Chương 26: Đua vượt chướng ngại vật

"Ba à, nhanh lên nhanh lên! Chị Haru sắp xuất hiện rồi!"
Cậu bé con nhà Yamada khẩn trương hối thúc ba mình. Người phụ nữ ngồi bên cạnh trên ghế sofa cười khúc khích vuốt tóc cậu.
"Từ từ nào Hikaru, ba con xong ngay mà."
Bà vừa dứt lời, người đàn ông tóc đen đã xuất hiện ở cửa phòng khách với một mâm đồ ăn vặt trên tay. Hikaru reo lên vui vẻ:
"Ba đây rồi. Nhanh lên ba ơi. Con có chừa chỗ nè."
Vừa nói, cậu bé còn vỗ bịch bịch vào chỗ trống trên sofa kế bên mình. Kouki cười đáp lại con trai rồi đặt mâm thức ăn lên bàn trà, chỉnh lại chiếc ghế con đang đỡ chân Satou, bản thân thì ngồi vào chỗ ngồi cạnh Hikaru. Satou hơi dựa người vào sofa, cười híp mắt nhìn chồng và con trai. Vẻ mặt háo hức nhìn chằm chằm TV đó của Hikaru thật đáng yêu.
"A! Lớp 1-A là lớp của chị Haru đúng không mẹ? Chị ấy sắp xuất hiện kìa!"
Tiếng reo vui mừng của Hikaru hấp dẫn ánh mắt của cả hai vợ chồng nhà Yamada vào màn hình TV. Trong màn hình, sân vận động của U.A được lấp đầy toàn người là người, không khí nom có vẻ nồng nhiệt lắm. Âm thanh thông báo của anh hùng Present Mic được phát một cách rõ ràng, từng từ từng chữ khiến cho cậu bé Hikaru càng phấn khích hơn.
~*~
"Hội thao U.A. Những anh hùng non nớt sẽ mài dũa năng lực của họ tại cuộc chiến thường niên quy mô lớn này! Mà thôi, chính là bọn họ phải không nào? Những ngôi sao mới nổi đã vượt qua cuộc tấn công của kẻ địch bằng những con tim quả cảm! Khoa Anh hùng, lớp 1-A, đúng không nào?"
Tiếng vỗ tay và reo hò đột nhiên lớn hơn hẳn. Tôi theo chân các bạn bước vào sân, trong lòng thầm lên án cái lời giới thiệu khoa trương của thầy Present Mic. Mặc dù lời nói đã đánh rất đúng trọng tâm về sự chú ý của giới truyền thông và người dân với cả lớp 1-A lẫn sự kiện U.S.J, nhưng làm như thế chẳng khác nào khiến cho các lớp khác chỉ trở thành những nhân vật làm nền cho "những học viên anh hùng trẻ tuổi quả cảm đã sống sót sau khi bị lượng lớn tội phạm tấn công".
Mà... "nhờ" lời giới thiệu đó mà phần lớn thành viên của lớp 1-A đã choáng ngợp bởi đám đông khí thế nay lại càng lo sợ hơn nữa. Ai cũng bất giác thẳng lưng lên và đi thật đàng hoàng. Tuy đã tương đối quen với việc tiếp xúc với đám đông, nhưng cảm giác bị một đống người, nhấn mạnh là rất nhiều người, nhìn chằm chằm như khám phá một sinh vật lạ thế này cũng chẳng khiến tôi dễ chịu mấy. Và, ừ, cả xấu hổ nữa.
Midoriya phía trước tôi bắt đầu run rẩy:
"N... N... Người... Người đâu mà nhiều thế...?"
"Liệu trước từng này người đang theo dõi, chúng ta có thể nào thể hiện một cách tốt nhất được không đây?" Iida, trái lại, vô cùng bình tĩnh phân tích, mặc dù tôi nghĩ những lời đó mang tính chất trấn an và khích lệ bản thân nhiều hơn "Đây cũng là một phần thiết yếu trong việc rèn luyện trở thành anh hùng."
"Tâng bốc hơi quá đà rồi đấy!" Kirishima cũng đồng tình với suy nghĩ của tôi về lời giới thiệu vừa rồi của thầy Present Mic "Tự nhiên thấy lo rồi đấy! Nhỉ, Kazu-nii?"
Điều ngạc nhiên ở đây là Kirishima lại hỏi Takahashi, chứ không phải Bakugou như trong nguyên tác. Cũng có thể hiểu được, dù sao hai người họ cũng là anh em họ. Takahashi "Ừm" nhẹ một tiếng, nhưng biểu cảm của cậu ấy lại không có vẻ gì là lo lắng. Bình tĩnh là đằng khác.
Thầy Present Mic, với chất giọng ồn ào của mình, tiếp tục giới thiệu các lớp khác, tuy nhiên rõ ràng là hiệu ứng không được tốt lắm. Tôi ngoảnh đầu quan sát xung quanh, thấy rõ rành rành vẻ mặt của một số học sinh lớp B, khoa Phổ thông hay khoa Hỗ trợ chẳng dễ chịu mấy. Chỉ có khoa Thương mại là bình thường một chút, vì họ cũng sẽ không tham gia Hội thao mà chỉ đứng quan sát rồi lập kế hoạch gì này nọ theo sở trường của họ.
Nếu tôi là họ tôi cũng sẽ cảm thấy y như vậy mà thôi. Thầy ấy chỉ đơn giản là nêu liệt kê các lớp, trong khi lớp A thì đặc biệt nói nhiều hơn, phân biệt đối xử rõ ràng thế kia cơ mà. Tuy rằng tôi nằm trong số được hưởng sự thiên vị đó, nhưng cảm giác cũng không tốt cho lắm.
Đột nhiên Ochako nắm lấy tay áo của tôi. Tôi đưa mắt nhìn sang thì thấy cô ấy đang làm vẻ mặt nghiêm túc, cô bạn còn cố tình trầm giọng xuống để thể hiện sự nghiêm túc của mình nữa.
"Haru-chan..." Ochako thì thầm "Lát nữa, nếu như là thử thách cần phối hợp đồng đội thì không sao, nhưng nếu là thử thách cá nhân... tớ với cậu... sẽ trở thành đối thủ. Tuyệt đối đừng nương tay với tớ nhé!"
"Rõ!" Sau một khoảng lặng, tôi nhoẻn miệng cười với cô ấy.
Cuối cùng, khi toàn bộ học sinh năm nhất của các khoa: khoa Anh hùng – lớp A, B; khoa Phổ thông – lớp C, D, E; khoa Hỗ trợ – lớp F, G, H; và khoa Thương mại – lớp I, J, K đều đã tập hợp trên sân vận động, một tràng pháo tay, huýt sáo và hô hào nhiệt tình nổ ra từ phía bốn mặt khán đài. Khán giả trở nên phấn khích hơn bao giờ hết.
Tôi cố tình đảo mắt vòng vòng trên các khán đài để tìm chị em nhà Oshino, nhưng lại chợt nhận ra hành động của mình quả là ấu trĩ. Dù họ có ở đây thật thì tôi cũng không thể nhìn thấy được trong cả đám đông ầm ĩ và với khoảng cách xa thế này. Tôi cũng không có kosei nhìn xa của cô nàng khoa Hỗ trợ Hatsume Mei.
Nhờ việc đảo mắt nhìn tùm lum mà tôi rơi vào một tình thế khá lúng túng (hình như chỉ đối với tôi là vậy). Tôi vô tình chạm mắt với Shinsou, tầm mắt giữ nguyên tại đó trong một vài giây. Không biết phản xạ chậm chạp của tôi lúc này được tính là may mắn hay xui xẻo nữa.
Shinsou trông không có vẻ gì là giật mình hay lúng túng như tôi, thế nên tôi cũng mặt dày gật đầu chào cậu ấy rồi nhanh chóng đưa mắt đi chỗ khác như chạy trốn. Tôi vẫn còn nhớ đến những lời ngu ngốc mình đã nói, cảm giác đấy không mấy dễ chịu để tôi tiếp tục đối mặt bình thường với Shinsou.
Toàn bộ năm nhất của U.A đã tập trung đầy đủ trên sân, quây xung quanh một cái bục cao. Đứng trên bục, nữ anh hùng Midnight lớn giọng:
"Giờ là lúc đọc lời tuyên thệ."
Xung quanh tôi lập tức vang lên tiếng hít khí và xì xào về việc để một nữ anh hùng 18+ như Midnight làm trọng tài cho khu vực năm nhất. Mineta, không cần phải nghĩ nhiều, hiển nhiên vô cùng hào hứng, và, ừ, cuồng nhiệt với việc này.
Cá nhân tôi thì không có ý kiến về việc này. Midnight là người có tính cách, ừm, tự do và yêu thích những nhiệt huyết của tuổi trẻ. Thế nên việc xếp cô ấy ở khu vực năm nhất đầy biến động năm nay sẽ mang đến những quyết định không ngờ đến. U.A luôn nổi tiếng vì sự tự do của mình mà.
Trước những tiếng xì xào xung quanh, Midnight lại lần nữa cao giọng:
"Giữ yên lặng nào!"
Khi mọi người đã yên lặng, Midnight tiếp tục:
"Đại diện cho các học sinh, đến từ lớp 1-A, Bakugou Katsuki!"
Lập tức, các ánh mắt, chủ yếu là học sinh của lớp 1-A, đều đổ dồn vào cậu trai tóc vàng tro với thái độ cáu kỉnh. Bakugou bình thản tiến lên bục trong ánh nhìn chòng chọc của mọi người.
"Hể? Kacchan sao?"
Ở bên dưới, Midoriya có vẻ như không tin được với điều này, trong khi Sero giải thích rằng Bakugou đã đứng đầu trong bài kiểm tra đầu vào. Ngay sau đó, một cô bạn cáu kỉnh không kém gì Bakugou bên khoa Phổ thông đã chỉnh lại lời của Sero, rằng cậu ta chỉ đứng đầu so với khoa Anh hùng mà thôi.
"Rõ ràng là cậu ta chẳng ưa gì bọn mình rồi!" Sero khẳng định.
"Thì tất cả cũng nhờ 'công' của thằng khỉ Bakugou cả đấy!" Kaminari thì đổ hết lên thái độ cọc cằn lần trước của cậu bạn tóc vàng tro.
Tôi chắc chắn, sau phát biểu lần này của Bakugou, một làn sóng phản đối và lên án thật lớn từ phía toàn bộ học sinh năm nhất U.A sẽ lập tức nổ ra. Thế là, dưới sự im lặng chờ đợi và cả lo lắng của toàn thể học sinh năm nhất lẫn khán giả, học sinh đại diện Bakugou Katsuki mở miệng:
"Xin hứa... rằng tôi sẽ là số một!"
Đó! Tôi đã nói mà!
Trong khi xung quanh bùng lên những tiếng la ó bày tỏ sự phản đối kịch liệt, tôi chán nản lấy tay bịt lại đôi tai đáng thương của mình.
~*~
"Bắt đầu!"
Tiếng nói của Midnight vang lên to rõ, ánh đèn còn sót lại cuối cùng cũng tắt, báo hiệu vòng đầu tiên của Hội thao U.A năm nay đã bắt đầu.
Tôi mở bừng mắt, cảm nhận thấy kosei đang chảy rạo rực trong từng mạch máu, nhấc tay điều khiển gió bao xung quanh mình rồi nâng lên.
"Giai đoạn đầu thì nên chú ý gì đây?"
Giọng bình luận của thầy Present Mic như vọng lại từ một nơi nào đó xa lắm. Các thí sinh quanh tôi đều đang chen lấn để chạy lên phía trước. Trong phút chốc, khung cảnh ngay vạch xuất phát trở thành một mớ hỗn độn.
Tôi lơ lửng trên không trung nhờ có kosei Windy, không di chuyển mà chỉ đứng yên để làm quen dần với trạng thái bay. Ngay lúc này, điều quan trọng nhất để vượt qua lần sàng lọc đầu tiên chính là canh đúng thời gian. Tôi di chuyển hai cánh tay, tạo ra màn chắn gió trước mặt và sau lưng. Vì không biết Todoroki đang ở trước hay sau mình, nên đành làm vậy để tăng tính đảm bảo.
Cùng lúc đó, cảm nhận được hơi lạnh trong không khí, tôi hơi mỉm cười, cắn môi dưới.
"Tới rồi."
Một luồng không khí lạnh bất ngờ ập tới từ phía sau, cùng với đó là lớp băng lạnh lẽo nhanh chóng đông cứng mặt đất lẫn chân những thí sinh vẫn đang chen chúc nhau. Tôi hóa giải màn chắn trước mặt, tập trung vào tấm màn phía sau.
Nếu băng đến từ phía sau, như vậy càng tốt!
Lợi dụng áp lực đến từ đòn của Todoroki cùng với một chút trợ lực từ gió, tôi nhanh chóng tăng tốc vượt qua khỏi cửa xuất phát, chính thức bước vào đường đua vượt chướng ngại vật.
Gió lướt thật nhanh qua người, hai tai tôi ù đi một chút, nhưng tôi vẫn có thể nghe rõ ràng tiếng la hét bình luận của thầy Present Mic.
"Và chúng ta đã có người đầu tiên vượt lên trước. Thú thật là tốc độ này hơi nhanh quá đấy! Tôi tưởng là đám đông hỗn loạn đó sẽ giữ chân được những thí sinh của chúng ta lâu hơn cơ. Để xem người đầu tiên sẽ là ai đây. Xem nào xem nào. A, tôi biết cô bé đó! Là Furisaki Koharu của lớp 1-A!"
Vâng, chính là em đấy!
Tôi cười nhẹ, giảm bớt tốc độ lại, đồng thời tạo hình gió thành một đám mây bên dưới chân, giống như "cân đẩu vân" vậy. Tức thì, âm thanh và hình ảnh xung quanh tôi trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.
Tôi giữ nguyên tư thế (thú thật là tôi không dám ngồi xuống vì sợ cái phản xạ kém đến đáng ghét của mình), quay đầu nhìn ra phía sau, phát hiện đuổi ngay sát phía sau tôi là Todoroki. Một số thành viên lớp A khác cũng đã thoát được đòn phủ đầu của Todoroki. Tất nhiên là trong đó có cả Takahashi, thậm chí cậu ấy còn chưa dùng đến kosei.
Todoroki có vẻ không vui với việc tôi dẫn trước cậu ấy. Còn tôi thì, ừm, tương đối vui với việc này. Vượt mặt kẻ mạnh là một điều gì đó rất đáng tự hào mà. Tự nhiên tôi hào hứng đến lạ!
Mineta rất nhanh đã nhảy vọt lên phía trước và bám sát Todoroki nhờ mấy quả bóng dính trên đầu của mình. Thành thật mà nói, nếu bỏ đi cái tính biến thái đáng khinh thì cậu bạn đó cũng không tệ chút nào, thân hình nhỏ con và kosei giúp cậu ấy di chuyển rất linh hoạt.
"Todoroki à, mánh của cậu, tui đã quen quá rồi! Thật là thảm hại quá! Đỡ này! Tuyệt chiêu của tui!"
Mineta giựt mạnh quả bóng trên đầu, đang vào tư thế chuẩn bị ném thì đột ngột bị đánh văng ra xa. Tôi hít một hơi, cảm thấy đau giùm cho cậu bạn. Cú đấy khá đau đấy!
Trong lúc tôi đang thầm cảm thương cho cậu bạn cùng lớp với sự xuất hiện của dàn "Địa ngục robot" toàn bọn tội phảm giả 0 điểm hồi kiểm tra đầu vào toát lên đầy mùi tiền thì cảm giác được khoảng không bên trái có chút biến động. Bản năng cảnh báo nguy hiểm khiến tôi lập tức dựng nên một màn bọc xung quanh mình.
Ngay khi tôi đưa mắt nhìn sang trái, một cánh tay robot phóng ập tới. Tôi nhanh chóng lùi về phía sau, tránh thoát được đòn ấy, nhưng đúng lúc này, một cánh tay khác lại tấn công từ phía sau lưng. Vì không chắc mình sẽ tránh kịp, tôi để cho cánh tay ấy đánh trúng màn chắn, rồi lợi dụng khoảng ngừng trong chốc lát để biến gió thành dây trói quấn lấy cánh tay. Cuối cùng, tôi phất mạnh tay, dây roi ném mạnh cánh tay và cả con robot xuống dưới. Vật thể nặng nề ấy đập vào đất rồi tan nát ngay lập tức.
Tôi nhìn chằm chằm vào ánh sáng màu đỏ le lói trong đôi mắt con robot màu xanh, rồi chuyển dần sang quan sát cấu tạo của nó. Sau đó bất ngờ nhận ra nó có cánh, hoặc bất cứ bộ phận nào có thể dùng để bay mà tôi không biết gọi tên. Thì ra đó là lý do tôi đã bay cao thế này mà vẫn có robot tấn công.
Đừng nói U.A đầu tư thế này chỉ vì có tôi biết bay đấy nhé?!
"Chào mừng đến với thử thách đầu tiên: Địa ngục robot! Đó toàn bộ đều là những tội phạm giả được sử dụng trong bài kiểm tra đầu vào của khoa Anh hùng, nhưng mà...! Một loại tội phạm đặc biệt đã được đưa vào chỉ riêng cho dịp này. Đó chính là những con robot biết bay. Dùng để đối phó với những thí sinh có thể dùng kosei để bay đấy! Cứ từ từ tận hưởng đi nhé!"
Tôi hung hăng cắn môi khi nghe tiếng cười của thầy Present Mic. Không cần biết có ai ngoài tôi biết bay hay không, cái này đảm bảo là nhắm vào tôi chắc luôn! Chắc chắn 100% luôn!
Biết vậy tôi đã không dùng kosei bay vòng vòng sân trường để luyện tập! Tôi còn nhớ lúc đó Present Mic nhìn tôi ghê lắm, nghe giọng thì chắc giờ thầy hả hê lắm.
Không để cho tôi rảnh rỗi, bọn robot biết bay vừa-nhìn-đã-thấy-chướng-mắt tiếp tục tổ chức một đợt tấn công mới, tất nhiên, con mồi của bọn chúng là tôi chứ không ai khác. Tôi liên tục tránh đòn từ bọn chúng, đôi lúc cũng có phản công lại, nhưng không chủ động tấn công vì chưa đến lúc.
Hình như bọn robot bay này được trang bị cảm biến chuyển động hay sao mà dù tôi có tránh đi đâu xa, chỉ cần tôi còn bay là chúng còn tấn công.
Này! Đảm bảo là nhằm vào tôi chắc luôn! Điều quan trọng phải lặp lại!
Tôi liếc mắt nhìn thấy Todoroki đang khom người, chuẩn bị phát động cuộc tấn công diện rộng nhằm vào đám tội phạm giả, bèn bay lên cao hơn nữa để tránh bị ảnh hưởng. Trong lúc di chuyển, tôi luôn để tâm quan sát tình hình bên dưới. Những con robot hoàn toàn bị đóng băng sau một đòn, và Todoroki thì thong thả chạy qua. Cậu ấy đóng băng ngay lúc bọn chúng không giữ được thăng bằng nên rất nhanh sau đó, bọn robot đổ gục xuống đất.
Ngay thời điểm dưới mặt đất truyền lên âm thanh ầm ầm của đám robot đổ ầm xuống đất và tầm nhìn của tôi bị bao phủ bởi khói bụi, tôi biết thời cơ của mình đã tới.
"Giải quyết nhanh gọn lẹ đám robot chẳng cho mình quan sát độ ngầu của nhân vật yêu thích này nào!"
Tôi dùng Windy để bay cao hơn nữa, chú ý để không ra khỏi khu vực đường đua. Đám robot phản ứng rất nhanh, lập tức ráo riết đuổi theo. Khi đạt tới độ cao vừa đủ, tôi dừng lại, cũng là lúc bọn robot lấy tôi làm tâm mà bao vây xung quanh.
Có hai lý do để tôi bay lên cao. Một là, để tránh ảnh hưởng của trận chiến bên dưới. Hai là, để tự do sử dụng kosei diện rộng một lưới quét sạch bọn này mà không cần lo lắng tổn thương thí sinh khác. Tất cả các điều kiện cần đều đã hội tụ đầy đủ.
Tôi liếm nhẹ khóe môi, nhìn thẳng về phía bọn robot camera đang ghi hình mà chắc chắn thầy Aizawa và thầy Present Mic đang xem.
"Đừng hòng làm khó em!"
Tôi cảm nhận dòng năng lượng đang cuộn trào, nâng bàn tay phải lên trước mặt, giải phóng kosei trong người. Tức thì, hàng loạt lưỡi dao gió xuất hiện bao quanh tôi, mỗi cái đều mang kích cỡ trung bình, nhưng đã được gia cố thêm độ sắc của lưỡi dao. Không chần chừ, ngay khi toàn bộ dao gió đều đã được hình thành, tôi vung mạnh tay, chúng lập tức phóng về phía bọn robot.
Những con robot bị phá hủy cùng một lúc mang đến những âm thanh rất lớn và ầm ĩ, khói bốc lên mù mịt. Thật may vì số lượng robot không nhiều, chỉ tầm năm tới sáu con, nên tôi chỉ dùng một đòn đã có thể tiêu diệt hết tất cả bọn chúng. Thực chất là cũng vì số lượng đối thủ ít nên tôi mới quyết định dùng dao gió, chứ nếu nhiều thì lốc xoáy diện rộng hẳn là sẽ giải quyết nhanh hơn.
Trong lúc tôi đang cật lực ngăn bản thân không nở nụ cười tự mãn sau chiến thắng "one hit one kill" của mình thì một tiếng hét gần đó kéo tôi tỉnh lại.
"Ối gì thế này?!"
Tiếng hét rõ ràng khiến tôi theo bản năng đưa mắt nhìn sang, phát hiện thấy một mảnh vỡ từ những con robot bay sắp rơi xuống đầu một cô bạn thí sinh nào đó. Thế là theo bản năng, tôi tạo ra màn chắn để hứng mảnh vỡ ấy giùm cô bạn rồi lớn giọng nói với xuống:
"Xin lỗi nhé!"
Tiếp đó, tôi điều khiển gió gom hết những mảnh vỡ của đám robot lại rồi ném vào khu rừng bên cạnh. Sau hàng loạt những hành động đó thì tôi mới nhận ra bản thân lại ấu trĩ một lần nữa. Trong cuộc đua này thì thân ai nấy lo chứ, huống hồ gì cô bạn đó cũng chẳng phải người thân quen gì với tôi. Thế mà lại theo bản năng đi cứu người ta. Koharu ngu ngốc, mày có đang quá thánh mẫu không vậy?!
Quay trở lại vấn đề, thật ra thì bọn robot này cũng không hoàn toàn nhắm đến tôi, một số vẫn tấn công vài người khác có thể "tạm thời" bay như Bakugou, Sero hay Tokoyami. Họ vừa vượt qua được đống hỗn độn Todoroki để lại thì đã bị bọn chúng tấn công.
Nhưng tất nhiên, bọn này đều bị giải quyết triệt để, chúng chỉ mang vai trò câu chút thời gian mà thôi. Đến tôi – người vừa "độc ác" dùng dao xẻ thây bọn chúng – còn phải xuýt xoa khi thấy Bakugou hung bạo bẻ gãy cánh (lần nữa, hoặc bất cứ bộ phận gì dùng để bay mà tôi không biết tên) của chúng.
Rất may (hoặc không may), bóng dáng Todoroki đang chạy phía trước đã cảnh tỉnh tôi. Cậu ấy đang cách tôi một khoảng tương đối xa, và những thí sinh tài năng khác cũng đang gấp rút tiến về phía trước. Thế là, tôi lập tức điều động gió xung quanh, một lần nữa dùng tốc độ nhanh nhất của mình thẳng tắp đuổi theo cậu ấy.
"Mình sẽ không để bị bỏ lại phía sau!"
Nhờ có tốc độ cực nhanh của Windy mà tôi đã gần như bắt kịp Todoroki. Tiếng bình luận của thầy Present Mic lại vang lên:
"Bất ngờ chưa! Chúng ta đột nhiên có thêm một người trong tốp dẫn đầu. Furisaki Koharu lớp 1-A! Chỉ mới hai phút trước tôi còn thấy cô bé bị bao vây bởi đám robot biết bay mà giờ đã đuổi kịp người dẫn đầu Todoroki rồi. Tuyệt vời! Còn nữa, cái tư thế bay gian lận gì đây?! Đây là đường đua đấy!"
Tôi mỉm cười, và tăng tốc hơn nữa. Ngay khi đã ở ngay cạnh bên Todoroki, tôi hóa giải kosei, đáp đất rồi bắt đầu chạy. Cậu bạn tóc hai màu bên cạnh bị gió quật vào mặt, ngoảnh đầu nhìn sang.
"Cậu..."
"Hửm? Sao vậy?" Tôi nhe răng cười với cậu ấy.
Thấy Todoroki không đáp trả, tôi tập trung lại vào việc chạy của mình. Dù rằng thể lực của tôi không tốt, nhưng đây là một quyết định cần thiết để tiết kiệm kosei cho hai vòng tiếp theo.
Tất nhiên, sức lực của một con bé lùn tịt như tôi chẳng thể so lại với con trai sức dài vai rộng, thế nên rất nhanh tôi đã bị tụt lại phía sau, tốp phía sau cũng đang dần rút ngắn khoảng cách. Thậm chí Bakugou còn đang điên cuồng tăng tốc. Tình trạng này không khiến tôi lo lắng lắm, nên vẫn ung dung duy trì tốc độ, đảm bảo kosei được tiết kiệm hết mức có thể.
Chướng ngại tiếp theo rất nhanh đã ở ngay trước mắt. Tôi câu môi mỉm cười.
"Té là sẽ bị loại ngay! Nếu không muốn thế thì bò sang xem nào! The Fall!"
Tôi điều khiển gió nâng mình lên, quay trở lại với không trung, lần nữa tăng tốc vượt mặt Todoroki, phóng thẳng vào khu vực chướng ngại. Đây là lúc mà tôi sẽ tăng tốc.
"Ồ, Furisaki đã bất ngờ vượt lên trước!"
Trong lúc tôi đang đắc ý vì lời bình luận của thầy Present Mic thì đột nhiên lại bị một lực gì đó hất lên trời.
"Cái quái gì...?!"
~*~
Oshino Hiira chăm chú quan sát trận chiến trên không qua màn hình lớn, không khỏi xuýt xoa:
"Oa, cái đống robot biết bay đó tốn hơi nhiều tiền đấy?! U.A đào đâu ra đống tiền đó nhỉ?"
"Này, không phải điều em nên quan tâm là Haru-chan làm cách nào vượt qua đống robot đó hay sao?!"
Hitomi dường như rất không đồng ý với cách mà cậu em trai bình luận về sự tốn tiền của đám robot ngu ngốc dám chặn đánh Koharu đó.
"Thì em vẫn đang quan sát đây nè!" Hiira lẩm bẩm, rồi đột ngột lớn giọng "Ôi trời, đống lưỡi dao đó trông chiến thiệt chứ!"
Hitomi dán chặt ánh mắt vào màn hình, gật đầu lia lịa. Sau đó, cô gái trong màn hình vung tay một cái, lập tức toàn bộ robot xung quanh cô đều bị dao gió chém nát. Toàn bộ khán đài, những người đang theo dõi cuộc đua qua màn hình lớn chứ không chỉ riêng chị em nhà Oshino, đều gào thét đầy phấn khích. Hiira xuýt xoa không ngừng:
"Con bé đó máu chiến thiệt chứ!"
Cô chị Hitomi thì phấn khích đến độ đứng phắt dậy, luôn tay đánh lên vai cậu em, hét lớn:
"Ngầu vậy mới đúng chứ Haru-chan! Quá đã luôn!"
Hiira vừa chịu đựng sự "lên cơn" của chị mình, vừa tiếp tục quan sát diễn biến cuộc đua. Bên tai anh là những lời khen có cánh của khán giả, hình như có vài dân chuyên nữa.
"Cô bé đó được đấy chứ! Một kích tất sát!"
"Kĩ năng vận dụng kosei rất tốt, cũng rất biết cách đảm bảo những người khác không bị cuốn vào trận chiến của mình. Trông cô bé cũng bình tĩnh lắm."
"Tôi là tôi chỉ thấy cô bé đó ngầu thôi. Mấy người có nhớ cái lúc cô bé nhìn thẳng vào máy quay trước khi ra tay không. Ánh mắt đó ngầu kinh khủng! Chẳng kém gì con trai của Endeavor hết!"
Hình như Hitomi cũng nghe được những lời này, bởi vì Hiira thấy nụ cười trên mặt chị mình hiện tại chẳng khác gì những bà mẹ phổng mũi khi con mình đạt thành tích cao hết.
Cô bé Furisaki đó không còn xuất hiện trên màn hình nữa, có lẽ máy quay đã chuyển sang thí sinh khác. Nhờ thế mà bà chị của Hiira không còn quá khích nữa và cuối cùng cũng chịu ngồi xuống. Nhưng rất nhanh, anh chàng tội nghiệp lại phải gồng mình lên chịu những cú đánh không còn vào vai nữa mà chuyển xuống đùi vì Hitomi lại vào trạng thái cuồng nhiệt.
Anh hùng Present Mic nhiệt tình bình luận, giọng điệu đầy sức sống và sôi nổi khác hẳn với anh hùng nào đó tên là Eraser Head dẫn chung với mình.
"Bất ngờ chưa! Chúng ta đột nhiên có thêm một người trong tốp dẫn đầu. Furisaki Koharu lớp 1-A!"
Theo lẽ đương nhiên, để khớp với lời bình luận thì máy quay lại lần nữa chuyển về tốp dẫn đầu. Hai bóng người, một nam một nữ, xuất hiện trên màn hình lớn, thu hút sự chú ý của toàn bộ khán giả.
Cậu nhóc đang điềm đạm chạy với mái tóc hai màu nổi bật kia hẳn là nhân vật đặc biệt được nhắc đến nãy giờ trong cuộc nói chuyện của những dân chuyên ngồi gần Hiira – con trai của anh hùng No.2 Endeavor, Todoroki Shouto. Trông cậu nhóc quả thật có phong phạm của dân chuyên, Hiira ngầm nhận xét, nhưng mà mặt hơi đơ.
Còn bay ngay cạnh cậu ta là cô bé nhân vật chính trong những lời xuýt xoa của Hitomi – "bà cụ non" hành xử không đúng lứa tuổi và có những suy nghĩ kì lạ, Furisaki Koharu. Mặt con bé này thì bớt đơ hơn một chút, nhưng mà vẫn là "già trước tuổi", anh chàng tóc vàng gật gù đắc ý với nhận xét của mình.
Tất nhiên, bà chị Hitomi của anh sẽ không để ý đến việc này. Tất cả những gì chị ấy quan tâm lúc này chỉ là khi nào thì Furisaki sẽ vượt lên trước cậu nhóc kia để thành người dẫn đầu mà thôi. Nhưng mà, ngược lại với mong chờ của Hitomi, cô nàng tóc tím lại hóa giải kosei chuyển sang chạy bộ, để rồi bị bỏ lại phía sau với vị trí thứ hai. Mắt thấy tốp phía sau đang tăng tốc và chuẩn bị bắt kịp, Hitomi gấp gáp lên tiếng:
"Sắp bị đuổi kịp rồi! Sao con bé lại chuyển qua chạy bộ vào lúc này vậy?!"
"Tiết kiệm kosei chăng?"
Hiira lơ đãng lên tiếng, nhưng không lâu sau, suy đoán của anh được xác thực. Nhìn cái vực sâu đó kìa, giờ thì chỉ cần Furisaki dùng kosei bay qua là xong. Đây sẽ là cơ hội cho cô bé dẫn trước.
Ai cũng nghĩ như vậy, và cô bé cũng đã tăng tốc bay vào khu vực chướng ngại. Nhưng, khiến cho cả đám người đều bất ngờ, Furisaki Koharu đột nhiên bị hất bay lên trời, rồi khựng lại giữa không trung. Tim Hiira đánh thịch một cái, tự hỏi chuyện gì đang xảy ra.
Máy quay phóng to vào cô bé khiến Hiira thở phào khi nhận ra Furisaki đã dùng kosei điều khiển gió bao quanh để giữ cho mình không bị văng đi xa hơn. Nhưng anh chắc chắn việc cô bé bị hất lên là do có thứ gì đó khác tác động lên. Biến cố vừa rồi cũng khiến cho cậu nhóc Todoroki khựng lại một chút. Present Mic thích thú lên tiếng:
"Ối chà chà! Bất ngờ không?! Đây không chỉ là vực sâu bình thường đâu, mà là siêu cấp vực sâu đấy! Cứ cách hai mươi giây thì sẽ có một lực đẩy, hoặc một lực hút, cực mạnh từ bên dưới. Một là bị hất văng đi, hai là bị kéo xuống. Nào nào các thí sinh, mọi người sẽ làm gì để vượt qua chướng ngại vật này đây?"
Hitomi nhìn cô bé đang lơ lửng giữa không trung với biểu cảm nghiêm túc kia, trong lòng không khỏi lo lắng.
"Em sẽ làm gì đây, Haru-chan?"
~*~
Vòng loại khu vực năm nhất Hội thao U.A. Vòng đầu tiên: Đua vượt chướng ngại vật.
Toàn bộ 11 lớp năm nhất sẽ tham gia vào cuộc đua này. Đường đua sẽ là toàn bộ chu vi bên ngoài sân vận động, khoảng tầm 4km. Miễn là vẫn ở trong đường đua, còn lại muốn làm gì cũng được.
Tôi đã thuận lợi vượt qua được hàng rào robot đầu tiên, nhưng lại đang khựng lại ở chướng ngại thứ hai này. Đáng ghét thật! Đáng lẽ ra sau khi đụng độ đám robot bay thì tôi phải biết rằng đường đua này có những thử thách được đặt ra để hạn chế những người bay được như tôi chứ. Ai mà ngờ được vực sâu này lại có thêm lực đẩy và lực hút chứ!
Tôi dự tính tạo ra màn chắn bên dưới mình, nhưng chợt nghĩ ra từ lúc tôi bị hất ra đến giờ cũng đã gần hai mươi giây, vì thế nhanh chóng bay đến chỗ đất gần nhất. Tôi nhìn thấy Todoroki vẫn đang ở vị trí ban đầu, hẳn cậu ấy cũng trở nên cảnh giác sau khi thấy việc xảy ra với tôi.
"Xem nào, hai người dẫn đầu của chúng ta hình như bị chướng ngại này làm khó rồi."
Tôi thầm bĩu môi. Nhiêu đây mà đã làm khó được tôi thì những buổi luyện tập "địa ngục" với Shiro chẳng phải hóa vô dụng rồi sao?
Dựa trên tình hình thực tế, hiện tại tôi có hai lựa chọn. Một là tạo màn chắn đủ dày rồi bay nhanh qua khu vực này. Cách còn lại là canh đúng thời gian để tránh các lực đó và lần lượt đến các khoảng đất trống. Trong hai cách thì đương nhiên cách thứ hai sẽ an toàn hơn, tuy nhiên cũng sẽ chậm hơn rất nhiều. Mặc dù thầy Present Mic đã nói rằng cứ cách hai mươi giây thì sẽ có một lực đẩy hoặc hút, nhưng lại không nói rõ liệu độ lớn của lực đấy có thay đổi hay không.
Tôi cắn môi, hơi lưỡng lự. Bình thường thì tôi sẽ chọn cách an toàn, nhưng ngẫm lại thì quả thật cách đấy rất tốn thời gian. Nhìn thấy Todoroki ở đầu bên kia đã loay hoay chuẩn bị hành động, tôi thở dài, dứt khoát quyết định thực hiện cách đầu tiên. Chỉ cần màn chắn đủ dày và tốc độ đủ nhanh, tôi có thể đảm bảo vị trí dẫn đầu của mình.
Nghĩ là làm, tôi lập tức ước lượng độ lớn của lực vừa hất mình lên, nhân đôi nó lên rồi dựa vào đó mà tạo ra một cái khiên gió tương đối dày mà vẫn đảm bảo đủ nhẹ để di chuyển. Điều sau cùng là gia cố thêm độ cứng cho mặt dưới của khiên.
Hoàn thành công đoạn chuẩn bị cũng là lúc một đợt lực ép nữa vừa qua, tôi bước lên tấm khiên, quỳ một chân xuống để hạ thấp trọng tâm mà vẫn giữ được tư thế chủ động. Liếc mắt ra phía sau nhìn thấy Todoroki đã bắt đầu di chuyển, tôi tự khích lệ bản thân bằng một nụ cười rồi nhấc tay điều khiển chiếc khiên bay lên.
"Gì thế?! Nếu tôi nhìn không nhầm thì Furisaki đang bay bằng cách quỳ trên một vật gì đó được tạo từ kosei đúng không? Tôi nói đúng không hả Eraser Head?"
Tôi cố tình để mình di chuyển ở độ cao hơn hẳn bình thường để giảm bớt lực tác động. Trong lúc chiếc khiên đang di chuyển, tôi bỏ ngoài tai lời bình luận ồn ào của thầy Present Mic mà tập trung đếm số giây còn lại.
"6. 5. 4. 3. 2. 1. Tới rồi!"
Tôi vừa dứt lời thì cảm giác được từ bên dưới có một sức ép tác động lên chiếc khiên. Hình như là lực đẩy thì phải. Chiếc khiên hơi rung lắc một chút, nhưng vẫn di chuyển bình thường.
Được rồi, vậy là độ dày ổn thỏa.
Tôi tiếp tục tiến lên phía trước, tập trung làm cho không khí ở chiếc khiên tách biệt hoàn toàn với không khí bên ngoài bằng cách tạo ra hai mặt song song như khi luyện tập tác dụng cách điện với Kaminari. Rồi một đợt lực hút nữa xảy ra, lần này thì chiếc khiên không còn rung lắc nữa. Mắt thấy sắp đến đích của chướng ngại này, tôi mừng thầm.
Cuối cùng, sau khi vượt qua một đợt lực đẩy nữa (tuy lần này mạnh hơn hẳn những lần trước nhưng may mắn là chiếc khiên vẫn không vỡ mà chỉ rung lắc khiến tôi xém ngã), tôi thành công đến bờ bên kia của chướng ngại.
Tất nhiên, vẫn dẫn đầu.
"Quá nhanh! Vậy là chúng ta đã có người đầu tiên vượt qua chướng ngại thứ hai. Lớp 1-A, Furisaki. Nói thật, tôi vẫn thấy cái kosei đó hack kiểu gì ấy! Anh có thấy vậy không, Eraser Head?"
"Quan trọng là con bé đã vận dụng kosei đó hiệu quả ra sao mà thôi."
Thầy Aizawa điềm đạm đáp lại, thái độ khác hẳn với sự ồn ào của thầy Present Mic. Đúng là đại boss cool ngầu có khác!
Midnight đã từng nói rằng miễn là vẫn ở trong đường đua, còn lại muốn làm gì cũng được. Thế nên việc tôi bay thế này cũng chẳng phạm luật tí nào.
Tôi hóa giải kosei, đáp đất và bắt đầu thong thả chạy bộ, hơi ngoái đầu ra sau để quan sát tình hình. Todoroki, bằng cách đóng băng dây để trượt qua như trong nguyên tác, chỉ khác cái là phải canh thời gian để tránh sự tấn công bất ngờ nên hơi chậm một chút, cũng đã được hơn hai phần ba đoạn đường và gần đến đích.
Bakugou bám sát phía sau thì, ừm, trực tiếp bay qua luôn. Nếu gặp lực đẩy hay lực hút thì cậu ấy chỉ việc thay đổi góc của vụ nổ để đẩy cơ thể quay lại quỹ đạo ban đầu. Phản xạ chiến đấu cỡ đấy quả thật kinh người, dứt khoát nhanh hơn nhiều so với cách làm rườm rà chậm chạp của tôi. Là tôi thì tôi chẳng có tự tin mình dám làm như vậy đâu. Sơ suất một cái là đi tong ngay lập tức!
Tôi loáng thoáng nghe thấy cậu ấy la hét mấy câu gì đó, đại loại như "Chết tiệt! Con lùn kia!". Có vẻ như Bakugou đang chia đôi "mối quan tâm" của mình từ "kẻ tuyên chiến nhầm người" Todoroki sang ghim "đứa dẫn đầu đường đua" lúc này là tôi. Mà phải công nhận, giọng cậu ấy lớn thật.
Những người khác cũng đã bắt đầu tiếp cận chướng ngại, một số nổi trội hơn thì đã đi được một phần ba đoạn đường.
Tôi cẩn thận chạy lên những bậc thang màu hồng để đảm bảo mình không té một cách khó coi. Không lâu sau, Todoroki gần như bắt kịp tôi, và một lần nữa, tôi thầm rủa cái thể lực đáng ghét của mình. Đưa tay vén lại lọn tóc bay lòa xòa trước trán, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, tôi không ngăn được bản thân đưa mắt ra sau quan sát. Todoroki ném cho tôi ánh nhìn nghiêm túc, vẫn duy trì khuôn mặt không biểu cảm.
Sau đó... tôi chính thức bị cậu bạn vượt mặt.
Tôi thề là mình cực kì, cực kì không ưa âm thanh bình luận lúc này của thầy Present Mic chút nào!
"Người dẫn đầu Furisaki của chúng ta đã bị vượt mặt trong một tình huống không thể ngờ tới. Chỉ vì tốc độ chạy chậm như rùa của mình, cô ấy đã để đối thủ là Todoroki vượt qua, thê thảm rơi xuống vị trí thứ hai."
À vâng, nghe rất bình luận nhưng cũng rất cà khịa. Tôi dám cá 100% thầy ấy cố tình dùng từ kiểu đấy.
"Bây giờ chúng ta đã có một người dẫn đầu mới. Vâng, thưa quý khán giả thân mến, không ai khác chính là Todoroki lớp 1-A!"
Không phải tôi chạy chậm, mà là do Todoroki chạy nhanh đó chứ!
Ngước mắt nhìn bóng lưng cậu bạn đang chạy trước mặt, tôi cố giữ mình bình tĩnh, duy trì tốc độ cũ. Rất nhanh, chướng ngại tiếp theo đã xuất hiện trước mắt chúng tôi. Đó là một khu vực đất trống rất rộng, nếu nhìn kĩ thì còn nhìn thấy những khoanh tròn nhỏ rải rác khắp khu vực này.
"Và giờ, chúng ta sẽ đến với chướng ngại cuối cùng. Khu vực này thật ra là... một bãi mìn! Cách bố trí ở đây cho phép các bạn nhận biết được mìn nằm ở đâu nếu nhìn thật kĩ. Mắt lẫn chân phải được vận dụng hết sức luôn đấy!"
Vì đã có kinh nghiệm của hai lần trước nên tôi để cho Todoroki tiến lên trước, bản thân dừng lại phía sau quan sát. Hai chướng ngại trước đã có sự thay đổi so với nguyên tác, vậy thì dễ gì cái này lại không. Tôi không tin rằng đã làm tới mức này thì U.A lại để yên cho tôi yên ổn bay qua đống mìn này.
Thế nhưng đợi mãi mà vẫn không có gì kì lạ xảy ra, Todoroki vẫn đang rất cẩn thận di chuyển để không đạp lên đống mìn. Sao tôi cứ có cảm giác mình bị chơi một vố vậy?!
Nheo mắt đầy ngờ vực, cuối cùng tôi quyết định cứ thế bay qua. Nếu có gì thì giải quyết sau vậy.
~*~
"Bùm!"
Âm thanh tiếng nổ thật lớn vang lên, cùng với đó là làn khói màu hồng sáng chóa. Dù chỉ nhìn qua màn hình TV nhưng nhiêu đó cũng đủ để Sora tưởng tượng được uy lực của đống mìn được U.A chuẩn bị cho chướng ngại này. Anh dừng lại động tác pha chế của mình, tập trung sự chú ý về phía chiếc TV trong quán để theo dõi diễn biến tiếp theo.
Những học sinh đang phải rất chú ý để vượt qua bãi mìn đó, ngay cả người dẫn đầu cũng có vẻ cẩn thận hơn hẳn. Nhưng, một lần nữa, Sora phì cười khi máy quay hướng tới cô bé tóc tím tro Furisaki Koharu – người dường như đang vô cùng thoải mái mà bay qua bãi mìn, khác hẳn với sự cẩn thận, tỉ mỉ của những thí sinh khác.
Sora có chút bất ngờ vì chướng ngại này không có bất cứ thử thách gì dành riêng cho những kosei có khả năng bay như những chướng ngại trước đó. Anh còn nhớ bản thân đã thót tim như thế nào khi nhìn thấy Koharu bị thổi bay ở chướng ngại thứ hai. Và giờ đây thì cô bé đang rất ung dung dùng kosei bay thẳng qua đống mìn đó, thậm chí chỉ thiếu chút nữa thôi là đã vượt mặt cậu nhóc dẫn đầu.
Thế nhưng, làm cho Sora phải kinh ngạc là, có một cậu bé khác, với ngoại hình, ừm, nói sao nhỉ... gai góc và hung bạo, đã nhanh chóng vượt lên trước cả Koharu và cậu bé Todoroki đang dẫn đầu bằng một vụ nổ. Theo quan sát thì có vẻ như cậu ta có kosei liên quan đến phát nổ, bởi cậu ta đang phóng nhanh tới trước như tên lửa nhờ có những vụ nổ liên tục từ hai lòng bàn tay.
Cậu nhóc tóc vàng hung dữ tấn công Todoroki, âm thanh của anh hùng Present Mic lại vang lên:
"Và giờ người dẫn đầu đã thay đổi! Cùng hân hoan nào phía truyền thông! Mọi người đều thích những pha lật kèo kiểu này mà!"
Sau đó, Sora nhìn thấy hai cậu nhóc ấy bắt đầu tấn công lẫn nhau để ganh đua vị trí dẫn đầu, choáng khắp màn hình TV đều là những vụ nổ và mảnh băng vụn. Cô bé Koharu thì thay vì tận dụng cơ hội để vượt lên, cô lại chọn cách bám sát phía sau. Hẳn là không muốn bị cuốn vào trận chiến ấy.
Thế trận giằng co ấy không diễn ra quá lâu, bởi một tình huống bất ngờ đã diễn ra, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. "Bùm" một tiếng thật lớn, đó là âm thanh nổ lớn nhất mà Sora nghe thấy từ nãy đến giờ. Một vụ nổ lớn vô cùng đã xảy ra từ tốp phía sau, cột khói hồng sáng chóa phủ khắp bầu trời, và gần như bao phủ cả tầm nhìn của máy quay.
Sora phát hiện mình đã bất giác nín thở để quan sát diễn biến của sự việc. Góc quay được thay đổi, trên màn hình xuất hiện một cậu bé nhỏ con đang nằm trên một tấm thép và "bay" trên đỉnh của cột khói hồng. Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác, cậu bé lấy tốc độ rất nhanh phóng thẳng về phía trước.
Tới đây thì Sora cũng phần nào hiểu ra lý do cho sự tăng tốc đột ngột ấy. Hẳn là do lợi dụng tác dụng của vụ nổ. Và Present Mic đã chứng thực cho suy đoán của anh:
"Lớp A, Midoriya, nhờ vào vụ nổ đấy đã bứt phá lên! Thật ra thì dẫn đầu luôn rồi!"
Và rồi Sora nhìn thấy, cô bé Koharu vẫn luôn bám sát phía sau bỗng nhiên cũng có động thái tăng tốc. Cô lợi dụng sự bất ngờ trong phút chốc của hai người vốn đang dẫn đầu để đẩy nhanh tốc độ của gió xung quanh mình, chính thức đuổi theo cậu nhóc tóc xanh Midoriya và vượt mặt hai cậu nhóc còn lại.
Nhìn có vẻ hơi thừa nước đục thả câu, nhưng điều đó thể hiện tư duy nhanh nhạy đến đáng ngạc nhiên của Koharu. Vừa tránh được cạnh tranh không đáng có, vừa tận dụng được cơ hội để bứt phá.
"A! Và giờ thì chúng ta lại có thêm một sự tăng tốc tiếp theo. Furisaki đã lợi dụng sự mất cảnh giác của Todoroki và Bakugou để tiến lên phía trước. Tuy vẫn còn chưa theo kịp Midoriya, nhưng đó cũng là một cú tăng tốc đáng nể."
Chàng "maneki neko" của Autumn phát hiện mình đang cười toe toét.
"Con bé này! Máu chiến thật chứ!"
Hai đứa nhóc mới lúc nãy còn ganh đua đã ngưng cạnh tranh lẫn nhau, thay vào đó tập trung đuổi theo Midoriya và Koharu. Phải công nhận rằng uy lực cú nổ của cậu nhóc Bakugou đó kinh khủng thật. Còn Todoroki thì dùng hẳn kosei băng của mình để đóng băng mặt đất mặc kệ việc đó sẽ giúp ích cho những người đến sau.
"Đúng là khi cùng có chung kẻ thù thì cũng phải dẹp tư thù cá nhân ra thôi! Nhưng cuộc chiến vẫn chưa đến hồi kết đâu!" Sora gật gù tỏ vẻ đồng tình với lời của Present Mic.
Cuộc ganh đua giữa hai người dẫn đầu giờ biến thành bốn. Nhưng Midoriya có vẻ như đã hết đà, cậu nhóc đang chậm lại. Điều khiến Sora ngạc nhiên là Koharu lại không nhân cơ hội có chiếm vị trí dẫn đầu mà còn thụt lùi lại nhường vị trí thứ hai cho Todoroki và Bakugou. Giống như con bé đang tránh một điều gì đó vậy.
Sau đó... Midoriya lật người trên không, đạp lên vai hai cậu nhóc còn lại để đứng vững, rồi vung mạnh tay đập tấm thép xuống mặt đất đầy mìn trước mặt. Một vụ nổ cực lớn đẩy cậu nhóc tóc xanh văng về phía trước, cũng phần nào làm chậm bước hai cậu kia.
Màn hình TV lại bị che phủ bởi cột khói hồng và Sora không thể theo dõi tiếp diễn biến cho đến khi góc quay được thay đổi. Anh nghe được vài tiếng xuýt xoa vang lên trong tiệm, nhưng anh không thể dời đôi mắt mình tới chỗ nào khác ngoài chiếc TV nhỏ ấy.
"Midoriya đã nhanh chóng chặn được hai người phía sau rồi! Tin được không? Cậu ta vượt qua bãi mìn chỉ trong tích tắc!"
Lời bình luận của Present Mic truyền tới khớp với việc góc quay được chuyển. Trên màn hình hiện tại là cậu nhóc Midoriya đang chạy trên mặt đường bằng phẳng bình thường, hiển nhiên là đã vượt qua được bãi mìn của chướng ngại cuối cùng.
Thế nhưng, sát ngay bên trên Midoriya là một bóng dáng nhỏ nhắn với mái tóc ánh tím tro và đôi mắt mang sắc màu kì lạ.
Koharu cũng đã vượt lên trên rồi!
"Ô kìa, chúng ta có thêm một điều bất ngờ nữa. Furisaki cũng đã vươn lên trước! Cô bé phải có phản xạ nhanh nhạy và quyết đoán thế nào để tận dụng được một tình huống lật kèo đến từ Midoriya này để lấy lợi cho bản thân đây!"
Máy quay zoom vào cận mặt của hai người đang dẫn đầu. Và anh chàng "maneki neko" nhìn thấy nụ cười đang nở rộ trên mặt cô bé cuồng matcha. Một nụ cười đầy thoải mái và tự tin.
Hai cậu nhóc Todoroki và Bakugou cũng phản ứng rất mau lẹ, lập tức gạt đi đám khói hồng chắn tầm nhìn và tăng nhanh tốc độ đuổi theo. Ba cậu nhóc đều dốc hết sức chạy, trong khi chỉ riêng mình Koharu là duy trì tư thế bay nhờ kosei của mình.
Điều đó giúp cô bé có thể bắt kịp, thậm chí vượt qua ba cậu con trai, đồng thời khiến cô trở nên đặc biệt hơn, không bị mờ nhạt khi so với tài năng xuất chúng của Todoroki, năng lượng mạnh mẽ của Bakugou hay Midoriya với sự bứt phá thần tốc. Sora đột nhiên có suy nghĩ kì lạ như vậy.
"Eraser Head, lớp của anh kinh thật đấy! Anh dạy chúng cái quái gì thế?!"
Phải đến tận khi nghe những lời bình luận này, Sora mới biết được cả bốn cô cậu nhóc đang dẫn đầu này đều học chung lớp A khoa Anh hùng. Thật khó tin là chúng lại cạnh tranh nhau đến thế!
"Tôi chẳng làm gì cả." Một giọng nói trầm tĩnh vang lên "Chúng nó tự ganh đua lẫn nhau thôi."
Hẳn là của người vừa được gọi là Eraser Head, Sora đoán vậy. Và rồi, anh phát hiện cả tiệm Autumn này, kể cả anh, nhân viên và khách hàng, đều đang dán mắt vào màn hình để theo dõi cuộc chạy nước rút về đích của bốn tài năng này. Thậm chí anh còn nghe rõ ràng tiếng tim mình đập thình thịch trong mong đợi.
"Cố lên nào Haru-chan!"
~*~
Trái tim trong lồng ngực dường như chẳng còn là của tôi nữa. Nó đập điên cuồng, phổi cũng điên cuồng rút lấy oxi.
Tôi cố dồn hết sức lực vào đôi chân, dù đã mệt rã rời nhưng tôi không cho phép bản thân dừng lại, thậm chí còn phải tăng tốc, nhanh hơn nữa.
Phải nhanh hơn nữa. Nhanh nhất có thể.
Tôi thở dốc, mồ hôi ướt đẫm trên trán và thái dương. Nhưng tôi mặc kệ. Tất cả những gì tôi cần làm bây giờ chỉ là gồng người lên chạy thật nhanh, bằng tất cả sức lực mình có.
Đây rồi! Ánh sáng nơi cuối hành lang! Tôi nhìn thấy nó rồi!
Việc nhìn thấy ánh sáng ấy khiến tim tôi càng trở nên điên cuồng hơn. Tôi nghe rõ ràng tiếng tim mình đập bang bang trong ngực, và bất giác tôi nín thở, ép cho đôi chân tiếp tục chạy thật nhanh khi nhìn thấy nguồn sáng đó đang gần hơn, gần hơn.
Cuối cùng, bàn chân trái của tôi đã tắm trong ánh nắng, và ngay sau đó, tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc ngỡ ngàng vỡ òa trong lòng mình.
Bầu trời vẫn xanh. Và nắng trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.
To be continued...
~*~
Resources for banner: Anime "Boku no Hero Academia"
~*~
Chào buổi tối ~
Mặc dù hôm qua mới comeback, nhưng mà nay tớ up thêm chap này cho nóng nhaaa <3 Trầy trật mãi cuối cùng cũng done được vòng 1 Hội thao rồi :( Tiến độ rùa bò thật :(
Tớ kể vòng 1 này dựa trên góc nhìn thứ nhất của Koharu, xen vào đó là góc nhìn của những khán giả để có cái nhìn khách quan và đầy đủ hơn, với cũng để chuyển cảnh mượt hơn nữa :3 Vì không muốn cắt ngang tiến độ vòng 1 nên tớ cố viết cho hết trong một chap, thành ra nó kéo tới hơn 8k từ, dài quá chừng :(
Dù sao cũng hi vọng mọi người thích chương này ~
#9/2/2021 - edit 6/8/2022
#wattpad
#AkaharaKoyuki
#8564 từ
#Cre banner và signature: Akahara Koyuki

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net