Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Tập 3 : Thảm Hoạ Nhân Loại

1:23 phút sáng ngày 26/4/1986 - Khi cả thành phố Pripyat còn chìm trong giấc ngủ.Thì phía không xa ở nhà máy Chernobyl,nơi duy nhất còn sáng đèn - Nhà máy hoạt động 24/24 không ngừng nghỉ...........Nhưng,đâu ai biết rằng kể từ giây phút ấy một phần của Chernobyl sẽ chính thức dừng hoạt động,để trở thành một phần của lịch sử nhân loại.Nhận được tin lò phản ứng số 4 của nhà máy điện Chernobyl gặp sự cố,lực lượng cứu hoả địa phương ngay lập tức tới ứng cứu.Hàng loạt những chiếc cứu hoả hú còi,đi xuyên màn đêm để tiếp ứng và dập tắt đám cháy và cứu rỗi một trong những công trình quan trọng nhất của đất nước.Những người lính cứu hoả chẳng mảy may quan tâm tới vụ cháy lần này,họ đều nghĩ : 

"Sẽ có chuyện gì lớn xảy ra ở đây cơ chứ ? đây chỉ là một thành phố công nghiệp nhỏ thôi"

Tuy nhiên "thành phố công nghiệp" mà họ nhắc đến lại là nơi khởi nguồn cũng là nơi kết thúc của thảm hoạ ! 

Lực lượng cứu hoả Pripyat nhanh chóng có mặt,những người lính nhanh chóng vào việc họ tập trung chữa cháy bên ngoài nhà máy.Rõ ràng,những người lính cứu hoả ở Pripyat chưa nhận ra đây là một vụ nổ nhà máy điện hạt nhân mà nghĩ rằng đây là vụ hoả hoạn lớn ở Pripyat ! Thậm chí,một số lính cứu hoả đã đứng quá gần mảnh than chì của lò phản ứng hoặc lao thẳng vào khu lò,trong đó đội trưởng Vasily Ignatenko,đội trưởng đội cứu hoả,vô tình đã đứng quá gần mảnh than chì (graphite) lúc đang cùng đồng đội chữa cháy.Một sự thật rằng,ông và đồng đội không ý thức được sự nguy hiểm và mức độ phơi nhiễm đáng sợ của Uranium.

 Vashchuk một trong những người cơ mặt sớm nhất cùng đồng đội lao tới lò phản ứng, mắt nhìn thấy những mảnh graphite bốc khói... Họ không biết mức nguy hiểm đang chờ trước mắt.Anh lao thẳng vào lò.Ai nấy cũng đều cố gắng chiến đấu với ngọn lửa của phóng xạ mà không hay biết.Chỉ duy nhất một người  - Boris Baronov,đội trưởng đội cứu hoả số 6 của Pripyat.Anh nhăn mặt, mắt chăm chú nhìn ngọn lửa. Không giống như những đám cháy thường thấy, lửa ở đây bốc cao, màu xanh lạ, và những mảnh vật liệu nóng rực như bị hút vào giữa lòng ngọn lửa. Ông cảm giác có điều gì đó không ổn, nhưng chưa kịp nghĩ rõ, khói và bụi nóng đã khiến mọi người phải lùi lại...Phút chốc ông gạt phăng đi ý nghĩ đó và chỉ đơn thuần nghĩ rằng đám cháy quá lớn cộng thêm ánh sáng từ nhà máy làm nó có màu như vậy. 

Baranov quay đi, hét lệnh tiếp nước. Tiếng vòi phun, tiếng giày dẫm lên mặt đất đầy than chì, tiếng ho khan giữa khói đêm... tất cả hòa lại thành thứ âm thanh cuối cùng mà Pripyat còn nghe thấy — trước khi sự im lặng của phóng xạ bắt đầu lên tiếng.Họ đã kiên cường chiến đấu trong suốt gần 4 tiếng đồng hồ với đám cháy của nhà máy - Vụ hoả hoạn gần như đã được dập tắt trừ phần lõi lò vẫn chưa dứt và vẫn đang ban "cái chết thầm lặng" cho những người lính cứu hoả đứng gần đó.Không lâu sau,lực lượng cứu hoả tiến hành tìm kiếm nạn nhân sau khi nhận được tin báo một kỹ sư tên Valentin Komachuk vẫn chưa được tìm thấy hoặc có mặt trong đội ngũ.

Lập tức một vài người lính đã xông vào tìm kiếm Valentin,nhưng họ đâu biết rằng,giờ đây anh chàng kỹ sư ấy ĐÃ KHÔNG CÒN LÀ NGƯỜI - Lính cứu hoả lọ mọ đi vào lõi lò chỗ có đống đổ nát cố gắng tìm kiếm anh kỹ sư xấu số trong vô vọng,dù biết hay dù có thể anh ta đã chết những người lính cứu hoả vẫn mong muốn kiếm được thi thể anh để gia đình yên tâm - Khi những người khác còn đang tìm kiếm thì bất chợt có thừ đó lướt qua họ,người lính vẫn đang ngẩn ngơ cố gắng tìm kiếm nạn nhân thoáng chốc biến mất,đồng đội anh ta vô cũng khó hiểu,nhưng chỉ nghĩ người lính ấy chỉ đơn thuần đi chỗ khác.Nhưng rồi  - VỤT ! người đồng đội ấy cũng biến mất theo.

Những người khác chẳng mảy may để ý,cuối cùng họ bước ra ngoài với cái lắc đầu đầy ngao ngán.Rồi bỗng chốc,họ nhận ra đã thiếu mất hai thành viên - Một người lính tự nguyện đi vào tìm kiếm hai người kia.Nhưng khi anh lính ấy bước vào,anh ta chợt khựng lại - Không khí của nhà máy kì lạ bất thường.Trên hết ! anh ấy vẫn chọn đi sâu vào nhà máy,Nhưng đó là một sai lầm chí mạng.Khi bước vào sâu hơn anh ta lộ ra vẻ mặt đầy nghi hoặc - Trên sàn nhà máy là một vệt máu đỏ tươi,giống như ai đó vừa kéo lê một cái xác vậy,dù lòng nghi hoặc nhưng công việc của anh là cứu người anh chỉ đành bước tiếp,bước tiếp.Mà không hay biết mình đã rơi vào một cánh cửa tử thần.

Vệt máu dẫn anh ta vào một căn phòng u tối tới ngộp thở - Người lính cứu hỏa hít thở sâu lấy lại bình tĩnh rồi bước vào,bên trong căn phòng tối tăm ấy,anh ta nghe thấy tiếng gầm gừ - không phải là của động vật,người lính ấy tiến tới và thấy đó là một người đàn ông cao khoảng 1m7-1m8 mặc bộ đồ của kỹ sư nhà máy.Anh ta bình thản nói : 

"Komachuk ? là anh đấy ư ? - Mọi người đang chờ anh ở ngoài,mau theo tôi !"

Tuy nhiên người đàn ông ấy không trả lời,chỉ gầm gừ như thể dây thanh quản đã mất - Thấy biểu hiện của người đàn ông ấy,anh lính cứu hoả tiến đến đưa tay lên vai gã kia,hắn ta quay lại khuôn mặt không còn dáng vẻ của người sống mà là của một thứ sinh vật quái thái hình người......Da anh ta trông như đã bị thối rữa,thật kỳ lạ không phải vụ cháy mới chỉ xảy ra chưa tới 4 tiếng hay sao ? nếu nói bị phỏng hay chết cháy cũng chẳng đúng,vì trông như hắn đã thối rữa qua nhiều ngày ,không lẽ thực sự là một cái xác ? nếu vậy tại sao nó đứng được,gầm gừ được thế kìa ? Còn nếu nó là người bị bỏng,thì lại càng không ! Sự nghi hoặc của người lính cứu hoả dần tăng,có vẻ anh ta không ý thức được sự nguy hiểm chết chóc đến từ thứ quỷ quái ấy.

 Cuối cùng,anh chú ý đến thứ trên tay sinh vật kia -Trên tay sinh vật ấy,không đâu xa lạ mà chính là thủ cấp của một trong hai người lính cứu hoả đã biến mất,nó nhìn người lính cứu hoả đứng trước mặt nó.Với cặp mắt trắng bệch không có tròng,rồi lao về phía anh ta - xé xác,moi nội tạng và nuốt trọng,hệt như đó chẳng phải là người sống mà là một miếng thịt - không hơn,không kém.

Thoáng chốc,dây chuyền thánh giá của Baranov khẽ lay chuyển,tựa như Đức Chúa Trời đang cố gắng gửi thông điệp không lành cho ông - Ông nhìn xuống dây chuyền,thành tâm làm dấu,rồi nói.

"Tạ ơn Giê-su,nếu người đã không muốn con dây vào tình cảnh 'Ngàn cân treo sợi tóc' thì con nguyện theo ý người - Amen !"

Rồi ông cản người lính đang có ý định tiến vào,rồi đưa cả đội rút lui,mọi chuyện của họ là dập lửa chứ chẳng phải tìm kiếm người mất tích,hơn nữa ông thương những người lính như con trai - Đối với ông mất ba chiến sĩ,ba người lính ưu tú đã quá đủ - Vị đội trưởng đội 6 chẳng muốn mất thêm ai nữa cả,thế rồi.Dù lòng nặng trĩu họ vẫn nhấc những bàn chân nặng nề ấy ra khỏi khu vực lò phản ứng số 4.Chính sự rút lui ấy của Baranov đã gián tiếp cứu thêm nhiều lính cứu hoả không trở thành miếng mồi của con quái vật hình người ấy.

...

Phía bên kia thành phố - Khi một bên đang chìm trong hỗn loạn,còn một bên đang yên bình tự như bao đêm khác.Hàng trăm,hàng nghìn gia đình vẫn còn đang chìm trong giấc mộng đêm dưới làn khí của Uranium.

Trong số đó có gia đình của Mikhail và Anastya. Căn hộ nhỏ của họ vẫn đang chìm trong bóng tối, chỉ nghe tiếng đồng hồ tích tắc... tích tắc...từng nhịp,từng nhịp.

Khi đồng hồ điểm 1 giờ 23 phút sáng.

Đoàng!

Một luồng ánh sáng lóe lên — chói lọi đến mức như mặt trời mọc ngược ngay giữa đêm đen. Ánh sáng ấy xé tan cửa kính, len lỏi vào từng góc phòng ngủ. Toàn bộ thành phố... sáng bừng như ban ngày.

Mikhail giật mình. Anh bật dậy, bước đến cửa sổ—
"Cái... gì đang xảy ra vậy?" – anh lẩm bẩm.

Tiếng nổ vang dội đến độ những con chim trên mái nhà cũng bay tán loạn trong đêm. Anastya cũng choàng tỉnh, vừa sợ hãi vừa chưa hiểu chuyện gì. Cô nhìn chồng mình, ánh sáng phản chiếu trong đôi mắt mở to:

"Anh yêu ?... đó có phải... là pháo hoa không?"

Không ai trong hai người biết — đó là giây phút cuối cùng mà họ còn nhìn thấy ánh sáng rực rỡ và đẹp xiêu lòng,trước khi nó ban tới cái chết.

Anh nhìn xuống dưới,những chiếc xe cứu hoả lần luợt nối đuôi nhau để dập tắt đám cháy cũng như cứu nạn và tiếp ứng cho Chernobyl  - Mikhail thoáng nhìn rồi anh lại nhìn về phía ngọn lửa đang cháy phừng phực

Kịch !

Tấm hình bốn người rơi xuống đất,báo hiệu một điềm không lành sắp xảy đến với mái nhà nhỏ này.Ngọn lửa ánh xanh chói loá vẫn đang bốc cháy,dường như nó muốn thiêu rụi cả nhà máy.Anh nhìn vào ngọn lửa,nói với Anastya : 

"Không,em yêu,đây chắc chắn không phải pháo hoá,vì pháo hoa thì không có màu ánh xanh !"

Trong nhà máy,nội bộ của họ đang vô cùng hoảng loạn,vì họ biết rằng lò phản ứng đã nổ,nghĩa là thảm hoạ của toàn nhân loại đã bắt đầu.

Dyatlov,kẻ đã có một phần trách nhiệm gây ra vụ nổ chìm trong vẻ bất lực,hắn nhấc tay nhưng lòng đầy nặng trịu để quay số và gọi cho giám đốc nhà máy Nikolai Bryukhanov - Tuy nhiên hắn chỉ dám báo cáo sai sự thật rằng "mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát",hắn ta không dám thừa nhận lò phản ứng đã nổ,thậm chí tổng kỹ sư nhà máy Nikolai Petronovich Fomin cũng đã báo cáo với giám đốc rằng lò phản ứng đã nổ - Nhưng vẫn chung một giuộc với Anatoly Dyatlov,ông ta đồng ý việc sự việc vẫn còn trong tầm kiểm soát.

Bên kia đầu dây,khi nhận được thông tin từ cả hai cấp dưới là Dyatlov và Fomin - Bryukhanov đã truyền thông tin sự việc lên Bộ Năng Lượng Liên Xô.Cũng chính sáng sớm hôm định mệnh ấy - Bộ Năng Lượng dù đã nhận báo cáo từ nhà máy.Nhưng họ,những quan chức của bộ được thông tin đây chỉ là một sự cố nhỏ và tình hình vẫn nằm trong tầm kiểm soát - Thực tế,tình hình đã vượt quá mức họ có thể kiểm soát và tất cả mọi người chỉ đều đang cố che giấu thông tin .Vì vậy,hằng nghìn,trăm nghìn người dân Pripyat vẫn chẳng được sơ tán,mà vẫn đang còn trong khu vực nguy hiểm.

Vài giờ sau,đám cháy ở Chernobyl cơ bản đã được kiểm soát,thì bỗng từ phía xa,một bóng dáng người bước tới với bảo hộ và thiết bị đo phóng xạ,đó là tướng Vladimir Pikalov là người chỉ huy lực lượng hoá học Liên Xô từ năm 1968 tới.Ông được cử đến để đo phóng xạ - Nhưng,ông không trực tiếp vào khu nhà máy mà là đo khi đang di chuyển trên xe bọc thép.Ông hốt hoảng tới mức mặt tái mét,lượng phóng xạ ở Pripyat đã cao ngất ngưởng,rõ ràng nó đã vượt khỏi tình trạng trong tầm kiểm soát.

Cùng lúc đó, tại bệnh viện Pripyat — bác sĩ Anastya Lebedeva trực ca.Tin báo có rò rỉ phóng xạ khiến toàn bộ y bác sĩ phải có mặt,nhưng không ai ngờ chỉ vài phút sau chính là thảm hoạ - Những chiếc cáng đầu tiên được đưa vào,các y tá tuyến ngoài gấp rút họ cố gắng chạy nhanh hết sức để đưa những vị anh hùng vô danh của Liên Xô,đã chiến đấu - không phải là với kẻ địch,mà là với phóng xạ,mà chẳng hay biết !

Các lính cứu hỏa được đưa đến trong tình trạng nôn mửa, mắt đỏ ngầu, da phồng rộp.Anastya chạm vào cổ tay người lính  - cô giật mình. Da anh ta nóng như bỏng lửa... nhưng lửa không thể nào nóng đến thế.

Một y tá thì thầm:
"Chết tiệt ! Đây... không phải bỏng nhiệt. Mà là... bỏng phóng xạ."

Họ lập tức cởi bỏ quần áo bệnh nhân rồi ném tất cả xuống tầng hầm bệnh viện.

Kíp trực ca dẫu có cố gắng,cũng phải bất lực,họ đã dùng hết thuốc giảm đau,thuốc tê thậm chí cố gắng hồi sức tim phổi và kích điện tim,nhưng tình hình của họ - Những người lính chữa cháy đang ngày càng xấu đi.

Bỗng,anh lính cứu hoả trẻ tuổi mà Anastya đang cấp cứu nắm lấy tay cô : 

"B.......Bác sĩ ! Đừng cố gắng nữa,tôi cảm giác.....xương trong người mình như thể đang tan ra"

Không ai trả lời. Vì tất cả đều hiểu - đó là sự thật.

Dù đã làm tất cả những gì họ có thể... hy vọng sống của những người anh hùng ấy vẫn mỏng manh... như chính lớp da đang bong ra trên cơ thể họ.

Người lính trẻ nắm đau nhói,anh quằn quại trong đau đớn - Những lớp da đang bong ra giờ đây đã chẳng còn,mà thay thế bằng.........các mô cơ và máu - Thứ vốn dĩ phải nằm sau lớp da người,giờ đây lại ở ngoài.Kíp trực nhìn thấy cảnh này khiến họ vô cùng buồn nôn,nhưng vì đây là nhiệm vụ họ vẫn phải gồng,để tiếp tục cứu chữa.Người lính cứu hoả ấy thều thào một cách yếu ớt nói với Anastya : 

"Bác sĩ...........làm ơn ! Hãy đưa chiếc kẹp tóc này cho bạn gái tôi - Cô ấy tên Sasha,tôi biết ! mình chẳng thể qua nổi,có lẽ ! Đức Chúa Trời đang gọi tôi về thiên đàng,tôi không thể làm trái ý người.....Nếu em ấy có hỏi,cứ nói rằng - Tôi đã đi theo tiếng gọi của Chúa Giê-su." 

Dứt lời,mạch đập trên máy ICU của anh ta dần thấp đi,rồi dừng hẳn - Nhưng Uranium không cho anh ta cái chết suông sẻ ! Trước khi nói tạm biệt với cuộc đời,phóng xạ dày vỏ thân thể anh ta,làm máu trào ra từ hai hốc mắt,mũi,miệng.Cơ thể thì giật điên cuồng,một cách không kiểm soát.Các bác sĩ,y tá dù có can đảm đến đâu,cũng chẳng thể chịu nổi cảnh tượng ấy,ngay cả Anastya cũng vậy,cô ngã quỵu trước cảnh tượng tang thương ấy.

...

Phía bên kia chiến tuyến,nơi những người lính cứu hoả khác vẫn đang chiến đấu với khói bụi phóng xạ - Tướng Vladimir Pikalov,ngay lập tức điện báo về Moscow : 

//Tiếng chuông điện thoại//

Ở Moscow,cuộc họp của Bộ Năng Lượng vẫn đang tiếp tục,họ vô cùng nóng ruột để chờ kết quả từ ông - Tiếng chuông điện thoại reo lên trong phòng học,một viên chức nhấc điện thoại : 

"Xin chào,đây là phòng họp của Bộ Năng Lượng Liên Xô !"

"Moscow - Moscow,đây là Vladimir Pikalov"

"Pikalov ? mời anh báo cáo về tình hình ở Chernobyl"

"Báo cáo...........lượng phóng xạ ở nơi đây đã vượt khỏi tầm kiểm soát - đề nghị sơ tán dân thường NGAY LẬP TỨC !"

Lúc này,một vài dân thường ở Pripyat bắt đầu đã có triệu chứng nhiễm xạ,họ đã tiếp xúc với Uranium quá lâu mà chẳng hề hay biết.Tình hình ở bệnh viện thành phố cũng đã quá tải,các y bác sĩ đã chiến đấu hàng giờ liền để dành giật sự sống cho những bệnh nhân,người bị nhiễm xạ - Dù vậy họ chẳng phải là đấng cứu thế mà cứu chữa được tất cả,một số ca bị nhiễm xạ nặng đã được chuyển từ Pripyat về Moscow để cấp cứu.

Lực lượng hoá học và cảnh sát đã được cử đến để đo phóng xạ,nhằm để đảm bảo tình hình Pripyat thực sự nguy hiểm hay là do máy đo của Pikalov bị lỗi - Ngoài ra,phó thủ tướng Liên Xô Boris Scherbina và nhà khoa học hạt nhân số 1 Liên Xô khi ấy Valery Legasov đã được cử đi theo.

Vài tiếng sau,họ đặt chân tới Pripyat và trực tiếp đo phóng xạ của khu vực nhà máy - Tuy nhiên Scherbina vẫn chưa tin lò RMBK đã nổ trong suốt 15 phút đầu.Nhưng,một lần nữa khi  thiết bị của Legasov cho ra mức phóng xạ cao ngất - Có thể giết chết bất cứ ai ! chỉ trong vài giờ.

Mặt vị phó thủ tướng Liên Xô tái mét ông im lặng từ 5-10 giây rồi nói : 

"Chúng ta phải sơ tán dân ngay lập tức - Hãy điều quân đội,không còn thời gian nữa đâu !" 




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net