Oneshot
- "Ủa ..."
Hehe băn khoăn nhìn màn hình. Dù thử tải lại vài lần, trang web vẫn trắng tinh. Lại thử thêm lần nữa,dòng chữ đen " 404 Not Found" chễm chệ trên màn hình,như đang cười vào sự bướng bỉnh của kẻ trước mắt.
Cô thở dài,đồng tử lướt qua tên câu chuyện. Tiếc thật đấy,truyện hài vậy cơ mà,cô còn chưa đọc hết. Hehe đã có những video hàng ngàn lượt xem khi đọc chiếc fanfic creepypasta này.Tuy thật đáng tiếc,cô đành bỏ ngỏ nó vậy,dù sao cũng không vào được web.
Tối hôm đó, Hehe lại có một buổi live cùng các độc giả. Khi mọi người đang náo loạn ở phần bình luận,cô bắt gặp một dòng chữ. Cô gái trẻ ngẩn ngơ thoáng chốc,nhưng chẳng ai thấy được biểu cảm trên gương mặt cô. Cô bỏ qua dòng bình luận ấy,hoà mình vào không khí sôi động cùng mọi người.
" Chị ơi,chị hông làm LilyXCreepypasta nữa ạaa?"
Cô cũng chẳng hay vì sao mình không muốn trả lời câu hỏi đó. Chỉ là trang web lỗi,chị không vào được,hay giải thích qua loa... .Nhưng cô không thể thốt lấy một lời.
Giá mà cô có thể biết.
-//////-
Sau buổi live,Hehe nhào lên chiếc giường ấm áp, khuôn mặt cô vùi vào tấm chăn êm ái. Trước khi chìm vào giấc ngủ,cô thoáng nghĩ đến bóng dáng một cô bé đầy mơ màng.
Giống như cô đang rơi,cảm giác mất trọng lực khiến cô thoáng hốt hoảng nhưng tay chân như không còn thuộc về bản thân,chúng cứng đờ như tượng đá. Khi mở mắt,cô thấy mình đang đứng giữa một hành lang dài. Ánh nắng xuyên qua những lớp kính cửa sổ trong trẻo,bầu trời ngoài cửa xanh ngắt,một sắc xanh như không thực.
Hành lang được trang trí theo phong cách châu Âu,tựa một toà lâu đài cổ kính.Hehe thấy một cảm giác quen thuộc ùa vào tâm trí,dù cô biết chắc mình chưa từng đến một nơi thế này bao giờ. Cô bước dọc theo hành lang, thật yên ắng. Sự im lặng bao trùm nơi đây thật kì dị. Cô chỉ nghe được tiếng hít thở,bước chân của chính mình.Cô không nhớ nổi mình đã đi bao lâu. Chỉ khi đôi chân đã rệu rã,cô mới ngừng lại,khi nghỉ ngơi,tay cô áp lên ngực trong vô thức.
Trái tim trong lồng ngực chẳng có lấy một nhịp đập.Kì lạ thay,cô dường như không thấy có gì sai.
-//////-
May mắn thay,cô đã thấy được điểm cuối của cái hành lang dài như vô tận này.Đó là một khu vườn xinh xắn,những bông hoa hồng nở rộ rực rỡ ,tất thảy đang reo vang và nhảy múa dưới nắng xuân.Và dưới đất,những cành leo chi chít gai nhọn nằm rạp dưới mặt đất ẩm thấp,im lìm như đã chết.
Giữa vườn,một toà vọng cảnh mái vòm với những cột trụ được chạm trổ hình thiên thần sống động như đang toả sáng dưới ánh nắng.Hehe thấy có ai đó đang ngồi trên bậc thềm.Khoảng khắc ấy,thời gian như bất động.
Cô gái ấy xinh đẹp hơn những bức tượng thiên thần,tươi tắn hơn cả những bông hồng đẹp nhất,mái tóc trắng muốt,xõa dài trên các bậc đá. Đôi mắt vốn đang khép hờ từ từ mở ra,một màu đỏ thắm như muốn hút hồn người ta,chỉ một cái nhìn thôi,Hehe như thấy mình đã đi lạc vào trái tim người con gái trước mặt. Như muốn phơi bày,như muốn che dấu,đi mãi chẳng thể thoát ra.
Cô nhận ra ngay,đó là Lily,nhân vật chính trong fanfic creepypasta mà cô từng đọc.Khi ấy cô chỉ biết em qua những con chữ,những dòng miêu tả vụng về,những hình minh hoạ mờ mờ.Chẳng hay biết khi tận mắt nhìn thấy,em lại khiến cho người đối diện nghẹt thở,một vẻ đẹp choáng ngợp đến xa hoa.
Lily cũng nhận ra sự có mặt của cô.Em vươn tay,làn da trắng như sứ,dưới bầu trời xanh thẳm,trông em như một nàng búp bê tinh xảo.Hehe nhìn chăm chú vào bàn tay đang vươn ra ấy,và khi cô muốn nắm lấy nó
Cô choàng tỉnh khỏi giấc mơ.
Bất giác,cô tự hỏi,liệu còn có thể gặp lại em lần nữa không?
-//////-
Những ngày sau,Hehe vẫn thường xuyên nằm mơ.
Có khi là cô ở trong một thư viện,với trần nhà cao vút,những dãy kệ sách khổng lồ.Lily ngồi trước lò sưởi,ánh lửa hắt vào đôi mắt đỏ càng làm chúng rực sáng. Dưới thảm trải sàn,những tờ giấy trắng vương vãi,theo thời gian,những câu chữ trên ấy đang dần nhạt nhoà. Hehe nhặt chúng lên xem. Trên ấy đều là những nhân vật hư cấu,họ được tạo ra,rồi bị bỏ quên. Vì chẳng còn ai nhớ tới,nên họ đang biến mất. Khi tờ giấy chỉ còn trơ trọi một màu trắng,Lily sẽ thả chúng vào lò.Cả hai lặng lẽ nhìn ngắm ngọn lửa liếm láp từng chút,từng chút tới khi chỉ còn lại tro tàn.Lily ngoảnh nhìn Hehe,đặt tay lên ngực cô:
- " Em sẽ như họ thôi. Trước khi lúc ấy đến,hãy ôm em thật chặt nhé.
Trái tim chưa từng đập của cô vào khoảnh khắc đó,run rẩy lên,như một tiếng hét vọng đến từ vực sâu thăm thẳm,vĩnh viễn không có hồi đáp. Khi cô ôm lấy Lily bé bỏng,em nép trong vòng tay cô như một chú chim nhỏ.Thật đáng yêu,mà cũng thật yếu ớt,như thể chỉ cần siết mạnh,em sẽ vỡ tan,chẳng còn chút gì trên thế gian này.
Có khi là cả hai nằm trên chiếc giường to lớn,cả người chìm vào chăn đệm,những chú gấu bông,những con búp bê vải nằm đầy xung quanh. Lily mặc váy ngủ,với những chiếc nơ to nhưng không kém phần dễ thương. Cả hai chụm đầu vào nhau,ríu rít chuyện trò,nhưng cô chẳng tài nào nhớ nổi đã nói gì khi ấy. Đôi tay của họ đan chặt,sát cạnh nhau,cô có thể cảm nhận được nhịp đập của em. Thật quý giá,thật kỳ diệu. Em đang sống,em đang là một con người thực sự. Vì cô đã yêu em,nên em mới tồn tạị. Em thì thầm với cô:
- " Cảm ơn chị nhiều lắm"
- " Chị đã từng cười cợt em mà."
- " Nhưng chị đâu ác ý. Vậy là đủ lắm rồi."
- " Vì có chị,giờ đây,ngay lúc này,em đã được sống là một con người,không phải là nhân vật chỉ tồn tại trên trang sách,không phải cô gái hoàn hảo của các Creepypasta."
- " Dù có biến mất,em vẫn rất hạnh phúc.Xin hãy đưa em đi nhé."
-//////-
Dưới tán cây,ánh nắng xuyên qua tạo thành các vệt sáng lốm đốm trên mái tóc trắng của Lily.Dường như thời tiết rất đẹp. Hehe ngồi cạnh cô,chiếc xích đu đung đưa dưới làn gió nhẹ.
Đôi tay của họ chưa từng tách rời,những ngón tay đan chặt,chẳng thể rời xa.
Khó khăn lắm mới có thể gặp được nhau,chị nhất định sẽ cố gắng thêm một chút.
Xin hãy để lúc này đây là vĩnh cửu. Lily của tôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net