01
Tiếng giày da chạm xuống mặt đất vang lên rõ ràng, khô và có chút gì đó vội vã- Cộp....cộp...cộp. Trên nền gạch cứng, âm thanh ấy dội lên sắc lạnh như đang đếm từng bước chân trong im lặng.
Cánh cửa phòng cấp trên mở ra. Căn phòng chìm trong ánh đèn vàng mờ nhạt, không khí đặc quánh.
Cấp trên của Chao Yufan lật đi lật lại vài trang giấy trên tập hồ sơ trước mặt, từng tiếng sột soạt vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.
" Muốn báo thù không ?"
Giọng nói trầm khàn vang lên đều đều, không mang theo bất kỳ một cảm xúc nào.
" Là sao thưa chỉ huy?"
Yufan lên tiếng, có chút thắc mắc vì câu nói mập mờ khi nãy.
Tên cấp trên không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đẩy tập hồ sơ và một tấm ảnh qua chỗ cậu:

" Martin Edwards, quốc tịch Canada."
Cái tên không quá nổi tiếng trên truyền thông và báo đài, nhưng trong thế giới ngầm, nó đủ khiến nhiều người phải im lặng.
Hắn nằm trong một tổ chức buôn lậu và cờ bạc xuyên biên giới. Từ những sòng bạc trá hình, mua bán mại dâm đến các tuyến hàng hoá không bao giờ có trên giấy tờ chính thức. Tiền bẩn chảy qua tay hắn như nước, biến mất rồi lại xuất hiện, sạch sẽ và hợp pháp.
Từng trang hồ sơ lý lịch viết dày đặc tiểu sử về hắn ta, cho đến trang cuối. Không còn là dữ liệu hay đời tư của hắn, chỉ có duy nhất một bức ảnh.
Người đàn ông nằm trên đất lạnh, mắt đã khép, vệt máu khô lại bên thái dương.
Là đội trưởng của cậu.
Không khí trong căn phòng đông cứng, im lặng kéo dài, đủ lâu để mọi sự thật phơi bày trước mắt.
" Chính hắn ta", giọng cấp trên vang lên lần này không còn vô cảm: " Hai phát, không do dự."
Yufan không nói gì. Ngón tay siết chặt mép hồ sơ.
Những ký ức vụn vỡ hiện lên, người đội trưởng đã nhặt cậu về lúc cậu tưởng chừng mình sắp chết đói. Cho cậu cái ăn, cái mặc, dạy cậu cách cầm súng.
Người đội trưởng luôn đi trước một bước, ánh mắt sắc bén nhưng chưa bao giờ lạnh lẽo với đồng đội. Một người không dễ bị hạ gục vậy mà lại kết thúc theo cách đó.
" Cậu không cần nhận nếu-"
" Không."
Câu trả lời cắt ngang dứt khoát. Không lớn tiếng, nhưng đủ chặn lại những lời phía sau.
" Tôi sẽ tự xử lý."
Cấp trên nhìn cậu hồi lâu như đang cân nhắc điều gì đó, rồi gật đầu: " Đây là cơ hội duy nhất!"
Lịch trình của hắn rời rạc, những cái tên mã hoá, các tuyến đường bị che giấu khéo léo. Nhưng giữa tất cả những thứ đó có một điểm chung, Martin không bao giờ để lộ sơ hở,...ngoại trừ lần này.
Một cái bẫy? hay chỉ là một khe hở hiếm hoi?
Không biết nữa, đâm lao thì phải theo lao thôi.
" Ngày kia tại bến tàu, hắn sẽ từ Đài Loan về Canada. Tôi sẽ chuẩn bị giấy tờ cho cậu. Biết mình phải làm gì rồi chứ?"
" Rõ!"
Một thân phận mới, một hành trình mới với cậu sắp bắt đầu.

Bên này, chiếc Rolls Royce Phantom của Martin lướt đi trong đêm như một bóng ma.
Ánh đèn đường hắt lên thân xe đen bóng rồi trôi tuột đi, để lại đằng sau một vệt tối sâu hun hút.
Bên trong, hắn ngồi tựa lưng, bóng hắn hoà vào một với nội thất tối sang trọng. Khuôn mặt chỉ lộ ra khi ánh sáng vụt qua cửa sổ xe. Không biểu cảm, không vội vã, như thể mọi thứ xảy ra ngoài kia đã nằm trong tính toán.
Thành phố tấp nập dần bị bỏ lại phía sau, thay vào đó là những khu cảng lạnh lẽo, nơi người của hắn đang chuẩn bị hàng hoá và những thùng contener khổng lồ.
Martin bước xuống, những kẻ đứng chờ sẵn chỉ biết cúi đầu im lặng, không dám ko he lấy một câu.
Hắn chỉnh cổ tay áo, đưa mắt lướt qua số hàng hoá trước mắt: " Bao giờ thì rời bến?"
" Dạ nội trong ngày mai là xong, ngày kia có thể khởi hành ạ."
Hắn gật đầu.
Một cơn gió biển thổi qua, mang theo mùi muối và kim loại lạnh.
Mọi thứ ổn thoả.
Và ngày kia hàng hoá sẽ rời đi êm ái và lặng lẽ như cách hắn xuất hiện.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net