Phần 14.
Trước đây Tiêu Chiến cảm thấy tửu lượng mình vẫn ổn, giờ so với Vương Nhất Bác, quả đúng là bị đập ra bã chỉ trong phút chốc. Chỗ rượu sau đó của anh đều là Vương Nhất Bác uống giúp, Tiêu Chiến rảnh rỗi lại ăn chút đồ, nghe họ buôn chuyện với nhau. Thật sự được thả lỏng, cảm giác này trước đây anh chưa từng trải nghiệm qua, trước đó anh không phải chặn rượu giúp người ta đã là tốt lắm rồi.
Khi về phòng ngủ đã quá nửa đêm. Anh và Vương Nhất Bác lên tầng, Vương Nhất Bác ở phía sau anh hỏi: “Anh không sao chứ?”
Tiêu Chiến quay đầu lại nhìn hắn, nói: “Không sao cả.”
Vương Nhất Bác gật đầu, “ừ” một tiếng. Trước khi vào phòng Tiêu Chiến nói với hắn: “Thầy Vương ngủ ngon nhé.”
Vương Nhất Bác bị danh xưng này làm cho nhoẻn cười, nhưng hắn cười rất nhạt, chỉ có thể nhìn ra được ý cười vương bên khóe môi, hắn nói: “Ngủ ngon, nghỉ sớm một chút.”
Trên núi dùng nước không được thuận tiện, lấy nước rửa mặt thì không sao, nhưng muốn tắm rửa thì quá xa xỉ. Tiêu Chiến chỉ có thể lau qua người rồi nằm xuống, anh cứ đinh ninh mình sẽ vào giấc nhanh thôi, nhưng trằn trọc hồi lâu không thể ngủ. Đêm nay anh nghe họ kể rất nhiều, trong đầu ngổn ngang vô số chuyện ngày trước. Có người qua đường A cách đây lâu lắm rồi, có Lâm An, còn có cả Vương Nhất Bác.
Suy nghĩ cuối cùng lóe lên trước khi ngủ là đợi quay về anh sẽ bảo tiệm hoa tiếp tục gửi hoa tặng, anh rất thích nhìn dáng vẻ Vương Nhất Bác cầm kéo cắt bọc hoa rồi thả vào thùng nước.
Lần này ngủ thẳng đến buổi chiều ngày hôm sau. Tiêu Chiến mở mắt ra có cảm giác mờ mịt không rõ đã là chiều hay tối. Khung cảnh xa lạ, tất cả những gì trước mắt đều không quen thuộc. Phải mất nửa ngày sau Tiêu Chiến mới hoàn hồn lại, anh nhớ ra mình đang ở trên núi, ở bên cạnh phòng Vương Nhất Bác.
Tiêu Chiến đứng dậy thu thập, thay bộ đồ khác, đi ra ngoài nhìn một vòng, không thấy người đâu cả. Mẹ của Tưởng Đào ở trong phòng bếp nghe thấy tiếng anh đi ra, chào anh: “Dậy rồi à con? Chuẩn bị xong bữa sáng rồi mà chẳng đứa nào dậy cả.”
“Chào buổi sáng cô ạ.” Tiêu Chiến chào hỏi một chút.
“Ừ, ngoan lắm.” Cô cười lên rất gần gũi, rất giống với Tưởng Đào, nhưng khẩu âm nặng hơn nhiều, “Hôm qua mấy đứa chơi muộn quá, giờ vẫn chưa dậy nổi, có một đứa ra ngoài rồi, còn lại vẫn chưa dậy.”
Tiêu Chiến cười cười gật đầu: “Dạ, tối qua bọn con uống nhiều quá. Bọn con có ầm lắm không cô, có ảnh hưởng tới mọi người nghỉ ngơi không?”
“Đâu có đâu,” Cô liên tục xua tay, “Nhà cô ngủ say như chết, không nghe thấy gì.”
Tiêu Chiến vào nhà bếp ăn bát cháo, lúc ăn anh vẫn nói chuyện với mẹ Tưởng Đào, ngoại hình Tiêu Chiến rất bắt mắt, trông cũng không giống đám Phương Hi, cô rất quý anh. Cô hỏi anh làm công việc gì, Tiêu Chiến nói anh làm giảng viên, độ hảo cảm của cô dành cho anh lại tăng lên mấy mức, cơ bản có thể nói là cảm thấy kính nể.
Tiêu Chiến mới ăn xong, anh đang định ra ngoài đi mấy vòng, vừa ra thì thấy Vương Nhất Bác ở bên ngoài trở về. Tiêu Chiến hơi ngạc nhiên, cất tiếng chào: “Chào buổi sáng… à buổi chiều.”
“Dậy rồi à?” Trên tay Vương Nhất Bác cầm một quyển vở, cùng một cây bút chì.
Tiêu Chiến gật đầu: “Ừ, anh vừa ăn một chút.”
Lúc ra khỏi phòng anh không chuẩn bị ra ngoài, bởi vậy nên cũng không mặc chiếc áo lông vũ của Vương Nhất Bác ngày hôm qua, Vương Nhất Bác liếc nhìn áo quần anh, nói: “Không có việc gì thì đừng ra ngoài, bên ngoài lạnh lắm.”
Tiêu Chiến nghĩ một lúc rồi cười nói: “Không sao, áo em ấm ấy mà.”
Vương Nhất Bác liếc mắt nhìn anh, không lên tiếng.
Tiêu Chiến hỏi: “Em ra ngoài vẽ à?”
“Không, chỉ đi ra ngoài một chút.” Khóe mắt Vương Nhất Bác mang theo ý cười nhàn nhạt, nói: “Vốn là định vẽ, nhưng không vẽ được, cóng tay.”
Tiêu Chiến cũng nở nụ cười, nói: “Hôm qua lúc anh đi cùng cậu Tào, cậu ấy cũng buốt cóng, thế vẽ vời gì được.”
“Sáng sớm ngày ra vẽ cái gì?” Có người ngáp dài từ trên tầng đi xuống, Tiêu Chiến ngước mắt lên nhìn, là Lâm Hiên, “Sao có tâm tình thế?”
Tiêu Chiến cười cười: “Sáng sớm á?”
Lâm Hiên cũng nở nụ cười, xua xua tay, “Ờ thì chiều. Tối qua uống nhiều quá, ngủ li bì. Thằng cờ hó Phương Hi còn đè lên người tôi, hai thằng đực rựa thẳng tắp làm được cái quái gì đâu, chỉ tổ gặp ác mộng cả đêm.”
Anh ta đi tới chỗ Vương Nhất Bác huých vai hắn một cái, hỏi: “Phải rồi lão Vương, lần trước tôi nói với ông chuyện có đứa muốn xăm hình ấy, ông sắp xếp đi, nó cứ léo nhéo với tôi cả ngày.”
Vương Nhất Bác hỏi anh ta: “Ai cơ?”
Lâm Hiên chau mày nói: “Cái đứa khách hàng của tôi ấy, em giai làm shipper. Nếu chỗ ông có thời gian thì sắp xếp cho thằng bé lên trước, không cần phải thu thiếu tiền đâu, có gì trừ vào tiền ăn ở chỗ tôi, tay nhọ quá.”
Vương Nhất Bác nói: “Được. Để tôi về tìm ngày làm cậu ta.”
“Cảm ơn người anh em.” Lâm Hiên chớp mắt với hắn, “Làm cậu ta á.”
Chữ “làm” này mang nghĩa khác, Tiêu Chiến nở nụ cười, nhíu mày: “Làm thế nào?”
“Cái này phải hỏi lão Vương.” Lâm Hiên cảm thán, nở nụ cười ám muội với Vương Nhất Bác, “Xem lão ấy lấy gì làm.”
Vương Nhất Bác liếc mắt nhìn anh ta, hờ hững nói: “Tém lại đi.”
Lâm Hiên tiếp tục đùa giỡn: “Ầy, nói thật thì em giai kia trông cũng được phết, tuổi cũng còn trẻ. Người giàu mị lực như lão Vương làm cậu ta chỉ như chơi đùa thôi ấy mà, ông tự xem xem.”
Vương Nhất Bác không lên tiếng, Tiêu Chiến nhướn mày một cái: “Thế không được đâu, vẫn còn có người sống sờ sờ đây này.”
Lâm Hiên cười to, hỏi anh: “Giờ hai người còn chưa ở chung phòng cơ mà?”
Tiêu Chiến biết anh ta cố ý đùa, cũng rất phối hợp: “Mỗi người một phòng là do bọn tôi cẩn thận, dù sao thì đầu tiên cũng phải giữ chút ấn tượng đứng đắn với người ta chứ.”
“Mọe, vừa ngủ dậy đã “hot” thế rồi cơ à?” Phương Hi cũng từ trên tầng đi xuống, vừa hay nghe được câu này của Tiêu Chiến.
“Lãnh cảm như lão Vương mà cũng có lúc không đứng đắn á?” Phương Hi cười nhạo, liếc nhìn Vương Nhất Bác, “Tôi cũng rất muốn xem lúc lão Vương không đứng đắn thế nào đây.”
Nhóm người này quanh năm suốt tháng ở trước mặt Vương Nhất Bác nói hắn lãnh cảm, Vương Nhất Bác vốn không để ý tới họ, ngồi trên ghế yên lặng hút thuốc. Tiêu Chiến không xong rồi, sao anh có thể để người ta nói xấu “ai đồ” của mình. Tiêu Chiến ngẩng đầu lên nói với Phương Hi: “Cái đấy phải là chân ái mới nhìn thấy được, cậu muốn nhìn à?”
“Thôi khỏi đi,” Phương Hi cười đến là xấu xa, câu này do Tiêu Chiến nhắc tới, Phương Hi càng lớn mật, ném ánh mắt ám muội cho Tiêu Chiến, “Tôi từng may mắn được tắm với chân ái nhà anh, lúc ‘đứng đắn’ đã rất khả quan rồi, đó giờ đoan chính mãi có khi do không gặp đúng người, anh chịu được thì tốt, tôi chẳng xem đâu.”
Tiêu Chiến còn chưa nói gì, Vương Nhất Bác ở phía sau hắng giọng một cái, đưa mắt nhìn Phương Hi, chau mày lại.
Phương Hi lắc đầu cười không nói gì nữa. Nói nữa chỉ sợ thầy Tiêu không ứng phó nổi, hơn nữa chân ái nhà người ta đã không cho nói rồi. Phương Hi cảm thấy hai người họ rất thú vị, rất tốt.
Tiêu Chiến cũng không ngờ Phương Hi có thể nói tới mức này, lời này không phải anh không đáp nổi, mà là không dám đáp. Sợ nói thêm nữa Vương Nhất Bác sẽ không thoải mái, dù sao thì thực ra quan hệ hai người cũng đâu có gì đâu, đến một chút ám muội cũng chẳng có.
Bởi vậy nên Tiêu Chiến mới không hé răng, anh tìm cái ghế rồi ngồi ngược chiều, cánh tay dựa lên thành ghế. Anh sợ Vương Nhất Bác cảm thấy bị mạo phạm nên mới không nói tiếp, nhưng những người này lại cho rằng Tiêu Chiến bị người ta trêu nên lúng túng, bị Phương Hi làm cho nghẹn lời. Vương Nhất Bác hút điếu thuốc xong, đứng dậy đi lên tầng.
Lúc đi ngang qua Tiêu Chiến, hắn tiện thể đặt tay lên đầu anh, ấn xuống rồi xoa xoa đầu.
Động tác rất thuận tay, dường như cảm thấy Tiêu Chiến khó xử, muốn an ủi anh. Động tác này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Tiêu Chiến, anh không thể ngờ tới. Bởi vậy nên qua nửa buổi anh vẫn không thể phản ứng lại, đến khi lấy lại phản ứng thì Vương Nhất Bác đã lên tầng rồi.
Trong lòng Tiêu Chiến nhất thời không nói nên lời. Không ngờ đã ba mươi tuổi rồi anh còn bị người ta vò đầu, chủ yếu là bị người ta vò đầu như vậy trong lòng còn thấy vui vui.
Quả nhiên yêu đương khiến con người trẻ hẳn ra.
Cuối tuần thực ra rất ngắn, ăn vài bữa cơm uống hai bữa rượu là hết. Hai ngày ở chung Tiêu Chiến dần thân quen với mọi người hơn, anh còn thêm wechat với mọi người, hẹn lần sau cùng nhau đi đâu đó. Mấy ngày này tuy rằng tổng cộng Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác cũng không nói với nhau được mấy câu, nhưng quan hệ giữa hai người gần gũi hơn trước đó rất nhiều.
Dù sao cũng là hai người mập mờ nhất trong nhóm.
Cả nhóm chào tạm biệt với mẹ Tưởng Đào, còn mang theo ít nấm và dược liệu trên núi xuống. Trước khi đi Phương Hi nhét xuống dưới ghế một phong bì, bên trong chứa hai mươi ngàn. Kết quả còn chưa đi được bao xa đã bị người ta đuổi theo, là em họ của Tưởng Đào, cậu không biết ai để phong bì lại, chỉ đành dúi vào trong lòng Tưởng Đào rồi chạy về.
Tưởng Đào chau mày lại, lớn tiếng hỏi: “Thời buổi nào rồi còn làm chuyện này hả, ai vậy, mau ra đây nhận lấy cái chết đi.”
Lâm Hiên cười nói: “Đừng xử họ, một chút tấm lòng thôi ấy mà.”
Tưởng Đào lắc đầu: “Mấy ông đừng làm loạn nữa, ai giỡn mặt với tôi hả?”
Phương Hi cười ruồi, giơ tay lên: “Đây, là tại hạ.”
“Đi chết đi!” Tưởng Đào đập phong bì vào người anh ta, “Lúc lên núi mang theo không thấy nặng à.”
Phương Hi đi tới nói: “Cầm đi Đào Tử, bọn tôi đi nhiều người như vậy đến tay không cũng không hay, thật sự không thể mang đồ lên được, không thì ông coi như tôi trả tiền đi? Mấy năm nay không lên núi thăm cô, đừng từ chối chút tấm lòng này.”
Chuyện này khiến họ căng thẳng suốt cả dọc đường, lúc đến bãi đậu xe vẫn còn nói, nhưng không có kết quả gì.
Khi về Tiêu Chiến vẫn ngồi cùng một xe với Vương Nhất Bác, lúc xuống núi Vương Nhất Bác cầm lái, Tiêu Chiến ngồi bên ghế phó lái. Anh hỏi Vương Nhất Bác: “Chúng ta bày tỏ chút tấm lòng có được không?”
Vương Nhất Bác nói: “Không cần, cũng không phải cái gì to tát, tính toán quá đâm ra xa lạ.”
Thực ra Tiêu Chiến cũng cảm thấy như vậy, tuy rằng trước đó anh không quen biết họ, nhưng theo ấn tượng mấy ngày này của anh với Tưởng Đào, có lẽ anh ấy không muốn nhận số tiền ấy.
Ở dưới núi có một người chuyên vận chuyển đồ lên núi, nếu sức khỏe không tốt cũng có người mang giúp cho. Sau khi xuống núi Tiêu Chiến tìm người vận chuyển kia xin cách thức liên lạc, Tiêu Chiến nói nhà họ Tưởng, người kia có vẻ rất quen, hình như thường xuyên giao đồ cho họ. Tiêu Chiến nói mấy hôm nữa phiền anh ta mang đồ lên núi, phí vận chuyển gửi vào tài khoản, anh ta nói không thành vấn đề.
Dọc đường về Tiêu Chiến đặt một chiếc ghế massage, chiếc ghế đó chắc cần hai người mang lên. Tiêu Chiến liên lạc với người kia, anh ta nói không thành vấn đề, tìm một người nữa mang lên là được.
Cúp máy rồi Vương Nhất Bác nhìn anh một chút, Tiêu Chiến hỏi: “Sao vậy?”
Vương Nhất Bác lắc đầu, không nói gì.
Thầy Tiêu trông trẻ thật, nhưng dù sao cũng hơn ba mươi rồi, xử lý mọi việc rất chu toàn, thỏa đáng đâu ra đó. Ở với anh khiến người ta thấy rất thoải mái, không mệt mỏi chút nào.
Lúc này Tiêu Chiến mới thấy hơi nóng, anh còn chưa cởi chiếc áo lông vũ của Vương Nhất Bác ra. Tiêu Chiến vội vã cởi ra, xoay người ném ra dãy ghế sau, nói với Vương Nhất Bác: “Áo để anh mang về giặt rồi trả lại em sau, cảm ơn áo của thầy Vương nhiều, cảm nhận được sự ấm áp rồi.”
Vương Nhất Bác nói: “Anh giữ lại mà mặc.”
Tiêu Chiến trợn mắt nhìn, chau mày: “Anh mặc rồi em không cần nữa à?”
“Nói gì vậy,” Vương Nhất Bác bật cười, “Nói đi đâu thế.”
Tiêu Chiến cũng nở nụ cười theo, “Anh nói, dù sao anh cũng là soái ca trắng trẻo sạch sẽ như vậy, không đến nỗi bị ghét bỏ chứ.”
“Ừ,” Vương Nhất Bác thế mà lại rất phối hợp gật đầu, từ tốn nói: “Anh mặc rất đẹp.”
“Thật à?” Xem chừng Tiêu Chiến thực sự rất vui, ánh mắt cong cong mang theo ý cười, “Khen anh à?”
Vẻ mặt Vương Nhất Bác rất ung dung, cũng cười, “Ừ.”
“Biết anh đẹp là được rồi.” Tiêu Chiến chỉnh ghế dựa, tựa lưng vào ghế nhắm mắt nói, “Thầy Tiêu là một nhân tài, rất quý hiếm. Vương đại hiệp phải suy nghĩ cho kỹ, có không giữ, mất không tìm được đâu.”
Câu này Vương Nhất Bác không trả lời, trên mặt vẫn còn vương ý cười nhàn nhạt. Tiêu Chiến cũng không nói nữa, thả thính một chút là đủ rồi, nên giữ chừng mực.
Tối hôm qua họ đều ngủ rất muộn, hôm nay lại dậy sớm. Dọc đường về Tiêu Chiến ngủ nửa đoạn đường trước, Vương Nhất Bác ngủ nửa đoạn đường sau, không tán gẫu được mấy câu đã tới nơi rồi.
Xuống chân cầu cao tốc là tới thành phố họ sống, nhìn cung đường quen thuộc dần hiện ra trước mắt, đột nhiên Tiêu Chiến không nỡ lái tiếp. Anh nhìn Vương Nhất Bác một chút, Vương Nhất Bác vẫn còn đang ngủ say chưa tỉnh lại, khóa kéo lên đến tận mũi, chỉ lộ nửa gương mặt.
Tiêu Chiến lái xe về thẳng nhà mình, đều rất mệt rồi, không ăn nữa, ai về nhà nấy rồi gọi thức ăn ngoài đi. Lúc xe lái vào nội thành rồi Tiêu Chiến mới đánh thức Vương Nhất Bác: “Thầy Vương à, dậy đi.”
Vương Nhất Bác từ từ tỉnh giấc, hắn đưa mắt nhìn ra bên ngoài, có chút ngạc nhiên, hắn thế mà lại ngủ lâu như vậy, còn ngủ say như thế.
Hắn chỉnh lại ghế dựa, hắng giọng một cái, chau mày nói: “Ngủ say quá.”
“Ngủ say à,” Tiêu Chiến cười nói, “Có nghĩa anh lái vững.”
Vương Nhất Bác lấy chai nước uống hai ngụm, mới tỉnh ngủ nên không muốn nói nhiều. Không biết vì sao Tiêu Chiến cảm thấy tâm tình Vương Nhất Bác không được tốt như trước, gương mặt u ám. Không biết có phải mơ thấy cái gì không vui không.
Tiêu Chiến lái theo con đường về nhà mình, Vương Nhất Bác cất tiếng hỏi: “Anh không ăn à?”
“Thôi không,” Tiêu Chiến nói, “Thấy em mệt quá, về tắm rồi nghỉ ngơi cho sớm.”
“Ừm.” Vương Nhất Bác đáp một tiếng, vẫn không nhiều lời.
Xe lái tới dưới nhà Tiêu Chiến, Tiêu Chiến tháo dây an toàn, cũng không vội vã xuống xe. Hai người đều không lên tiếng, lặng lẽ ngồi đó, nghe nhịp thở của đối phương, bầu không khí tĩnh lặng mà dịu êm.
Nhưng không thể cứ ngồi như thế mãi được, Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác một chút, nở nụ cười: “Anh đi nhé, cảm ơn ông chủ Vương đã dẫn anh ra ngoài giải sầu.”
Vương Nhất Bác lắc lắc đầu, Tiêu Chiến đang định mở cửa xe, Vương Nhất Bác lại gọi anh lại: “Thầy Tiêu à.”
Tiêu Chiến quay đầu lại, bàn tay vẫn còn đặt trên vô lăng: “Sao vậy?”
Vương Nhất Bác nhìn anh một chút, ánh mắt Tiêu Chiến vẫn thẳng thắn trong veo như trước. Vương Nhất Bác hé miệng, cất giọng trầm thấp: “Tôi thực sự không phải người tốt.”
Tiêu Chiến chớp mắt, khóe môi nhếch lên, giãn ra thành một nụ cười: “Bởi vậy nên?”
Vương Nhất Bác nhìn anh, đôi mắt hắn đen láy, sâu hút không thấy đáy.
Tiêu Chiến hỏi rất thẳng thắn: “Từ chối anh à?”
Vương Nhất Bác nhíu mày, dường như không biết nên nói thế nào. Bàn tay Tiêu Chiến nắm lấy vô lăng, chăm chú nhìn Vương Nhất Bác, nói: “Vương Nhất Bác, anh không làm loạn, cũng không đùa giỡn với em. Anh muốn theo đuổi em, có hứng thú với em, đây không phải lời đầu môi. Ba mươi tuổi rồi có thích một người hay không, có rung động hay không không thể tùy tùy tiện tiện nói ra, nhưng anh để tâm tới em, em biết điều này là được rồi.”
“Tôi biết.” Vương Nhất Bác gật đầu, nhìn về phía anh, “Nhưng tôi thật sự không làm nổi.”
Trái tim Tiêu Chiến dần chìm xuống, anh biết Vương Nhất Bác còn có lời muốn nói.
Anh không thúc giục, yên tĩnh ngồi chờ. Vương Nhất Bác cúi đầu, Tiêu Chiến nhìn sườn mặt hắn, ngồi rất lâu. Sau đó cuối cùng Vương Nhất Bác cũng lên tiếng.
Tiêu Chiến đợi lâu như vậy mà chỉ nhận được hai câu.
“Không phải người cùng một thế giới, cuộc sống từng trải qua cũng không giống nhau.”
“Thầy Tiêu à, thầy ở nhân gian, tôi dưới lòng đất.”
-------
Thầy Vương rất ít nói, những mỗi lần nói đều làm tui nhói tim😢.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net