Nguồn: DĐ Lê Quý ĐônÔNG XÃ LÀ NGƯỜI THỰC VẬTThể loại: trùng sinh, nam chính sủng nữ chính, báo thù, HEĐộ dài: 130 chươngEditor: hoa thiên thần.Convert: tieuquyen28.Một là người thực vật không bao giờ tỉnh lại, một là đẹp trai con nhà giàu ôn nhu săn sóc.Kiếp trước Lâm Du chọn người sau.Nhưng cô không bao giờ dám nghĩ tới,người chồng mà cô chọn lại cấu kết với em gái cùng một chỗ, chẳng những đoạt đi tất cả của cô, còn muốn đưa cô vào bệnh viện tâm thần.Trùng sinh trở lại vào đúng ngày lựa chọn hôm đó, Lâm Du nghĩ, cô tình nguyện cả đời sống cô đơn một mình, cũng không cần lại bước vào địa ngục một lần nữa.P/s: Nữ chủ có bàn tay vàng, hắc hắc.…
Tên truyện: Ngày Nào Đi Học Cũng Phải BựcTác Giả: Chước DạThể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, oan gia, ngọt, HE.Số chương: 54 chương chính văn + 2 ngoại truyệnNhân vật chính: Tiết Diễm, Thẩm TịchEditor: Bột…
Tên truyện: NHÃ ÁI THÀNH TÍNH (惹爱成性)Tác giả: Thánh Yêu***Cô với hắn cá cược ai thắng ai thua, quyết định bằng cách ai từ trên người ai thức dậy trước.Tô Lương Mạt không sao cả, trò chơi này hắn nhất định sẽ thua, giống như hắn ở trên người cô, luôn nói làm được càng sâu, thức dậy càng mạnh mẽ.***Số chương: 173Editor: chipchipNguồn raw: http://www.du7.com/info/27/27981.htmlNguồn convert: tangthuvien.comConverter: nguyetly_acc1***Mình chỉ đăng truyện trên trang wattpad.com. Bạn nào muốn share truyện ở những trang khác vui lòng báo mình một tiếng và ghi rõ tên editor, nguồn truyện và các thông tin như trên!…
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, sủng, hắc bang, tổng tài. HETình trạng: Đang sáng tácTác giả: Tui :))) (tên - bút danh: Tử Ân nhá)Cô và Anh học chung thời Trung học. Lễ tốt nghiệp hẹn nhau gặp mặt. Nhưng anh không đến. Cô thích anh từ lần gặp đầu tiên, hẹn anh trong lễ tốt nghiệp cô lấy hết can đảm để thổ lộ với anh. Nhưng trời không theo ý người, anh không xuất hiện, cô thất vọng. Cô đã từng nói với bản thân mình rằng anh chỉ là một ngã rẽ trên con đường đời mà thôi.... Dần dần thời gian trôi qua. Cô đỗ đại học, nộp đơn xin việc vào trong Tập đoàn của anh. Cô không phát hiện anh chính là Chủ Tịch Tập đoàn ấy. Vừa là người đứng đầu Bạch đạo cũng là Bá chủ Thế giới ngầm, trong tay nắm tất cả quyền lực, thao túng trời đất, sinh mạng đối với anh chỉ là cọng cỏ bên đường. Còn cô, ngây ngây ngốc ngốc giữ cho mình mối tình đầu tốt đẹp, dù bị bắt nạt cũng không phản kháng. Mọi đau thương đều giấu trong lòng...Mối tình học trò còn dang dở liệu rằng có kết thúc tốt đẹp hay chỉ là một chút động lòng khẽ lướt qua giữa cuộc đời bão táp???Anh có phải là một người Chủ Tịch cao cao tại thượng, đứng trên vạn người, hay là còn những bí mật khác mà mọi người vẫn chưa biết???!!Cô là một người hiền lành lương thiện, đã trải qua những bi thương của cuộc đời, mất đi mẹ, nỗi đau thấu tâm can, chịu sự hành hạ từ người cha ruột vô lương tâm của mình... Liệu rằng, cô có thể vượt qua tất cả, đến với bờ bến hạnh phúc hay không??…
Toàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết.Chị nói, thích em chọc cho chị cười, thích em mỗi lần chủ động nắm tay chị.Em nói, em thích chị cười, thích sự ấm áp trong lòng bàn tay chị.Chị nói, trên thế giới không có gì là vĩnh viễn không thay đổi, tình yêu cũng vậy.Em nói, không có gì làm cho em thích thật lâu, mong chị ngoại lệ.Bất luận năm tháng trôi qua bao lâu, em nhất định cũng sẽ không quên.Mùa thu, chúng ta gặp nhau tại khuôn viên trường tươi đẹp đó.Hạnh phúc là gì?Các cô nói, nếu có thể ở bên nhau, nghe âm thanh của thời gian trôi qua, đó chính là hạnh phúc.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…