Phu quân, kiềm chế chút!Tác giả: Tô Hành NhạcThể loại: Cổ đại, HEĐộ dài: 81 chương + phiên ngoạiTình trạng: Hoàn Convert: ngocquynh520Trước mặt người khác, một người lương thiện khiêm tốn, một người ôn nhã hiền thục, bọn họ là đôi phu thê mẫu mực mà người đời ao ước.Sau lưng người khác.........Bùi Cẩn: Ái phi, ngài thật là giả dối.Nhan Thế Ninh: Đó là phu quân có phương pháp dạy bảo.…
Warning🚫: Truyện lấy bối cảnh hư cấu, các chi tiết lịch sử và quan hệ nhân vật phục vụ cho cốt truyện, không áp dụng vào đời thực. Cân nhắc trước khi đọc nhaaa🩷🩷…
"Mai này có ra saoDấu yêu ơi, hãy nhớTình vẫn xanh muôn thuởVẫn chỉ dành trao em..."(Yuanyud - phỏng dịch theo ca khúc Moon and back).Mình thích bạn Dũng, thích lắm thích lắm, mà... "giữa mình và bạn bị chia cách bởi một nam nhân tên Trọng", mình đành chịu thôi. Người ta còn có cái giới tính giống nhau, mình thì chả giống gì hết TvTNên mình viết cái này để ngược đãi cả đôi, cho bõ tức!Với cả, mình nhớ U23 TvT…
Thể loại:Xuyên không, hài hước, 1x1Nhân vật: Tứ cầm thú: Phong Chi Lâu, Hoa Chi Phá, Tuyết Chi Lạc, Nguyệt Chi Loạn. Tứ hoa khôi: Vị Triều, Niệm Khanh, Du Lăng, Ly TuyệtTrạng thái: Hoàn, 125 chương + 5 phiên ngoạiEditor: gru2110Văn án: Nhìn tên là biết*Truyện được đăng tải miễn phí trên Bách Gia Trang http://www.bachgiatrang.com/…
Tên gốc:《我只是看你颜好》(Ta chẳng qua thấy ngươi đẹp mã)Tác giả: Đào Hoa Tửu 桃花酒Người dịch: 酸梅汤Thể loại: Xuyên việt, trùng sinh 3 kiếp, thanh mai trúc mã, 1-1, đế vương ngụy tra công x nhan khống vô tâm ngụy tra thụ, giả thế thân, HE.Bản dịch đã được tác giả thông qua, vui lòng không mang đi nơi khác(This translation is made with the permission of the author. All rights reserved)Văn án:Trải nghiệm khi làm bạn giường của một tên tra hoàng đế.Thiên đạo luân hồi, hôm nay tra bao nhiêu, ngày mai khóc bấy nhiêu. Thụ nhan khống, hiến mặt hiến thận, nhưng muốn hiến tim phải đổi bằng tim.HE, ngọt hậu, không phản công.Đăng trước tại https://huphongtrao.wordpress.com…
Tác giả : Bồ Đề Khổ Tâm .Nguồn : Diễn Đàn Lê Quý Đôn.Văn án:Cô là đại tiểu thư của thế gia cổ vỏ , hào quang tỏa sáng , cũng là một trong " Hắc Ám Song Nguyệt " khiến người ta vừa nghe sợ mất mật . Bởi vì em gái phản bội , đã cùng đồng đội nhảy xuống vực sâuNàng là phế vật A Cửu bị tất cả mọi người trong Kỳ Phong thành chế nhạo . Thân là tiểu thư của gia tộc tu luyện , lại không có nguồn huyễn lực , không thể tu luyện , bị gia tộc đuổi đến thành nhỏ xa xôi , cuối cùng bị biểu tỷ đánh chết trong tiểu viện hoang tàn .Ngày đó , cô mang theo bảo vật tu luyện ở không gian vô tận xuyên không qua nhập vào vào người tiểu thư phế vật , bánh xe vận mệnh chuyển động , phế vật từ nay lại bước trên con đường tu luyện . khế ước với thần thú , luyện đan dược , luyện vũ khí , mang theo thần khí thượng cổ , tìm kiềm người thân , trảm trừ yêu ma quỷ quái , hãy nhìn xem nàng làm thế nào khiến cho thế gian nổi mây nổi gió.Hắn là nam tử tôn quý nhất thiên địa ,địa vị tối cao , khuôn mặt yêu nghiệt , bởi vì nhàm chán nên xuống trần dạo chơi . Hắn gặp nàng , từ đó trong thiên hạ , không xa không rời .…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…