Chương 13: Huấn luyện Anh hùng Căn bản

"Lần này các em sẽ được chia làm anh hùng và tội phạm, chiến đấu hai với hai trong nhà."
Cô bạn ếch Asui Tsuyu nhỏ giọng thắc mắc rằng không có huấn luyện bài bản nào hay sao. Và All Might khẳng định đây là thực chiến để hiểu rõ những cái căn bản đó.
Cá nhân tôi hoàn toàn đồng ý với điều đó. Có những kĩ năng phải trực tiếp trải nghiệm, trực tiếp thực hành mới có thể hiểu rõ và thuần thục. Và chiến đấu là một trong số đó. Một khi đã thực hành, chắc chắn sẽ rút được kinh nghiệm. Giống như trận đấu tập hôm qua của tôi và Takahashi vậy.
"Nhưng lần này sẽ không có robot để các em đập phá nữa." All Might nhấn mạnh.
"Vậy ta sẽ quyết định thắng thua thế nào ạ?"
Momo ngay lập tức lên tiếng hỏi, tiếp sau đó là tông giọng trầm khàn của Bakugou và lo lắng của Ochako đang đứng ngay cạnh.
"Ta có được đập bọn nó không?" Cậu ấy quả là mầm mống của phần tử bạo lực.
"Hình phạt có là đuổi học giống thầy Aizawa không ạ?" Có lẽ cô bạn thân của tôi còn ám ảnh thái độ nghiêm túc đến đáng sợ của thầy Aizawa vào ngày đầu tiên đến trường.
"Bọn em sẽ bị chia ra thế nào ạ?"
"Cái áo choàng trông đẹp lắm phải không?"
Trái ngược với sự nghiêm túc của Iida là câu hỏi mang tính tự luyến chẳng liên quan chút nào của Aoyama – người đang bày ra vẻ mặt tự hào khoe cái áo choàng của mình.
Đưa mắt nhìn cậu ta, tôi phải công nhận là nó đẹp thật, tôi thích cái màu galaxy đó. Nhưng khi nó kết hợp với cái kính màu đỏ có hình dạng kì lạ của cậu trai tóc vàng thì không còn đẹp chút nào. Nhìn cái kính đó mất thẩm mĩ kinh khủng!
Sau loạt câu hỏi dồn dập của mọi người, chưa kể ai cũng đang nhìn thầy ấy chằm chằm để chờ câu trả lời, All Might bối rối ra mặt.
Có vẻ thầy ấy chưa có kinh nghiệm giải quyết mấy vấn đề kiểu này. Dù sao thì đây là năm đầu thầy ấy làm giáo viên ở U.A mà. Tôi bèn cười hòa nhã lên tiếng:
"Từ từ nào các cậu. Phải chậm lại để thầy ấy có thời gian trả lời nữa chứ!"
Có vẻ như lời nói của tôi có tác dụng, mọi người có vẻ bớt nóng lòng và All Might cũng có thời gian để thích nghi với bầu không khí và tìm câu trả lời cho mấy câu hỏi liên tiếp đó.
"Cảm ơn nhé, nhóc Furisaki. Thầy sẽ trả lời hết câu hỏi của các em."
All Might cười với tôi một cái rồi lại đưa mắt nhìn cả lớp. Sau đó, thầy lấy từ trong túi ra một xấp giấy nhỏ, nhìn vào nó rồi đọc nội dung bài thực hành.
Tôi lại lần nữa phải nhịn cười nhìn xấp giấy bản thảo trên tay "Biểu tượng Hòa bình". Có thể thầy ấy là một anh hùng đầy vĩ đại với nhiều sức mạnh và kinh nghiệm, nhưng ở phương diện đứng lớp, có lẽ cần thêm thời gian làm quen.
Lời giải thích của All Might hoàn toàn giống với những gì tôi nhớ từ nguyên tác. Tình huống giả định của bài thực hành là tội phạm sẽ giấu vũ khí hạt nhân bên trong chỗ trú ẩn.
Nhiệm vụ của anh hùng là phải xâm nhập vào nơi đó, bắt giữ tất cả tội phạm hoặc lấy lại vũ khí hạt nhân trong thời gian quy định. Mặt khác, cũng trong thời gian đó, tội phạm phải bảo vệ vũ khí hoặc bắt giữ anh hùng. Bên nào hoàn thành nhiệm vụ trước sẽ thắng. Các đội hai người và cặp đối thủ sẽ được quyết định bằng cách bốc thăm.
Sau đó, mọi thứ đều giống như nguyên tác, ngay cả các đội cũng như vậy, chỉ khác ở chỗ lớp sẽ bị lẻ ra một đội không có đối thủ.
All Might đã nói rằng đội đó sẽ làm bài thực hành cuối cùng, xem xét vào tình hình thành viên các đội khác lúc đó để lựa chọn người vào hỗ trợ để hai đấu hai như bình thường, hoặc nếu không sẽ để hai đứa solo một đấu một.
Nghe đến đây, không hiểu sao tôi lại nhớ đến cái "sức mạnh của nguyên tác" mà Takahashi đã nhắc đến tối hôm qua. Và khi tên hai đứa được All Might gọi chung với nhau, thì hình như tôi hiểu phần nào ý nghĩa của cụm từ đó rồi.
Hai kẻ xuyên không chung đội, thì hơn 70% đội của chúng tôi là đội lẻ cuối cùng.
Danh sách các đội lần lượt như sau:
Đội A: Midoriya Izuku và Uraraka Ochako
Đội B: Todoroki Shouto và Shouji Mezou
Đội C: Mineta Minoru và Yaoyorozu Momo
Đội D: Bakugou Katsuki và Iida Tenya
Đội E: Ashido Mina và Aoyama Yuuga
Đội F: Kouda Kouji và Satou Rikidou
Đội G: Kaminari Denki và Jirou Kyouka
Đội H: Tokoyami Fumikage và Asui Tsuyu
Đội I: Ojiro Mashirao và Hagakure Tooru
Đội J: Sero Hanta và Kirishima Eijirou
Đội K: Furisaki Koharu và Takahashi Kazuo
Sau khi vỗ vai khích lệ tinh thần cô bạn tóc nâu của mình, tôi đưa mắt nhìn về phía Midoriya và Bakugou, tinh ý phát hiện dưới ánh nhìn chằm chằm của Bakugou thì cậu bạn tóc xoăn có vẻ chần chừ, cúi mặt xuống đất. Nhưng ngay sau đó, cậu ấy nắm chặt bàn tay đang run rẩy, dứt khoát nhìn thẳng vào thiếu niên tóc vàng.
Tôi nhớ rằng trong nguyên tác, trước khi tiến vào tòa nhà cùng Ochako, Midoriya đã thừa nhận, rằng: "...mục tiêu, sự tự tin, sức khỏe và kosei của cậu ấy đều hơn hẳn tớ. Vậy nên bây giờ... tớ không muốn thua."
Dường như Midoriya đã quyết tâm rồi. Một sự thay đổi lớn trong tâm lí sợ sệt trước giờ của cậu nhóc vô năng.
Dời ánh mắt khỏi vẻ mặt tức giận của Bakugou, tôi theo chân mọi người vào phòng quan sát, khẽ cười trong lòng. Bằng một cách vi diệu nào đó, tôi – Koharu – và cậu ấy – Kazuo – lại được xếp vào đội K cùng nhau. Trùng hợp thật!
~*~
"Bakugou, vậy là chơi xấu! Tấn công bất ngờ chẳng quân tử gì cả!"
Cậu bạn tóc đỏ Kirishima đứng bên cạnh tôi bất bình lên tiếng, phản đối hành động tấn công bất ngờ từ ngã rẽ của Bakugou.
Ngược lại, All Might vẫn chăm chú nhìn màn hình quan sát để theo dõi nhất cử nhất động của hai phe đang đối đầu nhau kia, bình tĩnh giảng giải:
"Đó cũng là chiến thuật. Họ giờ đang thực chiến."
Tôi cũng nhỏ giọng thêm vào:
"Với không gian là tòa nhà với nhiều ngã rẽ như thế thì tấn công bất ngờ là một phương pháp thông minh nếu muốn chiếm lợi thế. Thêm vào đó, Bakugou hiện đang là tội phạm, nên cậu chẳng thể bắt cậu ấy phải quân tử đâu Kirishima."
Momo gật gù đồng ý với tôi, và Kirishima có vẻ như cũng đã bị thuyết phục bởi cả All Might và hai đứa tôi, mặc dù cậu ấy vẫn cau có về hành động của cậu bạn tóc vàng tro.
"Bakugou kìa!"
Tiếng hét của Kaminari nhanh chóng kéo ánh mắt cả đám chăm chú vào màn hình để xem diễn biến trận đấu.
Trên màn hình rộng lớn, Bakugou đã bắt đầu phát động đợt tấn công mới. Và y như nguyên tác, Midoriya dễ dàng dựa vào ghi nhớ về thói quen của cậu bạn thân mà bắt bài, cho Bakugou một cú vật đo đất.
Sau đó, từ góc nhìn của chúng tôi thì hai cậu ấy đang đứng yên, nói chuyện gì đó, nhưng chúng tôi hoàn toàn không nghe được gì cả. Tất nhiên, với trí nhớ fan cuồng thì tôi biết rõ.
"'Deku' của tớ nghĩa là 'cố lên'!"
Nhịn không được mà khẽ nở nụ cười, tôi nhẩm chắc thế nào Ochako cũng hiểu được lời tôi nói tối qua rồi.
Midoriya lần nữa dùng băng bắt giữ để tránh thoát đòn tấn công của Bakugou. Thấy cảnh đó, Satou và Sero xuýt xoa khen ngợi khi cậu bạn tóc xanh còn không cần dùng đến kosei để đánh với người đứng đầu kì thi đầu vào.
Thành thật mà nói, Midoriya có thể thuận lợi như vậy hoàn toàn là do những ghi chép và sự hiểu biết của mình về phong cách chiến đấu và năng lực của Bakugou khi đã quan sát cậu bạn thân rất nhiều lần từ khi còn nhỏ.
Nếu như cậu ấy gặp phải đối thủ lạ nào đó mà mình không hề có chút thông tin nào, thì sẽ không dễ dàng phán đoán ngay từ đầu như thế kia.
Nhưng All Might nói đúng, phải thừa nhận rằng Midoriya rất giỏi quan sát và phản ứng nhanh khi gặp nguy hiểm, mà đa phần cũng nhờ vào những kiến thức fan cuồng được ghi chép và học thuộc. Những kiến thức đó sẽ là bàn đạp khởi đầu vững chắc của cậu bạn tóc xanh.
Kết quả cuối cùng, với một kế hoạch đầy liều lĩnh nhưng cũng bất ngờ, đội A của Midoriya và Ochako chiến thắng, nhưng tình trạng thành viên thì thê thảm vô cùng.
Tuy chiến thắng nhưng Midoriya toàn thân tơi tả, tay phải gãy nát, tay trái bỏng nặng do chịu trực tiếp cú nổ từ Bakugou, bất tỉnh nhân sự; trong khi đó Ochako thì đến giới hạn, buồn nôn và xây xẩm mặt mày, Iida còn phải lo lắng xoa lưng giúp cô ấy.
Tòa nhà thiệt hại nghiêm trọng, đội thắng thì hoàn toàn không còn khả năng chiến đấu và đội thua thì hoàn hảo không một vết thương.
Kết quả khiến cho cả phòng quan sát lâm vào không khí kinh ngạc và trầm mặc khó tả. Tôi nghe giọng Tokoyami vang lên đầy chững chạc:
"Họ đã thắng trận đấu, nhưng thua cuộc chiến."
Phải! Chỉ vì lý do đây là bài luyện tập nên đội A mới chiến thắng khi Ochako chạm được vào vũ khí. Nếu như đây là chiến trường thực sự, có thể họ đã bị giết nữa không chừng. Xét về sức mạnh, Midoriya và Ochako tuyệt nhiên không thể so sánh với Iida, và đặc biệt là Bakugou.
Tôi khẽ cắn môi. Mặc dù quen biết Ochako từ trước, nhưng tôi luôn hạn chế đấu tập cùng Ochako hay cho lời khuyên trong việc luyện tập của cô ấy nhất có thể. Tôi không muốn thay đổi kết quả này, càng muốn cô ấy phải tự mình trưởng thành.
Dù hơi xót cho cậu bạn "bông cải xanh" và Ochako, nhưng tôi hiểu đây là một trải nghiệm giúp ích cho họ rất nhiều trong tương lai.
Mà không chỉ hai người bạn hiền lành đó, mà còn cả Bakugou, người đang run rẩy với vẻ kinh hãi không tin được.
Đây sẽ là một vạch xuất phát của Bakugou Katsuki.
"Dù em có thắng hay thua, nhìn lại và rút ra bài học từ nó cũng là một phần cuộc sống."
Tôi biết những gì All Might đang nói với Bakugou trên màn hình. Hiểu rõ là đằng khác. Bởi đó chính xác là những gì tôi đã nhận ra sau thất bại một năm về trước. Thất bại từ vụ "nhầy nhụa" đó đã để lại cho tôi bài học sâu sắc và nhiều kinh nghiệm đáng quý.
Trận đấu đầu tiên, đội A – anh hùng – đấu với đội D – tội phạm. Đội A thắng!
Trận đấu thứ hai, đội B – anh hùng – đấu với đội I – tội phạm. Đội B thắng!
Trận đấu xảy ra chớp nhoáng. Chỉ với một lần chạm tay vào tường của Todoroki sau thông tin vừa nhận được từ Shouji, kết quả đã định. Thực lực áp đảo. Cậu ấy vừa không tổn hại đến đồng đội và vũ khí, chưa kể còn làm suy yếu kẻ địch chỉ trong nháy mắt!
Quả là nhân vật nam yêu thích nhất của tôi, Todoroki ngầu kinh khủng!
Còn nhớ khi lần đầu xem cảnh này, tôi đã tua đi tua lại mấy lần, chỉ để có dịp hú hét điên cuồng vì ngầu hết chỗ nói.
Nhưng mà... tâm trạng tôi chợt tuột dốc khi nhìn thấy cậu bạn tóc hai màu đang dùng tay trái làm tan băng.
Tôi không thích trang phục anh hùng hiện tại của cậu ấy.
Mặc dù tôi thích hình tượng "bạch mã hoàng tử" với áo sơ mi, quần và giày trắng, cộng thêm khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng, nhưng nửa người trái của cậu ấy lại được bao phủ hoàn toàn bởi một vật liệu giống như là băng, thậm chí còn lan lên đến mặt.
Chưa kể nhìn nó khá dị, Todoroki yêu cầu trang phục như vậy như một cách để từ chối khía cạnh lửa của kosei...
Vì thế tôi không thích hình tượng của cậu ấy trong trang phục này cho lắm, vẫn là trang phục màu xanh sau này ngầu hơn.
Sau đó các trận đấu còn lại lần lượt diễn ra, vô cùng mãn nhãn. Những lúc thảo luận cũng giúp tôi và mọi người học thêm được vài kiến thức thực tiễn từ "Biểu tượng Hòa bình" All Might và cô bạn gương mẫu biết tuốt Momo.
Khi hai đội của trận thứ năm được quyết định và họ đang chuẩn bị bắt đầu, thì Takahashi đã khều nhẹ tay tôi và khẽ thì thầm với nụ cười mỉm trên môi:
"Thấy không? Hai đứa mình bị lẻ rồi nè!"
Giờ thì tôi hoàn toàn hiểu "sức mạnh của nguyên tác" rồi. Quả nhiên đội K của tôi và Takahashi bị lẻ.
All Might nói rằng sau khi trận thứ năm kết thúc sẽ xem xét lại vấn đề này. Mà tôi thì đương nhiên chẳng có ý kiến gì về điều này hết. Thứ gì đến cứ đến, cùng lắm thì "tùy cơ ứng biến".
Thế là tôi mang tâm trạng thoải mái xem hết trận thứ năm, chăm sóc Ochako vẫn đang buồn nôn, thậm chí còn cao hứng tham gia vào phần thảo luận, nêu ra vài kiến thức về đánh trận thu được khi tìm hiểu thực tế để lấy tư liệu viết sách.
Thảo luận kết thúc, All Might nhìn tôi và Takahashi, sau đó đảo mắt quanh lớp, rồi lớn giọng ra quyết định:
"Nếu để hai em một đấu một thì không đúng tính chất của bài thực chiến này cho lắm, nên thầy sẽ bốc thăm một nhóm khác để hai đấu hai."
Iida đột nhiên lên tiếng thắc mắc :
"Nhưng mà sensei, nếu vậy thì có phải là không công bằng với nhóm đó không ạ? Dù gì thì họ đã lộ ra kosei của mình ở trận đấu trước và cũng đã mệt rồi."
"Nếu em là anh hùng, thì việc kosei của em được nhiều người biết tới và tìm hiểu kĩ là điều dĩ nhiên. Và tội phạm cũng vậy, trước khi truy bắt tội phạm đang trốn thì thông thường phía anh hùng và cảnh sát sẽ cố gắng tìm hiểu thông tin về tên đó rồi mới ra kế hoạch truy bắt. Thế nên việc này hoàn toàn ổn, nhóc Iida."
All Might giải thích. Rồi sau một chút ngẫm nghĩ, thầy ấy lại lên tiếng:
"Hừm... nhưng mà đây là bài luyện tập nên cũng cần thả lỏng chút... Hay như vầy đi, thầy sẽ để các em tự ứng cử mình tham gia trận đấu, và đội K của nhóc Takahashi và nhóc Furisaki sẽ phải làm anh hùng. Thế nào?"
Vị anh hùng tóc vàng nhìn về phía tôi và Takahashi. Cậu bạn đứng cạnh tôi nói cậu ấy đồng ý với chuyện này, còn tôi cũng ngoan ngoãn gật đầu.
Nếu hai đấu hai thì chúng tôi sẽ có lợi vì biết trước kosei và cách chiến đấu của đối thủ, thế nên thầy ấy mới cho chúng tôi làm anh hùng để công bằng hơn, vì anh hùng vốn bất lợi khi không biết vị trí vũ khí.
"Thế, ai xung phong nào?"
All Might nhìn cả lớp hỏi. Ngay lập tức, một cánh tay đưa lên. Tôi đưa mắt nhìn sang, là Kirishima.
"Em ạ. Em với anh họ cũng đấu với nhau nhiều lần nên em biết kosei của anh ấy. Vậy là công bằng rồi ạ, đúng không Kazu-nii?"
Kirishima khoác vai Takahashi, cười tự tin. Tôi mở to mắt ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn sang cậu bạn cao hơn mình cả cái đầu đứng bên cạnh.
Tôi có nghe lầm không? Kirishima vừa nói là "anh họ" à? Còn "Kazu-nii" nữa?
Nhìn thấy ánh mắt của tôi và mọi người trong phòng nhìn về phía mình, Takahashi khẽ cười, chỉ vào bản thân và Kirishima giải thích:
"Chúng tớ là họ hàng."
Cả lớp ồ lên ngạc nhiên, tôi cũng không ngoại lệ. Ai mà ngờ cậu bạn đồng hương của mình lại là anh họ của nhân vật yêu thích Kirishima Eijirou chứ!
Cậu ấy cũng thật may mắn, nhân vật mới được hệ thống lựa chọn ngẫu nhiên lại có quan hệ với nhân vật trong nguyên tác.
"Được rồi. Nhóc Kirishima là một, còn ai khác nữa không?"
All Might đưa mắt nhìn khắp lớp hỏi. Lần này tôi nghe thấy có hai giọng cùng lên tiếng. Một nam một nữ.
"Tớ muốn đấu với cậu Koharu." Cô bạn Momo cười tự tin nhìn tôi.
"Tôi cũng vậy. Tôi đấu trận đầu nên giờ vẫn còn sức."
Người còn lại là Iida. Một kết quả không ngờ đến, vì tôi nhớ cậu ấy đã nói rằng dù có là bài luyện tập thì vẫn không muốn làm tội phạm.
Tôi lướt mắt giữa hai người bạn, rồi dừng lại trên người Iida. Nếu được phép chọn, tôi sẽ chọn Iida, vì đối phó với cậu ấy dễ hơn với Momo nhiều.
Một phần vì Momo là con gái, tôi sợ mình sẽ có xu hướng nương tay. Phần còn lại, tôi sẽ chẳng thể biết cậu ấy tạo ra được gì, so với Iida tốc độ nhanh nhẹn thì khó đoán hơn hẳn.
Như đọc được suy nghĩ của tôi, All Might chỉ vào Iida.
"Vậy thì nhóc Iida, em sẽ là người còn lại. Vì em vẫn còn sức nên nó sẽ công bằng hơn."
Cô nàng tóc đuôi ngựa nghe vậy thì tỏ vẻ tiếc nuối. Tôi liền vỗ vai cô bạn an ủi:
"Lần sau nhé Momo."
Và thế là, đội L gồm Kirishima Eijirou và Iida Tenya được thành lập.
Trận đấu thứ sáu, đội K – anh hùng – đấu với đội L – tội phạm. Kết quả...
Tôi và Takahashi đưa mắt nhìn nhau, cùng thấy được trong mắt đối phương điều mình muốn tìm.
Chúng tôi nhất định sẽ thắng!
~*~
Theo một hướng nào đó thì chiến đấu trong nhà khó hơn chiến đấu ngoài trời rất nhiều. Một trận chiến ngoài trời có thể giúp ta phát huy hết sức mạnh, trong khi trong nhà thì không.
Vì những hành động phá đi nơi trú ẩn – với tội phạm – hoặc gây thiệt hại vật chất của xã hội – với anh hùng – là những điều ngu xuẩn. Một trận chiến trong nhà sẽ gặp nhiều bất lợi, như xác định vị trí đối thủ hay giới hạn phạm vi hoạt động và phạm vi sức mạnh.
"Luyện tập chiến đấu trong nhà giữa đội K và đội L, bắt đầu!"
Giọng của All Might vừa vang lên, Takahashi đưa tay chỉnh lại bộ đàm không dây trên tai trái, mỉm cười đưa mắt nhìn tôi, cất giọng trầm ấm:
"Có thể giúp tớ bay lên được chứ?"
"Được, không vấn đề."
Tôi gật đầu, tay phải đưa lên, gió nổi lên xung quanh, rồi nâng chúng tôi khỏi mặt đất, tiến về phía tòa nhà.
Trong khi chúng tôi bay lên từng tầng một cách chậm rãi, tôi vẫn để mắt đến biểu hiện của cậu bạn đã vào trạng thái hóa sói. Tay và chân đều biến thành chân sói, trong khi tai và đuôi đã xuất hiện. Khí chất cũng hoàn toàn thay đổi.
Cậu ấy đang nhắm mắt tập trung, hai tai khẽ nhúc nhích, rồi chợt mở bừng mắt khi chúng tôi đến tầng năm.
"Ở đây. Tớ ngửi được mùi của họ ở tầng này."
Tôi quay sang xác nhận. Thấy được ánh mắt quả quyết của Takahashi, tôi điều khiển gió đưa chúng tôi lại gần cửa sổ tầng năm.
Vì hóa sói nên khứu giác của Takahashi cũng đã được tăng cường, nếu cậu ấy đã xác nhận Iida và Kirishima đang ở tầng này thì hẳn là không sai.
Cánh cửa sổ bị khóa chặt, tôi phân vân làm cách nào để mở cửa mà không gây ra tiếng động lớn đánh động đến người bên trong. Cũng không thể sử dụng Time Arc được, không nói Takahashi, nhưng nguyên cái camera còn đang ở kia và mười mấy con người đang trong phòng quan sát khiến tôi không muốn để lộ kosei đó ra sớm thế này.
Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ thì Takahashi đã trực tiếp dùng tay đánh vỡ cửa kính. Âm thanh kính vỡ vang lên đặc biệt rõ ràng, và tôi chắc hẳn cả cái tầng này, hoặc xa hơn, cả tòa nhà này, đều có thể nghe thấy.
Takahashi nhảy vào trong, rồi đưa tay kéo tôi vào.
"Cẩn thận mấy mảnh vỡ nhé Furisaki."
Cậu ấy nhẹ nhàng nhắc nhở trong khi tôi đặt chân lên sàn, hóa giải luồng gió đang nâng cả hai đứa. Như nhìn thấy ánh mắt thắc mắc của tôi, Takahashi giải thích trong lúc vung tay để vụn kính rơi xuống:
"Tớ làm vậy để tách bọn họ ra. Tớ hiểu tính Eijirou, nghe thấy âm thanh lạ nó sẽ kích động muốn đi xem xét."
"Hiểu rồi." Tôi gật gù "À, tay cậu không sao chứ?"
"Không sao. Lông sói khá dày mà."
Takahashi lắc đầu trả lời tôi, sau đó vừa dẫn đầu tiến về trước vừa giải thích tiếp:
"Quay lại nhé, Eijirou muốn đi xem, nhưng nó cũng hiểu được nên để người có tính cơ động cao hơn là Iida đi tiên phong. Nên..."
"Đối thủ chúng ta sẽ gặp đầu tiên là Iida."
Tôi nhấc chân đi theo, nối tiếp câu nói bỏ lửng của Takahashi. Takahashi gật đầu đồng ý, sau đó hơi ngoái đầu lại phía sau thêm vào:
"Tất nhiên đó chỉ là suy đoán của tớ. Mặc dù tớ khá tự tin, nhưng cũng phải để ý một chút."
Hai chúng tôi sau đó vô cùng ăn ý giữ yên lặng, thận trọng quan sát và liên tục di chuyển, bước chân nhẹ nhàng, cố gắng không tạo ra âm thanh lớn.
Theo kế hoạch thì Takahashi sẽ đi đầu, tôi theo sát yểm trợ phía sau. Vì cậu ấy thuộc dạng cận chiến, phản xạ lại nhanh nhẹn, nếu có bị tập kích thì cậu ấy vẫn có thể xoay xở được, từ đó tôi sẽ hỗ trợ giúp chúng tôi lấy lại thế chủ động.
Trước khi biết mình chung đội với Takahashi, tôi còn nghĩ ra hàng đống kế hoạch để tận dụng lợi thế tầm xa của mình trong chiến đấu, phòng trường hợp đồng đội cũng thuộc dạng tầm xa hoặc kosei dạng hỗ trợ.
Nhưng ngay khi chung đội với cậu bạn có kosei hóa sói đầy mạnh mẽ này, tôi rất thản nhiên và an tâm mà vứt hết đống kế hoạch đó ra sau đầu, trực tiếp đề xuất cho cậu bạn đi tiên phong, bản thân thì trung thành với vị trí hậu phương.
Tòa nhà địa điểm thi đấu của chúng tôi tương đối rộng, tầng năm này đầy ngã rẽ, lại tối tăm vì ít cửa sổ, nên cả hai đều phải cảnh giác, đẩy các giác quan lên mức cao nhất, đề phòng bị tập kích bất ngờ.
Tuy thế nhưng tốc độ của cả hai đều không giảm đi, thậm chí Takahashi còn càng lúc càng tăng tốc. Biết rõ phản xạ, khứu giác và thính giác của cậu ấy đều tốt, nên tôi cũng không mấy lo lắng mà tăng nhanh tốc độ, theo sát phía sau.
Chúng tôi chỉ có mười lăm phút, phải tận dụng thời gian.
Ở những tình huống thế này, tôi lại cảm thấy may mắn khi không mang Shiro theo. Chẳng biết nó sẽ nổi hứng lên cho tôi cái nhiệm vụ phát sinh quái quỷ nào nữa!
Tới một ngã rẽ, Takahashi chợt dừng lại, áp sát lưng vào tường rồi ngoái sang bên cạnh ra dấu yên lặng với tôi. Trong đầu tôi chợt vang lên giọng nói trầm ấm của cậu ấy:
"Là Iida."
Đằng sau ngã rẽ này là Iida!
Thái độ của tôi lập tức trở nên nghiêm túc. Tôi khẽ rướn người nhìn, phát hiện sau ngã rẽ này là một khoảnh sân trống khá rộng, và cậu bạn trong bộ giáp cồng kềnh đang đứng đó, nhìn quanh quất rồi lại lẩm nhẩm gì đó đại loại như "Ta là tội phạm. Ta rất độc ác!".
Sau lưng cậu ấy là một cánh cửa, trong khoảnh sân trống đấy thì cánh cửa trở nên vô cùng nổi bật. Thấy vẻ cảnh giác của Iida và nhớ lại lời khẳng định cả đội đối thủ đều đang ở tầng này của Takahashi, tôi đoán đó là nơi giấu vũ khí.
Rụt người lại, tôi nhướn mày nhìn Takahashi, ý muốn hỏi kế hoạch tiếp theo. Cậu ấy lại hỏi tôi muốn làm gì. Tôi truyền âm vào đầu cậu bạn, đồng thời chỉ hai ngón tay sang hai hướng.
"Cậu muốn tớ giữ chân cậu ấy trong khi cậu đi tìm Kirishima..."
Tiếp đó lần lượt chỉ về phía cậu ấy và mình, rồi nắm bàn tay lại.
"... hay cả hai cùng lên?"
"Tớ đánh giá cao teamwork hơn."
Câu trả lời đến cùng lúc tôi nhìn thấy biểu cảm đầy tự tin trên mặt Takahashi cùng với hành động cụng tay vào nắm tay vẫn chưa mở ra của tôi. Tôi khẽ cúi đầu trầm ngâm một chút.
Trong trận đấu này, tôi và Takahashi có một lợi thế rất lớn, đó là khả năng nói chuyện qua suy nghĩ. Không ai ngoài chúng tôi sẽ nghe thấy, nên nó sẽ rất hữu ích khi muốn tấn công bất ngờ. Tôi phải nghĩ ra kế hoạch tận dụng được lợi thế đó.
Tôi chợt nhớ đến sự nghiêm túc giả làm tội phạm của Iida, và mấy câu thoại kinh điển của tội phạm hay thấy trong phim truyền hình dài tập mà cậu ấy vẫn đang gào lên kia.
Khoan!... Câu thoại kinh điển của tội phạm?
Iida muốn làm anh hùng, nhưng lại đang cố đóng vai một tội phạm tiêu chuẩn....
Tôi suy đi tính lại các khả năng, sau đó nhìn thẳng vào mắt Takahashi, quả quyết đáp lại:
"Theo tớ, được chứ?"
Takahashi dường như hơi ngạc nhiên, nhìn tôi chăm chú, rồi cậu ấy cũng mỉm cười gật đầu.
Tôi kéo cậu ấy ra khỏi chỗ đứng nãy giờ, hiên ngang sải bước về phía Iida, khóe môi cong lên tạo thành một nụ cười tự tin.
"Tìm thấy rồi!"
"Tất cả những gì cậu cần làm là chớp thời cơ và tấn công."
Đấu với một con người có thể sẽ khó hơn với robot ở vài mặt. Ví như con người có trí thông minh, có thể lập kế hoạch, thiên biến vạn hóa, còn robot thì không. Thế nhưng con người có cảm xúc, có tâm lý, biết sốc và biết ngạc nhiên. Và đó là những thứ yếu đuối dễ đánh vào nhất của một con người.
Iida lập tức cảnh giác, quay phắt sang khi nghe tôi nói, nhìn thấy tôi và Takahashi đang rút dần khoảng cách giữa hai bên. Cậu ấy chỉ thẳng tay vào mặt tôi, tư thế trông rất kịch, nhập vai tội phạm cười ha hả:
"Ha ha ha, bọn anh hùng kia, đã tới đây rồi thì các người đừng hòng bước thêm một bước nào nữa!"
Tôi nheo mắt, thản nhiên bước thêm hai bước, sau đó học theo dáng vẻ lưu manh của bọn tội phạm hay thấy trong phim, nghiêng đầu nhìn Iida cười cợt, ngón tay cuốn cuốn lọn tóc bên má, giọng ngả ngớn, thiếu đòn:
"A, làm sao đây, tớ lỡ bước thêm rồi nè. Cậu sẽ làm gì tớ nào Tenya-chan?"
Ngay lập tức, bầu không khí xung quanh trở nên kì lạ.
Cánh tay đang chỉ vào mặt tôi của Iida vẫn lơ lửng giữa không trung, có vẻ như chủ nhân của nó quá ngạc nhiên để rút về. Qua khe hở của chiếc mũ, tôi thấy hai mắt cậu ấy trợn to với vẻ hoang mang tột độ.
Khẽ đảo mắt về phía Takahashi bên cạnh, tôi buồn cười khi thấy vẻ mặt của cậu ấy cũng ngạc nhiên không kém khi nhìn thấy bộ dáng như tên-tội-phạm-lưu-manh của tôi.
Nhưng rồi khóe môi của cậu ấy cũng cong lên thành một nụ cười, khẽ nhún người một cái. Một giây sau, Takahashi đã không còn ở vị trí cũ, tôi cũng đưa tay lên điều động gió xung quanh.
Chưa đầy bốn giây kể từ khi tôi giở thói nhây lầy ra, một cú đá mạnh mẽ đã nhắm thẳng vào bụng của Iida mà lao đến.
Iida đã kinh ngạc, và giây lát đó thôi đã trở thành cơ hội có một không hai của Takahashi để thu hẹp khoảng cách, tấn công bất ngờ.
Iida có tốc độ rất nhanh, gần như là người nhanh nhất lớp 1-A. Vì thế nên chúng tôi không thể bất ngờ tấn công từ chỗ nấp khi nãy. Iida với kosei của mình sẽ tránh được, và chúng tôi sẽ mất đi thế chủ động. Vì thế nên tôi chọn ra mặt, đường đường chính chính xuất hiện để thu hút sự chú ý và đánh vào tâm lý đang làm tội phạm của cậu ấy.
Chỉ là tôi không ngờ cơ hội đó lại đến sớm như vậy. Cứ tưởng phải nhây một hồi cơ.
Dù chỉ một giây lát mà thôi, nhưng sự mất cảnh giác của Iida sẽ là chìa khóa cho thành công của chúng tôi, giúp Takahashi đối phó với kosei gia tốc của Iida.
Trong nguyên tác, Iida đã nhiều lần chứng minh mình là một đối thủ đáng gờm, nhất là khi cậu ấy gần như đánh bại Todoroki trong kì hội thao, và cả Stain nữa, với tốc độ nhanh không tưởng và những cú đá mạnh mẽ.
Iida rất nhanh, cũng rất mạnh, tôi biết rõ điều đó. Chỉ có điều, Takahashi cũng không chậm, và tất nhiên, không hề yếu.
Phía trước mặt tôi, tuy bất ngờ nhưng cậu bạn mặc giáp cũng nhanh chóng dùng kosei lùi về sau tránh thoát được cú đá của Takahashi.
Takahashi lại thuận thế tiến lên tấn công, thậm chí trông động tác còn mạnh mẽ hơn lúc đấu với tôi nữa. Hẳn cậu ấy cũng nhận thức được nếu không tận dụng được sự bị động trong giây lát của đối phương, thì mọi thứ sẽ trở nên khó nhằn.
Bên cạnh đó, Iida có tốc độ nhanh, nên cũng lần lượt tránh được trong gang tấc. Tuy ban đầu cậu ấy có chút bị động, nhưng nhìn thế cuộc thì tôi nhẩm chắc rằng nếu để trận đấu kéo dài thì công sức gây xao lãng của tôi sẽ đổ sông đổ biển mất.
Mặc dù không nghĩ Takahashi sẽ thua, nhưng kế hoạch của tôi không phải để hai người họ solo phân thắng bại, mà là phối hợp đồng đội, đánh nhanh thắng nhanh.
Thế nên, tới đợt tấn công thứ ba của Takahashi, tôi canh góc độ rồi hét lên trong suy nghĩ:
"Tránh ra."
Bàn chân sói với những móng vuốt bén nhọn sượt qua trước ngực Iida, rồi Takahashi theo đà nhanh chóng nghiêng người tránh qua một bên. Mắt vừa nhìn thấy, ngay lập tức, tôi phất tay, vài lưỡi dao trong suốt xé gió lao về phía kẻ địch.
Iida không phải Takahashi, không có kosei hóa sói, vì thế thính giác và cả phản xạ đều không bằng, hơn nữa cậu ấy chỉ đang chú tâm vào đối thủ trước mắt là Takahashi, mà không hay biết rằng tôi cũng đang tấn công.
Vì thế nên, những lưỡi dao gió tôi vừa phóng ra đã chính xác ghim người Iida vào tường.
Trong lúc Iida còn đang vùng vẫy thì Takahashi đã rất nhanh tiến tới, rút cuộn băng bắt giữ ra cuốn quanh người cậu bạn còn đang hoang mang vì bị loại quá sớm.
Tôi cũng thở phào, hóa giải kosei. Iida trượt xuống đất, được Takahashi đỡ dựa vào tường.
Tôi vội hỏi thăm Iida có bị thương hay không. Tuy tôi đã giảm độ sắc và điều chỉnh hướng mấy lưỡi dao tránh người cậu ấy, chỉ nhắm vào những chi tiết thừa của bộ giáp như cổ áo, nhưng cũng lo lắng làm cậu ấy bị thương.
Iida lắc đầu bảo cậu ấy không sao, còn tỏ vẻ không cam tâm khi bị hạ nhanh như thế, cứ luôn miệng cảm thán sao chỉ mới có một, hai phút chiến đấu mà đã bị bắt được, hơn thế lại bị bất ngờ đến nỗi mất cảnh giác bởi thái độ và xưng hô khác hẳn thường ngày của tôi.
Ờ thì... thành thật mà nói... tôi cũng không nghĩ mình có thể diễn đạt tới mức như vậy. Nhớ lại giọng điệu ngả ngớn của mình, tôi không khỏi rùng mình. Còn cái xưng hô đó nữa... Trời ạ, tôi đã gọi cậu ấy là Tenya-chan đó!
Không biết những gì tôi đang nghĩ, Takahashi nhìn lướt sang tôi, cười ẩn ý:
"Có thể cậu nhanh, Iida, nhưng đây là hai đấu một. Vả lại, cậu biết đấy, đầu óc của một nhà văn thì không xem thường được đâu."
Tôi ham vui, ném cái suy nghĩ vừa rồi ra sau đầu, tinh nghịch chêm vào:
"Đây là cái kết của phản diện nói nhiều đó Iida. Cậu không nên bắt chước chúng đâu."
Tôi nghe thấy tiếng cười bị Takahashi cật lực nén xuống, hai tai sói khẽ nhúc nhích, cái đuôi xù cũng có phản ứng. Cậu ấy trông vui vẻ vô cùng.
Vẫy tay chào Iida, tôi cùng Takahashi nâng cao cảnh giác, tiến về phía cánh cửa đang đóng.
Âm thanh ồn ào nãy giờ chắc Kirishima đã nghe thấy, và biết Iida đã bị bắt. Lý do duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra để một người luôn hết mình vì bạn bè như vậy không xông ra nhập cuộc, chỉ có thể là do người đồng đội của tôi.
Kirishima biết Takahashi sẽ không làm gì nguy hiểm đến người xung quanh, nên cậu ấy lựa chọn ở lại bảo vệ vũ khí, chờ chúng tôi vào để chính thức đấu một trận, thay vì rời xa vũ khí để rồi có nguy cơ bị giữ chân.
Cứ có cảm giác hình như Kirishima có hơi dựa dẫm vào Takahashi thì phải...
Tôi điều động sẵn gió xung quanh cả hai. Dù tôi không nghĩ cái người la oai oái lên khi thấy Bakugo tấn công bất ngờ lại có thể làm ra hành động đánh lén sau cửa như vậy, nhưng phòng trước vẫn hơn.
Takahashi đi trước tôi, cẩn thận tiếp cận cái cửa, rồi mở nó ra. Như dự đoán, cửa vừa mở, tôi đã thấy Kirishima trong trạng thái kích hoạt kosei hóa cứng đang đứng thủ trước vũ khí được đặt ngay giữa căn phòng.
Cậu ấy cười tự tin, ngay cả đôi mắt đỏ cũng nói lên rằng cậu ấy đang rất hào hứng muốn lao vào chiến đấu.
"Kazu-nii, Koharu, em không để hai người tiếp cận vũ khí hay đánh bại em đâu."
Takahashi trao đổi ánh mắt với tôi một lúc rồi quay người thủ thế với Kirishima, đuôi của cậu ấy khẽ vẫy. Tôi biết ý, đứng sang một bên, khoanh tay lại tỏ vẻ như sẽ không tham gia.
"Tớ giữ chân Eijirou, cậu canh thời điểm tiếp cận vũ khí nhé!"
Như chỉ chờ có thế, cả hai anh em lao vào nhau, tôi ở một bên thích thú quan sát.
Takahashi ra đòn rất nhanh, lại rất mạnh, nhưng Kirishima cũng không kém cạnh, lớp vỏ cứng giúp cậu ấy không bị chút xây xát nào, lại là một vũ khí không tồi. Cả hai người, một người tấn công, thì người kia phòng thủ; một người đáp trả, thì người kia lại rất nhanh tránh thoát.
Chuyển động của cả hai đều thể hiện sự hiểu biết đối phương. Những hiểu biết này không phải ngày một ngày hai mà có, hẳn là họ đã đánh với nhau rất nhiều lần rồi. Họ biết rõ điểm yếu và điểm mạnh của nhau.
Tôi quan sát một lúc rồi khẽ nheo mắt, âm thầm điều động gió xung quanh chậm rãi tiếp cận người Takahashi. Cậu đồng đội có lẽ đã nhận ra, kín đáo đưa mắt nhìn tôi trong lúc vẫn đang tấn công dồn dập.
Tôi thản nhiên trả cho cậu ấy một nụ cười, tỉnh bơ như không có gì xảy ra, tiếp tục cho gió nhẹ nhàng quấn quanh tay phải cậu bạn. Tôi thấy cậu ấy cười, một nụ cười rất khẽ.
Cậu ấy hiểu kế hoạch tôi rồi đấy!
Kirishima vẫn đang phải gồng người chịu những cú đấm và đá của Takahashi, không chú ý đến tôi, nên cậu ấy vẫn chưa nhận thức được chuyện gì đang xảy ra xung quanh mình. Đến khi cậu ấy nhận ra, thì cũng đã quá muộn rồi.
Takahashi tung một cú đấm vào mặt Kirishima, tất nhiên là bị cậu trai tóc đỏ bắt chéo hai tay cản lại. Va chạm xảy ra, tôi nhanh chóng phất tay. Takahashi rút tay về, cười thản nhiên bước lùi ra sau, không có ý định tấn công tiếp.
Tôi thấy vẻ mặt của Kirishima đầy khó hiểu, nhưng còn chưa kịp chất vấn, thì từ hai cánh tay cậu ấy, một luồng gió nhỏ xoay vòng, dần biến lớn, rồi từ tay lan ra toàn thân, trong chớp mắt biến thành dây trói quấn chặt người cậu ấy.
"Cái quái gì vậy?!"
Kirishima bị trói chặt trên đất, giống hệt Takahashi ngày hôm qua, vùng vẫy một hồi rồi cũng chịu thua nằm im bởi dây càng ngày càng siết chặt. Cũng đúng thôi, tôi nghĩ ra ý này dựa vào trận đấu tập hôm qua mà.
Từ nãy đến giờ Kirishima đã chiến đấu một-cách-bình-thường-không-có-sự-can-thiệp-của-tôi với Takahashi, nếu Takahashi ra đòn, thì cậu ấy cũng sẽ theo phản xạ mà hóa cứng người chặn lại. Kirishima vốn đang tập trung vào người anh họ mà có lẽ đã hoàn toàn bỏ qua tôi, người có kosei mà cậu ấy vốn chẳng hề hiểu rõ.
Cả hai cậu bạn đang kiềm chế lẫn nhau, nếu tôi tìm cơ hội tiếp cận vũ khí như Takahashi đã nói thì xác suất thành công cũng sẽ cao đấy, nhưng Kirishima khi phát hiện ra động tĩnh thì sẽ đẩy chiến trường hướng đến tôi để ngăn tôi lại. Và bằng cách đó, tôi sẽ bị cuốn vào trận chiến của hai anh em này và lỡ mất thời gian. Trận đấu này có giới hạn thời gian, anh hùng chúng tôi sẽ thua một khi thời gian quy định kết thúc.
Nếu tôi bất ngờ tấn công thì cũng được thôi. Nhưng chưa kể có thể Kirishima sẽ tránh được rồi sau đó chuyển hướng sang tôi, mà với tình huống hai người đang nhiệt tình vung tay vung chân vào người nhau kia, xác suất tôi vô tình đánh trúng người đồng đội tóc đen không phải là số không.
Thế nên, khi đang tìm kiếm giải pháp an toàn và hiệu quả nhất, tôi lại chợt nghĩ đến cách tôi đã từng bắt Takahashi phải chịu thua. Trong tình huống này thì mọi yếu tố cần thiết đều có đầy đủ.
Tôi không bị chú ý, có thể tùy ý ra tay. Người đồng đội Takahashi của tôi có thể chạm vào Kirishima thông qua các đòn tấn công mà không bị nghi ngờ. Mọi thứ đều thuận lợi, thế nên tôi cứ thế mà thực hiện kế hoạch mà không thèm báo trước với Takahashi, chỉ khi làn gió tiếp cận thì cậu ấy mới biết.
Dù sao, như đã nói, tôi không có ý định cho đồng đội mình đánh solo với kẻ địch để phân thắng bại. Tôi ở đây là để giúp Takahashi chiến thắng một cách dễ dàng và nhanh chóng, tất nhiên, bằng cách dùng "cái đầu" và phối hợp đồng đội.
Cậu bạn tóc đỏ bất lực đưa mắt nhìn sợi dây trong suốt, nhìn anh họ mình, rồi rất nhanh lại chuyển sang tôi, dừng mắt ở đó.
"Là cậu hả Koharu?"
"Ừm, xin lỗi nha Kirishima, tớ đánh giá cao teamwork hơn hành động độc lập."
Tôi cười cười tiến về phía đồng đội, nhận lấy cuộn băng bắt giữ, dùng chính câu nói của Takahashi để đáp lại em họ cậu ấy. Đỡ Kirishima ngồi dậy, tôi bắt đầu kéo đầu băng ra.
"Em có thể hiểu anh, nhưng em sẽ không hiểu được cô nàng này đâu Eijirou."
Takahashi vừa dứt lời cũng chính là lúc tôi hoàn tất việc quấn băng quanh Kirishima. Tiếng của All Might vang vọng khắp tòa nhà, tô điểm thêm cho nụ cười tươi tắn của tôi và cậu đồng đội.
"Đội anh hùng chiến thắng!"
Tôi bật cười thành tiếng, đập tay với Takahashi, nhìn thấy trong đôi mắt spinel cũng sáng lên tia rạng rỡ.
"Chúng ta thắng rồi!"
To be continued...
~*~
Resources for banner: pngtree.com
~*~
Chào buổi tối :3
Thật ra ban đầu chương này còn có một ngàn mấy từ của phần sau trận đấu nữa cơ, nhưng tớ thấy nó cũng dài rồi nên đã rút ngắn lại và chuyển phần đó sang chương sau. Con số 7000 từ cũng đẹp lắm nhỉ?
Cuối cùng cũng xong tiết Huấn luyện Anh hùng Căn bản rồi. Hi vọng trận đấu của Koharu không làm mọi người thất vọng vì không có nhiều cảnh hành động ~
Ở chương trước tớ quên nói điều này. Nếu mọi người khó hình dung trang phục chiến đấu của Takahashi và Koharu thì có thể xem qua hai ảnh dưới rồi gắn với miêu tả của tớ để tưởng tượng nhé. Tớ đã tham khảo hai ảnh đó để miêu tả trang phục anh hùng của họ.
Đây là của Koharu:

Còn đây là của Takahashi (nhưng mà Takahashi khi hóa sói không có thành người sói như hình đâu nha, chỉ là có tay, chân, đuôi và tai sói thôi; giống nhân vật Nakajima Atsushi trong "Bungou Stray Dogs" á):

Cuối cùng, hi vọng mọi người thích chương này :3 Tối an~
#21/3/2020 - edit 4/8/2022
#wattpad
#AkaharaKoyuki
#7171 từ
#Cre banner và signature: Akahara Koyuki

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net