Dù có ai chửi rủa, dù trời có sập xuống, ba năm nay Ngôn Tiểu An vẫn luôn đinh ninh rằng Lục Vân Trạm chính là trạm dừng cuối cùng của đời mình, rằng cô yêu chỉ có thể là anh.Tình yêu của cô dành cho anh quá tha thiết, nhưng có lẽ cô sắp không chịu được nữa rồi.Lục Vân Trạm liệu đến cuối có vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để yêu người con gái mà anh ta vẫn xem thường?...…
Nàng là thứ nữ không nổi bật nhất của tam phòng Cố gia, vốn tưởng làm con thừa tự cho phòng lớn cuộc sống sẽ khá hơn, không ngờ lại bị hãm sâu vào vũng bùn.Cuối cùng thành thiếp thất của tỷ phu lại còn bị vu hãm mang thai nghiệt chủng của người khác, đành nhảy sông Đường để bày tỏ trong sạch.Lần nữa trọng sinh, nàng Cố Ngâm Hoan chính là từ bỏ sự sủng ái đó, đồng thời đòi lại nợ cũ, có thù tất báo.…
[HOÀN]Thể loại: Trọng sinh, Cung đấu [183 chương]Edit: Team Lãnh Cung. Người phụ trách: Huệ Hoàng Hậu. |Văn án|Hạ Uyển Chi trọng sinh lại trước khi vào cung.Người bên cạnh còn chưa thay đổi, gia tộc vẫn hưng thịnh như xưa. Nàng không muốn lại vào cung.Dù muốn trốn thoát khỏi địa phương như một cơn ác mộng kia, nhưng vận mệnh lại không cho phép nàng phản kháng.Ổn định tâm tình xong, Hạ Uyển Chi hiểu, nếu đã không thể thay đổi chuyện vào cung, như vậy liền thay đổi chính mình.Lúc này đây, những kẻ nợ nàng, hại nàng, khi dễ người của nàng đều sẽ phải chịu trừng phạt!Nhân vật chính: Hạ Uyển Chi, Tề DiệpVai phụ: Lâm Huệ, Hoàng hậu, Thục phi, Đức phi, cùng một đám cung phi.-----------------Lời editor: Nữ chính của bộ này được tác giả xây dựng một cách bình thường, không tài giỏi, không đức độ và không được "thần thánh hóa". Thế nên đừng ngạc nhiên khi gặp một nữ chính ko ưu việt như những bộ truyện khác ^^ Nàng ấy được chọn làm nữ chính chỉ vì nàng ấy là người trọng sinh mà thôi :)))))Cả nam lẫn nữ chính đều "não tàn", thỉnh cân nhắc trước khi đọc, nếu bị tức chết đừng tìm ta đòi nợ muahahaa.…
Tác giả: Havi Thể loại: đam mỹ, cường công-nhược thụ, báo thù, bạo lực, biến thái, có yếu tố gore, có thể gây ám ảnh. Tàn nhẫn lãnh khốc tra công x si tình đáng thương khuyết tật thụ x trước tra sau ôn nhu công, 3p, kết tùy cảm nhận từng ngườiTình trạng: đã hoànP/S: Truyện viết cho bản thân và những ai cùng sở thích đọc, những người khác có thể lướt qua, văn phong bản thân không hay và đang chỉnh sửa, lậm convert nên đang dò lại, nội dung phi lý, biến thái, kinh tởm là VÌ BẢN THÂN THÍCH. Các bạn không ăn được cay thì đừng đòi ăn lẩu Tứ Xuyên, có thể phê bình nhưng làm ơn đừng chửi rủa, nó không làm cho các bạn sang hơn đâu. HAVI KHÔNG CHO CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC TỪ 15/7/2021…
夫人!少将请您回家 - 君太平Phu nhân, thiếu tướng mời ngài về nhàTác giả: Quân Thái Bình Thể loại: hiện đại, phúc hắc quân trưởng công, tao nhã quý công tử thụ, hài, 1×1, HETình trạng bản gốc: Hoàn 196 chương + 14 phiên ngoạiTình trạng bản edit: đã hoàn chính văn, đang beta lại chính văn, phiên ngoại từ từ gòi tính nho mn iuuNguồn: +Từ chương 1 đến chương 147: https://wisterialh0601.wordpress.com/dam-my/dam-my-edit/phu-nhan-thieu-tuong-thinh-ngai-ve-nha/ (beta)+Từ chương 147 trở đi: https://wikidich.com/truyen/phu-nhan-thieu-tuong-thinh-ngai-ve-nha-WRqfa~8h7Hk_civJ#! (edit)_______Đường Mộ nằm mơ cũng không nghĩ tới, hắn chỉ là về nước tham gia hôn lễ của ca ca nhà mình, thuận tiện thay ca ca đi giao một đám trang bị quân dụng, cư nhiên ngay cả bản thân mình cũng đem bán!Thẩm Lãng không dự đoán được mình chỉ là tâm huyết dâng trào, thay thuộc hạ đi tiếp nhận một đám trang bị tân tiến, cư nhiên tiếp nhận một đám trang bị lớn nhất cuộc đời này - người yêu!Khi quý công tử gặp gỡ phúc hắc quân trưởng, màn trình diễn của hai người họ sẽ trở nên vang dội đến thế nào?"Phu nhân, thiếu tướng mời ngài về nhà!" Cảnh vệ viên quân trang thẳng tắp mặt không chút thay đổi nghiêm."Tới nhà hắn làm cái quỷ gì! Tôi không phải phu nhân!""Thiếu tướng nói, chuyện này hắn sẽ đích thân cùng ngài thảo luận.""Bảo hắn đi chết đi!""Thiếu tướng nói, hắn phải sống lâu trăm tuổi, sẽ không để cho ngài phải thủ tiết!""......"______TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD!**VỨT NÃO TRƯỚC KHI ĐỌC, KHÔNG THÍCH XIN MỜI CLICKBACK, XIN ĐỪNG BUÔNG LỜI CAY ĐẮNG. CÁM ƠN!…