Chương 8
Ăn xong, Phó Các quay về thư phòng, Thẩm Ý An rửa xong chén bát, chuẩn bị đồ ăn cho buổi tối dựa theo "Lịch làm việc và nghỉ ngơi của ông chủ" do Tô Đỉnh đưa cho, vào lúc hai rưỡi chiều pha một ly Iced Americano một loại cà phê có nguồn gốc từ Mỹ đưa vào thư phòng.
Cậu từng làm việc trong quán cà phê vào năm học cấp ba nhưng đầu óc Thẩm Ý An vẫn còn rất tốt nên hiện giờ vẫn nhớ quá trình pha chế hầu hết đồ uống.
Điểm khác biệt duy nhất giữa Phó gia và quán cà phê là nguyên liệu ở đây có chất lượng cao hơn nhiều.
Thẩm Ý An đã lâu chưa pha cà phê, vậy nên pha nhiều thêm một chút, rót vào cốc cho Phó Các trước, còn dư lại thì cậu uống thử, bị đắng đến mức nhe răng trợn mắt, sau khi nếm xong mới đưa lên cho Phó Các.
Cậu nhìn khuôn mặt vô cảm của Phó Các uống xong một ngụm cà phê sắc mặt vẫn không thay đổi mà tiếp tục xử lí công văn, thời điểm cậu rời khỏi thư phòng, biểu tình của đối phương mất khống chế.
Thẩm Ý An mặc dù không hiểu được thói quen mỗi ngày uống một ly Iced Americano nhưng cậu tôn trọng sự sở thích của ông chủ và thầm nghĩ: Không biết ngày mai làm bánh Phó tiên sinh có thích ăn không?
Trong tiểu thuyết và phim truyền hình, bộ dáng bá đạo tổng tài như Phó Các đều không thích đồ ngọt, Thẩm Ý An lại rất thích ăn nhưng xét cho cùng với giá cả hiện nay ở Bắc Kinh, một phần bánh crepe xoài ngàn lớp cũng đủ tiền để cậu ăn hai bữa cơm.
Buổi chiều nhân viên dọn dẹp đúng giờ tới đây, cũng là lúc Phó Các thường đi tập thể dục, hắn như cũ vẫn không có thói quen gọi Thẩm Ý An, tự mình đến phòng tập.
Khi cậu chạy tới phòng tập để tìm hắn, Phó Các rốt cuộc mới nhớ tới hắn chưa từng gọi cho cậu.
Tuy rằng chân hắn bị thương nhưng ngoại trừ việc không thể lên giường và tắm rửa thì hoàn toàn có thể tự chăm sóc bản thân.
Bởi vậy hắn trực tiếp nói với Thẩm Ý An ngoài hai việc đó ra, những việc như đi đến phòng tập, Thẩm Ý An có thể không cần tới.
Không hiểu tại sao mình lại mất đi việc làm, cậu xỏ đôi dép lê mà Tô Đỉnh chuẩn bị cho đi ra mở cửa, mấy người làm công việc theo giờ bước vào, dường như biết hôm nay ông chủ có ở nhà nên từng người trong số họ như phải đối mặt với một kẻ thù ghê gớm nên bọn họ nghiêm túc dọn dẹp toàn bộ ngôi nhà từ trong ra ngoài.
Đặc biệt là những người được phân công dọn dẹp ở phòng tập, họ run run rẩy rẩy đi vào, run run rẩy rẩy đi ra.
Thẩm Ý An ở một bên giám sát công việc, nhìn thấy cả đội dọn dẹp mệt mỏi như vậy, cậu không khỏi cảm thấy may mắn vì việc dọn dẹp không phải là một phần công việc của mình.
Không phải cậu lười biếng mà là toàn bộ căn biệt thự quá lớn, cậu chỉ sợ sẽ không thể tự mình dọn dẹp sạch sẽ trong một buổi sáng.
Ngày đầu tiên đi làm trôi qua nhanh chóng, sau khi đội dọn dẹp rời đi, Thẩm Ý An ở một mình trong phòng một lúc rồi quay xuống nấu cơm.
Cuộc sống sinh hoạt kiểu này thậm chí còn dễ dàng hơn cả những ngày cuối tuần ở trường đại học.
Dù sao cũng có khả năng phải làm bài tập về nhà.
.......
Để giúp Phó tiên sinh mau chóng hồi phục, Thẩm Ý An đã hầm canh xương, nồi canh này bắt đầu được hầm sau khi rửa chén vào buổi trưa, đến bây giờ đã đem toàn bộ tinh túy của xương được hầm hầm vào canh, mùi vị đặc biệt ngon.
Phó Các trước kia không bao giờ nghĩ mình là người háu ăn, nhưng hôm nay rõ ràng là ngày đầu tiên Thẩm Ý An đi làm lại khiến hắn phá lệ ăn sáng, trưa và tối còn ăn nhiều hơn nửa bát.
Đối phương cũng không ép buộc hắn, chính là do hắn không nhịn được.
Ăn xong, Thẩm Ý An chủ động đưa ra đề nghị giúp Phó Các tắm rửa.
Hôm nay ngoài việc nấu ăn, cậu chỉ pha một tách cà phê cho Phó tiên sinh, cũng không làm gì khác, cậu cảm thấy hổ thẹn khi lấy đi mười vạn tệ.
Thẩm Ý An đẩy chiếc xe lăn lên tầng ba.
Phòng tắm ở tầng ba rất lớn, quá đủ cho cậu và một chiếc xe lăn đi vào.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Ý An giúp người khác tắm nên có chút khẩn trương.
Ánh sáng ấm áp trong phòng tắm chiếu lên khuôn mặt của Phó Các, làm mờ đi những đường nét sắc bén, đôi mắt đen láy cũng bị ánh sáng ấm áp phủ lên một tầng sắc ấm, khiến cả người hắn trông nhu hòa đi không ít.
Thẩm Ý An nhìn bờ vai rộng của nam nhân, cơ bắp lấp ló dưới lớp áo ngoài, cậu không tự chủ được mà nuốt nước bọt.
Phó tiên sinh có dáng người rất đẹp.
Hầu kết cậu lăn lộn, Thẩm Ý An nói: "Phó tiên sinh, tôi sẽ cởi quần áo cho ngài."
Cậu nói với giọng nghiêm túc, nhưng thực tế trên mặt lại lộ ra sự hoảng loạn có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Phó Các liếc nhìn bàn tay có chút run rẩy của cậu: "Căng thẳng à?"
Thẩm Ý An theo phản xạ lắc đầu.
Một lúc sau lại gật đầu.
"Có một chút."
"Bởi vì đây là lần đầu tiên tôi giúp người khác tắm."Phó Các nheo mắt: "Đây cũng cũng là lần đầu tiên tôi được người khác giúp tắm rửa."
Thẩm Ý An không nghĩ nhiều, cũng không hiểu mấy tháng nay Phó tiên sinh tắm như thế nào khi chân bị thương, bởi vì cậu còn chưa kịp phản ứng.
Thẩm Ý An nói: "Tôi không lo lắng."
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên của cậu và cũng là lần đầu tiên của Phó Các, cậu cũng không thể biết được kỹ thuật của mình có tốt hay không.
Việc tắm rửa không cần bất cứ kỹ năng nào, chỉ cần rửa sạch sẽ là được.
Việc tắm còn có thể khó bằng viết code hay sao?
Thẩm Ý An tức khắc trở nên tự tin, tay ngừng run rẩy.
Cậu hắng giọng, dùng lời lẽ chính đáng nói: "Phó tiên sinh, chiều nay ngài tập thể dục sẽ ra mồ hôi, chúng ta tắm rửa nhanh rồi đi nghỉ ngơi!"
Phó Các dùng lưỡi chạm vào chân răng, nhìn Thẩm Ý An đột nhiên trở nên chính trực, cũng không biết đối phương đang não bổ những gì, thấp giọng nói: "Vậy bắt đầu đi."
Mồ hôi tuy đã khô nhưng cảm giác quần áo dính vào người thật sự rất khó chịu.
Thẩm Ý An khom lưng, lại gần Phó Các, đưa tay cởi cúc ở cổ áo cho hắn.
Vẻ mặt cậu nghiêm túc, không mang theo bất cứ chút e lệ nào, đôi mắt nai nhìn chằm chằm vào các nút áo khiến Phó Các đột nhiên có chút không được tự nhiên.
Khi hộ lý giúp hắn cởi bỏ quần áo bên ngoài xong thì sẽ lui ra ngoài luôn, khi đó Phó Các cũng không có cảm giác gì, chỉ cảm thấy cái chân bị thương quá mức phiền toái.
Hiện tại đổi thành Thẩm Ý An giúp hắn cởi áo, không biết có phải ánh mắt nam sinh quá mức tập trung hay không mà khi phần vải ở cổ áo bị chạm vào hắn giống như bị điện giật, lan ra da thịt, khiến hắn có chút run rẩy.
Khi đến gần, Phó Các thậm chí có thể nhìn thấy làn da trắng nõn không có lỗ chân lông, lông mi đều tăm tắp, mỗi khi chớp mắt lại khiến hắn ngứa ngáy trong lòng.
Nước nóng trong phòng tắm còn chưa mở, máy sưởi cũng chưa bật nhưng Phó Các vẫn có cảm giác hơi nóng.
Hắn lạnh mặt, đem việc hôm nay mình cảm thấy lạ lùng là do Thẩm Ý An lớn lên rất hợp với thẩm mỹ của hắn, con người đều là động vật /giống loài yêu cái đẹp, hắn cũng không ngoại lệ.
Tô Đỉnh thật đúng là giỏi tuyển người, hôm nào sẽ điều anh ta qua bộ phận nhân sự.
Thẩm Ý An không biết rằng ông chủ trước mặt mình đang phỉ nhổ khinh thường chính mình, cậu đã cởi cúc áo trước ngực, cơ ngực cực kỳ đầy đặn cường tráng của Phó Các liền xuất hiện trước mặt cậu.
Cậu mím môi cởi xuống dưới, đốt ngón tay trỏ xẹt qua làn da lúa mì, gây cảm giác ngứa ngáy.
Những ngón tay đặt trên đùi của Phó Các cong lên theo động tác của Thẩm Ý An, hắn liếc nhìn nam sinh không hề cảnh giác, giây tiếp theo ngực hắn lạnh lẽo, Thẩm Ý An tận chức tận trách cởi hết cúc áo.
Cơ bụng tám múi được xếp gọn gàng trên bụng, cậu có thể cảm nhận được một nguồn năng lượng mãnh liệt đang ẩn chứa trong đó ngay cả khi Phó tiên sinh ngồi.
Gương mặt Phó Các lớn lên lương bạc lại tuấn mỹ, nhưng dáng người lại khác xa với phong cách trên khuôn mặt, Thẩm Ý An cảm thấy Phó Các có thể một quyền đánh được mười người như cậu.
Nghĩ như vậy, cậu ngước mắt nhìn Phó Các, lại phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình, trong ánh mắt có điều gì đó khiến cậu không hiểu nổi.
Tuy nhiên Thẩm Ý An cũng không hỏi bởi vì hôm nay Phó Các cũng dùng loại ánh mắt này nhìn eo cậu, là một công dân ưu tú, Thẩm Ý An quyết định không hỏi lần thứ hai.
"Phó tiên sinh." Thẩm Ý An nói: "Đến lúc cởi quần rồi."
Gân xanh trên trán Phó Các nổi lên.
Bàn tay Thẩm Ý An lần tới cạp quần.
Kể từ khi bị thương ở chân, Phó các đều mặc quần có chun, tiện lợi lại không bó sát.
Vì vậy Thẩm Ý An cởi ra rất dễ.
Những ngón tay chạm vào cạp quần của hắn như đang gãi vào đùi hắn.
Ngay lúc cậu đang nóng lòng/nhiệt tình chuẩn bị cởi quần lót cho Phó Các thì hắn giơ tay nắm lấy cổ tay cậu.
Bàn tay của người đần ông rất lớn, trực tiếp ôm lấy toàn bộ cổ tay trắng nõn của Thẩm Ý An, không biết có phải ảo giác của cậu hay không, nhưng cậu cảm thấy giọng nói của Phó Các có chút khàn khàn: "Cậu có thể ra ngoài, tôi sẽ tự làm phần còn lại."
Thẩm Ý An cũng cảm thấy trực tiếp giúp Phó tiên sinh tắm rửa không tốt lắm.
Họ mới quen biết nhau được một ngày, mà khi tắm rửa lại phải sờ tới sờ lui.
Nhưng nếu Phó Các thực sự không thể tự tắm rửa, Thẩm Ý An vẫn sẽ ở lại.
Nhưng vì chính hắn đã nói như vậy nên chắc hẳn có thể tự tắm rửa được.
Thẩm Ý An bước ra ngoài, nhỏ giọng dặn dò: "Phó tiên sinh, đừng khóa cửa, nếu ngài có chuyện gì thì cứ gọi tôi, tôi sẽ đợi ở bên ngoài."
Sau khi đóng cửa lại, Phó Các thoáng liếc nhìn phía dưới, vẻ mặt lại đỡ đẫn nhìn ra chỗ khác, đẩy công tắc vòi sen về phía nước lạnh.
Thẳm Ý An thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm.
Trợ lý Tô nói với cậu ý thức lãnh địa của Phó tiên sinh rất mạnh, cho nên cậu ngồi trong phòng của Phó tiên sinh cũng không dám làm loạn, vì thế chỉ có thể lấy điện thoại di động ra ngồi xổm ở bên ngoài phòng tắm, chốc nữa cậu còn phải mặc lại quần áo cho Phó tiên sinh.
Tuy nhiên chân đã tê rần vì ngồi xổm mà Phó Các vẫn chưa ra ngoài.
Thẩm Ý An ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, vẫn nghe thấy tiếng nước từ trong phòng tắm, thầm nghĩ: Phó tổng tắm lâu quá.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net