Thể loại : Hành động, Hài, Lãng mạng , Ngược ( theo con tác giả nghĩ ),...Nội dung : Nếu Harry không được gia đình nhà dì dượng nuôi dưỡng, nếu Harry sống hạnh phúc, nếu Harry ' câm ', nếu Harry là một đứa trẻ im lặng nhưng hiếu kỳ...Nếu như thế có đủ để thay đổi những sự tình đáng tiếc hay số phận của chính cậu HOÀN :))))))P/s: Đang trong giai đoạn sửa chính tả.…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…
Ảnh hậu Cảnh Tú đại hôn tiến hành lúc, weibo lại bị quốc nội "Mới lên cấp ảnh hậu Quý Hựu Ngôn mua say qua đời" oanh tạc tính tin tức lướt bình. Sau đó, đầu đề lần thứ hai đột phát -- lễ cưới vì lý do nào đó hủy bỏ.Quý Hựu Ngôn tỉnh lại sau giấc ngủ, giật mình bản thân về tới ba năm trước.Đó là cùng Cảnh Tú chia tay sau năm thứ hai.Lần này, nàng xin thề chắc chắn sẽ không làm mất nàng.*Sau đó, hai người tham gia thăm hỏi, người chủ trì hỏi "Mười" con số này có phải là đối với các nàng có đặc thù ý nghĩa.Quý Hựu Ngôn nói thẳng: Đúng, chúng ta quen biết mười năm.Cảnh Tú cười nhạt sửa chữa: Sai rồi, là yêu nhau mười năm.Mười năm lão fans CP: A a a a! Phá án! Ta năm ấy fan CP quả nhiên là thật sự!Ở đây chút lẫn nhau bỏ qua thời gian bên trong, chúng ta như cũ yêu nhau.Ánh sao óng ánh, thẳng tới mây xanh, không địch lại tại bên người ngươi, sống hoài nhạt nhẽo.Dùng ăn chỉ nam: 1, hiện đại vô căn cứ, thời kỳ sau đồng tính có thể cưới2, trầm ổn ôn nhu công X ngạo kiều thâm tình thụ (công thụ chỉ chỉ tính cách)Lại tên: « bàn về đem nhuyễn muội tra thành nữ vương », « đương người trong lòng bạn gái cũ tháng ngày », « công lược cái kia bạn gái cũ »Đã xong xuôi cũ văn: Dư Sinh Vi KỳNội dung nhãn mác: Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, giới giải trí, trùng sinhTìm kiếm then chốt chữ: Nhân vật chính: Quý Hựu Ngôn, Cảnh Tú ┃ vai phụ: Nguyễn Ninh Vi, Đào Hành Nhược ┃ cái khác:…
Tác giả: Thị Chúc Chúc ANguồn: Vespertine (CV) (khoảng 20 chương đầu) + Raw (còn lại)"A a...... Đạo trưởng, sao thứ này của người lại lớn như vậy, chẳng khác gì của con lừa, cắm phía dưới của người ta đau muốn chết, ô......" A Lê không ngừng run rẩy."Câm miệng!" Lục Trường Uyên cũng không chịu nổi, huyệt Thái Dương giật giật, trên trán nổi đầy gân xanh, hô hấp so với vừa rồi càng thêm dồn dập.A Lê khó thở, đạo sĩ thúi này phá nguyên âm của nàng, giết nàng, đoạt nguyên thân của nàng, vừa đến đêm là liền đè nàng xuống tận lực song tu, lại còn không cho phép nàng nói thật.Nhưng nàng càng muốn nói: "Hàng của ngươi giống y như của lừa, lại bự đến dọa người, xấu chết đi được...... aa...... ư."Lục Trường Uyên cúi người hôn nàng, ngăn cái miệng nhỏ đang lải nhải.A Lê kinh ngạc, ngơ ngẩn nhìn hắn. Đây là lần đầu tiên Lục Trường Uyên hôn nàng......Mà đêm hôm nay, Lục Trường Uyên tiết sạch nguyên dương mình trân quý hơn hai mươi năm cho A Lê......Đây là truyện về một hồ ly tham lam, vọng tưởng hút được dương khí của đạo sĩ nọ, lại bị đạo sĩ phản công, một kiếm lấy mạng. Sau khi chết, ban ngày hồn phách nàng tự do ở bên đạo sĩ, ban đêm liền biến thành người thật ngủ cùng giường đạo sĩ, cùng đạo sĩ song tu. Họ cùng nhau trừ yêu hàng ma ở núi Ô Kỳ, cứu vớt chúng sinh.Chỉ là bọn họ cũng không biết, yêu ma lớn nhất lại là...…
■ Tác giả: Mễ Bối.■ Thể loại: cổ đại, ngược tâm.■ Tình trạng: Hoàn ■ Văn: nhẹ nhàng, cảm xúc.● Kể về một nữ tử ngu ngốc, cười vì tình sầu vì tình khóc vì tình. Đổi lại, nàng chỉ được ánh nhìn lạnh như dao găm của chàng. Cho đến khi nàng tuyệt vọng từ bỏ, nàng vô tâm. Hắn đau đến tê tâm liệt phế.☆☆Cảnh báo: mang truyện đi khi không ghi lại tên tác giả, không xin phép, bổn tác giả xin phép, gõ văn tế cúng các ngươi.❤❤Ảnh bìa truyện tác giả được bạn TrTran05 tặng sau khi bạn ấy đã đọc truyện Tát Nhĩ này, và điều đó thật sự khiến tác giả cảm thấy thật xúc động! Cám ơn bạn rất nhiều!…
Link cv: https://truyenkul.com/chapter/nu-quan-giao-trong-nguc-giam-nam-nph-1-10/704028567.htmlSố chương: 87Văn án:Nhà giam nam ở địa phương hẻo lánh. Chỉ có Bạch Thiến Thiến là nữ. Nơi này tràn đầy tội ác, bạo lực, dâm loạn. Điên cuồng làm người tuyệt vọng. Huống chi trong thảo nguyên xanh đột nhiên có thêm một mạt hồng, đúng là sói nhiều thịt ít. Có người hỏi: Cả ngày bị một đám đàn ông đẹp trai chằm chằm có cảm giác gì? Có lẽ bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ cảm thấy lòng hư vinh tăng vọt. Bạch Thiến Thiến trầm mặc một lát, đầy kinh nghiệm cảm thán: Mỹ nam toàn đám biến thái. Một con thỏ trắng nhỏ, rơi vào động hổ hang sói. Hậu quả là gì? Xác định bị ăn đến cặn bã không thừa. Nếu bị khi dễ tàn nhẫn thì sao? Bạch Thiến Thiến cười lạnh: Con thỏ nóng nảy cũng cắn người!…
Tác giả: Trăm Hủ ThầnEdit: Gia MinhBản gốc: hoàn ( 50 chương)Bản edit: hoànThể loại: Đam mỹ, xuyên thư, hệ thống, dị thế, tu chân, dưỡng thành, cường cường, niên hạ, song tính thụ, HE…
Đam mỹ, đế vương chiếm dục công x thái y cường thụ, ngược tâm, ngược thân, sinh tử văn, có H, 1x1, HEMột người vì muốn chiếm giữ một người đến điên cuồng mà việc gì cũng có thể làm.Người kia lại chỉ muốn có một cuộc sống yên ổn như chính cái tên của mình thế nhưng không thể nào thực hiện được.Kẻ ngược và người bị ngược, ai đáng thương hơn ?Dày vò về thể xác cùng sự thống khổ của tinh thần, suy cho cùng cái nào mới thực đáng sợ?Lưu ý: mình không đồng ý chuyển ver truyện !…