Oneshot.
Cánh cửa sắt của phòng kho vừa khép lại, Gyu Cheol đã quay phắt người đi, dứt khoát né tránh hoàn toàn tầm mắt của Beom Soo. Hắn đi thẳng đến góc phòng, đứng tựa lưng vào đống thùng gỗ cũ kỹ, hai tay khoanh trước ngực, bờ vai gầy khẽ run lên vì những uất ức dồn nén nãy giờ. Đôi mắt hẹp dài vốn luôn quật cường giờ đây đã hằn lên những tia máu đỏ loang lổ, tầng sương nước ngập tràn bên trong rốt cuộc không giữ lại được nữa, từng giọt nước mắt vì thẹn và tức giận cứ thế lã chã rơi xuống gò má đang bừng đỏ. Hắn khóc mất rồi, khóc vì cái trò trêu chọc quá trớn của thằng bạn thân trước mặt đám nhóc đang tụ tập ở đây.
Beom Soo đứng đực mặt ra ngay giữa phòng kho, nụ cười cợt nhả thường ngày trên môi lập tức tắt ngấm. Nhìn thấy những giọt nước mắt hiếm hoi của Gyu Cheol rơi xuống, dây thần kinh ngạo mạn của gã lập tức đứt phực, thay vào đó là một nỗi hoảng loạn kinh hoàng. Beom Soo rén thật sự rồi.
Nó không dám sải bước mạnh bạo như mọi khi nữa, mà lóng ngóng tiến lại gần như một con cún bự vừa làm sai chuyện. Với chiều cao áp đảo, giờ đây Beom Soo lại khẽ khom lưng xuống, biểu cảm ngứa đòn trên bản mặt điển trai biến mất sạch, thay vào đó là vẻ mặt vô cùng thất thần, mềm yếu đầy đáng thương. Nó rụt rè vươn bàn tay gân guốc ra, khẽ nắm lấy vạt áo khoác đồng phục xộc xệch của Gyu Cheol, nhả giọng khàn đặc, nhỏ nhẹ đến mức không ngờ tới:
- Cheol... tao sai rồi... Tao giỡn dai quá... Mày đừng khóc mà, tao xót...
- Mày cút mẹ mày đi! - Gyu Cheol nức nở gầm lên một tiếng khàn đặc, thô bạo quay mặt sang hướng khác, nhất quyết không thèm bố thí cho gã một cái liếc mắt.
Thấy mèo con đóng băng phòng tuyến, Beom Soo liền giở trò mặt dày, tận dụng triệt để cái sự "mềm yếu giả trân" của mình để ăn vạ ngay tại phòng kho. Nó bước thêm một bước, không thèm dùng lực ép buộc, mà nhẹ nhàng tựa cả trán mình lên bả vai gầy của Gyu Cheol, hai tay vòng qua ôm hờ lấy thắt lưng hắn, cọ cọ mái tóc rối vào hõm cổ hắn đầy rẫy sự nũng nịu, hạ giọng xin xỏ:
- Tao điên thật rồi mới làm mày khóc thế này... Tại tao ghen, tao nhìn tụi đàn em cứ xì xào bàn tán về mày là đầu óc tao mụ mị hết cả lên. Mày đánh tao đi, đấm tao mấy cú vào ngực cho bõ tức cũng được, chứ đừng có bơ tao như vậy, tao sợ lắm...
Sự xuống nước, dịu dàng và đầy yếu thế bất ngờ của gã đàn ông ngông cuồng kia khiến phòng tuyến cứng đầu của Gyu Cheol khựng lại. Tiếng nấc nhỏ dần, lồng ngực hắn phập phồng, hai tay đang khoanh trước ngực rốt cuộc cũng buông lỏng theo sự thỏa hiệp ngầm. Hắn xoay người lại, trừng đôi mắt ngập nước vẫn còn đỏ hoe nhìn bản mặt đang cố tình tỏ ra tội nghiệp của thằng bạn đồng niên, cộc lốc gằn giọng:
- Mày là thằng điên, Beom Soo. Lần sau còn giở trò bôi nhọ tao trước mặt bọn nó ở đây, mày chết chắc.
Beom Soo nghe thấy xinh yêu của gã chịu mở miệng, mắt gã lập tức sáng bừng lên như bắt được vàng. Gã khẽ cười một tiếng trầm thấp, hai tay siết chặt lấy eo Gyu Cheol, kéo ghì cơ thể hắn dán sát vào lồng ngực ấm áp của mình. Không có bất kỳ sự thô bạo nào, Beom Soo nâng cằm Gyu Cheol lên, dịu dàng cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên bờ môi đang sưng nhẹ của hắn.
Nụ hôn hoàn toàn mang một nhịp điệu mới - ngọt ngào, nâng niu và quấn quýt vô cùng. Beom Soo chậm rãi mút mát bờ môi dưới của thằng bạn thân, đầu lưỡi ranh mãnh khẽ liếm qua khóe môi như một lời vỗ về, dỗ dành ngọt ngào để xoa dịu đi đống uất ức nãy giờ. Gyu Cheol đứng hình nhìn khuôn mặt áp sát của gã, hai mắt lờ đờ nhắm nghiền lại, hai tay vô thức vòng ra sau quàng chặt lấy cổ Beom Soo để đón nhận nụ hôn sâu dịu dàng. Khi rời môi, Beom Soo khẽ liếm vệt nước mờ ám nơi khóe môi hắn đầy thỏa mãn, ghé sát tai hắn thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đầy cưng chiều:
- Hết giận rồi nhá. Đi, tao đưa mày về nhà, đêm nay nằm ngoan để tao ôm ngủ, không bắt nạt mày nữa đâu.
Nói rồi, Beom Soo thắt chặt lại vạt áo cho Gyu Cheol, dắt tay hắn rời khỏi phòng kho để lấy xe chở thẳng về căn nhà riêng của Gyu Cheol. Đêm hôm đó, trong căn phòng ngủ quen thuộc, Beom Soo trèo lên giường, từ phía sau ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của Gyu Cheol, kéo tấm lưng gầy của hắn dán sát vào lồng ngực của mình. Gyu Cheol im lặng không đáp, lầm bầm chửi thề một câu khàn đặc trong miệng để chữa ngượng, nhưng năm ngón tay rốt cuộc đã ngoan ngoãn đan chặt lấy tay Beom Soo, để mặc cho hơi ấm của gã bao bọc lấy mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net