Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

41

Chương 41: "Ta không chạm vào người khác, ngươi cũng không được, nếu không, ai cũng không sống nổi... Câu này ta chỉ nói một lần, ngươi nhớ kỹ chưa?"

Tiêu Chiến thích nụ hôn của Vương Nhất Bác.

Trong màn giường, nhiệt độ dần dần tăng lên, tâm tư Tiêu Chiến lơ lửng dập dờn nghĩ, từ lần đầu tiên Vương Nhất Bác dạy y thế nào là hôn thật sự, y liền không thể nào tự thoát khỏi mà cứ thế đắm chìm. Giữa lúc thân mật quấn quýt, rõ ràng dịu dàng vô hạn nhưng lại mơ hồ đem theo chút thô bạo, tựa như một loại tuyên cáo nào đó không lời nhưng lại không được phép xen ngang.

Y thuộc về hắn, Tiêu Chiến chỉ có thể thuộc về Vương Nhất Bác.

Mà y, chưa bao giờ nghĩ đến việc muốn phản kháng, vĩnh viễn thần phục ái mộ người.

Nụ hôn nóng bỏng lặng lẽ rơi lên bên cổ, da thịt bất ngờ bị ngậm một miếng kéo lên khẽ cắn một cái nhỏ, Tiêu Chiến nhíu mày khẽ shh một tiếng, tuy hơi đau, nhưng trong đôi mắt khép hờ vẫn đong đầy say mê vui sướng.

Tận tới khi đai lưng trên hông thình lình bị cởi lỏng lẻo, Tiêu Chiến mới thoáng tỉnh táo lại trong giây lát, y thở hổn hển hai tay luống cuống đặt trước ngực Vương Nhất Bác, động tác gần như kháng cự này khiến Vương Nhất Bác lập tức khựng lại, khuôn mặt chậm rãi ngẩng lên u ám không vui, giọng nói thâm trầm: "Ngươi từ chối ta?"

"Không phải thế." Tiêu đại sư hiếm hoi xấu hổ tới đỏ cả mặt, y liếm liếm môi, trước tiên ngửa đầu lên hôn một cái lấy lòng, sau đó mới chần chừ thấp giọng ngập ngừng nói, "Thì, ừm... giữa ban ngày ban mặt... không hay lắm nhỉ?"

"Làm loại chuyện này còn chia ban ngày với ban đêm chắc?"

"Không chia sao?" Tiêu Chiến chớp chớp mắt, hơi nhớ lại, "Chuyện vụng trộm trong tiểu thoại bản không phải đều là nửa đêm à?"

"..." Ánh mắt sâu thẳm của Vương Nhất Bác càng trầm xuống thêm mấy phần, hắn cắn răng nói, "Tiêu Chiến, ngươi tưởng rốt cuộc chúng ta có quan hệ gì? Vụng trộm?"

Tiêu Chiến lập tức phản ứng ra mình lại nói sai rồi, y mặt mày đau khổ ôm eo Vương Nhất Bác: "Ấy, không phải ta có ý đó, chỉ là ta cảm thấy ấy à, chỉ là..."

Chỉ là nửa ngày cũng chẳng chỉ là ra kết luận gì, Vương Nhất Bác hết sạch kiên nhẫn, một phát kéo phăng đai lưng trên hông Tiêu Chiến, năm ngón tay thon dài lập tức xuyên vào mái tóc của Tiêu Chiến, dây cột tóc lỏng lẻo rơi xuống, mái tóc dài đen nhánh mềm mại thoáng cái đã phủ đầy lên giường...

Ánh mắt Vương Nhất Bác thâm sâu, từ đôi mắt thụy phụng động tình của người dưới thân quét tới đôi môi bị hôn cho đỏ mọng quá mức: "Phòng của ta, người của ta, ta muốn lúc nào thì lúc đó, ai dám nói gì, ai có thể nói gì?"

Tiêu Chiến ngẩn ngơ ngẩng mặt lên nhìn vào mắt Vương Nhất Bác, thừa nhận mình đã bị cám dỗ, thậm chí bị mê hoặc. Sau một lúc lâu, đôi mắt y nổi một tầng sương, ngấn ý cười, đầu ngón tay giơ lên chạm vào xương quai hàm rõ nét và sắc bén của Vương Nhất Bác, không còn trốn tránh nữa mà thành thật đối mặt: "Vương Nhất Bác, lời ngươi nói là thật sao? Đời này ngoại trừ ta, ngươi sẽ không chạm vào ai cả?"

Giọng điệu thoáng chút tủi thân lại tràn đầy bá đạo kiêu căng quen thuộc chỉ thuộc về Tiêu Chiến, lồng ngực Vương Nhất Bác thoáng cái đã căng tràn thương yêu, một Tiêu Chiến như thế này tốt biết mấy, giống như lúc mới quen, giống như khoảng thời gian ở thành U Vân, tự do tự tại chẳng để ý bất cứ thứ gì.

Kể từ lúc bị hắn vạch trần thân phận ở Phất Hiểu sơn trang, người này liền luôn luôn ngoan ngoãn lấy lòng dỗ dành hắn, bắt đầu từ lúc biết thân phận hắn, đi vào Vương phủ, lại càng cẩn thận dè dặt, mang nặng sầu lo hơn.

Hắn không cần Tiêu Chiến thay đổi, hoặc là nói, hắn muốn hoàn toàn thay đổi Tiêu Chiến, muốn người ấy thật sự được sống theo ý mình và vui vẻ hạnh phúc.

"Tiêu Chiến." Vương Nhất Bác cúi người, chóp mũi tì lên y, bình tĩnh nói: "Ta không chạm vào người khác, ngươi cũng không được, nếu không, ai cũng không sống nổi... Câu này ta chỉ nói một lần, ngươi nhớ kỹ chưa??"

Hàng mi chớp động, dây dưa quấn quýt với người bên trên, Tiêu Chiến chăm chú nhìn Vương Nhất Bác, giây lát, đột nhiên lật người đè Vương Nhất Bác ở dưới thân, trong lúc lăn lộn, chiếc áo ngoài lỏng lẻo vốn đã mất đi đai lưng của hai người triệt để rơi xuống, chỉ còn một tầng áo lót mỏng manh, dễ dàng có thể cảm nhận được nhiệt độ đột nhiên tăng lên của đối phương.

Vương Nhất Bác không nhúc nhích, mặc cho người ta quấn quýt dây dưa nằm bò lên người hắn cúi đầu cọ xát, mà người chủ động quấn quýt triền miên cứ cọ vào hắn liên hồi kia, cọ cho bản thân mình không thể khống chế, cọ tới mức cánh mũi cay nồng gọi: "Vương Nhất Bác."

Vương Nhất Bác không lên tiếng, lấy lòng bàn tay xoa nắn phần gáy mịn màng của Tiêu Chiến coi như lời đáp.

"Ta yêu ngươi quá." Đôi môi triền miên mút lên yết hầu Vương Nhất Bác, giọng Tiêu Chiến mềm mại khàn khàn, líu ríu nỉ non lặp lại lần nữa, "...Ta yêu ngươi quá."

Không nói thích nữa, bởi vì không chỉ còn là thích nữa.

Cơn sóng dục vọng lúc này hoàn toàn cuộn đến, Vương Nhất Bác thở dốc cực mạnh, ôm vòng eo mảnh khảnh của người kia lần nữa lộn một vòng, trong đôi mắt đen toàn là lửa, hắn nghiến răng nghiến lợi, hung dữ hỏi: "Sau này còn dám nói muốn không nổi nữa không?"

Đôi mắt đã ướt của Tiêu Chiến đỏ lên, giây phút này, y đem tất cả tình cảm mâu thuẫn phức tạp trong đáy mắt phơi bày trần trụi hết: "Muốn không nổi cũng muốn... Vương Nhất Bác, không có ngươi, là ta thật sự không còn gì nữa cả."

Y chính là một kẻ nhát gan ích kỷ, từng bước từng bước đòi lấy toàn bộ của Vương Nhất Bác, bắt đầu từ lúc Vương Nhất Bác ở thành U Vân bảo "Ôm lấy ta, ta độ ngươi", y liền cố chấp ghi vào lòng, hết lần này tới lần khác thăm dò rồi khẳng định, đều là để xác định Vương Nhất Bác cần y. Vương Nhất Bác lui một bước y tiến thêm một bước, y lui một bước dẫn dụ Vương Nhất Bác tiến thêm một bước, ngoài mặt phóng khoáng bao nhiêu thì nội tâm vặn vẹo từng ấy.

Cả đời sống lang bạt khắp phố phường, y còn tham lam hơn những gì mình nghĩ nhiều.

Y sẽ thật sự vì thân phận của Vương Nhất Bác mà muốn không nổi rồi rời đi sao? Không đâu, y sẽ chỉ đổi hết cách này sang cách khác để đòi hỏi, để đạt được mục đích. Vương Nhất Bác hỏi y có mệt không, có mệt, nhưng y vui vẻ chịu đựng.

Y rất rõ ràng, không phải Vương Nhất Bác không biết, là có biết nhưng vẫn dung túng y.

Khẽ thở dài, trong lòng Vương Nhất Bác cái gì cũng biết rõ nhưng vẫn đau lòng muốn chết, Vương Nhất Bác nắm chặt cổ tay Tiêu Chiến giam giữ ở phía trên, giống như trừng phạt mà hôn từ lông mày đến chóp mũi, lại hôn lên cánh môi y, toàn bộ tình ý vừa yêu vừa hận đều trộn lẫn trong đó, hắn chậm rãi trầm giọng thủ thỉ: "Sợ rồi không dám nói thẳng, chỉ biết giở mánh khóe khôn vặt, giở mánh khóe với ta mà còn tự làm khó chính mình, ngươi có làm được không thế hả, tiểu lừa đảo."

Mánh khóe thì đúng là đã dùng rồi, nhưng cũng không ngờ lại quá đà như thế, trực tiếp giày vò nhau lên tận giường luôn. Tiêu Chiến phối hợp há miệng ra, cuốn lấy môi lưỡi Vương Nhất Bác triền miên, nhưng sao y có thể từ chối được, y căn bản chỉ mong có thế.

Môi lưỡi không khống chế được trượt dọc theo cần cổ nhẵn nhụi đi xuống dưới, để lại vệt nước trên lớp áo lót trắng như tuyết, cuối cùng dừng ở trước ngực, nước bọt cách lớp áo lót mỏng manh thấm ướt từng chút một, lộ ra hình dáng một đóa hoa thù du mềm mại đang dần dần dựng đứng, nhưng Vương Nhất Bác cứ không chịu vạch lớp che chắn ra, cứ gãi không đúng chỗ ngứa giống như đang tra tấn.

Tiêu Chiến không nhịn được run rẩy, bị khiêu khích cho khẽ run lên, luống cuống đắm chìm trong tình dục căng tràn, y gọi Vương Nhất Bác, nhưng cũng biết người ấy sẽ không đếm xỉa tới y, hôm nay y nhất định phải bị xử lý.

Trên người đã trần trụi từ lúc nào, Tiêu Chiến không biết, y bị ấn nằm sấp trên đệm giường mềm mại, Vương Nhất Bác vẫn luôn nửa hôn nửa cắn y, hôn mỗi một chỗ trên cơ thể y, xương quai xanh, ngực, eo bụng, thậm chí bắp đùi, lại mài miết cắn gặm khắp nơi...

Cuối cùng hôn lên sau gáy y ngậm một miếng da thịt, lòng bàn tay sờ soạng tới lui, rõ ràng dịu dàng vô hạn nhưng cũng quả thực hung dữ ngang tàng, ngoại trừ rên rỉ một cách khó nhịn, y không còn cách nào khác.

Lúc thuốc mỡ lạnh lẽo thăm dò ra huyệt động mềm mại phía sau, đầu Tiêu Chiến nổ uỳnh một cái cả người cứng ngắc, y nghiêng đầu quay lại nhìn muốn lên tiếng, Vương Nhất Bác còn nhanh hơn trực tiếp chặn lấy miệng y không cho phép y cãi lời. Ngón tay dài cùng thuốc mỡ đã tan ra vào lúc nông lúc sâu ở trong thông đạo, phát ra âm thanh dính dớp trơn mịn khiến người ta ngượng ngùng, tất cả những rên rỉ không cầm được của Tiêu Chiến đều bị Vương Nhất Bác nuốt vào, không lọt ra ngoài dù chỉ một chút.

Trong mi mắt long lanh sương mù khẽ khép hờ đong đầy nước mắt, lệ nóng chảy dọc xuống theo khóe mắt, Vương Nhất Bác tha cho đôi môi mềm mại đỏ mọng kia, quay sang hôn nước mắt trên khóe mắt y, như được tái sinh trong làn sóng nước lấp lánh dập dờn ấy, hắn kiềm chế khàn giọng dán lên má Tiêu Chiến thở dốc: "Sợ không?"

Tiêu Chiến thần trí ngẩn ngơ, hỏi: "...Hả?"

Khóe môi Vương Nhất Bác khẽ cong lên, khép ba ngón tay lại chọc thẳng vào chỗ sâu hơn, Tiêu Chiến không kịp đề phòng khó nhịn kêu thành tiếng, không khống chế được run rẩy, sau đó nghe thấy người ta cắn tai mình hỏi: "Sợ đau không? Lát nữa đổi cái khác tiến vào."

Cái khác... Tiêu Chiến thoáng lửng lơ thất thần, lúc phản ứng ra hai tai lập tức đỏ bừng, dái tai cũng giống như sắp nóng quá mà tan ra giữa môi lưỡi của người ấy, y cắn môi không lên tiếng, tay Vương Nhất Bác khẽ động nhất quyết ép hỏi: "Hửm?"

Quỷ xấu xa!

Tiêu Chiến ngoái đầu lại trừng mắt, nhưng rơi vào mắt Vương Nhất Bác quả thực chỉ là ánh mắt hờn dỗi rụt rè, Vương Nhất Bác bật cười, cúi đầu xuống hôn y: "Đừng nhìn ta như vậy, sợ lát nữa ngươi càng không chịu được hơn."

Lại còn lát nữa, bây giờ y đã không chịu được rồi! Tiêu Chiến nhỏ giọng xin tha: "Ta không sợ đau, ngươi... ngươi tới đi."

Dứt lời, ngón tay dài ướt trượt rút ra, Vương Nhất Bác cúi người đem thứ thô to sớm đã cương cứng nóng rực của mình vùi cả cây vào khe mông đầy đặn mềm mại của Tiêu Chiến, chỉ mỗi phát này, đã khiến Tiêu Chiến nóng đến mức co rúm lại, theo bản năng bò về phía trước.

Nhưng ngay sau đó đã bị Vương Nhất Bác bóp eo kéo về chỗ cũ, hổ khẩu của Vương Nhất Bác khóa lên cằm Tiêu Chiến, ép y phải quay đầu nhìn mình: "Chạy cái gì? Không phải không sợ à?"

Nói về rén thì Tiêu đại sư luôn là bậc nhất, y hơi run rẩy đáp: "...Kích thước hình như không đúng lắm, ngươi cho ta chuẩn bị tâm lý trước đã."

"Hờ, tiểu lừa đảo, ngươi tưởng ta hỏi ngươi có sợ đau không là do lo lắng ngươi sẽ đau chắc?" Vương Nhất Bác lạnh lùng cười, thừa nhận sự thoải mái lúc này, "Chẳng qua là ta muốn nói với ngươi, có đau, cũng phải nhịn lấy cho ta."

Căn bản không cho Tiêu Chiến thêm cơ hội nào nữa, giây phút Vương Nhất Bác cắn lên đôi môi đỏ mọng của Tiêu Chiến, thứ cứng đơ nóng hầm hập kia cũng cùng lúc kề lên huyệt đạo trơn trượt, không nói lời nào đỉnh vào một cách không chút lưu tình, thậm chí không dư lại một tí nào, cả cây tiến vào đầy ắp.

"Ư!!" Tiếng kêu đau mà Tiêu Chiến há miệng muốn hét lên lần nữa bị Vương Nhất Bác nuốt hết, Tiêu Chiến như chết đi sống lại trong cảm giác vừa đau vừa sướng kéo dài như tra tấn một lúc lâu, lúc Vương Nhất Bác nhả miệng y ra, y thở hổn hển giống như một người rơi xuống nước vừa được vớt lên bờ.

Tiết trời mùa thu se lạnh, nhưng giữa cơn run rẩy Vương Nhất Bác lại rịn đầy mồ hôi, hai mắt hắn đỏ ngầu, miệng khô lưỡi rát giống như con thú chỉ muốn nuốt chửng người xinh đẹp yêu kiều trước mắt vào trong bụng. Hắn bám chắc vòng eo nhỏ nhắn trong tay, không còn tiết chế mà bắt đầu đâm rút, lúc người ấy ngửa đầu lên rên rỉ, bàn tay lại bá đạo tiến lên trên giữ lấy gáy người ta mà áp chế, ấn ngược xuống đệm tiếp tục không thu lực mà đẩy hông.

Tiêu Chiến cũng đã ướt đẫm, mái tóc đen rủ đầy giường cũng theo từng đợt luật động mà bay tán loạn, chắc có lẽ đã làm đủ bước dạo đầu trước khi bắt đầu, ngoại trừ lúc đi vào y cảm thấy hơi căng đau choáng váng, rất nhanh đã chỉ còn lại căng đầy tê dại, mà tê dại qua đi lại đầy tràn khoái cảm mềm yếu.

Trong động tác va chạm càng lúc càng nhanh đang thi nhau ập đến, Tiêu Chiến lại càng lúc càng cảm nhận được rõ nhịp tim khi Vương Nhất Bác cúi người dán sát lên lưng y, cả người y run lên giống như bị đốt cháy, y kêu rên gọi "Vương Nhất Bác" xin được trợ giúp, Vương Nhất Bác vén mái tóc đen ướt đẫm trên cổ và vai Tiêu Chiến ra, giọng nói khàn đặc và trầm thấp nặng nề: "Muốn gì?"

Tiêu Chiến ý thức mơ hồ, túm lấy chút đuôi tóc ấm ức nỉ non: "Ôm ta với..."

Vương Nhất Bác thở hổn hển ra sức đâm rút, ác ý cắn lên hõm cổ y: "Cầu xin ta."

"Cầu xin ngươi." Tiêu Chiến rên rỉ tỏ vẻ yếu đuối, "Cầu xin ngươi mà..."

"Ngươi quá không ngoan rồi." Vương Nhất Bác dừng một chút, lại đẩy vào trong, dịch thể ướt át tràn ra khỏi bờ mông phóng đãng dâm loạn không chịu nổi, "Ta không ôm ngươi."

Nước mắt Tiêu Chiến tuôn rơi không ngừng trong đợt cao trào vô bờ bến này, y khóc lóc xin xỏ: "Ôm ta với, xin ngươi đó, ta không dám nữa..."

Bản chất cao cao tại thượng từ trong xương cốt và tính cách xấu xa bẩm sinh giờ khắc này lên đến đỉnh cao, Vương Nhất Bác không quan tâm, nhấc hông người ta lên thành tư thế quỳ úp sấp, lại ấn lên thắt lưng, phát nào cũng dùng đủ lực độ, tiếng khóc lí nhí của Tiêu Chiến dần dần trở nên mất kiểm soát, vào lúc y sắp thất thanh hét lên Vương Nhất Bác lại bịt miệng y lại, ngang bướng nở nụ cười bảo: "Suỵt, đừng kêu."

Cuối cùng, Tiêu Chiến đã tan vỡ, y khóc tới mức đầm đìa nước mắt, cả người từ trên xuống dưới đều ướt đẫm, chỗ nào cũng ướt, ướt tới rối tinh rối mù thậm chí không phân biệt được là cái gì ướt...

Vương Nhất Bác cuối cùng cũng tha cho y, xoay người y lại mặt đối mặt ôm trong lòng, đem thứ cương cứng nóng hầm hập vẫn đang ngẩng cao đầu kia chôn sâu trong người Tiêu Chiến, Tiêu Chiến chỉ run lên mấy cái liền yếu ớt mềm nhũn bò nhoài bên cổ Vương Nhất Bác, hai chân cũng quấn quanh thắt lưng Vương Nhất Bác giống như một đứa trẻ không có cảm giác an toàn.

Vương Nhất Bác đưa đẩy cực kỳ chậm rãi, ôm lấy y trấn an một cách dịu dàng cực độ, ngón tay dài cuộn lấy lọn tóc ướt át sau lưng Tiêu Chiến, cứ như người lúc trước lạnh lùng trừng phạt y căn bản không phải hắn.

Rất lâu, hắn động tình hôn lên bả vai Tiêu Chiến, lại vỗ về an ủi một cách cưng chiều: "Sẽ không mất đi ta, sẽ không tay trắng."

Tiêu Chiến im lặng không lên tiếng, cứ ngoan ngoãn nằm bò trên người Vương Nhất Bác, gắt gao ôm chặt hắn, tới lúc cảm nhận trên đầu vai nhiều thêm một luồng ấm nóng, Vương Nhất Bác liền biết người ấy đã nghe lọt tai rồi.

"Vương Nhất Bác." Mãi lâu sau, Tiêu Chiến cuối cùng cũng khàn giọng lên tiếng.

"Sao thế?" Biết mình lúc trước quá dữ dằn, Vương Nhất Bác lúc này quả thực ngon ngọt hòa nhã muốn chết.

"Ngươi lấy đâu ra thuốc mỡ thế?" Tiêu Chiến ngẩng mặt lên, đôi mắt đã đỏ ửng kết hợp với vẻ hoài nghi.

Vương Nhất Bác ngẩn người, quả thực tức cười: "Ngươi chỉ để ý mỗi cái này?"

"Chẳng thế!" Tiêu Chiến khịt khịt mũi, "Sao trong phòng ngươi lại được chuẩn bị sẵn? Ngươi đã dùng với ai? Ngươi chuẩn bị dùng với ai?"

"Ngươi có nói lý không thế?" Vương Nhất Bác nén nhịn cảm giác manh động muốn đánh người, cười nói, "Năm năm nay ta còn không về qua nhà, ta có thể từng dùng với ai? Ta còn có thể chuẩn bị dùng với ai!"

"Vậy thuốc mỡ là thế nào?"

"Tử vân cao." Vương Nhất Bác cạn lời, "Không phải lúc chúng ta ra khỏi sơn trang đã mang theo à?"

Tiêu Chiến hiểu ra, lập tức thấy đau hết cả cõi lòng, nhớ lại lúc thi khảo nghiệm hệ Hỏa Vương Nhất Bác đã bừa bãi dùng tử vân cao trân quý bôi cho y, bây giờ lại dùng bừa bãi: "Chậc! Lãng phí quá đấy, đắt lắm đó! Ta đã bảo ta không sao rồi, ta chịu được!"

Nhóc con không biết tốt xấu.

Vương Nhất Bác nhẫn nhịn, không thể nhịn được, một phát đẩy Tiêu Chiến ngã nằm, ngoài cười trong không cười nói: "Tiểu lừa đảo, ngươi xong rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net