Cô là thư kí cho một tổng tài lạnh lùng và nghiêm khắc, nhưng anh ta thật sự rất tài giỏi. Bản thân cô cũng có thể coi là người tài giỏi như thế vì giúp anh ta được rất nhiều việc, đặc biệt là trong việc hại người! Một lần cô uống say.... sáng dậy thấy mình đang nằm trong vòng tay rắn chắc của hắn, thân thể không một mảnh vải. Cô tức giận, đều tại hắn bắt cô tiếp rượu! Cứ tưởng cả hai xem nhau như tình một đêm, ai ngờ hắn lại đề nghị cô làm bạn giường! Để coi... Bạn giường cũng tốt, dẫu sao cô cũng cần người 'giải tỏa' Thế là hợp đồng được kí kết, ai ngờ tên tổng tài này thật quá đáng, vốn chỉ là hai bên tình nguyện, nay hắn lại đưa cô hai cuốn sổ đỏ, tuyên bố hùng hồn: "Chúng ta kết hồn rồi!" "Khi nào chứ? Tôi sẽ kiện anh!" Tên khốn này chắc chắn dùng kế tàn nhẫn uy hiếp người ta mà! "Em nghĩ ai dám nhận đơn kiện của em?"--------------------- Tác giả: Tình Văn (Chỉ viết trên Wattpad) Thể loại: Ngọt, sủng, sắc, tổng tài, HE. Người nào không coi được H thì làm ơn cút ra chỗ khác, ăn nói hàm hồ với tui là không yên đâu đấy =))…
Tác giả: Long Nữ Dạ Bạch | Editor: ATOMVăn án ~Nhiệm vụ của Đào Nhiên là ngăn cản nữ phụ ác độc hắc hóa, giải cứu và giữ an toàn cho tính mạng của quần chúng nhân dân.Hắn thật sự chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ mang tiền về nhà mà thôi.Sau đó lúc hắn ôm nữ phụ ác độc nằm ở trên giường, trong bụng luôn nghĩ, rốt cuộc tại sao lại sẽ phát triển đến bước này?Nội dung: Điềm văn | Hài | Xuyên nhanh | Xuyên sách | Nữ xuyên nam không phải bách hợp.Nhân vật chính: Đào Nhiên ┃ vai phụ: rất nhiều ┃ khác:…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Tên gốc: Kê đản ái thạch đầuTác giả: Tích TrầnThể loại: Bách hợp [GL], đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược tâm, sư sinh, HE.Tình trạng bản raw: 99 chương hoànEditor: Bách LinhThiết kế bìa: Ainsley - Trạc Thanh from page [Ôn nhu]Văn ánNàng là mỹ nữ giáo sư phong mĩ toàn trường, cao quý, tao nhã, bác học đa tài, cũng là một khối băng sơn. Ít nhiều tráng sĩ nối đuôi nhau chết dưới gấu váy thạch lựu của nàng, cuối cùng vẫn lại bị một nữ sinh viên chấp nhất khiến cho cõi lòng đại loạn, băng sơn trầm thuyền. Cô là đoá hoa minh diễm, kiêu ngạo rực rỡ như lửa của khoa Thương mại, từ trước tới nay không hề giấu diếm việc mình thích con gái, tính tình hào phóng, thoải mái. Năm thứ nhất vừa vào trường đã nghe nói tới băng sơn giáo sư xinh đẹp toàn trường. Vừa gặp qua một lần, lòng liền trao gửi, không phải người không cưới. Cp: Lương Sơ Lam x Trần MặcCô là mỹ nữ giáo sư suy nhất có thể nổi danh ngang hàng băng sơn mỹ nữ, gợi cảm lại mị hoặc. Nam sinh học khoá nàng không có ai không phải trải qua quá trình nuốt nước miếng mà vượt qua, nhưng nàng lại chỉ nhìn trúng một tiểu loli. Thích trêu chọc thiên nhiên ngốc này, cuối cùng lại không ngờ tiểu loli đó thì ra là một phúc hắc quân, sau này sẽ thế nào đây? Nàng là quy xác tiểu loli ngoài lạnh trong nóng, có chút tư sắc, có chút bá đạo, không sống vì bất cứ ai khác, cho nên tuy người theo đuổi nàng không ít, nhưng không ai có thể đi vào lòng nàng. Gia đình tài lực hùng hậu lại chưa bao giờ là thứ nàng đem khoe. Thẳng đến khi gặp gỡ một mỹ nữ giáo sư dĩ nhiên lại đi…