couple in the story: Taekook .Namjin .Yoonmin . Hopemin Thể loại Boylove: Kiêu ngạo miệng tiện tự vả công×Hổ báo ngốc manh thụ. 1v1=} (Thụ đầu óc có một chút không được bình thường do gặp một sự cố ở quá khứ) + Thanh xuân vườn trường, Ngọt sủng, thanh thủy văn. Kim Taehyung từ nước ngoài trở về, cơ duyên được chuyển vào lớp A2. Tính cách ban đầu kiêu ngạo do gia thế nhà mình, nhìn bạn nhỏ bằng nửa con mắt.Hắn cảm thấy đối phương chắc chắn là đang cố giả vờ đáng yêu trước mắt mình, nhất định là muốn gây sự chú ý."Jeon Jungkook, tự nhiên tôi cảm thấy thích cậu"Jeon Jungkook "..." Fic này mik chỉ mún spoil là có hai Jimin lận nha 😘…
Tác giả: Hoa Nhật PhiThể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, 2S, HESố chương: 277 chính văn + 6 ngoại truyệnBìa: Designed bởi Sườn Xào Chua NgọtGIỚI THIỆUNàng chỉ là bị bệnh, còn chưa có chết, vậy mà phu gia đã gấp không chờ được kiếm người thay thế nàng cho hắn tục huyền. Trùng sinh một đời, nàng không cần sống chật vật như vậy, chỉ nghĩ phải xem trọng bản thân thì mới có được hết thảy, không bị người khác xâm phạm tôn nghiêm, trừng trị những kẻ cực phẩm, cứu giúp tỷ muội, tiện tay "thu hoạch" một tướng công trung khuyển, một đời trôi chảy, hoàng hành bá đạo.LỜI BÀ CÒMMình edit thêm một truyện nữa của tác giả Hoa Nhật Phi, cũng là thể loại trùng sinh mà mình rất thích. Truyện này nữ chính khá bá đạo, tuy được bàn tay vàng nâng niu nhưng đọc thấy rất đã. Truyện có nhà khác edit được đến chương 22 thì bỏ mấy năm rồi, vì thế mình quyết định edit lại từ đầu.Thêm mục LƯU Ý: Bộ này mình edit từ năm 2018, là một trong những bộ đầu tay tập tành edit khi tiếng Trung không biết, tiếng Việt trả thầy. Vì thế câu cú rất lủng củng, và mình vẫn chưa biết để bỏ đi mấy từ âm Hán Việt như: "bất quá", "ôn nhu", "ủy khuất". . . Bạn nào định nhảy hố thì nên cân nhắc kỹ.…
Tác phẩm: NghiệnTác giả: Nguyên HòaThể loại: Đô thị tình duyên, hào môn thế gia, ngược luyến tình thâm, gương vỡ lại lành, chủ thụ, HEĐộ dài: 92 chươngNhân vật chính: Hứa Hòe, Lâm Thù Ý…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…