Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 47: Zephyria

Midnight cho chúng tôi thời gian để suy nghĩ về tên anh hùng của mình. Mang theo cái đầu thiếu vắng ý tưởng một cách đáng thương, tôi đưa mắt nhìn một vòng quanh lớp, phát hiện phần lớn mọi người đều rất nghiêm túc và hào hứng với việc này, bèn từ bỏ việc quan sát xung quanh.

Chống hai tay lên bàn, tôi tựa cằm lên hai bàn tay, gõ ngón tay nhè nhẹ vào má trong khi nhìn chằm chằm bảng con trắng tinh trên bàn, tận lực suy nghĩ.

Thầy Aizawa đã nói rằng tên anh hùng thể hiện đặc điểm riêng của từng người, đồng thời phản ánh hình tượng anh hùng chúng tôi muốn trở thành trong tương lai. Nhưng tôi thật sự chưa từng định hướng được hình tượng lý tưởng của mình.

Tôi biết rõ mình chẳng phải là người lương thiện và tốt bụng đến mức gặp ai cũng muốn giúp hay trong bất kì tình huống nào cũng sẵn sàng hi sinh an toàn của bản thân để cứu người. Furisaki Koharu tôi là một người ích kỉ và thường có xu hướng nghĩ cho bản thân nhiều hơn người khác.

Tất nhiên đó chắc chắn không phải là những phẩm chất tốt đẹp lý tưởng để trở thành một anh hùng. Nhưng tôi không nghĩ rằng anh hùng nào cũng sẽ bắt buộc phải có những điều đấy.

Dù sao thì, ở thời đại này thì anh hùng nghiễm nhiên là một nghề nghiệp hợp pháp và đáng ngưỡng mộ. Nếu nghĩ theo hướng lý thuyết, đã là nghề nghiệp thì người làm nghề cũng sẽ có nhiều cách khác nhau để làm trọn nghĩa vụ, trách nhiệm của mình, miễn là luôn đặt đạo đức nghề nghiệp lên hàng đầu.

Tôi đã từng nghĩ đến hình tượng anh hùng mình muốn trở thành nhưng đến hiện tại cũng chỉ có vài ý tưởng vụn vặt không thành hình. Đảm bảo 100% không phải là kiểu anh hùng tinh thần luôn hăng hái xông pha trận mạc, không màng tất cả chỉ biết cứu người rồi. Kiều đấy không hợp với tính cách của tôi.

Trong suốt một khoảng thời gian dài vừa luyện tập vừa không ngừng tự ngẫm, tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng nếu tôi đã mạnh mẽ, đã có thực lực vững chắc hơn người, thì tôi cứ việc tự tin đứng ra phía trước bảo vệ hết thảy những kẻ yếu hơn phía sau là được. Tôi sẽ làm thật tốt những gì có thể, những gì nằm trong tầm tay thì tuyệt đối không thể vuột mất.

Nghĩ thì nghĩ được như vậy đấy, cơ mà cái đơn giản trước mắt kết tinh tất cả như tên anh hùng thì lại không có bất kì một ý tưởng nào cả.

Nếu như bắt tôi đặt tên cho người khác, ví dụ như tên nhân vật trong tác phẩm của mình chẳng hạn, thì đơn giản rồi, tôi sẽ rất hào hứng tìm kiếm một đống thông tin ý nghĩa rồi đặt tên rất nhanh rất tâm huyết luôn. Phải rồi, đợt đặt tên cho Shiro đấy, vừa nhìn bộ lông trắng muốt đẹp đẽ của nó thì trong đầu tôi đã bật ra ngay cái tên cực kì đơn giản đó rồi.

Tuy thế, áp dụng vào bản thân thì lại khác.

Không biết là lần thứ bao nhiêu trong vòng năm phút cầm bút lên rồi lại ngậm ngùi đặt xuống mà tấm bảng xinh xắn vẫn còn trắng tinh không một nét chữ y hệt như đầu óc tôi bây giờ, tôi bắt đầu nghĩ đến việc nhờ cậy cứu viện từ bên ngoài.

Xin lỗi, nhưng mà tôi hết trông cậy nổi vào bản thân rồi...

Shiro thì thôi bỏ đi. Con mèo mập đấy chắc là cố tình canh ngay lúc tôi tính bắt nó tuân theo kế hoạch giảm cân mà tiến vào trạng thái bảo trì nâng cấp hệ thống rồi ngủ li bì từ sáng hôm qua tới giờ vẫn chưa dậy. Hại tôi không dùng được bất cứ chức năng nào của hệ thống. Cơ mà nghĩ theo hướng tích cực thì cũng tốt khi không có nguy cơ bị giao cho cái nhiệm vụ đáng ghét nào hết.

Mỗi người trong lớp đều đang nghiêm túc suy nghĩ về tên anh hùng của chính mình, cô bạn thân Ochako của tôi cũng vậy, tôi không thể nào đi làm phiền họ vì vấn đề cá nhân của mình. Thế nên phương án này bị loại.

Vị giáo viên chủ nhiệm đáng kính – thầy Aizawa – thì dường như đang ngủ rất ngon trên bục giảng kia kìa. Loại nốt.

Cuối cùng, ánh mắt của tôi dừng lại trên người nữ anh hùng tóc đen.

Vị cứu tinh của tôi ngay lúc này chỉ có thể là cô ấy mà thôi. Suy đi tính lại một chút, tôi dứt khoát đứng dậy khỏi chỗ ngồi và đến gần bục giảng.

"Cô ơi, em có thắc mắc cần nhờ cô giải đáp ạ."

Nghe thấy lời nói của tôi, Midnight gật gật đầu với dáng vẻ sẵn lòng trả lời bất cứ câu hỏi nào. Tôi tì tay lên bục giảng, hơi rướn người tới trước và nhỏ giọng thì thầm với cô ấy.

"Cô biết nghề tay trái của em chứ ạ?"

Mặc dù tôi đã bổ sung thông tin này trong hồ sơ nhập học của mình, nhưng tôi vẫn không biết rằng liệu toàn bộ giáo viên trong U.A đều biết hay chỉ những người đặc thù. Rất may, Midnight có vẻ biết điều đó, bởi tôi thấy cô ấy nhẹ nhàng gật đầu đáp lại mình.

"May quá."

Tôi thì thầm cảm thán, sau đó bắt đầu vào vấn đề.

"Em có nên đặt tên anh hùng giống bút danh để có sự thống nhất không ạ?"

"Em không tính làm nhà văn bí ẩn nữa à?" Nữ anh hùng đáp lại tôi bằng một câu hỏi khác, không rõ là do tò mò đơn thuần hay cô ấy cần thông tin đấy để đưa ra câu trả lời.

"Không thể giấu mãi được đâu ạ, em chỉ phòng hờ trước thôi. Lỡ như lộ ra rồi em có tới hai cái tên, à cộng với tên thật nữa là ba, thì có kì quá không cô?"

Có vẻ như vấn đề tôi đặt ra hơi đặc thù nên Midnight đã mất khoảng một vài giây để suy nghĩ. Tôi giương mắt trông chờ nhìn cô ấy, sau đó nhận được câu trả lời mình cần.

"Cá nhân cô thì thấy điều đó vẫn ổn. Tên anh hùng phản ánh hình tượng anh hùng em muốn trở thành mà, nên nếu nó có khác với bút danh của em thì cũng chẳng sao cả."

"Vâng..." Tôi gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nhún vai bổ sung ý kiến "Thật ra em cũng nghĩ rằng nếu tên anh hùng trùng với bút danh thì không khác nào em tự thú thân phận của mình trước công chúng cả."

"Cứ tự do sáng tạo đi nào." Nữ giáo viên tóc đen cười vẻ đầy hiểu biết rồi vỗ nhẹ vai tôi "Nghĩ về hình tượng em muốn hướng tới, rồi cứ dũng cảm biến nó thành một cái tên phản ánh chính em thôi."

Lời nói của cô ấy như thể hiểu thấu sự băn khoăn của tôi lúc này. Sẵn cùng chủ đề, tôi thuận miệng hỏi luôn điều mình muốn biết, sẵn tiện dùng đôi mắt cún con đáng yêu tha thiết nhìn cô ấy chằm chằm.

"Cô thấy em thế nào ạ? Ý em là đặc điểm tính cách hay ấn tượng của cô về em ấy ạ."

Tôi hiểu bản thân như thế nào là một chuyện, nhưng đồng thời tôi cũng muốn biết thêm về cái nhìn của người ngoài đối với mình để tham khảo, nhất là từ một người đầy kinh nghiệm và tinh tế như Midnight. Hơn hết, cô ấy không phải quá thân thiết với tôi, nên nhận xét cô ấy đưa ra sẽ hạn chế được mặt cảm xúc cá nhân. Cái tôi cần ở hình tượng anh hùng là ấn tượng tôi tạo ra với người khác mà không có tình cảm cá nhân cơ.

Đương nhiên là loại câu hỏi này đem đi hỏi giáo viên chủ nhiệm trực tiếp theo sát chúng tôi thì sẽ hợp lí hơn, cơ mà thầy Aizawa ngủ mất tiêu rồi còn đâu. Dù tôi có mặt dày đến cỡ nào cũng không đến mức thản nhiên gọi thầy ấy dậy chỉ để hỏi điều này đâu.

Mặc khác, câu hỏi này hoàn toàn là do hứng thú nhất thời cũng như tò mò mà thôi.

"Lần đầu cô thấy có người đặt tên anh hùng mà hỏi ý kiến giáo viên như em đó."

Biểu cảm trên mặt Midnight thể hiện sự ngạc nhiên của cô ấy với việc bị hỏi bất ngờ thế này. Nữ anh hùng đặt tay lên cằm ngẫm nghĩ, nhờ vào động tác này mà tôi quan sát được phần mu bàn tay của cô ấy.

Lốc xoáy của tôi trong trận đấu với Takahashi đã tạo ra một vết thương kéo dài từ mu bàn tay đến cổ tay cho Midnight. Sau Hội thao tôi đã gửi đến cô ấy lời xin lỗi và được biết rằng Recovery Girl đã hỗ trợ chữa trị vết thương đấy. Hiện tại thì tôi còn không nhìn thấy vết sẹo nào nữa ấy chứ.

Trong lúc tôi đang thầm cảm thấy nhẹ nhõm, Midnight mỉm cười nhẹ nhàng đưa ra ý kiến cho vấn đề của tôi.

"Nói sao ta... lúc quan sát em ở Hội thao ấy, cô đã nghĩ rằng em... ừm... dùng một hình ảnh để miêu tả thì em giống như cơn gió mùa xuân vậy."

"Vâng...?"

Như nhìn thấu thắc mắc của tôi, Midnight cười rõ tươi rồi nháy mắt ra vẻ bí ẩn.

"Đó chỉ là ấn tượng cá nhân của cô thôi, còn lại phải phụ thuộc vào em rồi."

Tôi cái hiểu cái không quay về chỗ ngồi của mình. Tôi nghĩ mình hơi hơi hiểu ý của cô ấy, và thật ra thì chính tôi cũng cảm thấy đúng như vậy, nhưng để hòa hợp với nhận định riêng của tôi để thành hình thì vẫn cần một chút thời gian.

Nhưng không sao, tin tốt là tôi đã có ý tưởng rồi.


"Rồi, giờ thì bắt đầu giới thiệu tên với những ai đã sẵn sàng nhé."

Khoảng thời gian tự suy nghĩ kết thúc, Midnight thông báo chúng tôi sẽ bắt đầu giới thiệu trước lớp tên anh hùng của mình.

Người đầu tiên bước lên là Aoyama. Cậu bạn tóc vàng yêu thích sự lộng lẫy lấp lánh khiến cả lớp sốc với cái tên là một câu văn của mình, nhưng quả là người có kinh nghiệm, Midnight thản nhiên gợi ý chỉnh sửa giúp cậu ấy. Sau cùng chốt được tên anh hùng của Aoyama là Can't Stop Twinkling.

Mặc dù phát âm theo tiếng Anh cũng chỉ có bốn âm tiết, nhưng mà khi viết thành chữ thì thật sự là hơi dài...

Tiếp nối sự lạ lùng của cậu ấy là cô nàng Mina. Cô bạn hào hứng giơ bảng ghi tên Alien Queen, nhưng cái tên đậm mùi người ngoài hành tinh huyền huyễn đó đã bị nữ anh hùng tóc đen tức khắc bác bỏ.

Sau hai người khởi đầu không mấy suôn sẻ, bầu không khí của cả lớp đột nhiên trầm xuống trong lo sợ của những người còn lại. Nhưng rất may, cô nàng ếch Tsuyu đã giúp cả lớp tươi tỉnh hơn hẳn và trở lại trạng thái nhiệt tình với cái tên rất chi là dễ thương được duyệt ngay lần đầu tiên: Froppy.

Kế đó là Kirishima cực kì cương quyết với cái tên Red Riot, dựa trên anh hùng Crimson Riot mà cậu ấy ngưỡng mộ từ tấm bé. Tôi thì không hâm mộ ai cả, cơ mà nói thật, giả sử như là có đi chăng nữa thì tôi cũng không nghĩ mình sẽ đặt tên anh hùng của mình mô phỏng theo thần tượng đâu. Chưa kể đến áp lực phải gánh chịu và sự so sánh, tôi muốn tên của mình phải là hàng độc nhất cơ.

Lần lượt sau đó là cô bạn Kyouka với tên anh hùng Earphone Jack, cậu bạn to lớn Shouji là Tentacole, Sero với cái tên đơn giản dễ hiểu là Cellophane. Ojiro và Satou thì đặt tên theo đặc điểm kosei của mình, lần lượt là Tailman và Sugarman. Lúc đầu tôi cũng nghĩ theo hướng đó, cơ mà Wind, Time, Kaze (風) hay Jikan (時間) đều thông dụng quá rồi, không có tính sáng tạo và nhận diện lắm.

Mina cuối cùng cũng đạt được sự chấp thuận của Midnight với cái tên dễ thương Pinky. Những cái tên tiếp theo xuất hiện là Chargezuma của Kaminari và Invisible Girl của cô nàng tàng hình Tooru.

Midnight có vẻ như thật sự hài lòng và yêu thích những cái tên này, bởi tôi thấy hai má cô ấy đỏ lên phấn khích và hào hứng kêu chúng tôi tiếp tục. Tận dụng tâm trạng đang tốt đẹp của nữ giáo viên, tôi nhanh chóng đẩy ghế đứng dậy, cầm theo bảng của mình và tiến về phía bục giảng.

"Tên anh hùng của em là đây..."


Tôi cẩn thận kiểm tra lại lần cuối cái tên tâm đắc rồi mới lật ngược bảng về phía mọi người.

"Zephyria."

Người đầu tiên tôi để ý là Midnight. Vẻ mặt cô ấy như thể vừa nhớ ra gì đó, tặng cho tôi nụ cười tươi tắn. Nhìn thấy phản ứng đó, tôi biết rằng cái tên của mình đã được duyệt. Mừng thật đó, tôi đã đưa khá nhiều ý tưởng vào cái tên này nên rất là tâm đắc luôn đó, nếu mà không được duyệt thì có hơi thất vọng.

"Nghe dễ thương lắm! Hình như zephyr trong tiếng anh nghĩa là gió nhè nhẹ và man mát nhỉ?"

"Vâng, không kể đến kosei của em liên quan đến gió, hình tượng em muốn trở thành cũng mang cảm giác nhẹ nhàng như vậy. Em muốn đem lại sự yên tâm, thoải mái và xoa dịu những lo lắng hay căng thẳng của mọi người khi em có mặt ở đấy."

Tôi cười nhẹ, gật đầu đáp lại câu hỏi của nữ anh hùng, đồng thời tiếp tục giải thích dụng ý của mình.

"Ngoài ra, cái tên này còn được tham khảo từ tên một vị thần trong thần thoại Hy Lạp nữa ạ."

Tiết lộ của tôi lập tức thu hút sự chú ý của toàn thể lớp học.

"Đó là thần gió Tây Zephyrus, vị thần của những cơn gió mùa xuân."

"Ồ! Gió mùa xuân! Hợp với tên và kosei của cậu quá nè Haru-chan."

Ochako hào hứng nói vọng lên từ cuối lớp. Đồng dạng, Momo cũng dùng ánh mắt lấp lánh nhìn tôi, nói thật nhanh kiến thức mình biết.

"Được xem là vị thần ôn nhu và dịu dàng nhất trong tất cả bốn vị thần gió của thần thoại Hy Lạp, Zephyrus mang lại hơi thở của mùa xuân và sự sống; mùa xuân lại là mùa khởi đầu, đem lại hy vọng và cảm giác thư thái. Quả là một cái tên đẹp đó Koharu à!"

Tôi cười toe vì cô nàng tóc đuôi ngựa Momo hoàn toàn nói đúng ý tưởng của mình. Midnight đứng cạnh thì lập tức thể hiện thái độ yêu thích và đồng tình của cô ấy.

"Duyệt! Duyệt liền luôn! Vừa sáng tạo vừa rất có dụng ý."

Tôi vừa cười trong niềm tự hào vừa cúi đầu cảm ơn cô ấy, sau đó nhanh chóng về chỗ. Vừa đặt mông xuống chỗ ngồi, trong lòng tôi đã tức khắc nắm bàn tay làm biểu tượng chiến thắng.

Đặt tên anh hùng dựa trên tên của thần gió Zephyrus và từ tiếng anh zephyr, tôi không những muốn thể hiện một phần kosei là điều khiển và tạo hình gió, mà còn là chữ Haru mang nghĩa mùa xuân trong tên của mình. Đồng thời hình tượng mà tôi muốn hướng tới là một nữ anh hùng đáng tin cậy, mỗi khi xuất hiện sẽ đem lại sức sống, niềm tin, sự yên tâm và xoa dịu sự lo lắng bất an của những người đang cần sự giúp đỡ, dẫu họ có là dân thường hay anh hùng đi chăng nữa.

Tôi không phải kiểu người vĩ đại sẽ luôn luôn không màng tất cả, thậm chí hi sinh chính bản thân để cứu người, nhưng tôi muốn là một người đáng tin cậy để mọi người có thể yên tâm dựa vào. Tôi muốn khi nhắc đến tên mình, nhắc đến Furisaki Koharu, nhắc đến Zephyria, hình ảnh hiện lên sẽ là một người có phẩm chất, có năng lực, xứng đáng để phó thác và tin tưởng.

Anh hùng Zephyria. Tôi sẽ là kẻ thao túng gió cool ngầu và mạnh mẽ, cũng là cơn gió mùa xuân đem lại hi vọng, sự an tâm và niềm tin.

Tuy rằng không rõ liệu trong quá trình ba năm ở U.A tôi có thay đổi suy nghĩ hay không, nhưng hiện tại tôi sẽ cố gắng vì hình tượng anh hùng mình vừa định hướng và vì cái tên Zephyria mà mình khá tâm đắc này.


Sau khi tôi về lại chỗ ngồi, lần lượt tiếp theo là hai học sinh tiến cử của lớp. Cô nàng lớp phó Momo rất nghiêm túc với cái tên Creati của mình. Trong khi đó Todoroki lấy luôn tên thật là Shouto làm tên anh hùng.

Lúc này, một đứa (từng) là fan girl như tôi không khỏi nghĩ đến một vấn đề, nếu sau này tôi gọi tên anh hùng của cậu ấy thì cũng tương đồng với việc trực tiếp gọi tên riêng luôn nhỉ?

Trong lúc tôi suy nghĩ vớ vẩn, Tokoyami đã mang bầu không khí đen tối u ám kì lạ đến bục giảng với cái tên Tsukuyomi, liền đó là tên anh hùng Grape Juice của Mineta và Anima của Kouda. Cuối cùng, chuỗi đồng ý đầy ngọt ngào của nữ giáo viên Midnight bị dập tắt bởi cái tên Bộc Sát Vương khoa trương đáng sợ nghe-không-giống-anh-hùng-cho-lắm (thật ra là nhiều chút) của Bakugou.

Bị từ chối, cậu trai tóc vàng tro đành phải quay về tiếp tục nghĩ ra tên khác. Người tiếp theo bước lên bục là cô bạn thân của tôi. Ochako hơi ngại ngùng giới thiệu cái tên Uravity mà mình nghĩ ra, sau đó nhận được lời khen đến từ Midnight. Cá nhân tôi cũng thấy cái tên đó rất dễ thương.

Sau Ochako, cả lớp còn lại Iida, Midoriya, Takahashi chưa giới thiệu tên và Bakugou đang cáu kỉnh đè mạnh ngòi bút lên bảng trắng để viết ra cái tên mới.

Mắt tôi liếc nhìn về phía Iida, người đang mang vẻ mặt vô cùng căng thẳng và vương chút nét đau đớn. Khi giới thiệu tên anh hùng, cậu ấy chỉ đơn giản lấy tên thật của mình là Tenya, nhưng để ý thì trạng thái tâm lý và biểu cảm của cậu ấy khác hẳn sự nghiêm túc đầy gương mẫu ngày thường, cũng khác với vẻ điềm tĩnh của người cũng lấy tên thật là Todoroki.

Khi nhớ lại nguyên tác, tôi biết rằng Iida đã định chọn tên anh hùng của anh trai mình – Ingenium – nhưng cuối cùng lại xóa đi. Đó là một mâu thuẫn nội tâm rất lớn, và sự đấu tranh này đã trực tiếp đẩy cậu ấy đến quyết định hận thù đầy sai lầm.

Dẫu biết rằng bạn mình đang đau đớn, tôi cũng không thể can thiệp vào vấn đề cực kì quan trọng này. Những tình tiết cốt yếu để phát triển cốt truyện chính của thế giới là thứ tuyệt đối không nên thay đổi, bởi vì chỉ cần một sai lầm nhỏ nhặt thôi cũng đủ để đẩy thế giới đến bờ vực hỗn loạn và sụp đổ. Ngay cả Shiro vốn thích phá tung cốt truyện cũng thường không can thiệp vào những tình tiết cốt yếu này.

Ngay sau Iida là tới lượt của cậu bạn bông cải xanh Midoriya. Trước sự kinh ngạc của toàn thể lớp học, Midoriya đặt tên anh hùng từ chính cái tên Deku mà trước đây Bakugou đã dùng để chế nhạo mình là đồ vô dụng. Trái với sự lo ngại của mọi người, cậu bạn tóc xanh rêu thừa nhận rằng đến tận bây giờ mình vẫn không hề thích cái tên này, nhưng vì đã có người thay đổi ý nghĩa của nó từ "vô dụng" thành "cố gắng lên", nên cậu ấy cảm thấy rất hạnh phúc.

Tên anh hùng của Midoriya là Deku. Từ một biệt danh bày tỏ thái độ khinh thường và chế nhạo đã đeo bám mình từ thuở còn nhỏ tuổi, thông qua sự chuyển đổi ý nghĩa tích cực từ phía Ochako, Midoriya đã biến nó trở thành một cái tên anh hùng, hình tượng anh hùng mà cậu ấy muốn hướng tới.

Tôi cá rằng cô bạn thân của mình đang rất vui vì điều này. Lời nói chân thành của Ochako đã giúp đỡ được một người bạn của cô ấy cơ mà.

Cho đến cuối tiết học, Bakugou vẫn không nhận được sự chấp thuận từ phía nữ anh hùng Midnight, còn tên anh hùng của Takahashi cũng chưa được cậu ấy quyết định.

Tôi lén quay người về sau để quan sát Takahashi, nhưng cậu bạn lại đang cúi đầu nên tôi cũng không thể nhìn ra bất kì điều gì. Tôi tự hỏi liệu cậu ấy có gặp rắc rối như tôi lúc ban đầu hay không, hoặc họa chăng là một khó khăn nào khác. Tôi không biết, cũng không có ý định cố tìm hiểu cho bằng được, bởi đến cùng thì tên anh hùng vẫn là một vấn đề nên giải quyết cá nhân.

Sau tất cả, thầy Aizawa cũng đã tỉnh dậy và dặn dò kết thúc tiết học.

"Giờ thì phần lớn các em đã có tên anh hùng của mình rồi, chúng ta sẽ bàn đến chuyến thực tập lấy kinh nghiệm thực tiễn. Thời hạn là một tuần. Còn về địa điểm của mỗi người, những ai nhận được đơn đề cử từ dân chuyên sẽ có một danh sách riêng và lựa chọn địa điểm từ đó."

Khoan từ từ... Vậy là tôi phải đọc hết 2384 địa điểm trong danh sách rồi chọn một từ đó đấy hả?! Nghe hơi căng à nha...

"Còn với những ai không nhận được đơn đề cử nào thì trong số bốn mươi cơ quan nằm rải rác khắp cả nước này cũng sẽ có chỗ tiếp nhận các em vào thực tập thôi. Bọn họ đều làm việc ở những nơi khác nhau cũng như có chuyên môn riêng."

Thầy Aizawa đưa tờ danh sách ra trước mặt chúng tôi và tiếp tục hướng dẫn. Để chúng tôi dễ mường tượng ra vấn đề, Midnight nhanh chóng minh họa cho câu cuối cùng của thầy ấy.

"Ví dụ như Juusangou thì sẽ ít chiến đấu với tội phạm và tập trung vào việc giải cứu khi xảy ra tai nạn hay thảm họa. Những anh hùng khác cũng sẽ có chuyên môn và thế mạnh riêng khác nhau."

"Hãy suy nghĩ thật kĩ đấy!"

Vị giáo viên chủ nhiệm nhấn mạnh lần cuối cùng trước khi bắt đầu phát mớ danh sách dày cộm cho chúng tôi kèm đơn đăng kí thực tập. Cuối cùng, vào lúc 9 giờ 30 phút, tiết học kết thúc.

"Trước cuối tuần nhớ nộp lại đơn của các em đấy nhé. Chọn cho kĩ vào."

~*~

Giờ nghỉ trưa, tôi tranh thủ tiếng chuông vừa dứt là vọt ngay đến nhà ăn để thưởng cho mình một ly cà phê sữa. Tối qua lỡ thức khuya quá nên giờ tôi rất cần món đó để giữ mình tỉnh táo cho các tiết học buổi chiều.

Có một điều ít ai biết, món đồ uống tôi thích thứ hai sau matcha là cà phê và cacao. Nói chung là hồi xưa với một đứa hay chạy deadline bản thảo đêm khuya như tôi thì caffeine là người bạn đồng hành đắc lực rồi.

Khi tôi quay trở lại chỗ ngồi của mình thì thấy Mina, Ojiro, Tsuyu, Ochako và Mineta đang quay quanh bàn của Midoriya, nghe loáng thoáng hình như đang nói về cách luyện tập ngồi ghế không khí gì đó. Hồi lúc mới tập thể lực Shiro cũng bắt tôi thử cách đó, hơi bị mệt luôn.

Từ góc nhìn của tôi thì nhìn rõ vẻ mặt quạu quọ của Bakugou ngồi ngay phía trước họ. Có vẻ như cậu ấy đang suy nghĩ về nơi thực tập nhưng bị làm phiền bởi cuộc nói chuyện phía sau. Ừm... nói sao nhỉ, là tôi thì cũng sẽ bị phân tâm cực kì luôn.

Trông thấy phản ứng đấy khiến tôi hơi ngại gia nhập với họ và bắt đầu một chủ đề trò chuyện khác với sự có mặt của mình, thế nên tôi ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ thưởng thức ly cà phê sữa của mình.

Một tay chống cằm, một tay lật xem từng tờ của xấp danh sách đề cử, cuối cùng tôi nhìn thấy một cái tên khá quen thuộc mình vừa nghe được hôm qua.

Văn phòng anh hùng Hollow Phantom.

Vậy là anh hùng kì lạ đó thật sự đã đề cử tôi.

Mặc dù được chiêu mộ có hơi bất ngờ đó, anh ta cũng để lại cho tôi kha khá ấn tượng đó, cơ mà vì trước đấy đã có một lời mời từ Death Arms rồi nên tôi cũng chỉ xem lời mời của anh Hollow Phantom ấy như bình thường mà thôi. Nói thẳng ra là vừa về tới nhà và sa chân vào mỹ thực và mộng đẹp là tôi quên mất tiêu anh ta luôn.

Thành thật mà nói, nếu như không được anh ta nhắc từ trước thì tôi chắc chắn sẽ bỏ qua cái tên này, trong tất cả đề cử tôi nhận được thì còn những chỗ có tiếng và tốt hơn so với một cái tên không có chút tiếng tăm nào như anh ta.

Sự tò mò nổi lên, tranh thủ thời gian còn dư lại của giờ nghỉ trưa, tôi dùng điện thoại lên các trang thông tin tìm hiểu về cái tên Hollow Phantom, nhưng tất cả những gì tôi tìm được chỉ là cái tên cùng với địa chỉ văn phòng và mấy tin đồn lặt vặt về cụm từ khóa "phantom – bóng ma" mà chẳng có chút liên quan gì tới nghề nghiệp anh hùng.

Tìm kĩ thêm một chút thì anh ta có xuất hiện trên vài tờ báo địa phương, giúp tìm trẻ lạc hay bắt giữ tên cướp cửa hàng tiện lợi gì đó. Cũng xem như là một anh hùng bình thường, rất bình thường luôn.

Phải nói rằng trong giới hạn tìm hiểu của tôi thì Hollow Phantom chưa một lần trực tiếp xuất hiện trước truyền thông, chỉ có vài bức ảnh chụp trộm từ xa với chất lượng kém đến mức ngoài dáng người ra thì chẳng thấy được gì. Trực giác của tôi cảm thấy khá kì lạ dù là với một anh hùng tầm trung không có mấy tên tuổi.

Điều này khiến tôi liên tưởng đến thầy Aizawa – anh hùng Eraser Head chủ yếu hoạt động ngầm mà khi nói tên thì chẳng ai trong lớp biết ngoài fan cuồng của anh hùng là Midoriya. Nhưng mọi tin tức tôi tìm được đều chỉ ra rằng anh ta chỉ là một anh hùng tầm trung bình thường đến không thể bình thường hơn.

Lướt một vòng quanh những tin tức vô thưởng vô phạt, tôi nhẩm chắc rằng còn tiếp tục thì chỉ tổ tốn thời gian chứ cũng không tìm ra thêm bất cứ điều gì hữu ích để thỏa mãn sự tò mò của mình nữa hết, bèn tắt điện thoại dừng lại.

Có thể là do quá đa nghi và nghĩ nhiều, cũng có thể là do sự tò mò dành cho Hollow Phantom quá lớn, tôi vẫn muốn tìm thêm thông tin về anh ta. Trực giác nói cho tôi biết anh ta không phải chỉ là một anh hùng địa phương bình thường và flop một cách quá đáng như vậy, ít nhất là với những gì tôi đã chứng kiến ngày hôm qua.

Tôi không tìm được thì người khác sẽ tìm được. Trong đầu tôi nghĩ đến Midoriya, biết đâu một fan cuồng lâu năm như cậu ấy sẽ có thông tin gì đó thì sao. Cơ mà với tình hình trái bom sống màu vàng tro sau lưng tôi đang trong tình trạng có thể nổ bất cứ lúc nào, tôi nghĩ mình cũng rất vui lòng dành câu hỏi đó cho giờ ra về.

Tôi âm thầm nén tiếng thở dài. Bình thường thì tôi sẽ không vì tò mò mà làm đến mức này, nhưng nếu trong sự tò mò đấy có thêm cảm giác hứng thú thì khác. Cũng đáng để bỏ công tìm hiểu đấy chứ.

Nếu mục đích của anh Hollow Phantom ấy là cố tình xuất hiện và tiếp cận để khơi gợi sự tò mò lẫn hứng thú của tôi thì anh ta thành công rồi đó.


À thì, cuối cùng thì thời điểm tôi mong chờ cũng đã đến. Biết rằng All Might sẽ sớm tìm đến Midoriya vì đơn đề cử đột ngột của Gran Torino dành cho cậu bạn, chuông báo ra về vừa điểm, tôi đã nhanh tay thu dọn tập sách bút viết rồi vòng qua bàn của Bakugou để đến gần vị trí của cậu trai tóc xanh rêu.

"Midoriya." Tôi lên tiếng gọi.

Người vừa được gọi tên lập tức dừng lại hành động dọn dẹp của mình và ngẩng đầu nhìn tôi, chớp mắt hỏi lại:

"Chuyện gì thế Koharu-san?"

Nhìn thấy đôi mắt màu xanh lục đang hướng thẳng về phía mình với cái nhìn tò mò, tôi mở đầu mục đích của mình bằng giọng thoải mái:

"À thì, tớ có việc cần cậu giúp. Đúng hơn là có vài câu hỏi..."

Đúng lúc Bakugou vừa xách cặp ra khỏi lớp, tôi đưa tay kéo ghế của cậu ấy rồi ngồi xuống đối diện Midoriya, tiếp tục cầu cứu sự giúp đỡ từ phía cậu bạn fan cuồng.

"Hollow Phantom ấy, cậu có thông tin gì về anh hùng này hay không?"

"Anh hùng... Hollow Phantom à?" Midoriya xoa cằm, bắt đầu lâm vào trầm tư trong việc nhớ ra thông tin về anh ta "Hình như tớ đã đọc qua ở đâu đó cái tên này rồi thì phải..."

Nghe được chữ "hình như" không được chắc chắn lắm của Midoriya, tôi theo bản năng tức khắc dán chặt mắt vào cậu bạn. Có chút manh mối còn đỡ hơn là không có gì.

Sau một hồi ngẫm nghĩ và lẩm nhẩm gì đó rất nhỏ và nhanh mà tôi không nghe kịp, cuối cùng, không phụ sự trông chờ của tôi, cậu trai tóc xanh rêu vẻ mặt bừng sáng đập nắm tay phải lên lòng bàn tay trái, dáng vẻ như thể đã nhớ ra gì đó.

"Nhớ rồi!"

Dường như nhận thấy cái nhìn chăm chú mong đợi của tôi, hai bên má của Midoriya bỗng chốc ửng đỏ nhẹ nhàng, cậu trai cẩn thận rào trước.

"Chỉ là vài thông tin nhỏ nhặt mà tớ từng thấy trong các group kín của fan hâm mộ chuyên phân tích các anh hùng mà thôi, cũng không nhiều nhặn gì đâu... Có thể sẽ không được như mong đợi của cậu nữa là..."

"Không sao không sao. Có là mừng rồi. Tớ còn không tìm được gì ngoài mấy tin rác lặt vặt đây nè."

Tôi xua tay trấn an cậu bạn. Tin tức của group kín chuyên tìm hiểu về các anh hùng thì đương nhiên sẽ chất lượng hơn mấy trang thông tin ngoài lề mà tôi tìm rồi.

Cùng lúc cô bạn thân Ochako đến đứng bên cạnh tôi và tham gia vào cuộc trò chuyện, Midoriya dùng thái độ hào hứng thường thấy khi nhắc đến anh hùng để nói ra thông tin mà tôi cần.

"Nhắc đến Hollow Phantom thì rất nhiều người không biết gì cả, trên bảng xếp hạng anh hùng lần nào cũng duy trì ở vị trí dưới cùng của top giữa, không tăng không giảm, giống như một anh hùng của địa phương thôi vậy. Thông tin về Hollow Phantom thật sự rất ít, thường thì tình huống này sẽ có hai trường hợp là do độ nổi tiếng không cao hoặc người đó chủ yếu hoạt động ngầm như thầy Aizawa vậy. Nhưng không hiểu sao tớ lại nghiêng về vế thứ hai hơn."

"Ít đến bất thường nhỉ?" Tôi chống cằm "Tớ cũng nghĩ như cậu."

"Đúng đúng. Nếu như bình thường thì sẽ không ai để ý, anh ấy sẽ là một anh hùng vô cùng bình thường, nhưng nếu đã cố tình tìm hiểu thì sẽ không có được thông tin nào thật sự đáng giá cả."

Midoriya gật đầu lia lịa thể hiện sự đồng thuận với cách nghĩ của tôi. Nhận xét này của cậu bạn khiến tôi càng nể hơn sự tỉ mỉ và khả năng suy luận của cậu ấy. Midoriya không đơn thuần chỉ là một fan cuồng, cậu ấy yêu thích cái sứ mệnh anh hùng và những người thực hiện sứ mệnh ấy bằng cả trái tim nồng nhiệt; từ đó cẩn thận, tỉ mỉ tìm kiếm và lưu giữ từng thông tin một.

Midoriya tiếp tục:

"Không ai biết chính xác mặt của anh ấy cả, chỉ biết rằng dáng người khá cao mà thôi. Bởi vì theo lời của người viết thì lần nào cũng thấy người ấy mặc đồ rất rộng và che khuất mặt."

À, mặt hả... Tôi thấy rồi nè. Hơi bị đẹp trai luôn, nhan sắc đó không đùa được đâu. Cơ mà cái gu ăn mặc ở ẩn cố tình che giấu bản thân đó quả nhiên không phải là ngẫu nhiên ha...

"Cũng không ai biết về kosei của anh ấy hết."

À, kosei hả... Hình như tôi cũng biết nè. Từ những gì đã chứng kiến, tôi suy đoán rằng kosei của anh ta hẳn là có liên quan đến nhân bản, biến hình, hoặc cũng có thể là ảo ảnh. Ừm... cũng không rõ ràng cho lắm.

"Nhưng từng có người ẩn danh đồn thổi thông tin rằng từng gặp một người có đặc điểm nhận dạng giống với Hollow Phantom trong phòng thẩm vấn của cục cảnh sát thành phố."

Thông tin đặc biệt này của Midoriya bắt đầu khiến tôi bận tâm. Nó có vẻ đáng giá hơn hẳn so với những cái trước đó, bởi thường thì anh hùng sẽ hợp tác với cảnh sát, và cảnh sát cũng sẽ gửi lời mời giúp đỡ đến các văn phòng anh hùng, nhưng một anh hùng xuất hiện trong phòng thẩm vấn ở cơ quan đầu não của cảnh sát thành phố thì lại khác.

"Nhưng chẳng phải cậu vừa nói không ai biết chính xác vẻ ngoài của anh ta hay sao?"

Nhận ra điều kì lạ trong lời nói của Midoriya, Ochako tò mò hỏi ngược lại. Và cậu trai gật đầu đồng ý.

"Cũng chính vì vậy nên tin tức này thiếu chứng cứ xác thực và bị xem như một tin đồn nhảm nhí không căn cứ, sau đó bài viết cũng chìm dần trong group kín và bị quên lãng luôn. Tớ chỉ tình cờ nhớ ra thôi, Koharu-san cũng có thể bỏ qua thông tin này vì nó không chắc chính xác đâu."

Tôi gửi cho cậu bạn nụ cười kèm lời cảm ơn vì những thông tin hữu ích. Midoriya tức khắc lâm vào nỗi bối rối đến mức mặt cậu ấy đỏ ửng lên và bắt đầu nói vấp khi giải thích rằng đây chỉ là những thông tin vụn vặt không quá quan trọng, và rằng cậu ấy thật sự đã chẳng giúp gì nhiều được cho tôi.

Để "giải cứu" cậu bạn bông cải xanh khỏi sự ngượng ngùng, tôi chuyển chủ đề câu chuyện về lại "sân nhà" của cậu ấy.

"Nhiêu đây là nhiều hơn so với tớ tự tìm trên mạng rồi. Cậu nói anh ta là anh hùng tầm trung không nổi bật thôi mà không ngờ cậu vẫn biết nhiều thật đấy Midoriya!"

"À, cái đó..." Trở lại với sở thích của mình, âm thanh của cậu trai trở nên lưu loát "Tớ từng bị ấn tượng bởi tên anh hùng của anh ấy nên có tò mò đi tìm hiểu một chút."

"Nói mới để ý, anh hùng mà đặt tên là Hollow Phantom thì kì lạ thật nhỉ?" Ochako cảm thán "Bóng ma trống rỗng... Nghe u ám quá. Hay là có liên quan đến kosei của anh ấy?"

"Chắc vậy. Ai biết được đâu." Đáp lại cô bạn, tôi chỉ nhún vai đưa ra quan điểm của mình "Biết đâu mạch não của anh ta khác với những anh hùng bình thường nên đặt cái tên như vậy nghe cho ngầu thì sao?"

Không biết phải do cảnh giác quá hay là do đối lập về mặt tính cách hay không mà ngay lần nói chuyện đầu tiên tôi đã thấy anh ta không bình thường rồi. Thái độ của anh ta rất kì lạ, không hẳn là hăng hái nhiệt tình, cũng không hẳn là thờ ơ không quan tâm, theo cảm nhận riêng của tôi thì có chút tùy hứng.

Cơ mà, ai mà rảnh đi suy đoán lối tư duy của anh ta khi đặt tên anh hùng đâu. Lỡ như nó là cái tên tùy tiện như Eraser Head của thầy Aizawa thì sao?

Midoriya chợt hỏi tôi:

"Mà sao cậu lại đột nhiên để ý đến Hollow Phantom vậy Koharu-san?"

"À... Anh ta đề cử tớ."

Sau đó, tôi kể đại khái cho hai người bạn về cách mà mình nhận được lời chiêu mộ lạ lùng vào ngày hôm qua. Hàng chân mày nhấc lên trong sự tò mò, Ochako hướng tôi dò hỏi:

"Thế cậu tính thế nào?"

Đáp lại cô bạn, tôi chỉ nhún vai, giọng điệu thản nhiên:

"Chưa biết nữa. Ít thông tin quá. Tớ có biết hướng chuyên môn của anh ta có hợp với mình hay không đâu."

"Cũng phải." Midoriya đặt tay lên cằm ngẫm nghĩ "Nếu là Koharu-san thì chắc phải nhận được đề cử từ những nơi có tiếng và tốt hơn rồi. Vì có ít thông tin nên lựa chọn đấy cũng không quá an toàn."

"Đúng đúng. Chưa kể, hứng thú thì có đó, nhưng mà tớ đâu phải chỉ có hứng thú với mỗi mình Hollow Phantom thôi đâu."

Tôi phẩy tay đùa giỡn, âm thầm đặt tên của người nọ vào danh sách cần cảnh giác.

Hollow Phantom, một cái tên tương đối u ám không phù hợp với hình tượng anh hùng giúp người. Xem xét khách quan thì là một anh hùng tầm trung bình thường, nhưng trực giác lại nói cho tôi biết sự thật có lẽ sẽ không đơn giản như vậy.

Đương nhiên tôi không biết liệu anh ta có phải là kiểu anh hùng chủ yếu hoạt động ngầm như thầy Aizawa hay không, hay liệu anh ta là một người rất mạnh có hành tung bí ẩn, hoặc chỉ là có kosei phù hợp để hỗ trợ nghiệp vụ cảnh sát. Dù là gì thì tôi không có linh cảm tốt về việc một người như vậy lại cố tình tiếp cận tôi và đưa ra lời mời đến thực tập. Tôi không thể không nghi ngờ có gì đó không ổn ở đây.

Tuy nhiên, tôi không có ý định dấn sâu hơn vào vũng nước đục tiềm ẩn nguy cơ này. Đúng là anh ta đã khơi lên sự tò mò và hứng thú nơi tôi, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tôi sẽ tự ném mình vào hang cọp chỉ để thỏa trí tò mò.

Tôi sẽ không đánh đổi thời gian và công sức của mình với những thứ không chắc chắn và dường như không mấy ảnh hưởng đến bản thân. Vả lại, chuyến thực tập sắp tới là để tích lũy kinh nghiệm thực tiễn, nên tôi chắc chắn sẽ ưu tiên những nơi có trình độ nghiệp vụ cao và phù hợp với định hướng của mình hơn, không phải một nơi không rõ ràng như vậy.

Vì thế hiện tại tôi không có suy nghĩ sẽ đến văn phòng của Hollow Phantom để thực tập. Về mặt nghiệp vụ anh hùng thì ở anh ta không có điều gì thu hút tôi, đó cũng chỉ là một trong 2384 lựa chọn để cân nhắc mà thôi.

Chuyến đi sắp tới tương đối quan trọng để cải thiện năng lực bản thân, nên tôi bắt buộc phải lựa chọn kĩ càng chứ không được chỉ thuận theo cảm tính. Tôi nghĩ hai ngày sắp tới não mình sẽ phải bận rộn chạy deadline hơi nhiều luôn.

To be continued...

~*~

Resources for banner: Photo by Sonia Cervantes on Unsplash

~*~

Chương mới đâyyyy (•́⌄•́๑)૭✧

Cảm ơn mấy cậu dễ thương đã trợ giúp tớ nghĩ tên anh hùng cho hai bé nhà mình ❤ tuy rằng cuối cùng tớ đã không sử dụng những cái tên đó, nhưng cũng cảm ơn mọi người nhiều nhiều vì sự ủng hộ và đồng hành siêu dễ thương σ(≧ε≦σ) ♡

Cùng với sự ra đời của tên anh hùng của bé Koharu là Zephyria, tên của fic này cũng sẽ chính thức được đổi từ "[BnHA] Chuông gió" sang "[BnHA] Chuông gió mùa xuân" đó ٩̋(ˊ•͈ ꇴ •͈ˋ)و

♡♡♡

#29/8/2022
#wattpad
#AkaharaKoyuki
#7034 từ
#Cre banner và signature: Akahara Koyuki

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net