Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3

Dưới ánh đèn đường lờ mờ của công viên vắng, Jennie thu mình trong chiếc áo khoác oversized, kéo thấp vành mũ để che đi gương mặt đã nhòe nhoẹt vì nước mắt. Suốt 8 năm làm nghề, cô đã quen với những lời khen, nhưng chưa bao giờ miễn nhiễm với những mũi dao ngôn từ của những kẻ xa lạ trên mạng.

"Sao họ lại ghét mình đến thế nhỉ? Mình đã làm gì sai đến mức phải đọc những lời kinh khủng này?" – Jennie nấc nghẹn trong lồng ngực. Cô cảm thấy kiệt sức, muốn buông bỏ tất cả, muốn trốn khỏi thế giới này.

Đúng lúc ấy, một bàn tay thon dài, trắng trẻo đưa đến trước mặt cô một chai nước mát và chiếc bánh ngọt. Jennie sững người, chậm rãi ngước lên. Trước mắt cô là một người phụ nữ với khí chất điềm tĩnh, sang trọng, gương mặt thanh tú toát lên vẻ thành đạt nhưng đầy dịu dàng.

"Cầm lấy đi," giọng người ấy trầm ấm, bình thản như mặt hồ. "Đừng khóc nữa, em cười đẹp hơn mà."

Jennie bàng hoàng, chưa kịp thốt nên lời, người phụ nữ ấy lại nói tiếp, mỗi chữ như găm thẳng vào tim cô:
"Dù em có làm gì, thế giới này vẫn sẽ luôn có cách để đánh giá em thôi. Vậy nên, thay vì cố làm hài lòng họ, hãy cứ sống theo cách mà em muốn."

Người phụ nữ ấy không đợi Jennie đáp lời, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai cô rồi quay lưng bước đi, không quên ngoái lại nhắn nhủ: "Cố lên nha."

Dáng hình ấy tan vào bóng tối, nhưng ngọn lửa trong lòng Jennie đã được thắp lại. Kể từ hôm đó, Jennie như biến thành một con người khác.

Không còn là cô ca sĩ chịu đựng, cô bắt đầu phản đòn. Ai chửi cô? Cô chửi lại. Ai đặt điều? Cô dùng acc chính mà đáp trả thẳng mặt. Khán giả sửng sốt, anti-fan câm nín, còn Jennie thì lần đầu tiên cảm thấy mình thật sự được "sống".

Hai năm sau, tại một buổi fanmeeting đông nghịt người.

Jennie, với phong thái tự tin và rạng rỡ, đang mải mê ký tặng cho người hâm mộ. Cô ký theo thói quen cho đến khi một album được đặt xuống trước mặt. Người này không hồ hởi, không cố bắt chuyện, chỉ lặng lẽ chờ đợi.

Jennie tò mò ngước mắt lên. Và rồi, cô đứng hình.

Người phụ nữ trong công viên ngày ấy, vẫn khí chất ấy, vẫn ánh mắt điềm tĩnh ấy, đang đứng ngay trước mặt cô. Chị ấy nhìn thẳng vào mắt Jennie, môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý: "Em làm tốt lắm."

Trái tim Jennie đập liên hồi. Không còn là cô gái yếu đuối năm nào, cô bật cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh chứa đựng sự biết ơn và cả một chút "tinh nghịch" mới mẻ. Jennie cầm lấy bút, nhưng thay vì ký vào album, cô nhìn thẳng vào người phụ nữ ấy:
"Em có thể xin số điện thoại của chị không?"

Người phụ nữ kia thoáng ngạc nhiên, rồi cười nhẹ: "Em không sợ tôi sẽ làm phiền em sao?"

Jennie cầm lấy điện thoại, chủ động mở danh bạ, đôi mắt sáng rực đáp trả một cách đầy tự tin: "Không hề. Từ nay về sau, chị mới là người phải sợ em làm phiền chị đó!"

Tiếng cười của chị vang lên nhẹ nhàng, phá vỡ bầu không khí náo nhiệt của buổi fanmeeting. Chị đón lấy chiếc điện thoại từ tay Jennie, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình cảm ứng, nhập vào đó dãy số rồi trả lại cho cô với một vẻ đầy ý nhị.

"Chị tên gì?" Jennie chớp mắt, hỏi với theo khi chị đã quay người bước đi, hòa vào dòng người đang rời khỏi hội trường.

Jisoo không dừng bước hoàn toàn, chị chỉ chậm lại một nhịp, rồi ngoái đầu lại nhìn Jennie. Ánh mắt chị lúc đó vừa dịu dàng, vừa có chút gì đó rất đỗi tự do, như thể chị chính là ngọn gió đã thổi bay đi những u ám trong lòng Jennie năm nào.

"Kim Jisoo"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net

Tags: #jensoo