Tác giả: QueensYHnCover: Ướt nhẹp- Park Chaeyoung: một người bản tính nảy nhưng tâm địa vô cùng tốt, lại còn rất thích nhõng nhẽo. - Manoban Lalisa: một người thì lạnh lùng nhưng trời sinh đã mang kiếp thê nô. Hai người tình trong như đã mặt ngoài còn e, vờn qua vờn lại không biết chán... "Xin lỗi Chaeyoung, em không nên để chị lại một mình""Lalisa, đồ đáng ghét, dám bỏ chị lại một mình, đáng ghét, chị nghĩ em không cần chị nữa""Chaeyoung, xin lỗi, xin lỗi chị! ""Chaeyoung thực xin lỗi, thực xin lỗi, chị tha thứ cho em được không, chúng ta quên hết tất cả, chúng ta bắt đầu một lần nữa được không?"…
Tác phẩm: Thương Nhân Đá Quý và Tiểu Thư Kim Cương Tác giả: Nhập Nhập NhaThể loại: Hiện đại, ngọt văn, cường cường, tình cờ gặp gỡ, HEThị giác tác phẩm: Hỗ côngCp chính: Lục Kiều Vi x Văn Cẩn NgônCp phụ: Khúc Thanh Trúc x Thích Nhất HoanSố chương: 143 chương…
Tên Hán Việt: Tiến Kích Đích Sủng Phi.[275 chương]Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Cung đấu, Cung đình hầu tước.Edit: Team Lãnh cung.Người phụ trách: Chiêu Hoàng Thái phiVĂN ÁNHậu cung của Đại Tần, chia làm ba thế lực. Thế gia, Thái hậu, Hoàng thượng, không ai nhường ai.Kiếp trước Thẩm Vũ là Chiêu nghi được vô vàn sủng ái, lại kính cẩn nghe theo lương đức, phí công làm người tốt.Trước khi chết, nàng mới biết rằng, ẩn nhẫn và hiền đức cũng không nhất định có thể sống lâu được.Đời này, nàng muốn sủng quan hậu cung, nhất chi độc tú!Văn án tóm gọn một câu: Con đường phản công của sủng phi hung tàn cuồng bá.*Nhất chi độc tú (一枝独秀): Chỉ có 1 cây nở hoa. Đây là 1 thành ngữ Trung Quốc, ngụ ý dùng để chỉ người giỏi xuất chúng.Lịch up truyện: 19h - 24h từ thứ hai đến thứ sáu hàng tuần.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Tác giả: Tần NguyênTình trạng: Đang raTình trạng edit: Đang lếtEditor: Ư ƯTóm tắt:【Bệnh kiều siêu ngọt sủng, 1VS1】# Thần cách của Tô Yên... rớt. #Hệ thống nói, nếu muốn tìm lại thần cách, phải thực hiện nguyện vọng của nam chủ.Kết quả là, cô bắt đầu đi trên con đường công lược nam chủThiếu niên kiệt ngạo cả mặt lệ khí:"Cậu chỉ có thể thích một mình tôi."Hoàng tử bệnh kiều ánh mắt sâu kín:"Em nói em sẽ ở bên cạnh tôi cả đời."Ảnh đế tà mị mắt đào hoa:"Tiểu Tô Yên, lại đây hôn cái nào."Tô Yên rối rắm, cô chỉ muốn tìm thần cách mà thôi, như thế nào còn bị quấn lên? ....thấy người đàn ông trước mặt không thích hợp, lập tức sửa miệng, là là là, đều là vì anh, thích anh nhất!Nam chủ đầy tay là máu, từng bước tới gần, lẩm bẩm:"Em đã, nói, sẽ ở bên cạnh tôi, vĩnh viễn không rời."Tô Yên nhẹ nhàng dỗ dành:"Được được được, đều nghe anh, để em lau máu đi, đừng dọa người khác??"Được đăng trên wattpad, mê đọc truyện và dembuon.vn…
Tác giả: Tửu Tiểu ThấtTình trạng: Đã hoànEditor: GreyBeta: Mò MẫmThể loại: Nữ giả thái giám, cổ đại, hài, Tổng số chương: 104Văn ánĐiền Thất: Nữ phẫn nam trang, trà trộn vào cung để thừa dịp ám sát kẻ thù diệt môn. Ai ngờ còn chưa chạm được sợi lông nào của kẻ thù thì đã bị người khác thịt rồi, xuất cung thì không được, đành phải ở lại tìm cơ hội diệt trừ kẻ thù thứ hai. Chỉ là đi theo chủ tử nào thì kẻ đó lại lăn ra chết, vì bi thương quá độ cho số bạc hối lộ mất sạch nên khóc bù lu bù loa trước quan tài người ta lại vớ luôn long bào của người đứng bên cạnh lau nước mũi, thế là truyện hay bắt đầu...Vài lời của ta:Truyện này ta ko edit, vì quá mê mà vào cung quảng hằng đọc ké thì cứ bị văng ra, nên ta quyết định tìm kiếm... tìm kiếm và up lên wattpad. Ta quá ngu mấy cái wed nên chưa liên lạc xin bạn Grey. Nên ta đề tên của bạn ấy để ta cùng các bạn đọc nhớ được công sức mà hai bạn ấy đã làm và XIN THÔNG CẢM CHO SỰ ĐƯỜNG ĐỘT CHƯA ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TA. Một lần nữa xin nói ta chỉ up truyện và beta lại chứ ko hề edit. Trong mỗi chương đều có ghi tên editor. ta cùng đọc giả chân thành cảm ơn bạn.…
Tên truyện : PHẠM LỖITên Hán Việt : ĐẮC CỬUTác giả: Tiểu Tần TửThể loại: ngược thân, ngược tâm, cuộc sống đô thị, sinh tử, song tính, hiện đại, HE.Giới thiệuTruyện tra công tiện thụ, trước ngược thụ sau ngược công, thụ đối xử tốt với công mà công không quý trọng, về sau hối hận cũng không kịp.Công: Dung BáiThụ: Bùi Văn CaNhấn mạnh: Truyện không có H.…
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…