Tác phẩm: Ánh trăng vì người mất ngủTên khác: Nguyệt Lượng vì người mất ngủTác giả: Kim KhaThể loại truyện: Nguyên sang - Bách hợp - Cận đại hiện đại - Tình yêuThị giác tác phẩm: Chủ côngPhong cách tác phẩm: Nhẹ nhàngĐộ dài: 105 chương + 16 phiên ngoạiNhân vật chính: Lâm Ỷ Miên x Hứa Nguyệt Lượng…
Song tính Song tính Song tính điều quan trọng phải nhắc lại 3 lần=))Tác phẩm đầu tay mong mọi người chiếu cốTruyện seg nên hãy bỏ não ra rồi đọc nhaa=))…
*Mình bắt đầu edit từ chương 150*Thi thể bé trai mặc y phục đỏ, thi thể nam giới dưới đáy giếng sâu, phần vụn tử thi nơi đồng không mông quạnh ... Tăng Dĩ Nhu suốt ngày tiếp xúc với đủ hình đủ dạng thi thể đầy ghê rợn, vì lẽ đó cô hãnh diện trở thành một thành viên hội FA*.* Từ gốc '单身狗一枚 - Chú chó duy nhất: thường ám chỉ những người không có người yêu hoặc chưa kết hôn.Tâm thần phân liệt, sát thủ biến thái, tâm lý vặn vẹo ... Quanh năm suốt tháng Khúc Mịch say mê nghiên cứu đủ mọi loại hành vi, suy nghĩ lệch lạc; chính vì thế anh không những là 'Team FA' mà còn sắp trở thành thành viên lạc loài nhất trong hội FA.Nữ Pháp Y đụng độ chuyên gia Tâm lý tội phạm ...Tăng Dĩ Nhu: Khúc Mịch là 'Thi thể' hoàn mỹ nhất mà cô từng gặp, bụng sáu múi hoàn hảo. Đối mặt với phần vụn thi thể mà vẫn có thể ung dung ăn miếng thịt gà, bình tĩnh, lạnh lùng ... Tuyệt đối không phải là người bình thường.Khúc Mịch: Tăng Dĩ Nhu là một người phụ nữ biến thái mà xinh đẹp nhất mà anh từng gặp. Trông thấy thi thể hai mắt sáng rỡ, cầm dao giải phẫu tao nhã như đang thưởng thức món Âu, cô ấy đang hưởng thụ chiêm ngắm các tử thi bị lăng trì, thối rữa. Tuyệt đối không bình thường!Hai người mắc bệnh, một câu chuyện tình yêu, vô số các vụ án bí ẩn, kinh hãi và hồi hộp.Đoán được mở đầu nhưng không thể nào đoán được kết thúc!Nào mau mau đến coi ... Vừa coi vừa đoán ... thử xem ai là người có tài suy luận cao hơn.Editor: Queenie_sk (chương 1-149); mainamkh (chương 150-162)Nguồn link: https://m.facebook.com/quynhdaoqueeniesk/photos/?tab=album&a…
Tác giả: namkiraAnh là một tổng tài lạnh lùng kiêu ngạo nhưng không ai biết được đằng sau bộ mặt tưởng chừng thản nhiên đó là một nỗi đau không ai thấu. Anh vì mối thâm thù hơn mười năm trước mà tìm đến cô, ép cô kết hôn với anh. Cứ ngỡ rằng khi đã nắm trong tay người phụ nữ nhỏ bé đó anh sẽ hài lòng mà hết xả hết tức giận. Nhưng ai ngờ nụ cười cô quá trong sáng, quá thánh thiện khiến trái tim băng giá của anh cũng phải tan rã.P/s: truyện đã được tác giả đồng ý khi up lên wattpad…
Tác giả: Hoa Hoa Điểm ĐiểmThể loại: Ngôn TìnhNguồn: Gác SáchTrạng thái: Full - 86 chương + 1 phiên ngoạiDịch giả: Nhóm Editor Có Tâm, Ptv12(mình có edit lại lỗi chính tả và xưng hô sai của dịch giả)Chu Mộ Tu bận bịu nghĩ khẩu hiệu để cổ động cho lão bà trong cuộc họp báo ra mắt sản phẩm mới. Tại cuộc họp, các phóng viên tranh nhau đưa ra câu hỏi, mong giành lấy chủ đề hot cho tờ báo của mình."Chu tổng, nghe nói trước khi phu nhân quen ngài cũng đã là người rất giàu có?"Chu Mộ Tu cười: "Cô ấy vẫn luôn là phú bà."Phóng viên tò mò: "Trong nhà ngài ai quản tiền?"Chu Mộ Tu liếc liếc mắt nhìn vợ đang đứng cạnh mình, không nhanh không chậm trả lời: "Tiền hay tôi đều là cô ấy quản."…
Tác giả: Điển YThể lọai: Hiện đại đô thị, cường công, nhược thụ, ngược , sinh tử văn...Tình trạng bản gốc : HoànTình trạng edit: HoànEditor : Diệp tửNguồn: https://tuyettinhcacblog.wordpress.com/dam-my-hoan/ac-mong/Văn Án Cậu là một đứa trẻ từ nhỏ đã mặc cảm tự ti về thân thể không bình thường của mình. Cậu không muốn tiếp xúc cùng ai, vì sự bọn họ sẽ phát hiện ra bí mật của mình. Cha mẹ cậu đều là phần tử trí thức, luôn yêu thương chăm sóc và quan tâm tới cậu. Nhưng có lẽ do thân thể của cậu không giống như những đứa trẻ bình thường khác, cho nên đối với cậu vẫn có chút gượng ép. Cậu biết thân thể của mình không bình thường nên chỉ hy vọng mình có thể bình yên sống hết cuộc đời này. Tuy rằng cậu cũng có ước mơ, nhưng có lẽ giấc mơ của cậu sẽ chẳng bao giờ thực hiện được. Nếu như cậu không gặp hắn. Hắn một học sinh có quyền có thế, phải nói là bá đạo vô sỉ. Bất chấp tát cả, dùng mọi thủ đoạn để có được thứ mình muốn. Từ khi biết cậu là song tính nhân, hắn như cầm thú cuồng bạo cậu. Dùng những lời lẽ thô bỉ vũ nhục cậu. Mỗi lần hắn tức giận thì lôi cậu ra rape đến lên bờ xuống ruộng. thậm chí chụp hình và quay phim để uy hiếp cậu, không cho cậu chạy trốn khỏi mình. Có lẽ vì bị hắn dày vò và cuộng bạo, cho nên đối với cậu, hắn như là một cơn ác mộng khắc sâu vào trí não. Cậu sợ hãi muốn chạy trốn khỏi hắn, nhưng ...cho dù chạy trốn thế nào cũng không thoát khỏi hắn.…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…