Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

49

Chương 49: "Đối với Tiêu Chiến, là một loại sợ hãi khi niềm tin và tín ngưỡng của mình nứt vỡ sụp đổ."

Phủ Nhiếp chính vương - Nghiệp Kinh

"Vương gia, Thẩm đại nhân tới rồi, đang chờ ở bên ngoài."

Đêm đến, Tư Đồ Vi Minh đang cầm một quyển sách ngồi lật đọc ở gian bên, nghe thấy Phù Tô thấp giọng đến báo, thờ ơ đáp một câu: "Cho hắn vào."

"Vâng."

Giây lát sau, Phù Tô dẫn Thẩm Tri Hồng đi vào, Thẩm Tri Hồng thấy Tư Đồ Vi Minh, vội vàng quỳ xuống hành lễ: "Vi thần bái kiến Vương gia."

Tư Đồ Vi Minh bấy giờ mới buông quyển sách trên tay xuống, vẻ mặt không nhìn ra vui giận gì, chỉ nhàn nhạt bảo: "Đứng lên nói chuyện đi."

"Tạ vương gia." Thẩm Tri Hồng đứng dậy xong vẫn nửa khom người, thời tiết sắp vào đông nhưng trên trán hắn lại đổ đầy mồ hôi lấm tấm, hắn hơi run rẩy nói, "Không biết... không biết Vương gia triệu kiến vi thần, là vì chuyện gì?"

Đừng nói tới việc trước mắt hắn vì phạm phải chút chuyện sai đã bị giáng chức, dù cho lúc trước còn là Chỉ huy đồng tri tòng tam phẩm, Nhiếp chính vương cũng chưa từng nhìn thẳng vào hắn một cái nào, bây giờ tự nhiên bị triệu kiến, Thẩm Tri Hồng sao có thể không sợ hãi.

Tư Đồ Vi Minh cũng chẳng có tâm tư nói bóng nói gió với Thẩm Tri Hồng, đi thẳng vào vấn đề luôn: "Nghe nói Thẩm đại nhân là nhân sĩ thành U Vân?"

"Vâng vâng." Thẩm Tri Hồng đáp, "Từ đời tổ tiên đã luôn sống ở thành U Vân rồi ạ."

"Nếu như tin tức của bổn vương không sai, vụ án các tiểu thư xuất giá mất tích bí ẩn ở thành U Vân lúc trước, có phải có liên quan đến nhà ngươi không?"

Lời nói của Tư Đồ Vi Minh rất nhẹ nhàng, nhưng Thẩm Tri Hồng lại nhũn hết cả chân soạt một cái quỳ thụp xuống, ngay lập tức hoảng loạn muốn giải thích: "Vương gia, muội muội của vi thần quả thực là..."

"Ta không có hứng thú với vụ án đó." Trên mặt Tư Đồ Vi Minh thoáng nét mất kiên nhẫn.

Thẩm Tri Hồng nghẹn họng: "Vậy Vương gia muốn hỏi..."

Tư Đồ Vi Minh lạnh nhạt tiếp tục: "Vụ án đó có phải huyện nha thành U Vân đã mời người của Phất Hiểu sơn trang đến tương trợ không? Nghe nói, người đến là đại đệ tử của minh chủ võ lâm Thẩm Nam Ý?"

Thẩm Tri Hồng hơi ngẩn ra, vội vàng đáp: "Vâng, đúng vậy ạ, Vương gia, quả thực là đại đệ tử của Thẩm Nam Ý dẫn theo một tiểu đồng đi theo điều tra án."

"Ồ?" Tư Đồ Vi Minh cười, "Vậy là ngươi đã từng gặp hắn rồi... Thẩm đại nhân, có thể hình dung cho ta về vị đại đệ tử danh tiếng lẫy lừng giang hồ kia được không?"

Thẩm Tri Hồng thoáng kinh ngạc, không biết tại sao Nhiếp chính vương lại hứng thú với một nhân sĩ giang hồ, thế nhưng lúc hồi phục tinh thần lập tức cố gắng nhớ lại, cung kính nói: "Bẩm vương gia, hắn... hắn không phóng khoáng tùy tính, lỗ mang thô kệch như những nhân sĩ giang hồ trong truyền thuyết, ngược lại có vẻ phong thần tuấn lãng khí độ bất phàm, rất có... phải rồi, rất có cảm giác một quý công tử thoát tục."

"Vậy sao?" Ánh mắt Tư Đồ Vi Minh tối lại.

"Đúng vậy, Vương gia." Thẩm Tri Hồng biết gì nói nấy không dám giấu giếm, "Tiểu đồng đi theo bên cạnh hắn, cũng không giống như tiểu đồng bình thường, dung mạo cực kỳ đẹp đẽ chói mắt, còn kẻ tung người hứng rất xảo quyệt! Hắn còn rất bao che tiểu đồng kia, hoàn toàn không coi quan phủ ra gì."

Rõ ràng biết câu cuối cùng của Thẩm Tri Hồng có đem theo hiềm khích cá nhân, nhưng Tư Đồ Vi Minh chỉ nhếch môi chứ không ngăn cản, còn thuận tiện hỏi: "Người của Phất Hiểu sơn trang lại càn rỡ như thế?"

"Đúng thế đấy ạ!" Thẩm Tri Hồng được đà, căm phẫn nói, "Hắn cậy sư phụ mình là minh chủ võ lâm Thẩm Nam Ý, thái độ cực kỳ kiêu ngạo, không chỉ không coi ai ra gì còn dám khinh nhờn triều đình, ở huyện nha thành U Vân suýt chút muốn dồn thần vào chỗ chết đấy!"

"Kẻ cả gan làm loạn như thế, tại sao Thẩm đại nhân lại không bắt ngay tại chỗ?"

"Vi thần..." Thẩm Tri Hồng ngước mắt đón lấy ánh mắt của Tư Đồ Vi Minh, thoáng cái đã sợ hãi lập tức cúi đầu, khó mà hé răng. Đúng vậy, ngày đó hắn quả thực muốn bắt Vương Nhất Bác, nhưng lại đột nhiên nhận được tin báo từ kinh thành, nói chuyện hắn cấu kết với các quan lại khác lén chiếm đất đai đã bị bên trên tra ra, kêu hắn mau chóng về kinh, hắn bất đắc dĩ phải đi, dù sau đó đã cố gắng phủi sạch quan hệ để thoát thân, nhưng vẫn không khỏi bị giáng chức.

Một lúc lâu vẫn không đợi được nguyên nhân, Tư Đồ Vi Minh cười hừ một tiếng không rõ ý tứ khiến Thẩm Tri Hồng sợ tới mức giật cả mình, nhưng Tư Đồ Vi Minh cũng không trách móc câu nào, chỉ lập lờ nước đôi nói: "Thẩm đại nhân chưa bao giờ nghĩ rằng, khi đó ngươi tự nhiên gặp chuyện bị gọi về kinh thành, thời cơ trùng hợp quá mức sao?"

Thẩm Tri Hồng hoảng hốt không hiểu: "Vương gia, ngài có ý gì?"

Tư Đồ Vi Minh không nói gì thêm, lần nữa cầm quyển sách lên, Phù Tô ở bên cạnh thấy vậy lạnh lùng nói: "Thẩm đại nhân mời về đi."

Thẩm Tri Hồng chẳng hiểu gì, nhưng cũng chỉ ngẩn ra giây lát liền cuống cuồng đứng dậy: "Vâng, vâng, vi thần cáo lui."

Đợi Thẩm Tri Hồng rời đi, Phù Tô mới cúi đầu hỏi: "Vương gia, người này không dùng đến?"

"Ngu xuẩn đần độn, không thể trọng dụng." Tư Đồ Vi Minh thản nhiên lật sách, "Phù Tô, đại đệ tử của Thẩm Nam Ý điều tra thế nào rồi?"

"Bẩm vương gia, thân thế không khác mấy so với những gì Thẩm Nam Ý nói, không có điều gì khả nghi." Phù Tô nhíu mày, "Tại sao Vương gia vẫn luôn canh cánh về người này?"

Tư Đồ Vi Minh không đáp mà hỏi ngược lại: "Phù Tô, có phải ngươi đã từng giấu ta phái tử sĩ đi truy sát đại đệ tử của Thẩm Nam Ý không?"

Phù Tô đột nhiên ngẩn ra: "Vương gia, sao nô tài..."

"Phải không." Tư Đồ Vi Minh lười nhác mỉm cười, "Ngươi không dám to gan làm bậy như thế, mà tử sĩ chỉ nghe theo lệnh ta với ngươi, vậy tại sao đại đệ tử kia của Thẩm Nam Ý lại có thể lấy được kim tiễn Nhẫn Đông chứ?"

Câu hỏi này, dù là Phù Tô cũng không thể nào trả lời được, Tư Đồ Vi Minh vứt quyển sách ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng về phía trước: "Phù Tô à, thường càng không có dấu vết, lại càng có vấn đề, chúng ta đều đã xem nhẹ người này, còn cho rằng hắn không gây lên nổi sóng to gió lớn gì... Từ lúc Thẩm Nam Ý bí mật gặp gỡ chất vấn ta, lại đến lời Thẩm Tri Hồng hình dung về hắn, ngươi cảm thấy hắn là một người bình thường sao?"

Phù Tô trầm mặc hồi lâu mới đáp: "Nô tài không biết."

Tư Đồ Vi Minh cười thở dài: "Không biết cũng đúng, chuyện không có bằng chứng sao dám khẳng định... Nhưng đã có nghi ngờ, ngươi phải tiếp tục điều tra rõ, đảm bảo hắn không phá hỏng kế hoạch của chúng ta, từ giờ trở đi, Thẩm Nam Ý với người này, chúng ta đều phải đề phòng."

"Vâng, Vương gia."

###

Vương Nhất Bác với Tiêu Chiến theo đường cũ từ thành Yến Đô quay về Phất Hiểu sơn trang, đi qua hậu sơn sắp tới cổng sơn trang thì gặp phải Mạnh Tâm Ngâm, Mạnh Tâm Ngâm tiến lên đón nói: "Đại sư huynh, muội đang định chuẩn bị ra sau núi tìm huynh."

Vương Nhất Bác điềm tĩnh như thường hỏi: "Có chuyện gì?"

"Sư phụ tìm huynh đến Đông viện một chuyến."

Vương Nhất Bác với Tiêu Chiến lặng lẽ nhìn nhau, thầm nghĩ thật may mắn, thế là không nói nhiều nữa, chia nhau ra đi.

Vương Nhất Bác đến Đông viện gặp Thẩm Nam Ý, Thẩm Nam Ý ngược lại không hề giấu giếm chuyện mình đã ra ngoài mấy ngày nay, nói với Vương Nhất Bác là mình đã đi gặp mặt bí mật với tất cả các chưởng môn nhân đức cao vọng trọng của các môn phái trong võ lâm, tra xét xem giang hồ gần đây có động thái gì khác thường không, may mà trước mắt vẫn chưa xảy ra chuyện gì lớn, nhưng hắn đã nhắc nhở các vị chưởng môn nhân phải đề cao cảnh giác, phòng ngừa có kẻ lợi dụng giang hồ võ lâm làm loạn, nguy hại giang sơn xã tắc.

Vương Nhất Bác lạnh lùng cười nhạt trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính xúc động: "Sư phụ vất vả rồi."

"Phải rồi, Nhất Bác à." Thẩm Nam Ý làm như có chút nghi hoặc khó hiểu nói, "Con chắc chắn người truy sát con là người của Nhiếp chính vương sao? Ý của ta là, liệu có hiểu lầm gì không? Bởi vì ta điều tra nhiều mặt, không nghe nói thời gian gần đây Nhiếp chính vương có phái tử sĩ đi hành động..."

Thẩm Nam Ý còn chưa nói xong, Vương Nhất Bác đã đứng bật dậy, vang giọng nghiêm nghị nói: "Sư phụ! Đồ nhi nhận đại ân sâu sắc của sư phụ, bất kể là luyện công hay xử lý sự vụ sơn trang, hơn năm năm qua cũng chưa từng có một ngày lười biếng, càng chưa bao giờ có một câu dối trá nào với sư phụ! Nếu như kim tiễn Nhẫn Đông không thể chứng minh lời đồ nhi nói, vậy đồ nhi sẽ lấy cái chết để chứng minh!"

Vừa dứt lời đã trông thấy Vương Nhất Bác vận khí trong lòng bàn tay đánh về phía trán mình, Thẩm Nam Ý hoảng hốt lập tức ra tay ngăn cản: "Làm gì thế này? Sư phụ bảo không tin con lúc nào! Không được làm bừa!"

Vương Nhất Bác thu hồi nội lực, cụp mắt xuống: "Sư phụ..."

Thẩm Nam Ý vẫn còn sợ hãi, vỗ vỗ Vương Nhất Bác: "Sư phụ chỉ có mỗi một đệ tử đắc ý là con, cho dù không tin người trong thiên hạ, cũng sẽ không nghi ngờ con, con ngàn vạn lần đừng nghĩ nhiều nữa."

Vương Nhất Bác vẻ mặt xúc động, chắp tay khom người: "Là đồ nhi đã nhất thời hành động thiếu suy nghĩ."

Thẩm Nam Ý trầm ngâm giây lát: "Được rồi, con về trước đi, để sư phụ suy nghĩ kỹ lại."

Vương Nhất Bác gật đầu nghe lệnh, giây phút xoay người khẽ lạnh nhạt nhếch môi, mà Thẩm Nam Ý nhìn chằm chằm lên bóng lưng hắn, ánh mắt cũng dần dần âm u lạnh lẽo.

Rốt cuộc, lời ai nói là thật?

###

Đầu bên này, Tiêu Chiến quay về Nam viện vào phòng, sau khi khóa cửa liền lấy chỗ thư mang về từ mật thất ra.

Trên mặt bàn phủ kín mật thư, số lượng nhiều lên tới mấy trăm bức, y với Vương Nhất Bác vẫn chưa kịp xử lý xong, chỉ mới xem sơ qua mấy chục bức, phát hiện quả thực hỗn loạn phức tạp, liên lụy rất rộng rãi, có rất nhiều những người và những chuyện được nhắc tới trong mật thư, bọn họ thậm chí còn không hay biết. Cuối cùng hai người quyết định, căn cứ theo thời gian đề trong lạc khoản để sắp xếp thứ tự cho mật thư trước, để xác định toàn bộ manh mối có liên quan đến âm mưu mưu tính giữa Nhiếp chính vương và Thẩm Nam Ý.

Năm Nguyên Đỉnh thứ bảy.

Là năm mà y và Vương Nhất Bác phát hiện ra Thẩm Nam Ý với Nhiếp chính vương lần đầu tiên qua lại bằng thư từ.

Số lượng không nhiều lắm, chứng minh hai người cực kỳ cẩn thận dè dặt. Rất nhanh, chỉnh lý đến năm Nguyên Đỉnh thứ tám, năm Nguyên Đỉnh thứ tám... Tiêu Chiến mở từng bức thư đánh dấu ký hiệu, tận tới khi, nét chữ quen thuộc đột nhiên đập vào mắt, đồng tử của Tiêu Chiến đột ngột mở lớn, không tự chủ mà run rẩy co rút.

Y ngây ra một hồi lâu, mãi mới không dám tin cầm thư lên xem kỹ, mỗi một nét phác họa, mỗi một hình ảnh được khơi ra từ nơi sâu thẳm trong ký ức, cuối cùng, dù cho có không muốn tin thế nào đi chăng nữa, y cũng không thể nào phủ nhận.

Chữ viết trên bức thư này, lại là chữ viết của cha mình.

Làm sao có thể chứ, sao lại thế chứ!

Đầu ngón tay Tiêu Chiến lập tức lạnh đến tê dại, sao phụ thân y lại có thư từ qua lại với Thẩm Nam Ý? Phụ thân y với Thẩm Nam Ý... Giây phút đó, trong đầu Tiêu Chiến hiện lên đủ loại ý niệm đáng sợ, mà mỗi một ý niệm mọc lên um tùm, đều lập tức bị y hung hăng đá ra ngoài, không đâu, sẽ không đâu...

Y bắt đầu kinh hoàng khiếp sợ đọc thư, lại phát hiện trong thư vậy mà thật sự xuất hiện... những từ ngữ như Nhiếp chính vương, thậm chí Chiêu Vương....

Cả người Tiêu Chiến cứng ngắc, có một câu Tấn Nghi trưởng công chúa từng nói với y giờ khắc này lại bất chợt nhảy ra.

- Con vẫn chưa biết nhỉ, Nhất Bác với Thừa Dận sinh cùng năm, mấy năm đầu lúc nó mới sinh ra Vương gia đóng quân ở biên cương suốt, ta liền dẫn theo Nhất Bác thường trú ở trong cung...-

Năm Nguyên Đỉnh thứ tám, y với Vương Nhất Bác bốn tuổi.

Chiêu Vương quanh năm đóng quân ở biên cương, Vương Nhất Bác theo Tấn Nghi trưởng công chúa ở trong cung, y theo cha mẹ ở biên ải thành Du Quan, trong thư từ qua lại giữa phụ thân y và Thẩm Nam Ý có đề cập đến Chiêu Vương... Không thể nào, chuyện này không thể nào!

Vậy cuối cùng tại sao Thẩm Nam Ý phải giết cả nhà y? Chẳng lẽ là... giống với lý do giết Tu Di Tiểu Đạo?

Đối với Tiêu Chiến, đây là một loại sợ hãi khi niềm tin và tín ngưỡng của mình nứt vỡ sụp đổ.

Tay chân y lạnh ngắt, gắt gao nắm chặt mép bức thư, lúc cửa phòng bỗng nhiên bị gõ vang, giây phút giọng nói trầm thấp quen thuộc nhẹ nhàng vang lên, y theo bản năng vò chặt bức thư thành một cục, gắt gao nắm trong lòng bàn tay.

Đôi mắt đỏ bừng của y ngước lên nhìn về phía cửa phòng, đờ đẫn nhét thư vào trong vạt áo.

Ý niệm duy nhất trong đầu chỉ có đê hèn ti tiện, không muốn cho Vương Nhất Bác trông thấy, không thể để cho Vương Nhất Bác biết.

------------------------

Tiểu Cửu: Aiyo ~ Càng lúc càng phức tạp rồi 🤔 (chạ liên quan gì đến tôi, *đội mũ bảo hiểm*!)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net