Tác giả: Đoan Mộc Ngâm NgâmEdit/Ver: SuThể loại: Ngôn tình - Ver Đam Mỹ (Fanfic thần tượng)Nguồn: Tổng hợpTình trạng bản gốc: Hoàn thành - 196 chươngTình trạng edit: Hoàn Thành.Note: Truyện đã có sự cho phép của tác giảKhông mang Fic đi đâu khi chưa có sự cho phép của SuCác bạn đọc truyện vui vẻ =))#Song Vương Khải Nguyên@CloverHin…
Thể loại: xuyên không, ngược, sủng, hài, có H, HE. Couple: Đường Ngữ Yên x Triệu Kỳ Truyện được post song song tại: http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=2497&p=10088#post10088 ~ tịnhquân - editor nghiệp dư; ko rành xưng hô ở cổ đại; ko hề biết chinese; nên chắc sẽ có nhiều sai sót; xin đừng bắt bẻ quá lol; thank much :-* - còn bản word thì ngay tại http://www.wattpad.com/user/tinhquansama phần giới thiệu đã có link download, cứ thoải mái dùng nếu thích :3 - finally, cám ơn đã đọc & ủng hộ votes :-*…
Tác giả:Dạ MạnThể loại: Hiện đại, HE Số chương: 79 chương Convert: Ngocquynh520Editor: Nhóm Edit Diễn Đàn Lê Quý ĐônNguồn:Diễn Đàn Lê Qúy ĐônGiới thiệu:Khương Hiểu sắp tốt nghiệp đại học, lại mang thai ngoài ý muốn, ba của đứa bé là Chu Tu Lâm. . . Đây là ước vọng tuổi mười tám của cô! Nhưng khi ước muốn biến thành sự thật, cô chỉ muốn giả chết. . . Chu Tu Lâm nhìn bản báo cáo kiểm tra sức khoẻ ở trên bàn, rất lâu mới ngẩng đầu lên: "Khương Hiểu, em có ý kiến gì không?" Khương Hiểu ngơ ngác nhìn anh, đôi mắt lóng lánh màn sương. Chu Tu Lâm đưa tay dụi dụi mắt: "Vậy thì kết hôn đi." Khương Hiểu nhíu mày: ". . . Nhưng mà anh không thích em, sao lại muốn kết hôn chứ?"Chu Tu Lâm nhìn cô, chậm rãi nói: "Em không muốn đứa bé à?" Khương Hiểu cúi đầu không trả lời câu hỏi này của anh. - - - - - - Một ngày kia, trong lúc say rượu, Chu Tu Lâm đã thốt ra một câu: "Nếu tôi không có cảm giác với em, em có thể ngủ với tôi sao?"Đây là truyện mình thích nhưng wattpad ko ai up full nên mình up để tiện đọc nha!!!…
Tất cả mọi người đều biết Cố Trầm chính là một tên chó săn ham hư vinh, chỉ mong kiếm lợi, thích ton hót xu nịnh ôm đùi lớn khắp nơi. Chỉ vì chút lợi nho nhỏ mà để người ta vẫy tay là đến, phất tay là đi, chẳng có chút cốt cách nào cả, quả thực là khác biệt một trời một vực với cậu em Cố Tú của mình.Cố Trầm thật sự không hiểu nổi, cậu chỉ mong muốn bản thân có cuộc sống tốt hơn thôi mà, tại sao bản thân lại rơi vào cảnh bị mọi người ác ý chế nhạo phỉ báng, cuối cùng suy sụp tới mức tự sát. Đến tận khi chết đi rồi, Cố Trầm mới biết hóa ra bản thân cậu cũng chỉ là vai phụ trong một cuốn truyện vạn người mê. Cố Tú mới là nhân vật chính, còn cậu chẳng qua chỉ là chiếc lá xanh làm nền cho sắc hoa hồng.Khi mở mắt lại lần nữa, Cố Trầm đã trở lại mười năm trước. Cậu và Cố Tú vừa xuống núi, bước chân vào trường đại học. Lần nầy, cậu nhất định sẽ cách xa đám nhân vật chính của cốt truyện.Cậu không được người ta yêu thích như Cố Tú, cậu cam chịu.Cậu không còn nịnh nọt lấy lòng người khác nữa, mà chỉ cắm đầu cắm cổ tôi luyện bản thân thành chiếc đùi thô to nhất.Rất lâu sau đó, tổng giám đốc Cố công thành danh toại tiếp nhận phỏng vấn trên ti vi.Phóng viên: "Động lực lập nghiệp của tổng giám đốc Cố là gì?"Tổng giám đốc Cố: "Không ai thích tôi, cũng không có ai coi trọng tôi nên tôi chỉ đành tự mình cố gắng thôi."Nhóm nhân vật trong truyện: "...Có cái rắm ấy."…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…