LCK | 200
Nơi có mùa đông rét đậm rét hại và những chiếc loa thích màu đỏ…
![[12cs] - Live For Yourself](https://truyen8u.net/images/12cs-live-for-yourself-149231264.webp)
Tôi muốn sống, sống hết mình cho bản thân mình.
"Nhưng vì cuộc sống này không xứng đáng với tôi, tôi sẽ hành động để nó xứng đáng. "
Credit : bookcover by #rei

"Chúng ta chỉ có một đường khả năng này thôi. Trong cửu tử tìm kiếm nhất sinh, trong Sơn Hải tìm ra chân tướng, trong vũ trụ hồng hoang, tìm thấy lẫn nhau..."…

Những câu chuyện ngắn (mặn mặn) được tổng hợp từ nhiều nguồn của Seventeen.Highest ranking: #5 on humor…
![[EDIT - Hoàn] Cả Đời Sủng Ái - Nghê Đa Hỉ](https://truyen8u.net/images/edit-hoan-ca-doi-sung-ai-nghe-da-hi-187579352.webp)
Tên Hán Việt: Nhất sinh sủng áiTác giả:Nghê Đa HỉTình trạng bản gốc: Đã Hoàn- 90 chươngTình trạng edit: Đã hoànThể loại: Nguyên Sang, Hiện Đại, Tình cảm, Ngọt Sủng, Vườn Trường, Thanh Mai Trúc Mã, HE, Kim Bài Đề Cử…

Truyện : Bà Đây Đem Vai Ác Dương OaiTên Hán Việt: Thượng Vị Công Lược: Ngã Bả Phản Phái Dưỡng Oai LiễuTên Trung: 上位攻略:我把反派养歪了Tác giả : Mặc LinhEdit & Beta: Nại NạiTình trạng: Hoàn thành (555 chương [520 chương hoàn chính văn + 35 chương ngoại truyện])Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, HE, tình cảm, huyền huyễn, tu chân, xuyên việt, xuyên sách, ngọt sủng, thần tiên yêu quái, song khiết, trạch đấu, cung đình hầu tước, nữ cường, ngược traNàng, tự ý làm bậy, quỷ tu chỉ sợ thiên hạ không loạn, cô độc và hoang dã.Nàng, nhẫn nhục chịu đựng, trở thành vật hy sinh của nữ chính.Nhưng khi nàng biến thành nàng ấy...Nữ phụ muốn tạo phản? Muốn nàng giúp đỡ? Được, không lấy tiền.Nam chính muốn giết nàng? Mượn kiếm sao? Được, đưa miễn phí.Nữ phụ muốn từ chỗ nàng thu thập bảy món Thần Khí sao? Để triệu hoán Thần Long à? Ra cửa, rẽ trái, đi thẳng. Không cần cảm ơn.Còn có một người đàn ông muốn đi theo nàng? Đợi chút, hạnh phúc đến quá nhanh. Nàng muốn chém một ai đó để bình tĩnh lại sự bất ngờ một chút.Thần Khí trên trời. Thiên hạ rối loạn. Cô hồn dã quỷ. Họa thế gian.Một cô hồn dã quỷ ngửa mặt lên trời thở dài: Tuyệt vời! Công tử, ta phải sinh khỉ con cho ngươi~Link Quyển 2: https://my.w.tt/tLfiEZJR76Link Quyển 3: https://my.w.tt/OCH9AnNR76…

Tên truyện: Cùng nam chính ngọt văn yêu đươngTác giả: Bản Lật TửTình trạng bản gốc: Đã hoànSố chương: 155Editor: HangDuduVăn ánThời Yên, một diễn viên quần chúng tuyến một trăm linh tám đang bên bờ vực chết đói, đã dùng 5 đồng còn lại trên người đăng ký tham gia thử thách do công ty Cảnh Thời tổ chức.Người khiêu chiến sẽ được phân ngẫu nhiên vào thế giới trong tiểu thuyết, cùng nam chính yêu đương đạt được kết thúc HE thì được tính là khiêu chiến thành công, thông qua tất cả thế giới sẽ nhận được được một món quà siêu phong phú và bất ngờ, có thể biến giấc mộng đạt đến đỉnh cao của đời người thành sự thật.Thời Yên xem qua ngược văn, huyền huyễn, kinh dị văn liền dứt khoát chọn lựa ngọt văn, nhưng lại phát hiện mình đã bị lừa.Thời Yên: Đại móng heo! Sủng văn như đã nói đâu!!![Chú ý]1. Nữ chính mỗi lần xuyên vào ngọt văn có thể ngẫu nhiên trở thành một nhân vật nữ trong tiểu thuyết, không nhất định sẽ là nữ chính nhưng ngọt là chân lý (bắn tim)2. Mỗi lần đều xuyên vào thời điểm bắt đầu của tiểu thuyết3. Nhẹ nhàng ngọt ngào, nam chính đều là một người chính là Lục Cảnh Nhiên.Nhân vật chính: Thời Yên, Lục Cảnh Nhiên.…
![[HOÀN] GẢ CHO BỆNH KIỀU, TA SỐNG ĐỜI CÁ MẶN](https://truyen8u.net/images/hoan-ga-cho-benh-kieu-ta-song-doi-ca-man-268655608.webp)
Tên : Gả cho bệnh kiều, ta sống đời cá mặnTác giả: Ô Hợp Chi YếnThể loại: 1 vs 1, Ngọt sủng, Cổ đại, tranh bá, ngôn tình, HE.Tổng số chương : 139 Tình trạng edit: HoànBìa: Ivisayhii_🍄🍄🍄🍄(Bệnh kiều: Người ôm chấp niệm và tình cảm mãnh liệt với sự vật sự việc nào đó không thể lý giải, cũng lấy loại cảm tình này trở thành động lực sinh ra các loại tinh thần, hành vi cực đoan)------Ngày thứ 365 mà Triệu Hi Hằng bị nghịch tặc Vệ Lễ đoạt hôn, cầm tù.Đến đêm, Vệ Lễ ôm chặt lấy nàng trong lòng ngực, hôn nàng đến má đỏ mặt đổ mồ hôi, thanh âm khàn khàn trầm thấp: "A Đam, trước khi ta chết, nhất định phải giết nàng chôn cùng."Mắt thấy triều đình binh loạn nguy cấp, Vệ Lễ đại thế đã mất, khả năng ngày mai phải phơi thây nơi cửa thành. Triệu Hi Hằng trầm mặc nhìn về hướng phía trước, trong mắt dần dần dày đặc sát ý, ý thức được cái kiếp cá mặn này nàng không sống nổi nữa rồi.Vỗ vỗ cái bụng vẫn chưa nhô cao : "Nhãi con, chúng ta không còn được chơi đùa với a gia của con nữa rồi."Kết quả khi bò qua bờ tường, vô ý té vỡ đầu, khi tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Vệ Lễ mắt đỏ ngầu, không đợi nàng nói chuyện, hắn run rẩy vươn tay, xoa xoa trán nàng, ngữ khí thật cẩn thận: "A Đam, đừng đi, ta không bao giờ dọa nàng nữa......"Triệu Hi Hằng nghẹn lời.Thật cũng không cần, ngươi cũng đâu doạ được ta......Nam chủ điên điên bệnh kiều ngây thơ vs nữ chủ cá mặn, giả heo ăn thịt hổ.(Nam chủ thuần phản diện, nữ chủ hay mắng người, ai không thích đừng nhảy hố nha!)…
![[Edit] KHOM LƯNG - Bồng Lai Khách](https://truyen8u.net/images/edit-khom-lung-bong-lai-khach-147992396.webp)
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…