Tác phẩm: Xuyên thành vườn trường trong sách tra ATác giả: Lạc Tiểu PháiThể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - tình yêuThị giác tác phẩm: Chủ côngPhong cách tác phẩm: Chính kịchTiến độ truyện: Kết thúcTag: Dốc lòng nhân sinh Ngọt văn Xuyên thư Sảng vănTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Mạc Du Tâm, Tô Ngữ Băng ┃ vai phụ: 《 chia tay sau cùng tiền nhiệm yêu đương 》 ┃ cái khác: 《 xuyên thư sau ta bị bắt sắm vai tra A》Phi v chương chương đều điểm đánh số: Tổng số bình luận:10201 Số lần bị cất chứa cho đến nay:29936 Số lần nhận dinh dưỡng dịch:38040 Văn chương tích phân: 555,183,488…
Thể loại:Xuyên không, hài hước, 1x1Nhân vật: Tứ cầm thú: Phong Chi Lâu, Hoa Chi Phá, Tuyết Chi Lạc, Nguyệt Chi Loạn. Tứ hoa khôi: Vị Triều, Niệm Khanh, Du Lăng, Ly TuyệtTrạng thái: Hoàn, 125 chương + 5 phiên ngoạiEditor: gru2110Văn án: Nhìn tên là biết*Truyện được đăng tải miễn phí trên Bách Gia Trang http://www.bachgiatrang.com/…
Mọi chuyện bắt đầu từ một ngày An Vô Dang ra ngoài lại uống rượu, lúc ấy tùy tiện chọn một tên đàn ông thuận mắt rồi lên giường.Kết quả sau một tháng tự nhiên cảm thấy đầu choáng váng cảm thấy ghê tởm mệt rã rời, thế là trúng thưởng.Giữa đứa trẻ và đại học, An Vô Dạng lựa chọn...... Giữ lại bảo bảo." Lão " đàn ông nhiều tiền Hoắc Vân Xuyên năm nay ba mươi, trong nhà ra lệnh cưỡng chế năm nay phải kết hôn gấp.Tốt, tìm một người mang về làm bọn họ tức chết thôi, cái gì, nhặt được ông "bầu"!?Hoắc Vân Xuyên hai đầu gối rơi xuống đất: QAQ Mẹ hỏi tôi vì cái gì phải quỳ xuống giúp bà xã mang giày......Chủ thụ ngọt văn 1V1, kết hôn trước yêu sau dưỡng bánh bao, tạm nghỉ học đại học hai năm sau đó tiểu thụ tiếp tục đi đọc.Vô tâm không phổi trong sáng mỹ manh thụ VS sủng thê cuồng ma hào môn đại thiếu lạnh lùng côngAn Vô Dạng: Nhớ trước đây sinh bảo bảo chính là vì không phải đi học, bây giờ tôi vì sao lại phải ở nhà làm bài tập.Hoắc Vân Xuyên: Ai (quanh năm suốt tháng giúp người làm bài tập biểu thị không dám nói câu nào)…
Tác giả: Hoàng Tâm Hỏa Long QuảThể loại: Xuyên nhanh, cao H, nữ phụ văn, hệ thống, 1v1, NP (tùy từng thế giới)Editor: ChanhKhongHat aka ChanhBìa: Glaglli (Ngàn lần cảm ơn chị Glaglli nhiều nhiều)Tình trạng bản gốc: Chưa hoànTình trạng bản edit: Đang vắt từng giọtNguồn cv: Vespertine & Hàn LạcNgày lên kệ: 4/9/2021Đôi lời: Tay nghề edit của Chanh còn non, có chỗ nào sai sót, chưa hoàn thiện mong mọi người cmt góp ý nhẹ nhàng. Edit phi lợi nhuận, edit vì thích đọc, thích đào hố, không thích lọt hố truyện hay một mình nên đào để mọi người cùng lọt. Vậy nên, ai lọt được thì lọt. Không lọt được tự trèo ra. Không chấp nhận bất kì lời xúc phạm hoặc "góp ý" nào đụng chạm đến editor, đến những bạn đọc truyện khác.Hãy đọc một cách chọn lọc. Cảm ơn. Yêu mọi người rất nhiều.…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…