Chương 5
Đến khách sạn, thư kí Ngô vẫn ngồi yên ở chỗ tài xế, rất là biết điều, hoàn toàn không có ý muốn đi theo sếp của mình.
“Tưởng tổng, tôi đã liên hệ trước với lễ tân, thẻ phòng sẽ được đưa trực tiếp cho ngài”, thư kí Ngô hỏi: “Ngài không cần tôi phải làm gì sao?”
“Trở về đi”
Tưởng Du Chi đi tới trước quầy lễ tân khách sạn, còn chưa mở miệng, nhân viên phục vụ vừa trông thấy liền lập tức đưa thẻ phòng tới: “Tưởng tổng, đây là thẻ phòng của ngài”
Tưởng Du Chi nhíu mày, không mở miệng, nhận lấy thẻ phòng rồi trực tiếp đi lên lầu.
Quẹt thẻ, mở cửa, Tưởng Du Chi còn chưa bước vào đã ngửi được mùi rượu nhàn nhạt. Bên trong điều hòa mở vừa đủ, hắn khẽ đi tới, người trên giường nằm rất ngay ngắn, đầu hơi nghiêng một bên, quần áo trên người có chút lộn xộn.
Thư kí Ngô vẫn tính là hiểu chuyện, không chỉ đưa hắn tới, mà còn chuẩn bị cả máy tính xách tay ở đây.
Này là đối phương đã quen công việc, chỉ cần Tưởng Du Chi có 1% khả năng ở lại đây, hắn đều sẽ chuẩn bị kỹ càng mọi thứ, trong máy tính không có bất cứ tài liệu gì, nếu không đăng nhập phần mềm đồng bộ thì sẽ không thấy gì cả, cho nên cũng không sợ bị người khác nhìn thấy.
Tưởng Du Chi cởi áo khoác ngoài, sau đó tiện tay treo lên móc áo phía trên, đứng ở trước cửa sổ sát đất, đưa mắt nhìn xuống cảnh đêm phía dưới.
Mười giờ tối, chính là thời điểm cảnh đêm đẹp nhất.
Người nằm trên giường có chút không thoải mái, nhỏ giọng rên rỉ một tiếng, bị Tưởng Du Chi nghe được rõ ràng.
Ngay sau đó, một hồi chuông điện thoại sắc bén vang lên.
Không phải là âm thanh chuông điện thoại iphone quen thuộc, âm thanh này rất ông ào, Tưởng Du Chi nghe liền khó chịu, lập tức cau mày.
Là điện thoại của Diệp Thời Ý.
Người trên giường tựa hồ cũng bị làm phiền, giơ tay xoa xoa đầu, giãy dụa trở mình, nửa nằm nghiêng.
Tưởng Du Chi không để ý tới, nhẫn nhịn nghe xong tiếng chuông này, ngay sau đó, tiếng chuông lại tiếp tục vang lên.
Hắn đánh phải quay người đi đến dựa vào bên giường.
Bởi vì động tác vươn mình, áo khoác ngoài của Diệp Thời Ý liền bị bung ra, lộ ra áo sơ mi trắng ở bên trong, áo bị nhét chặt trong quần, liền siết lấy vòng eo của hắn.
Tưởng Du Chi liếc nhìn một cái liền thu hồi tầm mắt, sau đó hắn đưa tay vào trong túi quần của Diệp Thời Ý lục tìm điện thoại di động, đang chuẩn bị lấy ra, lúc này Diệp Thời Ý như cảm nhận được liền đưa tay đặt lên trên cổ tay của Tưởng Du Chi.
Rất nóng. Qua vài giây Tưởng Du Chi rút tay ra, lúc này tay Diệp Thời Ý không còn chỗ bám vào liền để bên eo.
Màn hình điện thoại hiển thị tên người gọi là Hồ Nhạc, Tưởng Du Chi đang định tìm nút chuyển sang chế độ im lặng, kết quả tìm nửa ngày cũng không thấy, hắn hoài nghi có phải điện thoại này không có chức năng im lặng phải không.
Lần thứ ba tiếng chuông vang lên, Tưởng Du Chi rốt cuộc vẫn không chịu được liền nhấn nút nghe.
“Này, Thời Ý, mày làm gì mà cả nửa ngày không nhận điện thoại?” Hồ Nhạc lớn giọng hỏi, “Mày sao còn chưa về? Khi nào về mua đồ ăn khuya cho tao được không, tao đang chơi game, không rảnh đi xuống lầu mua đồ ăn… ê, mày không nghe thấy hả?”
Tưởng Du Chi ghét bỏ đưa điện thoại ra xa.
“Cậu ấy không tiện nhận điện thoại”
Bên kia rơi vào trầm mặc, một lúc sau mới lên tiếng: “Anh là ai?”
“Bạn cậu ấy”
“Vậy đêm nay hắn không về? hắn đang làm gì vậy, anh nói hắn nghe điện thoại được không?”
“Không về” Tưởng Du Chi đưa mắt nhìn Diệp Thời Ý một cái, đối phương ngủ không được yên ổn, lông mày đều nhíu hết lại, “Cậu ấy đang ngủ?”
“…Cái gì?”
Tưởng Du Chi cúp điện thoại, hắn đã hết kiên nhẫn để tiếp tục nói chuyện với người tên Hồ Nhạc này.
Nút yên lặng hắn không tìm thấy nhưng vẫn tìm thấy nút tắt nguồn. Tắt điện thoại, thế giới rốt cục cũng đã yên tĩnh trở lại. Hắn tiện tay ném điện thoại lên chỗ tủ đầu giường, sau đó đưa tay lên trán Diệp Thời Ý kiểm tra.
Quả nhiên là sốt rồi.
Uống rượu say liền phát sốt, người bạn nhỏ này có thật sự là người hay vận động không đây?
Thôi, dù sau ý định ban đầu của hắn cũng là muốn qua đây giúp Diệp Thời Ý thu xếp một chút. Dù sao cũng là chồng chưa cưới của hắn, cũng không thể đem người ta bỏ mặc trong khách sạn như vậy.
Tưởng Du Chi đem người nhấc lên, sau đó cởi áo khoác ngoài ra.
Diệp Thời Ý dường như ra rất nhiều mồ hôi, nhưng may mà không dính trên quần áo, nhìn có chút lộn xộn, nhưng mà một vết bẩn nhỏ cũng không thấy. Uống say vẫn đảm bảo được người luôn sạch sẽ, điểm này làm Tưởng Du Chi có thêm một phần hài lòng.
Giúp Diệp Thời Ý sửa soạn xong, chuông cửa liền vang lên, là nhân viên khách sạn đưa thuốc mà hắn đã yêu cầu tới. Hắn mở chai nước khoáng, đem người đỡ dậy, kết quả Diệp Thời Ý miệng vẫn đóng chặt, căn bản không có cách nào uống thuốc.
Tưởng Du Chi chỉ có thể nổ lực nói với hắn, đưa miệng đến sát bên tai Diệp Thời Ý: “Mở miệng”
Không được đáp lại,
Hắn đành phải lấy tay nhẹ nhàng đè lên gò má cửa đối phương, cố gắng cạy mở miệng của đối phương ra…
“…Cha tôi” Diệp Thời Ý bỗng nhiên mở miệng, “Có…tin tức gì không?”
Đây là xem hắn thành ai để hỏi. Đuôi lồng mày Tưởng Du Chi khẽ hất, không trả lời, lần thứ hai đưa ly nước đến bên miệng của đối phương.
Diệp Thời Ý lúc này liền mở miệng, ngoan ngoãn uống thuốc, sau đó liền ngủ thiếp đi.
Tưởng Du Chi lần nữa đắp kín chăn cho Thời Ý, cho tới bây giờ hắn chưa từng hầu hạ cho người khác, , cảm giác này so ra cũng có chút mới mẻ đi.
Hắn mở máy tính lên, đang chuẩn bị xem tài liệu thì điện thoại lại đổ chuông, lần này là điện thoại của hắn. Người gọi tới vẫn là Thần Hồng Thác.
Bấm nút nhận, giọng nói của hắn có chút thiếu kiên nhẫn: “Lại có việc gì?”
“Ông hôm nay tính tình thối như vậy” Thần Hồng Thác cười hì hì, dửng dưng như không “Tôi vừa rồi quên nói, ông không phải ngày mai trở về rồi sao? Đúng lúc, có buổi party, nghe nói rất nhiều người, nghe đâu còn có rất nhiều …”
Tưởng Du Chi cắt ngang lời hắn: “Không đi”
“Vì sao, cấm dục hả?” Thần Hồng Thác tiếp tục nói “Sẽ không phải bởi vì người chồng chưa cưới kia đi? Xin nhờ, Huynh đệ, ngay cả tiệc chia tay độc thân mà ông cũng tính không tổ chức?”
“Thần Hồng Thác, ông cũng bớt ăn chơi lại đi”
“Tại sao?”
“Lớn rồi, đừng giả mù, coi chừng dính phải bệnh gì sẽ không tốt”
“Mịa nó” Thần Hồng Thác tức cười “Tôi có lòng tốt tìm ông đi “Vui vẻ”, ông thì ngược lại đi trù ẻo tôi…”
Tưởng Du Chi cúp điện thoại.
Thần Hồng Thác xem điện thoại di động: “Này, dám cúp điện thoại của tôi”
Cậu trai trẻ bên cạnh nhanh chóng rót rượu cho hắn: “Làm sao vậy, Thần tổng, ngài đang cùng ai gọi điện thoại vậy a”
“Anh em của tôi, cậu không quen biết”
“Ngài không nói, làm sao biết em không quen biết? Cậu trai trẻ cười đến vui mừng, tay đưa đến phía dưới, kỹ xảo điêu luyện hơn so với Thần Hồng Thác nghĩ, “Có phải vị kia là Tưởng tổng không ?”
Thần Hồng Thác nhìn hắn một cái: “Làm sao ngươi biết?”
“Kỳ thật thì em đã thấy vị Tưởng tổng kia một lần …” Trên mặt cậu trai trẻ xuất hiện chút ngượng ngùng, thật không giống với hành động nên có.
“Yêu thích hắn?”
“Đương nhiên, nhưng càng yêu thích Thần tổng hơn…”
“Bớt đi” Thần Hồng Thác mặc hắn chủ động, không phản ứng gì, hắn dựa vào phía sau một chút, “Cậu không có khả năng, đừng nghĩ tới, trước hết nên nghĩ làm sao đêm nay có thể chiêu đãi tốt cho tôi đi”
Hắn và Tưởng Du Chi quen biết cũng gần hai mươi năm, về điểm này hắn biết rất rõ.
Hắn có nghe qua lời đồn bên ngoài, nói Tưởng Du Chi bao dưỡng những ai, hay là nhìn trúng một minh tinh nào đó --- tát cả đều là lời đồn bậy bạ.
Tưởng Du Chi chưa bao giờ bao dưỡng người khác, coi như tìm, cũng chỉ là tình một đêm, ngủ xong cơ bản sẽ không có lần thứ hai gặp lại, khẩu vị không có gì đặc biệt, chính là không thích người quá chủ động.
Minh tinh thì không cần phải nói tới, Tưởng Du Chi ghét nhất là người nhiều chuyện, mà những minh tinh kia dính sát với hắn chủ yếu là muốn được lên tin tức tìm chút nhiệt, Tưởng Du Chi để ý đến bọn họ mới lạ.
Nghĩ như vậy, người bạn thân này của hắn muốn kết hôn, tính ra cũng không có gì lạ.
***
Lúc Diệp Thời Ý tỉnh lại thì cũng đã gần trưa.
Hắn giật giật mi tâm, chỉ cảm thấy đầu đau như sắp nứt ra, mắt híp lại nhìn chằm chằm khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, nửa ngày cũng chưa hồi phục lại tinh thần.
Đây là nơi nào?
Hắn hít sâu một cái, đưa tay chống đỡ ở bên giường, tầm mắt quét qua chỗ cái bàn lớn cách đó không xa, liền nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi ở đó.
Người đàn ông âu phục thẳng tắp, ngũ quan lạnh lùng, chỉ ngồi im cũng có thể khiến người khác cảm thấy độ tồn tại rất lớn.
Tưởng Du Chi mắt cũng không nhấc lên nói: “Tỉnh rồi”
Diệp Thời Ý bị gọi liền giật mình, nhanh chóng ngồi thẳng, hai chân để bên dưới đạp lên tấm thảm trải sàn dày nặng.
“Anh là ai?”
Say rượu lại thêm phát sốt, giọng nói Diệp Thời Ý lúc này có chút khàn.
Tưởng Du Chi xem xong nội dung cuối cùng của tư liệu, mới ung dung đứng dậy. Hắn một đường đi đến trước mặt Diệp Thời Ý, nhìn thấy ánh mắt đối phương càng lúc càng tỏ ra nghi ngờ, hắn nhịn không được cười thành tiếng.
Hắn hỏi: “Đầu còn đau phải không?”
Diệp Thời Ý nhìn người trước mặt, bỗng nhiên bật thốt lên: “Anh là ... vị khách hôm trước?”
Tưởng Du Chi nhíu nhíu mày: “Làm sao nhận ra”.
“Tôi nhớ tới âu phục của anh, thêm nữa giọng nói ... có chút quen tai” Diệp Thời Ý lời ít mà ý nhiều, “Tôi tại sao lại ở chỗ này, tôi có gây phiền phức gì cho anh không?”
Tương Du Chi hỏi ngược lại: “Cậu không lo lắng tôi là người xấu?”
“Tôi không có tiền, anh có cướp cũng vô dụng” Diệp Thời Ý thẳng thắng nói.
“Không thể cướp sắc?”
Diệp Thời Ý liếm liếm khóe môi tái nhợt, cười cười: “Anh không cần đùa tôi…, có thể cho tôi xin ly nước được không? Hoặc nói cho tôi biết để ở đâu, tôi tự mình đi lấy cũng được”.
Tưởng Du Chi cầm lấy chai nước khoáng trên bàn đưa cho hắn: “Cái này cậu uống hôm qua, tôi không có đụng qua”
“...Cảm ơn”
Diệp Thời Ý uống một hơi hơn nửa bình. Uống xong cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút, hắn cuối cùng cũng nhớ lại chuyện tối qua. Hắn bị chuốc rượu, sau đó ở trong nhà vệ sinh liền bị người khác mang đi.
Hắn nhìn căn phòng xa hoa này một chút, trong lòng thở dài: “Cảm ơn anh đã đưa tôi đến khách sạn … Căn phòng này giá bao nhiêu? để tôi trả lại anh tiền”
“Cậu nên hỏi tên tôi, chứ không phải hỏi giá phòng của khách sạn”
Diệp Thời Ý vội nói: “Thật xin lỗi, tôi nhất thời quên mất, tôi là Diệp Thời Ý, còn anh?”
Tưởng Du Chi lúc này mới hài lòng, cong khóe môi nói: “Tưởng Du Chi”
“Tưởng…”
Diệp Thời Ý vừa mở miệng nói câu đầu tiên, nụ cười trên mặt trong nháy mắt liền cứng đờ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net