1...Nó : Lâm Khả Vy 17t, con của tập đoàn lớn nhất nhì thế giới. Học giỏi... Đặc biệt xinh khỏi chê, 3 vòng khỏi bàn...cao 1m65.Đc cái quậy như cướp...nhưng rất tốt tính...cx đc rất nhiều chàng để ý. -------*********-------- 2...Hắn: Dương Bảo Nam 17t cùng lớp vs Vy, cx là con của tập toàn lớn, đc coi là mỹ nam của lớp nha cn học giỏi nữa...mỗi cái là lạnh lùng thôi àk... -------*********-------- 3...Lâm Thiên Minh, anh 2 nó, 18t hiện đang đi du học bên mỹ, phó giám đốc tương lai của tập đoàn nhà nó, đẹp trai, tài giỏi, trai cưng của bố nó. -------********--------- 4...Phạm Trúc Nhi ( bạn thân của nó )...cx là con nhà danh giá của 1 tập đoàn nhỏ, nhỏ ng, xinh, cx đc rất nhiều anh theo, học bt, tính tình hiền k như nhỏ bạn kia, đặc biệt nấu ăn rất ngon, còn con bạn thỳ nấu dở tệ. -------*******-------- 5...Bạch Nam Huy.17t( bạn thân của hắn )...1 (.) số các hot boy...nhưng cx thua xa hắn...gia thế bt...là con trai tập đoàn nhỏ. Đa tài, học giỏi...cx thuộc ng dễ hòa đồng k như hắn.
Hán việt: Di châu (1v1 cao H)Tác giả: Oản Đậu Giáp Tình trạng raw: Hoàn thành Converter: VespertineEditor: Dương Minh Thư (Thư Thư) Số chương: 74 ( 70 chương chính văn + 4 ngoại truyện)Ngày mở hố: 20/4/2020 - 8/9/2021Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, cổ đại, cao H, HE, tình cảm, báo thù, song khiết, trọng sinh, cung đình hầu tước, duyên trời tác hợp, sảng văn, nhẹ nhàng, ấm áp __Văn án:Đời trước, làm mất nàng, hắn hối hận nửa đời Có thể trở lại một lần nữa hắn nhất định trân trọng nàng như viên ngọc trong tay_ Nam chính trọng sinh, ngọt sủng, H văn, sạch*Di châu: Viên ngọc trong tay bị lạc mất…
Tô An, một nữ ăn mày lại đào hoa hơn người, hoa đào tận năm lần nở. Từ một tên ăn mày trở thành một người giàu có, đã biết trái tim nên dành duy nhất cho một người nhưng lại vô thức lại rung động. Là bất đắc dĩ hay là do trái tim nàng tham lam, nàng vẫn luôn muốn giữ lấy họ."Ta không thể bỏ ai trong bất kì họ, bởi vì họ đều là thê tử của ta!" Tô An nhìn tất cả trìu mến. Có lẽ tình yêu của nàng tham lam nhưng nàng sẽ vẫn luôn muốn tham lam như thế . Bàn tay tuy không thể nắm hết những bàn tay kia nhưng nàng nguyện dùng vòng tay để bảo vệ họ. Từ Tô chủ nhân đến các Tô phu nhân đều là những nữ nhân ngốc nghếch trong tình yêu.…
Tên gốc: Tích Em Như Mạng (惜Tích nghĩa Luyến tiếc, yêu quý, quý trọng, không bỏ được. Tích cũng là tên của nữ chính) Tác giả: Trương Tiểu Tố Độ dài: 81 chương chính văn + 7 chương ngoại truyện Chuyển ngữ: Queenie_sk + Y ĐằngCP: Hàn Tích + Kỷ Nghiêu (đội trưởng đội trinh sát hình sự và nữ pháp y xinh đẹp trong nóng ngoài lạnh) Ngày khai hố: 01/09/2019 - - - Văn án kiểu ngôn tình: Sau khi đội trưởng đội trinh sát hình sự Kỷ Nghiêu tan ca về nhà, anh gõ cửa nhà hàng xóm mới: "Bác sĩ à, ngón tay tôi bị gãy, đau quá!" Hàn Tích: "Xin lỗi anh cảnh sát, pháp y chỉ khám người chết." Kỷ Nghiêu tựa cánh cửa: "Tôi chết rồi!" Hàn Tích lẳng lặng nhìn anh diễn trò: "Nguyên nhân cái chết?" Kỷ Nghiêu cợt nhả: "Bị sắc đẹp của mỹ nhân đè chết." Hàn Tích đóng sầm cửa lại: "Cút!" Rất lâu sau đó, có một ngày, anh che chắn trước ngực cô, đoàng một tiếng, viên đạn găm trúng ngực anh. Giọng anh yếu ớt, nhưng vẫn nở nụ cười dịu dàng: "Không đau, cũng không chết được, em đừng khóc." - - Văn án theo truyện: Đội trưởng đội trinh sát hình sự và nữ pháp y sóng vai phá được nhiều vụ án, đồng thời cũng làm sáng tỏ một câu chuyện cách đây 19 năm. Cô vừa lạnh vừa đói, xung quanh không có ánh sáng cũng không có đốm sáng nhỏ nào, cô tưởng chừng rằng mình sẽ chết cô độc trong bóng đêm. Anh vươn tay ra nói với cô: "Tiểu Tích đừng sợ."…
Tác phẩm đầu tay , có gì xin góp ý kiến ^^ À mà bạn nào không thích có thể ngưng đọc , không cần soi mói đâu ^^! Đã là truyện thì không thể giống với đời thật được , ok !?…
Tác giả: Thị Chúc Chúc ANguồn: Vespertine (CV) (khoảng 20 chương đầu) + Raw (còn lại)"A a...... Đạo trưởng, sao thứ này của người lại lớn như vậy, chẳng khác gì của con lừa, cắm phía dưới của người ta đau muốn chết, ô......" A Lê không ngừng run rẩy."Câm miệng!" Lục Trường Uyên cũng không chịu nổi, huyệt Thái Dương giật giật, trên trán nổi đầy gân xanh, hô hấp so với vừa rồi càng thêm dồn dập.A Lê khó thở, đạo sĩ thúi này phá nguyên âm của nàng, giết nàng, đoạt nguyên thân của nàng, vừa đến đêm là liền đè nàng xuống tận lực song tu, lại còn không cho phép nàng nói thật.Nhưng nàng càng muốn nói: "Hàng của ngươi giống y như của lừa, lại bự đến dọa người, xấu chết đi được...... aa...... ư."Lục Trường Uyên cúi người hôn nàng, ngăn cái miệng nhỏ đang lải nhải.A Lê kinh ngạc, ngơ ngẩn nhìn hắn. Đây là lần đầu tiên Lục Trường Uyên hôn nàng......Mà đêm hôm nay, Lục Trường Uyên tiết sạch nguyên dương mình trân quý hơn hai mươi năm cho A Lê......Đây là truyện về một hồ ly tham lam, vọng tưởng hút được dương khí của đạo sĩ nọ, lại bị đạo sĩ phản công, một kiếm lấy mạng. Sau khi chết, ban ngày hồn phách nàng tự do ở bên đạo sĩ, ban đêm liền biến thành người thật ngủ cùng giường đạo sĩ, cùng đạo sĩ song tu. Họ cùng nhau trừ yêu hàng ma ở núi Ô Kỳ, cứu vớt chúng sinh.Chỉ là bọn họ cũng không biết, yêu ma lớn nhất lại là...…
Editor: DidiBeta: Tiếu Tác phẩm: Bỗng dưng muốn yêu người (突然想爱你)Tác giả: Lạc Mạc Chi Vũ (落幕之舞)Thể loại: Thanh mai trúc mã, điềm văn, HE...Độ dài: 91 chươngNhân vật chính: Lạc Vĩ Vĩ, Lục Thi DuyNhân vật phụ: Liêu Kiệt, Vương Đông Thanh, Tùy Tâm, Giang Đào, . . .Văn ánLạc Vĩ Vĩ chán ghét Lục Thi Duy.Không chỉ bởi vì Lục Thi Duy là con nhà người ta trong miệng ba mẹ.Mà là... Bởi vì người xung quanh đều thích cô.Chỉ có Lục Thi Duy là không thích...…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…