp lý hơn chứ? Vậy tại sao lại là ngược lại?

"Hoặc cũng có thể, những vết cắt trên tay cô ấy không thực sự là vết cắt." Ma Kết tiến tới, đưa cho cô một gợi ý. "Cậu có nghĩ vậy không?"

Đôi mắt màu tím của cô ngay lập tức loé sáng, tựa như vừa có một ngôi sao lướt qua.

"Cậu nói phải. Dù sao thì khi đó tôi cũng chưa quan sát kĩ, chỉ nhìn lướt qua thôi." Song Tử gật gù tán thành. "Nào, ta mau quay về nơi đó thôi. Cảm ơn đã nói thêm thông tin cho tao nhé."

"Ừ. Không có gì."

Nhân Mã đút hai tay vào túi, rồi lại quay ra chỗ Bảo Bình đang đứng đợi. Đứng bên cạnh cô là một cậu nhóc đeo cặp kính dày cộp, mặt đầy tàn nhang, dáng vẻ thấp bé với mái tóc đen rối bù - Cự Giải.

Cậu ở đây, hoàn toàn không phải tự nguyện.

"Nhỏ đó hỏi gì mà lâu thế?"

"Không biết. Mà hình như mới có thêm đứa nào chết thì phải." Nhân Mã xoa gáy, rồi quay sang nhìn Cự Giải, khiến cậu ngay lập tức cúi gằm với vẻ mặt đầy bối rối. "Mày dẫn theo thằng mọt sách này để làm gì?"

"Mày quan tâm làm gì."

Bảo Bình cất tiếng cùng với tiếng ngáp. Cô nghiêng đầu, bóp nhẹ bên cổ đã mỏi nhừ.

"Này Nhân Mã."

"Gì?"

"Mày nghĩ quan hệ giữa Ma Kết và Song Tử là gì?"

"Chắc là bạn bè? Nhỏ từng kể hai đứa nó là thanh mai trúc mã mà."

Bảo Bình không đáp, chỉ ngân dài giọng hơn.

"Thế mày có biết sự khác nhau giữa bạn thân khác giới và người yêu là gì không?"

"Là gì?" Nhân Mã nhíu mày, hắn không thấy thoải mái lắm với chủ đề này.

"Là phải nghĩ thật kĩ xem mình có hôn được họ hay không."

***

Căn phòng của Song Ngư giờ đây đã vắng hẳn đi. Sư Tử và Xử Nữ chưa rời đi được lâu thì đã thấy Song Tử xuất hiện. Cô nhanh chóng đi lướt qua nhỏ mà tiến thẳng vào căn phòng kia.

Một chút tò mò chợt lướt qua bên trong nó.

Giờ nó mới nhớ ra, hình như hồi chiều Song Tử chưa nói xem cô đã hỏi được gì từ Nhân Mã về vụ tấm ảnh dưới gối kia chưa, nhưng hiện tại nó cũng chẳng còn tâm trạng để nghĩ về vụ điều tra nên nó sẽ hỏi Song Tử sau.

"Mày ổn hơn rồi chứ?"

"Rồi. Cảm ơn mày nhé."

Bên trong, Song Tử tiến tới chỗ bồn tắm. Cô kéo ngửa bàn tay của Song Ngư lên, cảm nhận sự ướt át và lạnh buốt từ cơ thể cô. Cô dùng một chiếc khăn lau tay cho Song Ngư, rồi khẽ nhíu mày khi "những vết cắt" kia hiện ra rõ hơn trước mắt cô.

Ma Kết nói không sai. Nó không phải những vết cắt nham nhở của mấy đứa hay tự rạch tay mình, nó là một hình xăm. Ba đường thẳng quái dị trên cổ tay cô dần hiện ra trước mắt Song Tử.

Song Tử rút điện thoại ra khỏi túi áo khoác, cô nhìn vào manh mối mà Quản trò đã đưa cho cô rồi lại ngẩn đầu lên nhìn ba đường kẻ tay trên đôi tay dần tái nhợt kia. Cô liếm môi, ngả người ra sau, nhìn lên Ma Kết đang đứng phía sau mình.

Giống y đúc.

"Có vẻ như may mắn đang hướng về phía chúng ta đấy, Ma Kết à."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net