* giữa chúng ta có một thứ khoảng cách tuy vô hình nhưng cực kỳ to lớn.* văn án: kim taehyung từ một kẻ bắt nạt lại biến thành u mê bạn học jeon jungkook không lối thoát, nhưng ở đây tồn tại cách biệt giai cấp giữa thiếu gia tài phiệt và người giúp việc nghèo khó.* lấy ý tưởng và cảm hứng từ: the heirs * author: mía a.k.a misa cover designer: mía a.k.a misa 『 departure code: 040122 complete code: 170522 』…
Thể loại: Showbiz, siêu hài, siêu sủng, đặc biệt ngược cẩu độc thân (ngược FA) (Đọc xong dễ gây sâu răng tiểu đường ))Số chương: 86 + 9 ngoại truyệnTác giả:Wendy Ô NhaNguồn:Cung Quảng HằngTrạng thái:FullSau khi tỉnh giấc thì Bao Tử phát hiện mình cư nhiên lại vượt thời gian tận ba năm sau.Không chỉ vậy mà còn đã có chồng mà chồng lại là một ảnh đế,Bao Tử: Nhất định là mình đã cướp đi sự trong trắng của người ta rồi, nên người ta mới phải chịu ấm ức mà cưới mình. (?_?)Hoắc Sâm tỉnh dậy, phát hiện vợ mình có gì đó khác khác.[cô vợ lạnh lùng của mình đâu rồi?][Cái người hài hước kia từ đâu đến vậy?][Vợ mình ngày ngày nói chuyện đồi trụy với mình, nhưng lại không chịu lăn lên giường với mình.][Vợ à, ngôn ngữ dơ bẩn thì không gọi là dơ bẩn được, hành động dơ bẩn thì mới thật sự dơ bẩn cơ ---------------------------------------------------------------------------------------------Vì một mục đích đọc truyện dễ hơn nên tôi reup lại -.-…
"Anh là kẻ tồi tệ, nhưng em muốn cùng kẻ tồi tệ như anh vĩnh viễn ở cùng một chỗ."."Một rừng không thể có hai hổ và một thành phố thì không đủ chỗ cho hai tên tội phạm khét tiếng đâu.".Note: Fluff (sweet), Size gap, Age gap, Criminal!Au.THIS WORK BELONGS TO ME a.k.a @Jun_VkDO NOT RE-UP, RECOMMEND, OR RE-EDIT WITHOUT MY PERMISSION.BOOK COVER DESIGNED BY @Jun_Vk…
~Ta bạo cúc nhà ngươi ta bạo... Cố Doanh Doanh chửi thầm trong đầu không biết bao nhiêu lần.... Mà người chửi không ai khác là mỗ tác giả nào đó đã vứt cô vào câu chuyện cẩu huyết toàn thịt và hết sức nhảm nhí này! Cô sẽ hảo hảo sống tốt mặc cho nữ chính bên nam chính còn cô sẽ làm con sâu gạo hảo hảo sống với những mĩ nam sinh đẹp a~ Nhưng.... Tại sao tất cả các người... sao cứ bám lấy ta vậy???? Biến hết điiiiiii aaaaaaaaa…
Đây là một bộ truyện điền văn làm ruộng, không có quá nhiều tình tiết gây cấn, hay nữ chính vạn năng, cô ấy xuyên qua đối mặt với việc đã có chồng, có một gia đình nghèo khó, nam chính không tuấn mỹ vô trù, cũng không bá đạo lãnh khốc, anh chỉ là một anh nông dân bình thường, trung hậu, thật thà, thương yêu bảo vệ vợ, có trách nhiệm với gia đình. Nữ chính giúp anh vượt qua mặc cảm, hòa thuận cùng xóm giềng, phấn đấu làm giàu, chăm sóc và giúp đỡ mọi người... đúng như lời tác giả nói, thị phi nhiều, hạnh phúc cũng nhiều…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…