Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Ý An vừa mới thu dọn đồ đạc xong không bao lâu, chiếc xe đón cậu đã tới đậu ở bên đường.

Khi bước tới với chiếc vali trên tay, cậu gần như bị lóa mắt bởi chiếc xe hơi sang trọng có dòng chữ "Tôi rất đắt" trên đó.

Chiếc xe này chắc là một trong những chiếc xe trong gara của ông chủ mà cậu chưa từng gặp mặt, đánh giá theo thương hiệu, nó có vẻ đắt hơn chiếc xe mà Tô Đỉnh đưa cậu đến tập đoàn Phó thị ngày hôm đó.

Thẩm Ý An chợt mừng vì gà trống chưa gáy, nếu không chiếc xe này chắc chắn sẽ thu hút mọi người chỗ cậu ở tới vây xem.

Người lái xe là một trong những tài xế của ông chủ, Tô Đỉnh gọi ông ấy là chú Lý, Thẩm Ý An cũng gọi theo.

Chú Lý xuống xe giúp cậu để hành lý vào trong cốp, sau đó lại giúp cậu mở cửa ghế sau, cậu nói cảm ơn, có chút ngại ngùng mà ngồi xuống, liền nghe chú Lý nói: "Mọi người đều gọi cậu là Tiểu Ý nên tôi cũng sẽ kêu cậu như vậy. Phó tiên sinh còn đang ở bệnh viện, chờ lát nữa chắc cũng sắp xuất viện, phỏng chừng sẽ về nhà cùng lúc với chúng ta.

Thẩm Ý An ngoan ngoãn gật đầu, Lý thúc có gương mặt thật thà, khiến cậu cảm thấy rất dễ gần.

Bộ dáng gật đầu của cậu khiến chú Lý nhớ tới đứa cháu trai đang học tiểu học, khi nghe ông nói chuyện đều nhìn ông với ánh mắt trong trẻo như vậy.

Hơn nữa Thẩm Ý An lớn lên ngoan ngoãn, loại ngoan ngoãn này không mang theo bất cứ tính công kích nào, vì vậy chú Lý không khỏi dịu giọng, lải nhải thêm vài cậu như đang dặn dò cháu trai mình.

"Tiểu Ý này, sau khi gặp Phó tiên sinh thì đừng sợ, chỉ là bề ngoài của ngài ấy có vẻ lạnh lùng, kỳ thật bình thường ngài ấy đối xử rất tốt với cấp dưới."

"Có gì không hiểu thì cứ hỏi trợ lý Tô, cậu ấy biết rất nhiều thứ."

Thẩm Ý An chớp mắt, lại lần nữa gật đầu: "Cảm ơn chú Lý, con hiểu rồi."

Cậu ngoài miệng nói được nhưng trong lòng lại không khỏi bắt đầu cảm thấy bất an.

Tại sao trợ lý Tô và chú Lý đều dặn cậu đừng sợ, tuy rằng nửa đoạn sau nói những lời hay nhưng cậu không thể chịu được sự an ủi và lo lắng trong giọng điệu của chú Lý, bị chú Lý dặn dò một hồi, cậu đột nhiên nảy sinh lo sợ với ông chủ, người mà cậu chưa từng gặp.

Trên thực tế khó ai có thể không sợ ông chủ của mình, dù sao thì tên tuổi của tập đoàn Phó thị nổi danh khắp Hoa Quốc như sấm nổ bên tai.

Ở Bắc Kinh nơi người giàu có ở khắp nơi, các gia tộc khác so với Phó thị vẫn có một khoảng cách không thể phá vỡ, mà hắn là người có thể kiểm soát được một quái vật khổng lồ như vậy, khi mọi người cho rằng tập đoàn Phó thị đã đạt đến giới hạn thì Phó Các vẫn có thể khiến nó đột phá hơn nữa, một nhân vật như vậy sao có thể không khiến người khác e ngại?

Thẩm Ý An từ trước tới giờ chỉ có thể nhìn thấy vị Phó tiên sinh thoáng qua trên các tờ báo tài chính kinh tế, nghĩ đến việc sau này phải gặp mặt trực tiếp, trong lòng cậu thực sự có một chút mong đợi.

Chiếc Bently màu xám đậm chở Thẩm Ý An tham gia vào vòng xe cộ lúc sáng sớm.

Theo thời gian trôi qua, xe cộ trên đường ngày càng nhiều, bầu trời càng lúc càng sáng, chú Lý rời khỏi con đường chính ở ngã tư tiếp theo, lái xe về phía ngoại ô Bắc Kinh.

Thẩm Ý An từng đi xe buýt ngang qua nơi này, cậu liếc mắt nhìn thoáng qua.

Khu vực rộng lớn ở ngoại ô Bắc Kinh này giao thông công cộng không thể vào được, đây là khu vực giàu có nổi tiếng ở Bắc Kinh, mỗi ngày ngoại trừ xe tư nhân ra ra vào vào thì có rất ít taxi.

Những người có thể sống ở đây không phú thì quý, Thẩm Ý An vừa không phú lẫn không quý lần đầu tiên tiến vào đây.

Xe càng đi vào, dân cư trên đường càng thưa thớt, ngoại trừ những căn biệt thự được trang trí tinh mỹ với hoa viên hai bên thì cũng chỉ có những người làm vườn đang chăm chỉ cắt tỉa những luống hoa trong khu biệt thự.

Hôm nay thời tiết tốt, bầu trời trong xanh không một gợn mây, xa xa có thể nhìn thấy những dãy núi.

Sau khi đi ngang qua một khu nhà giàu rộng lớn, chiếc Bently không dừng lại, tiếp tục đi về phía trước, Thẩm Ý An nhìn khung cảnh hai bên xa dần, khu biệt thự đã biến mất khỏi gương chiếu hậu, cậu nhịn không được mở miệng hỏi: "Chú Lý, vừa rồi không phải là... Phó gia sao?"

Chú Lý nghe vậy mỉm cười, vừa nhìn đường vừa trả lời: "Phó tiên sinh nói rằng biệt thự ở đó quá nhỏ, ở không thoải mái nên không mua nhà ở đó."

Thẩm Ý An: "..."

Nếu vừa rồi cậu nhìn không lầm thì dãy biệt thự dành cho một gia đình có ít nhất ba tầng, còn có thêm hoa viên, thậm chí lớn hơn so với mấy chục ngôi nhà của cậu cộng lại.

Nếu coi như lời người kia nói thì nhà cậu chỉ có thể coi là chuồng chó thôi.

Thẩm Ý An thực sự không hiểu thế giới và suy nghĩ của người có tiền, nên cậu ngồi im nhìn xe dần dần hướng lên núi.

Khu vực trên núi dường như đã được ai đó chăm sóc, những luống hoa ven đường được cắt tỉa cẩn thận, với những bông hoa nhỏ rải rác, xung quanh được bao bởi những hàng rào nhỏ.

Nhưng Thẩm Ý An rất mau đã mất đi hứng thú thưởng thức những bông hoa nhỏ này.

Hình dáng của một trang viên dần dần xuất hiện ở cuối con đường, giống như một tòa lâu đài tráng lệ hùng vĩ, hoa viên phía trước và phía sau đủ để chứa mấy sân bóng đá.

"Lâu đài" như được dát một lớp vàng dưới ánh nắng sớm mai, những viên gói tráng men phản chiếu ánh sáng rực rỡ nhiều màu sắc.

Mặc dù họ vẫn còn cách trang viên khá xa nhưng Thẩm Ý An đã có thể ngửi thấy mùi tiền.

Ở Bắc Kinh mỗi một mảnh đất đều là tấc đất tấc vàng, có thể sở hữu được một biệt thự có kích thước lớn như vậy, Thẩm Ý An thậm chí không thể tưởng tượng được ngài Phó giàu đến cỡ nào.

Chẳng trách các sinh viên năm cuối của đại học Bắc Kinh đều rất cố gắng để được thực tập ở tập đoán Phó thị...

Nghĩ như vậy, cậu thấy mình thật may mắn khi có thể xin được công việc như vậy, học trưởng học tỷ của cậu đi làm dưới quyền Phó Các, cũng khó có thể nói có gặp được Phó Các hay không, cậu thì ngược lại, chỉ trong một bước cậu đã đến làm việc tại nhà của người đó.

Cậu không biết liệu mình có cứu được mình khỏi hai mươi năm đi đường vòng hay không?

Thẩm Ý An thầm nghĩ.

Chiếc Bently lái vào trang viên, hiển nhiên đã tới đích, nhưng vẫn chạy rất lâu cuối cùng mới dừng lại ở gara ngầm phía bên trái dinh thự.

Đúng như Thẩm Ý An dự đoán, gara ngầm của Phó tiên sinh chất đầy những chiếc siêu xe xa xỉ, thậm chí cả chiếc xe đã lên hotsearch trước đó vì không xuất bản nữa mặc dù cậu không có nghiên cứu về xe hơi nhưng đã ngay lập tức nhận ra nó.

Cậu theo chú Lý ra khỏi xe, xách vali vào thang máy dẫn vào nhà.

Sau khi chú Lý đưa cậu vào thang máy thì không đi theo nữa, Thẩm Ý An đứng một mình trong thang máy, khi số tầng thang máy hiển thị là "1", cửa thang máy mở ra.

Đồng thời xuất hiện trước mắt cậu là một kiểu trang trí nội thất hoàn toàn không phù hợp với vẻ ngoài lộng lẫy của trang viên.

Có thể tóm tắt trong ba từ: đen, trắng và xám, rất giống với một vị bá đạo tổng tài tính tình lãnh đạm theo truyền thống.

Nhưng lạnh lùng là một chuyện, nhưng trông rất đắt tiền lại là chuyện khác.

Có vẻ như có người đã đến sớm hơn, sau khi nghe thấy tiếng thang máy, người đang yên lặng ngồi trên xe lăn di chuyển, theo sau đó một bàn tay dài khỏe khoắn khớp xương rõ ràng xuất hiện bên cạnh cần điều khiển di chuyển bánh xe lăn.

Khi bàn tay đó nắm lấy cần điều khiển, những đường gân trên mu bàn tay nhô lên vì dùng sức, bánh xe quay trên sàn nhà, xoay về hướng thang máy.

Ánh mắt họ giao nhau, cả hai đều sững sờ trong giây lát.

Thẩm Ý An sửng sốt vì khuôn mặt mà cậu từng thoáng thấy trên tờ báo tài chính đột nhiên không kịp phòng ngừa mà xuất hiện ngay trước mặt cậu, nó thậm chí còn có tác động mạnh mẽ hơn khi nhìn trên báo.

Người đàn ông này có dung mạo không thể nghi ngờ là tuấn mỹ, đường nét sắc sảo mịn màng, sống mũi thẳng, lông mày sâu, đôi mắt đen tuyền, đôi môi mỏng, mang theo ý vị bạc tình, kết hợp với khí chất trên người tạo nên một tổng thể trông rất lạnh lùng.

Anh ta mặc bộ quần áo ở nhà rộng rãi, nhưng cũng không thể che giấu được vóc dáng đẹp đẽ dưới lớp vải, vai rộng eo thon, đôi chân co lại ngồi trên xe lăn, ước chừng khi đứng lên có thể cao đến 1m9.

Thẩm Ý An ngây người trong giây lát, sau đó lập tức lấy lại bình tĩnh, nhẹ giọng nói: "... Phó tiên sinh?"

Phó Các phục hồi tinh thần sau lần trao đổi ánh mắt vừa rồi, hắn rời mắt khỏi khuôn mặt của thiếu niên, chậm rãi gật đầu với cậu.

Khi Tô Đỉnh từ trên lầu đi xuống, anh ta nhìn thấy một khung cảnh yên tĩnh hài hoà đến lạ thường.

Anh ta nhìn khuôn mặt vô cảm của ông chủ, rồi lại nhìn nụ cười ngoan ngoãn của Thẩm Ý An với mình, ngơ ngác nghĩ: ông chủ vì không muốn thuê bảo mẫu đã đưa ra rất nhiều yêu cầu vô nhân đạo cho anh, hôm nay khi nhìn thấy Tiểu Ý cư nhiên lại không soi mói?

Dù đã có lệnh đặc xá của bà Phó nhưng nếu tìm được một ứng viên đáp ứng hết điều kiện thì có thể bỏ qua ông chủ và trực tiếp ký hợp đồng, nhưng nếu ông chủ bài xích thì lần đầu tiên gặp mặt sẽ không yên lặng thế này.

Hắn không những im lặng thậm chí còn có chút ôn hoà, nếu ông chủ không phải người câm, vậy chỉ có thể là...

Anh ta nghĩ ngợi rồi liếc nhìn Thẩm Ý An, trong mắt hiện lên sự ngưỡng mộ khiến sinh viên đại học đơn thuần đang đứng ở cửa thang máy không thể hiểu được.

Tiểu Ý quá trâu bò.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net