Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1772 - 1777: Nỗi tủi thân của nàng

Chương 1772: Nỗi tủi thân của nàng (1).

Đế Phất Y lắc đầu. Nguyên nhân này hắn cũng rất muốn biết!

Sự xuất hiện của nàng quả thật giống như một kỳ tích! Đến tận bây giờ hắn vẫn chưa thật sự tin đó là thật...

Cố Tích Cửu cụp mắt xuống: "Thật ra... ta vẫn luôn ở bên cạnh chàng."

"Hả?" Đế Phất Y chấn động, nhướng mày nhìn nàng.

"Ta nhìn thấy chàng ôm cái xác kia của ta đi khắp nơi, nhìn thấy chàng nói chuyện với cái xác đó, nhìn thấy chàng khắc vô số tượng gỗ của ta... Lúc ấy ta còn tưởng chàng đang làm chuyện hồi sinh Lam Tĩnh Kha, trong lòng cực kỳ khó chịu... Khi ấy ta muốn rời xa chàng, không bao giờ gặp lại nữa, nhưng ta không đi được. Không hiểu vì sao ta cứ luôn ở bên cạnh chàng, dù đau lòng vẫn cứ ở đó."

Giọng Cố Tích Cửu hơi khàn đi, hàng mi đang rũ xuống cũng khẽ run.

Ngón tay Đế Phất Y siết lại, cố nhịn dục vọng muốn ôm nàng vào lòng: "Xin lỗi..."

Cố Tích Cửu khẽ lắc đầu: "Ban đầu ta tưởng là do cái xác kia, cho rằng vì ở trạng thái hồn thể nên không thể rời khỏi thân xác bản thể. Sau đó ta mới biết không phải... Có một ngày chàng ra ngoài làm việc không mang theo cái xác đó, kết quả ta phát hiện mình vẫn luôn bay quanh chàng, không thể rời khỏi phạm vi hai mươi trượng... Cuối cùng ta hiểu ra, thứ ta không thể rời xa thật ra là chàng, chấp niệm của ta là chàng..."

Trong lòng Đế Phất Y vừa chua xót vừa ấm áp: "Tích Cửu—"

"Khi ấy ta còn tưởng trong lòng chàng là người khác, nhưng vẫn không bỏ được chàng, vẫn muốn đi theo bên cạnh chàng... Nói thật, chính ta cũng thấy mình thật không biết xấu hổ, chẳng còn chút tự tôn nào. Nhưng ta không khống chế nổi bản thân..."

Giọng Cố Tích Cửu khẽ ngừng lại: "Sau khi theo bên cạnh chàng mấy ngày, cuối cùng ta phát hiện người chàng muốn hồi sinh không phải Lam Tĩnh Kha mà là ta... Chàng không biết lúc đó ta vui đến mức nào đâu, vui đến mức chỉ muốn xoay quanh chàng mãi thôi..."

Cố Tích Cửu đột nhiên nhào vào người hắn!

Đế Phất Y cứng người, muốn đẩy nàng ra nhưng lại không nỡ. Chỉ hơi thất thần một chút, bàn tay nhỏ của Cố Tích Cửu đã thò vào trong vạt áo hắn...

Phi lễ a!

Thương Khung Ngọc hận không thể che mắt lại, không ngờ chủ nhân của nó đột nhiên lại táo bạo như vậy.

Cố Tích Cửu dĩ nhiên không phải chiếm tiện nghi của Đế Phất Y. Tay nàng thò vào không gian trữ vật của hắn, mò ra mấy con búp bê gỗ...

Những con búp bê gỗ đó chính là tượng gỗ của Cố Tích Cửu, mỗi cái đều sống động như thật, thần thái khác nhau.

Cố Tích Cửu giơ cao chúng lên: "Ta nhìn thấy mỗi ngày chàng đều khắc những thứ này. Chàng đau lòng ta biết, ta cũng rất đau lòng... Ta cũng có chút giận chàng. Rõ ràng chàng thích ta như vậy, vì sao còn đẩy ta ra? Vì sao làm tổn thương ta? Vì sao ép ta rời xa chàng? Khi ấy ta nghĩ mãi vẫn không hiểu, rất muốn trực tiếp hỏi chàng, tiếc là chàng không nhìn thấy ta, cũng không cảm nhận được ta..."

Thương Khung Ngọc ở bên cạnh đột nhiên xen vào: "Chủ nhân, hôm đó ở khách điếm Thánh Tôn đại nhân làm cả một bàn thức ăn, ngài cũng ở cạnh đúng không? Còn cầm cả con tôm lên nữa..."

Cố Tích Cửu trừng nó một cái: "Ngươi còn mặt mũi mà nhắc à?! Lúc đó ta tưởng có thể tâm linh tương thông với ngươi, liều mạng tới nói chuyện với ngươi, kết quả ngươi lại bị dọa chạy mất!"

Thương Khung Ngọc rụt người: "Ta còn tưởng là ma đấy, thổi đến mức toàn thân ta lạnh toát..."

Đế Phất Y thở dài: "Khi ấy ta quả thật cảm thấy nàng ở bên cạnh ta, nhưng bất kể chiêu hồn thế nào cũng không gọi được nàng..."

Cố Tích Cửu lắc đầu: "Lúc đó có lẽ ta cũng không tính là quỷ hồn đâu, chính ta cũng không biết khi ấy mình là gì, cũng không cảm nhận được thân thể của mình. Có lẽ từ đường công đức mà chàng xây cho ta đã có tác dụng..."

Chương 1773: Nỗi tủi thân của nàng (2).

Cố Tích Cửu lắc đầu: "Lúc đó có lẽ ta cũng không tính là quỷ hồn. Chính ta cũng không biết mình là thứ gì, không cảm ứng được thân thể của mình. Có lẽ từ đường công đức chàng xây cho ta đã phát huy tác dụng. Ta dần dần có ngũ cảm, dần dần có thể cảm ứng và điều khiển thân thể của mình. Khi ấy ta còn rất vui.

Ta nghĩ cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng có ngày xuất hiện trước mặt chàng, đòi chàng một lời giải thích. Khi ấy ta đi theo bên cạnh chàng, thấy chàng đau khổ như vậy, trong lòng ta cũng rất khó chịu. Nhưng lại cảm thấy chàng đáng đời, ai bảo chàng làm tổn thương ta như thế? Ta thậm chí còn nghĩ như vậy cũng tốt, có thể luôn nhìn thấy chàng, chàng không nhìn thấy ta, cho dù ta nằm trong lòng chàng chàng cũng không biết..."

"Khi ấy ta từ từ tu luyện, trong lòng nghĩ cứ tiếp tục như vậy rồi ta sẽ sống lại thôi, chỉ là thời gian hơi dài một chút, có lẽ phải mất cả tám mươi hay trăm năm..." Giọng Cố Tích Cửu khàn xuống: "Khi đó ta còn nghĩ quãng thời gian sau này của chúng ta vẫn còn rất dài, vẫn có thể từ từ hao mòn... Chỉ cần được ở cạnh chàng, cho dù làm quỷ ta cũng chấp nhận, không ngờ..."

"Không ngờ ta lại đột nhiên bị nhốt trong ngôi từ đường đó, không thể ra ngoài nữa!" Cố Tích Cửu giơ tay chỉ về phía Thiên Sư Từ cách đó không xa: "Hôm đó rõ ràng ta đi cùng chàng đến từ đường này, chỉ hơi thất thần một chút, đã phát hiện chàng mang cái xác kia đi mất rồi. Ta bị bỏ lại!"

Thương Khung Ngọc rất phối hợp lải nhải liền ba dấu chấm than: "!!! Chủ nhân, ta nhớ ra rồi, hình như từ ngày đó chúng ta không cảm nhận được sự tồn tại của ngài nữa. Thánh Tôn đại nhân mất hồn mất vía dùng đủ loại thuật pháp tìm ngài, còn làm rất nhiều thứ nhẹ tênh dụ ngài ra lấy. Khi đó ngài ấy như phát điên, mỗi ngày đều làm cả một bàn thức ăn. Gió vừa thổi qua đã tưởng ngài đến... Hóa ra ngài vô duyên vô cớ bị bỏ lại ở đây! Sao ngài không đi tìm bọn ta? Hôm đó Thánh Tôn đại nhân còn ở lại thành này cả ngày cơ mà..."

Cố Tích Cửu liếc xéo nó: "Ngươi tưởng ta không muốn tìm à? Ta bị nhốt ở đây rồi!"

"Sao lại thế? Ai nhốt nàng?" Ánh mắt Đế Phất Y trở nên sắc bén.

Cố Tích Cửu lắc đầu: "Cụ thể ta cũng không rõ. Từ đường này xuất hiện thêm một kết giới, còn là loại chuyên dùng để nhốt ta. Dân thường có thể tự do ra vào, chỉ riêng ta là không thể. Ta không thể rời khỏi phạm vi ba dặm quanh từ đường. Còn có một giọng nói không nam không nữ cứ lải nhải bên tai ta..."

Nàng kể sơ qua chuyện mình bị nhốt ở đây. Khi nghe Cố Tích Cửu nói đến người bảo hộ truyền âm của thiên đạo gì đó, Đế Phất Y nhẹ nhàng liếc Thương Khung Ngọc một cái.

Thương Khung Ngọc co người lại: "Không phải ta!"

Đế Phất Y lạnh nhạt nói: "Biết không phải ngươi, ngươi không có bản lĩnh đó."

Thương Khung Ngọc: "..."

Cố Tích Cửu hơi mím môi, ánh mắt dừng trên gương mặt Đế Phất Y: "Ta cũng từ miệng cái giọng nói kia mới biết ta là Tân Thánh Tôn tương lai, là người sẽ thay thế chàng!"

Giọng nàng hơi run lên: "Ta thế nào cũng không ngờ giữa ta và chàng chỉ có thể tồn tại một người... Biết phản ứng đầu tiên của ta khi nghe chuyện đó là gì không? Ta không muốn sống lại nữa! Ta không muốn thay thế chàng! Ta thà duy trì hiện trạng..."

Trái tim Đế Phất Y đau nhói. Hắn đương nhiên hiểu chân tướng này đả kích nàng đến mức nào: "Tích Cửu, chuyện ta vẫn lạc là định số. Bất kể nàng sống lại hay không, ta cũng không thể..."

Cố Tích Cửu gật đầu: "Đúng vậy, giọng nói kia cũng nói với ta như thế, sau đó nó nói ba mươi tám năm sau ta sẽ sống lại... Còn chàng bốn tháng sau sẽ vẫn lạc..."

Chương 1774: Nỗi tủi thân của nàng (3).

Nàng dựa vào một thân cây, giọng run run: "Đế Phất Y, chàng có biết không, khi ta nghe được chuyện đó, cảm giác như trời sắp sụp xuống vậy!"

Một tay Đế Phất Y đặt lên vai nàng. Khuôn mặt nhỏ của nàng vẫn còn tái nhợt, đôi môi khẽ mím đứng đó. Trông nàng có vẻ rất kiên cường, nhưng hắn vẫn đọc được sự yếu đuối và sợ hãi trong mắt nàng. Hắn khẽ thở dài: "Tích Cửu, ta hiểu nàng..."

Hắn hiểu tâm trạng của nàng khi đó.

Cố Tích Cửu lắc đầu, ngẩng mắt nhìn thẳng hắn, đáy mắt như có lửa cháy: "Không, chàng không hiểu! Đế Phất Y, ta biết chàng làm vậy là vì tốt cho ta, không muốn ta đau đớn tuyệt vọng sau khi chàng vẫn lạc, thà phản bội ta, để ta hận chàng... Nhưng chàng vẫn không hiểu ta... Ta gần như điên lên rồi! Khi ấy trong đầu ta chỉ có một ý nghĩ: ta phải gặp được chàng! Nếu không thể gặp chàng trước khi chàng vũ hóa, ta..."

Giọng nàng bất giác trở nên sắc nhọn, nhớ lại cơn điên cuồng khi ấy. Nếu không thể kịp thời ra ngoài gặp hắn, nàng thật sự sẽ phát điên! Khi đó nàng thậm chí còn tính, nếu ra ngoài mà không gặp được hắn, nàng sẽ nhập ma! Nàng không chỉ một lần uy hiếp thanh âm kia, nói rằng nếu không thể kịp thời gặp hắn, nàng thà nhập ma!

Có lẽ sự điên cuồng của nàng cuối cùng cũng khiến chủ nhân của thanh âm kia sợ hãi, sợ đại lục này xuất hiện một vị Thánh Tôn điên loạn, cho nên thanh âm đó đã dạy nàng phương pháp nhanh chóng ngưng tụ thân thể.

"Từ lúc biết được phương pháp ấy, ta liền điên cuồng liều mạng tu luyện, không ngủ không nghỉ..." Vành mắt nàng đỏ hoe: "Phương pháp đó đau đớn đến khủng khiếp, mỗi ngày đều như bị tháo rời xương cốt rồi lắp lại, từng khắc từng giây đều như đang nhảy múa trên mũi dao, đau đến mức ta chỉ muốn lăn lộn dưới đất. Nhưng ta chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ — so với việc được gặp lại chàng, chút đau đó ta đều chịu được.

Mỗi ngày ta đều phải tự động viên bản thân, từng giờ từng khắc đều đếm từng ngày trôi qua. Đau như vậy, dằn vặt như vậy, thế mà ta vẫn cảm thấy thời gian trôi quá nhanh, ta sợ không kịp... Mỗi ngày nhìn mặt trời mọc lên, ta chỉ mong nó đừng lặn xuống... Ta biết nó lặn đi một lần là sinh mệnh của chàng lại ít đi một ngày, mà hy vọng của ta cũng ít đi một ngày..."

Giọng nàng hơi nghẹn lại: "Đế Phất Y, ta sợ! Mỗi ngày ta vừa đau vừa sợ... chỉ sợ không gặp được chàng... Vất vả lắm ta mới ngưng tụ thân thể chạy ra được lại bị Long Mặc Ngôn tính kế... Long Mặc Ngôn nói muốn nhốt ta đến ba tháng sau, chỉ để không cho ta gặp chàng... Đế Phất Y, thật ra ta rất mệt, hơn một tháng không nghỉ không ngủ, ta mệt đến kiệt sức rồi, nhưng ta không thể để hắn nhốt ta, ta không muốn công sức đổ sông đổ biển, cho nên dù mệt đến đâu ta cũng phải phá kết giới đó..."

Đế Phất Y nhìn khuôn mặt nhỏ tái nhợt của nàng, lòng đau như dao cắt: "Tích Cửu..." Trong lòng hắn như có nước sôi cuồn cuộn dâng trào. Tích Cửu của hắn, thật sự đã liều mạng vì hắn!

Hắn giơ tay ôm nàng vào lòng, ôm thật chặt, không nỡ buông ra thêm lần nào nữa.

Cố Tích Cửu cuối cùng cũng được trở về vòng tay này, nỗi tủi thân trong lòng từng tầng từng lớp cuồn cuộn dâng trào lên. Nàng òa khóc thành tiếng, vừa khóc vừa đẩy hắn: "Ta đã chịu bao gian khổ, khổ sở dằn vặt lâu như vậy mới ra được, thế mà chàng nói với ta cái gì? Chàng không cần ta nữa! Chàng chỉ muốn truyền công phu cho ta thôi... Đế Phất Y, nếu ta chỉ tham luyến công phu Thánh Tôn của chàng, ta hà tất phải liều mạng đến thế để chạy ra? Dù sao vài chục năm sau cũng sẽ có người dạy ta..."

Nàng bị nhốt trong kết giới đó lâu như vậy, ngày nào cũng sống trong đau đớn và sợ hãi. Nếu không có ý chí mạnh mẽ chống đỡ, chỉ e nàng sụp đổ lâu rồi!

Tuy nàng đã gắng gượng vượt qua, nhưng sự uất ức trong lòng tích tụ ngày càng nhiều, cực kỳ cần có người ôm lấy nàng rồi dỗ dành an ủi.

Đương nhiên, nàng rất kén chọn.

Chương 1775: Nỗi tủi thân của nàng (4).

Đương nhiên, nàng rất kén chọn, người có thể an ủi nàng lúc này nàng chỉ muốn là Đế Phất Y, bất kỳ ai khác cũng không được.

Trước mặt người khác, nàng có thể mạnh mẽ bình tĩnh như một nữ hán tử, nhưng trước mặt hắn, lúc này nàng lại giống hệt một tiểu hài tử chịu tủi thân cực lớn rồi làm mình làm mẩy, nước mắt thi nhau rơi xuống.

Hắn chẳng phải không muốn ôm nàng sao? Vậy nàng không cần hắn ôm nữa!

Thế là nàng bắt đầu đẩy hắn: "Đế Phất Y, chàng đã không cần ta nữa rồi! Đừng ôm ta nữa... Ta không cần chàng ôm ta..."

Nàng dùng sức không nhỏ, nhưng vẫn không thể đẩy Đế Phất Y ra. Nàng càng đẩy, hắn lại càng ôm nàng chặt hơn!

Từng giọt nước mắt của nàng giống như bỏng rát rơi thẳng vào tim hắn, khiến trái tim hắn co rút lại! Hắn ôm nàng thật chặt, hận không thể khảm nàng vào cơ thể mình.

"Tích Cửu..." Hắn khàn giọng gọi nàng, cúi đầu hôn đi những giọt lệ trên mặt nàng: "Xin lỗi, ta chưa từng nghĩ đến chuyện không cần nàng... Người duy nhất ta muốn, chỉ có nàng..."

"Không! Vừa rồi chàng nói không cần ta... Còn muốn vạch rõ ranh giới với ta, đến cả đồ đệ cũng không muốn nhận..." Nàng khóc đến mức thở không ra hơi.

"Xin lỗi, Tích Cửu, xin lỗi..." Hắn ôm nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng giúp nàng thuận khí...

Lúc này, hắn không còn là Thánh Tôn cao cao tại thượng, không nhiễm bụi trần nữa, mà nàng cũng không còn là vị Tân Thánh Tôn tương lai bình tĩnh đầy tự chủ.

Hắn ôm nàng dỗ dành, sự dịu dàng và chua xót trong lòng như sắp tràn ra ngoài. Hắn hôn lên má nàng, hôn lên đôi mắt nàng, hôn lên chóp mũi nàng...

Nàng vùi trong lòng hắn khóc thật thoải mái, như muốn khóc hết mọi tủi thân đã chịu đựng suốt những ngày qua.

Thương Khung Ngọc nhìn ngây cả người!

Trong mắt nó, Cố Tích Cửu trước giờ luôn bình tĩnh sáng suốt, mặc kệ gặp nguy hiểm gì cũng có thể thản nhiên vượt qua. Kiên cường trầm ổn đến mức chẳng giống một nữ tử ở độ tuổi này chút nào.

Đây là lần đầu tiên nó thấy nàng mất khống chế khóc lớn như vậy, nhất thời ngây ngốc đứng đó, đến cả ánh sáng cũng không dám lóe lên.

Nó lại nhìn sang Thánh Tôn. Hai mắt Thánh Tôn vậy mà cũng đỏ lên rồi. Tuy hắn không khóc, nhưng lúc dỗ nàng, giọng cũng cực kỳ khàn đặc.

Hắn vốn có bệnh sạch sẽ, nhưng lúc này nước mắt trên khuôn mặt nhỏ của nàng chảy thành dòng, hắn chẳng hề ghét bẩn, từng giọt từng giọt hôn đi nước mắt trên mặt nàng.

Lúc này mối quan hệ giữa hai người quả thật đến một cây kim cũng không chen lọt. Thương Khung Ngọc bỗng cảm thấy bản thân có hơi thừa thãi, nó ngoan ngoãn nằm trên cổ tay Cố Tích Cửu, định giả làm một cục đá bình thường vô tri vô giác, giảm thấp cảm giác tồn tại của mình.

Đôi mắt Thương Khung Ngọc vẫn rất tinh tường. Nó nhạy bén phát hiện tuy Cố Tích Cửu đang đẩy Đế Phất Y, giống như muốn đẩy hắn ra, nhưng một bàn tay nhỏ lại vẫn nắm chặt một góc áo hắn, như sợ hắn chạy mất...

Nữ nhân!

Chẳng trách người ta nói nữ nhân là loài sinh vật miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, giờ xem ra quả nhiên là vậy!

Trong lòng Thương Khung Ngọc cảm thán, nó nhìn quanh một vòng. Nơi này là một sườn núi khuất nắng, vì không nằm trên đường chính nên ngày thường vốn chẳng có ai tới.

Lúc này lại càng không có lấy một kẻ rảnh rỗi nào, cho nên cũng chẳng có người vây xem.

Thương Khung Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Hai người trước mắt này, một người là Thánh Tôn đương nhiệm, một người là Thánh Tôn tương lai. Nếu để người khác nhìn thấy bộ dạng này của bọn họ, khó tránh làm tổn hại hình tượng cao lớn thần thánh. Bây giờ không có ai nhìn thấy, tốt, rất tốt!

Lúc này trời đã tối, trên bầu trời chỉ lác đác vài ngôi sao, xung quanh không khỏi có chút tối tăm.

Thương Khung Ngọc đứng bên cạnh xem một lúc, cảm thấy đen tối thế này quả thật quá thiếu tình điệu. Nó hơi suy nghĩ một chút, cảm thấy đã đến lúc bản thân biểu hiện rồi. Dù sao những ngày trước vì nó không cảm ứng được chủ nhân trước...

Chương 1776: Nỗi tủi thân của nàng (5).

Vừa rồi còn bị chủ nhân ghét bỏ...

Nó phải điên cuồng thể hiện cảm giác tồn tại trước mặt chủ nhân một lần, để chủ nhân cảm thấy thật ra nó cũng rất hữu dụng—

Thế là Thương Khung Ngọc tích cực bay lên, lơ lửng giữa không trung phía trên đầu hai người, tỏa sáng rực rỡ!

Ánh sáng của nó là bảy màu, cứ chớp tắt liên tục như đèn màu trong vũ trường vậy!

Nó đang cố gắng phát sáng hết công suất thì một luồng gió từ tay áo quét qua. Nó giống như bị cắt điện, lập tức ngừng sáng! Trước mắt tối sầm, nó từ trên không trung rơi thẳng xuống. Bốp một tiếng đập vào tảng đá xanh bên cạnh...

Tiếng nó rơi rất vang, giống như tiếng trứng gà vỡ nát.

Nhưng hai người đang ôm nhau kia đến ý định nhìn nó một cái cũng không có, chủ nhân cũng chẳng nhìn nó...

Thương Khung Ngọc tức điên lên, nó biết là ai giở trò!

Đế Phất Y! Vừa rồi chính là hắn phất tay áo với nó một cái!

Thương Khung Ngọc lóe sáng một cái, muốn bay lên lần nữa, kết quả lại có một luồng chỉ phong quét tới, nó ngẩn ra, rồi chẳng biết gì nữa.

Giải quyết xong cái bóng đèn lớn Thương Khung Ngọc, Đế Phất Y cúi đầu hôn lên môi nàng—

Cố Tích Cửu run lên, nàng vẫn còn nức nở. Bị hắn hôn như vậy, lập tức khựng lại!

Đôi môi hắn nóng bỏng, mang theo an ủi cùng khát vọng, hôn lên cánh môi nàng. Hơi thở quen thuộc quanh quẩn nơi chóp mũi khiến tim nàng rung động.

Từ sau lần chia tay nửa năm trước, tuy hắn từng trong tình huống cực kỳ ngẫu nhiên ôm nàng một lần, nhưng chưa từng hôn nàng thêm lần nào nữa. Lúc này môi lưỡi quấn quýt, nỗi tủi thân lại dâng lên, nước mắt vừa ngừng lại có xu thế trào ra mãnh liệt.

Chính nàng cũng không biết mình bị sao nữa, ở trước mặt hắn đặc biệt dễ tủi thân. Nàng chưa từng nghĩ có một ngày mình cũng có thể khóc thành một người đầy nước mắt như thế.

"Tích Cửu, là ta không tốt..." Giọng Đế Phất Y khàn thấp, khẽ thì thầm bên môi nàng.

Nước mắt nàng chảy vào giữa đôi môi và đầu lưỡi quấn quýt của cả hai, vừa mằn mặn vừa đắng chát—

Cố Tích Cửu cũng nếm được vị nước mắt của mình, cuối cùng nàng cũng cảm thấy ngượng ngùng.

Nàng hơi ngẩng đầu, tránh môi hắn, lại khẽ đẩy hắn ra một chút, đầu ngón tay bấm pháp quyết, định thi triển một thuật thanh khiết cho mình.

Nàng mới không muốn vừa nước mắt giàn giụa vừa hôn hắn! Bẩn chết đi được!

Nhưng nàng thật sự quá mệt rồi, pháp quyết bấm được một nửa thì có chút không chống đỡ nổi—

Đế Phất Y nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, nhìn vào mắt nàng. Đôi mắt nàng đỏ và sưng lên, tròng mắt đen láy như viên hắc bảo thạch vừa được nước rửa qua.

Lúc này nàng thật ra có chút chật vật. Vừa rồi vì phá kết giới kia mà nàng mệt đến đổ đầy mồ hôi, lại còn khóc một trận, chóp mũi xinh xắn cũng vì khóc mà đỏ cả lên.

Nhưng dáng vẻ như thế mới là nàng chân thật nhất, cũng là nàng sống động nhất.

Tâm thần Đế Phất Y chấn động!

Hắn hôn lên mắt nàng: "Không cần, như vậy đã rất tốt rồi."

Nàng giãy nhẹ trong lòng hắn: "Không..." Nàng không muốn bản thân bẩn thỉu như vậy ở trong lòng hắn.

Nữ tử làm đẹp vì người tri kỷ. Trước mặt hắn, nàng vẫn muốn giữ hình tượng thật xinh đẹp, mới không cần bộ dạng lôi thôi bẩn thỉu thế này. Nàng sẽ để lại bóng ma tâm lý mất!

Đế Phất Y tự tay bấm pháp quyết, thi triển một thuật thanh khiết cho nàng, cuối cùng khiến cả người nàng trở nên sạch sẽ thoải mái trở lại. Nhưng đôi mắt sưng đỏ cùng chóp mũi đỏ hồng thì không phải một thuật thanh khiết là có thể giải quyết.

Cố Tích Cửu giơ tay sờ tóc mình. Vừa rồi xông trận khiến tóc tai nàng rối tung, giống hệt một tiểu điên tử.

Hình tượng của nàng!

Vốn dĩ nàng muốn thật xinh đẹp đi gặp hắn, kết quả...

Thế là nàng chẳng còn tâm trí tham luyến vòng ôm của hắn nữa, cuống cuồng đẩy hắn ra, giơ tay vuốt tóc. Sờ vào trong ngực định lấy một chiếc lược ra, nhưng vừa đưa tay vào nàng mới nhớ thân thể này của mình vừa mới ngưng tụ thành, trên người chẳng mang theo thứ gì cả.

Chương 1777: Nỗi tủi thân của nàng (6).

Đừng nói đến lược, đến cả một đồng tiền xu nàng cũng không có.

Phần lớn đồ đạc của nàng đều để trong túi trữ vật, mà túi trữ vật lại đang ở trên thân thể cũ kia. Trên người Thương Khung Ngọc ngược lại có một ít đồ của nàng, nhưng đều là dược phẩm quý hiếm các loại, còn đồ dùng sinh hoạt thì hoàn toàn không có.

Tay nàng khựng lại ở đó. Trong tay Đế Phất Y như làm ảo thuật biến ra một chiếc lược: "Có phải nàng cần thứ này không?"

Cố Tích Cửu nhìn thử, chiếc lược kia vậy mà chính là cây lược khi hai người sống trong cấm địa suốt tám năm, do chính tay hắn mài giũa làm cho nàng.

Nàng dùng suốt tám năm, dùng đến mức chiếc lược bóng loáng trơn mượt. Khi quyết liệt chia tay, nàng đã đóng gói toàn bộ những thứ hắn tặng trả lại cho hắn, trong đó cũng bao gồm chiếc lược này...

Không ngờ hắn vẫn giữ lại.

Nàng dùng chiếc lược này rất thuận tay, cho nên giơ tay định nhận lấy, nhưng Đế Phất Y đã kéo nàng ngồi xuống một chiếc đôn gấm: "Lại đây, ta chải đầu cho nàng."

Thế là Cố Tích Cửu ngoan ngoãn ngồi chờ.

Thân thể mới ngưng tụ của nàng đại khái sau khi lịch kiếp đã thành tiên rồi, bất kể là làn da hay mái tóc đều cực kỳ hoàn mỹ.

Làn da óng ánh mịn màng, mái tóc mềm mượt như nước. Tuy lúc này tóc đang rối tung xoã ra tán loạn, nhưng độ suôn mượt cùng độ bóng vẫn cực kỳ tuyệt vời, cầm trong tay như đang chạm vào dòng nước mát lành.

Trước kia Đế Phất Y vốn đã từng chải tóc cho nàng, bây giờ làm lại càng quen tay quen việc. Động tác hắn nhẹ nhàng, lúc răng lược khẽ lướt qua da đầu giống như đang xoa bóp cho nàng.

Hắn chậm rãi chải mái tóc nàng, một lượt thẳng từ đầu đến cuối.

Trong đầu Cố Tích Cửu bỗng hiện lên một câu: "Một lược chải đến cuối, phu thê tương kính như tân; hai lược chải đến tận cùng, phu thê nắm tay bạc đầu..."

Lòng nàng siết chặt, nàng và hắn định sẵn không thể tương kính như tân, nắm tay đến bạc đầu...

Nơi tim như có một sợi dây bị kéo căng, vừa đau vừa tức nghẹn, lại muốn khóc thêm. Nàng vội vàng nhịn xuống.

Ba tháng này nàng muốn cùng hắn sống thật tốt, những chuyện khác nàng không nghĩ nữa!

Đương nhiên, nàng còn phải tìm cách giữ hắn lại...

Nàng đã phá vỡ thiên quy không chỉ một lần, biết đâu lần này cũng có thể!

Nàng không thể mất hắn!

Hơn một tháng nay nàng chưa từng nghỉ ngơi, thật ra đã mệt mỏi đến mức cực hạn. Nàng lại vừa khóc một trận lớn như vậy, hiện giờ cuối cùng cũng gặp được Đế Phất Y, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của nàng cuối cùng cũng thả lỏng được phần nào. Mà vừa thả lỏng, cơn buồn ngủ lập tức tìm đến...

Trong lúc Đế Phất Y chải tóc cho nàng, nàng đã cảm thấy mắt mình sắp không mở nổi nữa...

Đế Phất Y chải cho nàng một kiểu tóc rất đẹp, sau đó biến ra một chiếc gương đặt trước mặt nàng: "Bảo bối, nhìn xem, đẹp không?"

Cố Tích Cửu không trả lời hắn, ngược lại thân thể nghiêng đi, ngã sang bên cạnh.

Làm Đế Phất Y giật mình, hắn vội đưa tay ôm lấy nàng, cúi đầu nhìn thử thì thấy mắt nàng khép hờ, hơi thở nhẹ và dài, vậy mà đã ngủ thiếp đi!

Hàng mi nàng còn đọng hơi ẩm, dưới mí mắt tạo thành một vùng bóng mờ hình bán nguyệt. Nàng có quầng thâm nhàn nhạt, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ mệt mỏi, rõ ràng là nàng thật sự đã kiệt sức.

Trong lòng hắn khẽ rung động rồi lại đau xót, cúi người bế nàng lên.

Nàng khẽ nỉ non một tiếng, bàn tay nhỏ vô thức quấn lấy vạt áo hắn, khuôn mặt nhỏ cọ nhẹ vào lòng ngực hắn.

Trước kia hắn không ít lần ôm nàng, mà mỗi lần được hắn ôm, nàng luôn theo thói quen ôm lấy eo hắn, cho dù ngủ cũng không ngoại lệ.

Có vài thói quen một khi đã hình thành thì rất khó thay đổi, nhưng nửa năm quyết liệt chia ly đã ép nàng sửa đi vài thói quen nhỏ. Ví dụ như nàng không còn ôm eo hắn nữa. Khi được hắn bế trong lòng, một tay nàng ngoan ngoãn buông bên người, tay còn lại chỉ nắm lấy vạt áo hắn, nhìn ngoan ngoãn đến mức khiến người ta đau lòng.

~~~Hết chương 1777~~~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net