Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

33

Chương 33: "Không sao, không khó, có ta ở đây."

Yến Tứ Ẩn thay quần áo xong quay lại, Tiêu Chiến với Vương Nhất Bác đã ngồi chờ trong nội đường ở hậu viện rồi.

Tuy Yến Tứ Ẩn là một người thô lỗ, nhưng cũng tỉ mỉ nhìn ra được lần này Tiêu Chiến đến đây không phải để hàn huyên ôn chuyện, ngồi xuống liền nói thẳng: "Tiêu huynh đệ, đừng nhắc nhờ vả với không nhờ vả nữa, có chuyện gì đệ cứ nói, chỉ cần là chuyện đại ca ta có thể giúp được, ta nhất định sẽ dốc hết sức mình."

Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác một cái, hiểu ý, trước tiên không nói đến chuyện bức thư viết bằng ám ngữ, chỉ cảm kích gật đầu sau đó hỏi: "Yến đại ca, trước đây huynh từng nói với ta, hình Bách Bộ Xà trên thắt lưng huynh là đồ đằng của người tộc Cao Hách, vừa sinh ra đã bị đánh dấu, phải không?"

Yến Tứ Ẩn khẽ nhíu mày, ánh mắt như có như không liếc về phía Vương Nhất Bác, cũng chính hành động không rõ ràng này khiến Tiêu Chiến giật mình hiểu ra. Lúc trước khi hỏi Yến Tứ Ẩn, chỉ có hai người bọn họ, Yến Tứ Ẩn coi y là ân nhân cứu mạng nên liền biết gì nói nấy, căn bản không giấu giếm y bất cứ điều gì, mà trước mắt, có Vương Nhất Bác ở bên cạnh Yến Tứ Ẩn liền do dự, chứng minh đồ đằng này có bí mật không phải ai cũng biết, chẳng trách Vương Nhất Bác từng lén trông thấy Bách Bộ Xà đồ đằng của Thẩm Nam Ý nhưng lại không có liên tưởng gì khác.

"Yến đại ca." Tiêu Chiến nói một cách chắc chắn, "Huynh ấy là bằng hữu cực thân thiết của ta, ta coi huynh ấy với ta là một thể."

Nghe Tiêu Chiến đã nói như vậy, Yến Tứ Ẩn trầm giọng hầy một tiếng xong cũng không giấu giếm nữa: "Tiêu huynh đệ, Bách Bộ Xà đồ đằng quả thực là tượng trưng của tộc Cao Hách, vừa ra đời sẽ được đánh dấu lên, nhưng ta cũng quả thực đã cố ý không nói rõ ràng với đệ, sự thật là, không phải tất cả người trong tộc Cao Hách sinh ra đều có tư cách được đánh dấu đồ đằng này lên người... Chỉ có dòng dõi huyết mạch tộc Cao Hách mới có tư cách, Vương tộc Cao Hách trước nay đều giữ kín chuyện này không nói ra."

Dứt lời, Vương Nhất Bác lập tức cụp mắt che giấu thần sắc, ý thức mơ hồ khiến hắn bất an lúc trước vì lời của Yến Tứ Ẩn mà gần như dần trở nên rõ ràng, cũng càng khiến hắn kinh hãi.

Tiêu Chiến cũng thấy kinh ngạc, thăm dò hỏi: "Nói như vậy... Yến đại ca, huynh là người của Vương tộc Cao Hách?"

"Phải, cũng không phải." Yến Tứ Ẩn cảm khái tịch mịch nói, "Lúc tiên đế Nam Tĩnh còn tại vị, tộc trưởng Vương tộc Cao Hách đúng là Yến thị chúng ta, sau này các tộc biên cương hỗn loạn quanh năm, tộc Cao Hách cũng không ngoại lệ, chi thứ Nam thị bên cạnh Vương tộc đột nhiên nổi dậy, thay thế Yến thị chúng ta trở thành tộc trưởng mới của Vương tộc Cao Hách... Có điều, bộ tộc vốn cũng như thế, ỷ mạnh hiếp yếu kẻ thắng làm vua, Yến thị chỉ có thể nhận mệnh."

Nam thị, Thẩm Nam Ý.

Sắc mặt Tiêu Chiến hơi trầm xuống, y không tin chỉ là trùng hợp.

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó tiên đế Nam Tĩnh bệnh nặng, cuối cùng qua đời, các tộc biên cương nhất thời càng loạn lạc hơn, dòng dõi Yến thị chúng ta cũng hoàn toàn sa sút, Nam thị luôn cho rằng chúng ta vẫn còn dã tâm, nên càng ức hiếp chèn ép chúng ta." Nói đến đây, Yến Tứ Ẩn trước nay khoan dung cũng có vẻ căm giận thù hằn, "Rất nhiều con cháu dòng dõi Yến thị người chết không minh bạch, người bị thương, rất nhiều năm trôi qua, đến cả cha mẹ ta cũng không chịu đựng được, ta thật sự muốn báo thù cho bọn họ! Nhưng trước khi chết bọn họ ép ta rời khỏi tộc Cao Hách, bắt ta thề vĩnh viễn không báo thù, phải sống thật tốt... Cuối cùng, ta chỉ đành làm theo ý nguyện của họ, nghĩ đủ mọi cách thoát khỏi địa giới tộc Cao Hách để đến Nghiệp Kinh... Tiêu huynh đệ, may mà có đệ với gia gia đệ, nếu không trên đường đến Nghiệp Kinh ta đã bị rắn độc cắn chết rồi."

Hồi lâu, Tiêu Chiến mới lắc đầu cười than một tiếng, đây cũng coi như là một loại duyên số đã sắp đặt đi nhỉ, y cứu Yến Tứ Ẩn, vậy mà một ngày nào đó Yến Tứ Ẩn lại trở thành người trợ giúp cho y.

"Tiêu huynh đệ, chuyện đệ vốn muốn nhờ cậy, có liên quan đến đồ đằng này của ta sao?" Yến Tứ Ẩn thấy Tiêu Chiến hứng thú với Bách Bộ Xà đồ đằng như vậy, không khỏi nghi hoặc.

"Liên quan thì không có liên quan." Tiêu Chiến lập tức đổi sắc mặt, thoải mái híp mắt lại cười cười, "Chỉ đơn giản là tò mò nên hỏi một câu, quả thực có chuyện khác."

Lúc này, Tiêu Chiến mới giơ tay về phía Vương Nhất Bác, Vương Nhất Bác lập tức rút trong vạt áo ra một phong thư bí mật viết bằng ám ngữ đã được chép lại, Tiêu Chiến nhận lấy tờ giấy đưa cho Yến Tứ Ẩn: "Yến đại ca, bức thư này hình như là chữ viết của tộc Cao Hách, huynh có thể xem giúp ta trên đó viết gì được không?"

Yến Tứ Ẩn mở thư ra, vừa nhìn kỹ vừa chậm rãi đọc: "Thanh sơn lục thủy lương thường mãn, hòa tráng cốc phong thương lẫm thực, lương trữ kim huê báo thu thâu, du sắc tương thái tối vi tiên."

(Dịch nghĩa: Non xanh nước biếc lương thực dồi dào, lúa tốt thóc đầy kho lương sung túc, thóc vàng chất chứa báo mùa bội thu, màu dầu hương dưa tươi ngon nhất.)

Đọc xong, Yến Tứ Ẩn đầu óc mơ hồ: "Đây là cái gì? Tiêu huynh đệ, có phải đệ cầm nhầm không thế, đây có thể là ám ngữ gì, còn chẳng được tính là một bài thơ hay."

Một đoạn ám ngữ mà dưới góc nhìn của Yến Tứ Ẩn còn chẳng được tính là một bài thơ hay, lại khiến sắc mặt Tiêu Chiến bỗng nhiên trắng bệch mấy phần, mi tâm Vương Nhất Bác nhíu lại, đầu ngón tay khẽ điểm lên đầu gối Tiêu Chiến, Tiêu Chiến lập tức hoàn hồn, quay đầu nhìn về phía Vương Nhất Bác, cánh môi mỏng khẽ mấp máy, nhẹ giọng nói: "Thanh Hòa Lương Du."

Vương Nhất Bác lập tức hiểu ra, thơ giấu đầu, chỉ hướng tới một địa điểm, sau đó lại nghe Tiêu Chiến ẩn nhẫn kiềm chế thấp giọng nói: "Trước khi gia gia xảy ra chuyện một ngày, từng đi qua cửa hàng Thanh Hòa Lương Du này..."

Ánh mắt Vương Nhất Bác khẽ trầm xuống, nắm lấy cổ tay Tiêu Chiến, Tiêu Chiến liền hiểu ý dừng lại không nói nữa, Yến Tứ Ẩn nhìn hai người trước mắt giống như đánh đố, gãi gãi đầu hỏi: "Rốt cuộc các ngươi đang nói gì thế?"

"Yến đại ca." Vương Nhất Bác kéo Tiêu Chiến đứng dậy, trầm giọng nói, "Cảm ơn sự giúp đỡ của huynh, ta còn một yêu cầu quá đáng nữa."

"Ngươi cứ nói đi."

"Đừng nói với bất cứ ai về mục đích chúng ta tới đây hôm nay, nếu như có kẻ không rõ lai lịch hỏi tới, cứ bảo chúng ta đến mua rượu, lát nữa cũng phiền huynh chọn mấy vò rượu ngon để chúng ta mang đi."

Yến Tứ Ẩn tất nhiên sẽ không tùy tiện tiết lộ bí mật, nhưng hắn cũng đã nghe ra ý nghiêm nghị trong giọng nói của Vương Nhất Bác, không chỉ đừng nhắc tới, tốt nhất là cố tình giấu nhẹm đi: "Ta hiểu rồi, các ngươi yên tâm, Tiêu huynh đệ từng có giao tình với ta, lần này tới kinh đô làm việc ghé thăm ta tiện mua mấy vò rượu ngon nếm thử."

Tiêu Chiến mím môi: "Phiền huynh rồi, Yến đại ca."

"Không được nói những lời khách sáo như vậy nữa." Yến Tứ Ẩn hạ thấp giọng, "Ta không biết rốt cuộc hai đệ muốn làm gì, nhưng nếu gặp chuyện phiền phức nhất định phải tìm ta, ta liều mạng cũng sẽ giúp các đệ."

Tiêu Chiến cảm kích, không biết nói gì, làm động tác vái chào một cái.

Sau đó, Yến Tứ Ẩn xách mấy vò rượu ngon tự mình đưa Tiêu Chiến với Vương Nhất Bác ra khỏi tửu phường, trước cửa tửu phường, ba người hào phóng hàn huyên, chỉ sợ người đi đường không biết bọn họ vui sướng vì đã bao lâu chưa gặp mặt ôn chuyện cũ.

"Tiêu huynh đệ, hôm nào rảnh lại đến nhé."

"Cảm ơn Yến đại ca, trước mắt chúng ta có việc cần làm, đợi làm xong việc sẽ tụ tập sau."

"Được rồi được rồi, tạm biệt."

Vương Nhất Bác với Tiêu Chiến không đi đâu nữa, xách mấy vò rượu trực tiếp trở về khách trạm Xuân Huy.

Cẩn thận đóng kín cửa sổ, hai người nhìn nhau một cái liền ngồi lên trường kỷ trong phòng mặt đối mặt, trong lòng ngàn vạn căm phẫn không biết bắt đầu nói từ đâu, Tiêu Chiến bực dọc chậc lưỡi, "binh" một cái rút một vò rượu ra bắt đầu ừng ực nốc rượu mạnh.

Vương Nhất Bác ngẩn ra, bị tức tới bật cười, nhấc tay lên cản: "Ngươi ngứa da có phải không? Bày đủ trò kiếm lý do uống rượu để ta không mắng được ngươi đấy à?"

"Ai bảo thế..." Tiêu Chiến hung hăng lau rượu trên khóe miệng, "Ta nghẹn một cục tức trong lòng đây này!"

"Sao thế?" Vương Nhất Bác giữ miệng vò rượu sợ người kia lại nhân cơ hội uống, "Tiệm lương thực và dầu ăn Thanh Hòa... khi ấy đã xảy ra chuyện gì?"

Tiêu Chiến cụp mắt, vành mắt nóng lên: "Nếu như không phải bởi vì bức thư này, lại cộng thêm chúng ta đã trải qua chuyện ở thành U Vân, e rằng cả đời này ta cũng sẽ không có liên tưởng hay nghi ngờ gì."

"Ngày đó ta với gia gia chia nhau ra dò xét manh mối, sau khi về ông ấy nói với ta, phát hiện một kẻ truyền tin rất khả nghi, nhưng đi theo tới phố Ô Ngân liền mất dấu. Đi lòng vòng mãi lâu không thu hoạch được gì vốn định từ bỏ, nhưng một thằng bé ba bốn tuổi đột nhiên không biết xuất hiện từ đâu đột nhiên nhào tới, ôm lấy ông ấy xong liền lớn tiếng gào khóc, nói mình đã đi lạc, khi ấy gia gia... còn cố ý cười nhạo ta... bảo là ngày xưa lúc nhặt ta về, ta đã mười hai rồi mà vẫn khóc như thế..."

"Sau đó hỏi rõ nhà đứa nhỏ ở đâu, gia gia liền đưa nó về Tiệm lương thực và dầu ăn Thanh Hòa, ông bảo vợ chồng chủ tiệm nhìn đều rất thật thà, lúc nhận đứa nhỏ từ tay ông phải gọi là cảm động rơi nước mắt... Ông còn nói đùa là, em bé Chiến, cha mẹ con mà biết con đi theo ta suốt ngày hi hi ha ha, không biết sẽ phải đội ơn đội nghĩa ta bao nhiêu đâu, chắc là có thể ngậm cười nơi chín suối đó ~"

Tiêu Chiến đột ngột ngước mắt lên, ánh mắt nhìn Vương Nhất Bác trở nên hung ác, đáy mắt đỏ ửng: "Chẳng trách nửa đêm không biết tại sao gia gia lại ra ngoài, chẳng trách gia gia chết một cách không có dấu vết giãy dụa... Vương Nhất Bác, quen thuộc không? Có phải giống y như đúc với vụ án các tiểu thư xuất giá mất tích ở thành U Vân không, bọn họ phát hiện gia gia theo dõi, lại lợi dụng lòng lương thiện của gia gia khiến ông ấy không đề phòng bị lừa vào bẫy."

"Chúng ta đến kinh thành để điều tra Thẩm Nam Ý và người sau lưng hắn, gia gia lại sơ suất dính phải mê hồn thuật... Điều này còn chưa thể nói rõ rắp tâm khó lường của Thẩm Nam Ý sao, rõ ràng hắn cùng một giuộc với tên tiểu đạo sĩ tà ác kia, gia gia chính là bị bọn chúng hại chết! Kẻ giết chết đạo sĩ kia e rằng cũng chính là Thẩm Nam Ý, bao nhiêu năm qua Thẩm Nam Ý và người sau lưng hắn dụ dỗ đạo sĩ làm chuyện ác thay bọn hắn, ở thành U Vân suýt chút bị chúng ta phát hiện đạo sĩ đang luyện đan thay hắn, liền dứt khoát giết đạo sĩ diệt khẩu!"

Tay Vương Nhất Bác bịt trên miệng vò rượu, tay Tiêu Chiến đặt trên tay Vương Nhất Bác vô thức cào bám gắt gao, mu bàn tay Vương Nhất Bác bị cào ra tơ máu, nhưng lông mày cũng chẳng nhíu lại chút nào, chỉ đau lòng khẽ than: "Đây chính là điều khiến ta kinh hãi nhất, Thẩm Nam Ý có Bách Bộ Xà đồ đằng, chứng tỏ hắn chính là người tộc Cao Hách, không chừng còn là dòng dõi Nam thị của Vương tộc Cao Hách hiện nay. Bọn họ rõ ràng cùng một giuộc với nhau, chính là hắn đã giết chết đạo sĩ, nhưng vẫn cố ý đưa bức thư ám ngữ dùng văn tự của tộc Cao Hách cho chúng ta, kêu chúng ta đến Nghiệp Kinh điều tra cái chết của đạo sĩ, tâm cơ như vậy, thật đáng giết!"

"Nếu hắn không rõ chúng ta biết bộ mặt thật của hắn, làm như thế này chính là cố ý lừa gạt chúng ta, hắn sẽ không để chúng ta tiến thêm một bước điều tra ra bất cứ manh mối nào, chỉ có thể uổng công đi chuyến này, để hắn đường đường chính chính có cái cớ chấm dứt sự việc này. Nếu hắn đã có nghi ngờ với chúng ta, cách làm này chính là cố ý thăm dò, xem xem nhỡ đâu chúng ta tra ra được manh mối gì liệu có sinh ra suy nghĩ gian dối với hắn hay không... Mà bất kể là kiểu nào, hành tung và hành động của chúng ta nhất định đều có người đang ở trong tối theo dõi, buộc phải cẩn thận hơn."

"Ta thật muốn trực tiếp giết chết hắn luôn!" Tiêu Chiến cũng sắp cắn vỡ hàm răng đến nơi, "Bộ mặt thật với không mặt thật thì có liên quan gì, kẻ sau lưng là ai, có âm mưu gì lớn hơn nữa, những chuyện này liên quan quái gì đến ta, chỉ cần hắn chết là được!"

"Nhưng muốn giết hắn cũng không phải chuyện dễ dàng, võ công của hắn cao hơn ta với ngươi." Nói xong, Vương Nhất Bác mềm lòng buông lỏng tay, mặc cho Tiêu Chiến uống cạn cả vò rượu như đang phát tiết.

Tửu lượng của Tiêu đại sư thực sự là không tốt, một vò xuống bụng liền bắt đầu choáng váng tinh thần, không còn phẫn uất, cực kỳ đáng thương tủi thân bò nhoài lên bàn trà trên trường kỷ: "Vương Nhất Bác, ngươi xem, vẫn là lỗi của ta còn gì, nếu ngày đó ta với gia gia cùng nhau đi đến phố Ô Ngân, liệu có phải gia gia sẽ không sơ suất dính bẫy hay không? Ông ấy là giang hồ Bách Hiểu Sinh đó, thật ngốc! Cứu hết đứa trẻ này tới đứa trẻ khác, có lợi ích gì cơ chứ!?"

Vương Nhất Bác khẽ than, vươn tay xoa xoa đầu Tiêu Chiến, yêu thương nói: "Sao lại không có ích, ta tin những năm có ngươi ở cạnh, cũng là những năm vui vẻ nhất của ông ấy, ông ấy là người tốt... Cũng nên thấy may vì ngươi không đi, nếu ngươi đi cùng không chừng cũng đã mất mạng rồi, may mà ngươi không bị phát hiện."

Thật sự không bị phát hiện sao?

Vương Nhất Bác dừng lại một chút, do dự, nhưng lại không dám hoàn toàn khẳng định nữa, càng lo lắng hơn.

"Vương Nhất Bác." Tiêu Chiến khịt khịt mũi, đôi mắt ướt át chớp chớp nhìn về phía Vương Nhất Bác kêu, "Khó khăn quá ~"

Vương Nhất Bác nở nụ cười: "Không sao, không khó, có ta ở đây."

"Thật sao?"

"Ngươi tin ta không?"

"Tin!"

"Vậy chính là thật."

Ánh mắt Tiêu đại sư mờ mịt lâng lâng, ngốc nga ngốc nghếch hì hì hai tiếng, sau đó nhắm mắt lại, say khướt luôn.

Vương Nhất Bác bất đắc dĩ bật cười, nhìn chằm chằm lên gò má ửng đỏ của người kia một lúc thật lâu.

Ngủ đi, mệt rồi thì ngủ một giấc thật ngon trước đã.

Sau một hồi lâu, Vương Nhất Bác đứng dậy bế người về giường, hắn cũng cởi giày nằm lên giường, ngủ cùng Tiêu Chiến, bôn ba liên tiếp mấy ngày lại cộng thêm đêm qua thổ lộ tâm tình khiến hai người đều ngủ không ngon, giấc này Vương Nhất Bác ngủ thẳng tới đêm khuya.


Cộp cộp...

Trong đêm đen, Vương Nhất Bác thình lình mở mắt, rõ ràng giống như tiếng cửa sổ bị gió vô tình thổi qua gây ra động tĩnh vô cùng nhỏ bé, nhưng người có tính cảnh giác cực cao vẫn đột nhiên dấy lên sự đề phòng.

Vương Nhất Bác nhìn người nằm phía trong giường vẫn còn đang say sưa ngủ yên, lặng lẽ ngồi dậy đi giày vào, hắn đi tới trước cửa sổ gian ngoài, đôi mắt đen sâu thẳm gắt gao nhìn lên khe hở nhỏ trên song cửa sổ, mãi lâu, khóe miệng lại dâng lên một nụ cười nhàn nhạt.

Hắn nhấc tay gõ rất khẽ lên cửa sổ, sau đó quay lưng vào phòng ngồi xuống bên cạnh bàn, rót một chén trà bắt đầu thong thả thưởng thức. Một trận gió nhẹ thổi qua, khe hở nhỏ trên cửa sổ có bị mở ra hay không không ai biết, chỉ chớp mắt, một bóng đen lạnh như băng liền quỷ dị xuất hiện đứng trước mặt Vương Nhất Bác.

Im lặng giây lát, Vương Nhất Bác nhàn nhạt liếc mắt, bóng đen kia cung kính hờ hững gọi một câu.

Tiểu vương gia.

---------------------

Tiêu đại sư: Phiền thật đấy ~ 😭

Đại sư huynh: Không sao, có ta ở đây ~ 🙂

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net