Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 6

Phó Các đang ngồi trong đại sảnh xem qua báo cáo của công ty, không ngờ Thẩm Ý An vào bếp chưa đầy hai mươi phút thì một mùi thơm dễ dàng khơi dậy sự thèm ăn đang bay ra từ khe cửa bếp, thoang thoảng trước mặt Phó Các.

Hắn đặt máy tính bảng xuống, ngẩng đầu nhìn thoáng qua nhà bếp, thấy cánh cửa bếp vốn đóng kín được mở ra, nam sinh mang tạp dề, trên mặt mang theo ý cười nhàn nhạt, trên tay bưng một bát mì với nước súp béo ngậy, phía trên còn có dưa muối chua.

Rõ ràng chỉ là một bát mì rất bình thường, trong thời gian ngắn như vậy cũng không có cách nào thêm nguyên liệu khác vào nước dùng, nhưng mùi thơm lại rất hấp dẫn, lan tỏa khắp tầng một.

Thẩm Ý An tay bưng bát mì đang chuẩn bị đặt lên bàn để thưởng thức bữa sáng thì thấy Phó Các đã đặt máy tính bảng trong tay xuống, nhìn cậu.

Thẩm Ý An chớp mắt, cúi đầu nhìn bát mì đang bốc khói, sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt vô cảm của ông  nói: "Phó tiên sinh, ngài có muốn cùng ăn sáng không?"

Phó Các nhớ tới lời mình vừa nói, chậm rãi lắc đầu, nhưng bụng đói đã lâu, cuối cùng vẫn không thể chống lại sự tấn công của mùi thơm, vào giờ phút này phát ra tiếng kháng nghị, tiếng ùng ục vang lên trong không gian yên tĩnh.

Phó Các sững sờ ngồi trên xe lăn với khuôn mặt cứng đờ, một tay không nhịn được mà sờ bụng, vẻ mặt trống rỗng hiếm thấy.

Hắn thực sự không nghĩ tới chỉ trong vài chục phút ngắn ngủi  có thể mất mặt hai lần trước mặt Thẩm Ý An, nếu biết chuyện này xảy ra, hắn đã không nghe lời mẹ mình xuất viện.

Bầu không khí ngưng trệ trong giây lát, Thẩm Ý An đặt tô mì lên bàn, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Phó tiên sinh, bỏ bữa sáng sẽ không tốt cho dạ dày, tôi nấu hơi nhiều mì, ngài ăn một chút nhé?"

Phó Các vẻ mặt lạnh lùng gật đầu.

Hắn sợ nếu hắn không đồng ý, bụng lại kêu lên kháng nghị, đến lúc đó lại mất hết mặt mũi.

Thấy hắn đồng ý, Thẩm Ý An cong cong đôi mắt cười, đi tới sau xe lăn đẩy Phó Các đến bàn ăn rồi đặt bát mì đến trước mặt hắn.

"Phó tiên sinh, món ăn kèm trên mì là tôi tự làm, có màu đỏ nhưng không cay chút nào, ngài ăn trước đi, tôi vào bếp nấu số mì còn lại."

Tô Đỉnh trước khi đến đây đã nói với cậu có thể ăn tại bàn ăn, mặc dù nhà họ Phó là gia tộc lớn nhưng cũng không có nhiều quy định như những gia tộc khác, nếu Phó Các đồng ý để cậu chăm sóc, loại chuyện nhỏ như vậy hắn sẽ không để ý.

Cho nên Thẩm Ý An mới dám trực tiếp bưng mì lên bàn.

Cậu quay lại phòng bếp nấu mì, Phó Các nhìn món dưa muối sáng bóng trước mặt, sợi mì được ngâm trong nước súp dưa chua, bụng hắn lại cồn cào.

Nhưng lần này Thẩm Ý An không có ở đây, chỉ có mình hắn nghe được.

Phó Các hít sâu một hơi, cầm đũa bắt đầu ăn mì.

Sợi mì dai, nước dùng hài hoà, cái món ăn kèm màu đỏ đúng như Thẩm Ý An nói không cay chút nào mà rất thơm, ăn kèm với mì ăn rất ngon.

Phó Các buổi sáng thường không có cảm giác thèm ăn, sau khi ăn được một sợi mì, bụng không chỉ ấm lên mà cảm giác thèm ăn cũng được kích thích.

Không ngờ Thẩm Ý An nhìn còn trẻ nhưng tài nấu nướng lại khá hơn rất nhiều đầu bếp.

Phó Các đã ăn qua nhiều sơn hào hải vị, nhưng hiếm có món ăn nào có thể dễ dàng khơi dậy cảm giác thèm ăn của hắn.

Có vẻ như đó là lý do tại sao trong số nhiều người mà Tô Đỉnh lại chọn cậu.

Phó Các ăn được non nửa tô mì thì Thẩm Ý An từ trong bếp đi ra, tay phải cầm bát mì tay trái cầm một cái đĩa nhỏ.

Sau khi Thẩm Ý An ngồi xuống, cậu đặt chiếc đĩa nhỏ đến trước mặt Phó Các.

"Phó tiên sinh, trứng rán."

Món trứng rán có hình dạng đẹp mắt, còn mang theo hơi nóng, Phó Các vốn muốn từ chối thì lại bắt gặp đôi mắt sáng ngời của Thẩm Ý An, lại ma xui quỷ khiến lại đem trứng để vào trong bát.

Thẩm Ý An thấy hắn tiếp nhận, trong lòng dự định về sau sẽ chuẩn bị bữa sáng cho Phó tiên sinh thật tốt, dù sao bây giờ hắn cũng bị thương, nếu đói bụng chẳng phải bệnh sẽ nặng thêm sao.

Không ai có thể cưỡng lại được một bát mì nóng hổi vào buổi sáng.

Cậu còn có thể nấu hoành thánh cùng với nhiều loại cháo với hương vị khác nhau, ba trăm sáu mươi công thức nấu món ăn khác nhau, có thể khiến Phó tiên sinh yêu thích bữa sáng.

Trong bữa ăn cả hai đều không nói chuyện, lặng lẽ ăn xong bữa sáng, Thẩm Ý An thu dọn bát đĩa rồi cho vào máy rửa chén, một lần nữa cảm thán mình thật may mắn khi được ứng tuyển vào công việc này.

Ông chủ hòa ái dễ gần, bao ăn bao ở, lương hàng tháng mười vạn nhân dân tệ, nếu ông chủ cho phép thì cậu có thể làm việc cả đời.

.......

Ăn xong Phó Các đi thang máy lên tầng hai làm việc, cuộc họp hội đồng quản trị diễn ra lúc tám giờ, hắn cần phải xem xét các kế hoạch đã chất đống trong vài ngày.

Thực ra Phó Các thuê Thẩm Ý An ở nhà chăm sóc nhưng hắn hoàn toàn có thể tự điều khiển xe lăn đi vào thang máy mà không cần lo lắng, nhưng khi nhìn thấy nam sinh ở trong phòng bếp đang bận rộn rửa chén, bàn tay chuẩn bị nhấn chiếc điều khiển từ xa dừng lại, cuối cùng vẫn tự mình di chuyển vào thang máy.

Khi Thẩm Ý An đi ra, Phó Các đã không còn ở tầng một.

Cậu dự định sẽ tận dụng khoảng thời gian này để quay lại phòng sắp xếp đồ dùng cá nhân.

Khi cậu lên tầng hai, cửa thư phòng đã đóng lại, Thẩm Ý An đoán Phó Các đang làm việc bên trong nên nhẹ nhàng bước vào phòng mình.

Vali Thẩm Ý An mang theo không có nhiều đồ, Tô Đỉnh đã chuẩn bị đồ dùng vệ sinh cá nhân mới cho cậu, ngoại trừ vài quần áo để thay cũng chỉ mang theo một bộ cáp sạc.

Cậu sắp xếp xong mọi thứ mới chỉ qua mười phút, mấy bộ quần áo ít ỏi của cậu thậm chí còn không thể lấp đầy một phần ba tủ quần áo.

Cậu cũng không cần phải dọn dẹp căn biệt thự nên khi sắp xếp đồ xong thì cầm điện thoại đi động ngồi trên giường ngơ ngác một lúc, đột nhiên phát hiện mình đã làm xong bữa sáng, về cơ bản có thể dành cả buổi sáng để nghỉ ngơi trước khi làm bữa trưa.

Thẩm Ý An một bên mặc niệm nói: "Khổ tận cam lai khổ tận cam lai1, đây đều là cậu xứng đáng có được", sau đó mở điện thoại di động lên xem phim mà không có gánh nặng tâm lý nào.

[1]: có nghĩa là hết khổ đến sướng, thời kỳ gian khổ đã qua, giờ đã đến lúc hưởng sung sướng.

Trước khi đạt được thành công, chúng ta thường phải trải qua rất nhiều khó khăn và gian nan. Thế nhưng cuộc sống là như vậy - những điều dễ dàng có được thường không đem lại niềm hạnh phúc thực sự. Thành công xuất phát từ những nỗ lực và đòi hỏi chúng ta phải cố gắng vượt qua thử thách khó nhằn ấy mới khiến bản thân thỏa mãn.

Lúc này, Tô Đỉnh gửi một tin nhắn tới an ủi.

[Trợ lý Tô: Tiểu Ý, sau khi tôi rời đi thì cậu làm thế nào để ở chung với ông chủ, ngài ấy có dữ với cậu không?]

[Nếu ngài Phó hung dữ với cậu thì cậu ngàn vạn đừng để trong lòng, ngài ấy chính là trời sinh tính tình lãnh đạm, rất cảnh giác với những người lạ, tôi cũng phải mất vài tháng mới hết sợ Phó tổng.]

Thẩm Ý An chậm rãi trả lời.

[Trợ lý Tô yên tâm, ngài Phó không có hung dữ với tôi, ngài ấy rất ôn nhu.]

[Thỏ quay vòng tròn.jpg]

Tô Đỉnh ở phía bên kia màn hình lộ ra vẻ mặt không nói lên lời.

Ôn nhu? Từ khi nào ông chủ của anh ta có dính dáng đến hai từ này?

Giây tiếp theo, Thẩm Ý An lại gửi đến một tin nhắn.

[Sáng nay ngài Phó đã ăn hết một tô mì, mì kia là trợ lý Tô chuẩn bị sao, anh có thể mua thêm không, ngài Phó có vẻ khá thích (rải hoa.jpg).]

Tô Đỉnh: "..."

Sếp chẳng phải đã thề sống chết là không ăn sáng sao?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net