Chiều tháng 3 đầy nắng và gió, trong phòng thư viện của trường, có 1 Trâm Anh chăm chú học bài, có 1 Quốc Hoàng chăm chú ngắm Trâm Anh. Mái tóc xoăn dài ngang ngực cũng vì cúi mặt giải bài tập nên bị rũ xuống. Hoàng nằm bò trên bàn, nó nhìn mái tóc xoăn mấy phút thì chậm rãi lấy tay mình vén mái tóc đó lên tai, lại còn tiện tay vuốt ve tai của Trâm Anh, trong khoản không gian yên tĩnh nãy giờ hành động của Hoàng khiến cho Trâm Anh giật mình, nó quay mặt nhìn Hoàng
- " đừng để ý, chỉ là tao muốn ngắm khuôn mặt siêu xinh xắn của Trâm Anh thôi " nói xong Hoàng còn cười toát lên vẻ đào hoa vô cùng, dù là đã nghe nhiều những câu nói sến sẩm của Hoàng, nhưng Trâm Anh vẫn không thể ngừng ngại ngùng được
Bỗng có một cơn gió thổi qua, làn gió ấy khiến một bông hoa sứ trắng bay qua cửa sổ phòng thư viện, nhẹ rơi trên bàn chỗ Quốc Hoàng và Trâm Anh. Thấy thế, Hoàng cầm lấy bông hoa
- " bông hoa này đẹp nhỉ? Đẹp như Trâm Anh ấy " Trâm Anh dừng bút, nhìn vào bông hoa
- " nhưng mà 1 cánh của nó bị rách rồi, không đẹp như những bông hoa khác?" nói xong nó lại nhìn Hoàng nghi hoặc
- " vậy thì bông hoa này sẽ là bông hoa đặc biệt nhất, và tao sẽ không bao giờ nhầm lẫn bông hoa này với những bông còn lại " Hoàng ngồi dậy ngay ngắn, dọ sát mặt Trâm Anh nhìn cô bằng con mắt đầy cuốn hút, ở khoảng cách này cả 2 có thể cảm nhận được rõ mùi hương của nhau. Trâm Anh hơi ngại, dí vào trán Hoàng đẩy nó ra
- " nghĩa là bông hoa này bị rách thì mày mới nhận ra được à? "
Tác giả: TanJiuDịch: Amaika, Silvet MonNguồn: yurivn.netNd: Câu chuyện kể về bạn sê mê nhát gái và u kê ngơ của họa sĩ người Trung Của TanJiuP/s: Truyện chưa xin phép mà đã đăng lên thật sự xin lỗi nhóm dịch 🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️…
Nàng là thứ nữ không nổi bật nhất của tam phòng Cố gia, vốn tưởng làm con thừa tự cho phòng lớn cuộc sống sẽ khá hơn, không ngờ lại bị hãm sâu vào vũng bùn.Cuối cùng thành thiếp thất của tỷ phu lại còn bị vu hãm mang thai nghiệt chủng của người khác, đành nhảy sông Đường để bày tỏ trong sạch.Lần nữa trọng sinh, nàng Cố Ngâm Hoan chính là từ bỏ sự sủng ái đó, đồng thời đòi lại nợ cũ, có thù tất báo.…
Tác giả: Tiểu Diệp Hoàn.Chuyển ngữ: QT, Google Translator.Raw: Khotangdammy.Editor: Cao Ying.Thể loại: Hiện đại, cường cường, xuyên thư, hợp đồng hôn nhân, điềm văn, sảng văn.Tình trạng bản gốc: Hoàn (116 chương).Tình trạng bản edit: Hoàn.Bản edit được thực hiện bởi jongwookislove.wordpress.com. Vì không có sự đồng ý của tác giả, đừng mang đi reup ở bất cứ đâu.Nếu bạn thích bộ truyện này, đừng quên vào page cho mình 1 like nha! https://jongwookislove.wordpress.com/sau-khi-nam-phu-phao-hoi-tram-me-kiem-tien/…
Thể loại: xuyên thư, trọng sinh, tiên hiệp, tu chân, hệ thống, niên hạ, 1×1, HEEdit: maichanĐộ dài: 93 chương+ PNTình trạng bản gốc: Đã hoàn thành Tình trạng edit: HOÀN Văn án:Sách nói: văn có tranh luận, mới thật là văn hay.Vì thế, Lâm Tiêu vặn vẹo mà xuyên qua quyển sách này, bất chấp hết thảy tranh cãi "Nữ chính đùa giỡn, không xứng với nam thứ", "Nam thứ không được yêu, cầu giải cứu","Buông tha cho nam thứ", "Nam thứ mới là nam thần, tác giả không nên yêu sinh hận", cười tủm tỉm mà tiếp tục quán triệt -- hắn ngược nam thứ vô số lần, còn để nam thứ lưu luyến chờ đợi nữ chính như lúc đầu.Vì thế, trong sự oán niệm của mục bình luận sách mọc cao như núi, hắn xuyên rồi, xuyên thành... sư tôn của nam thứ.Bình luận sách gợi ý - bù đắp cho nam thứ, thương tiếc nam thứ, tiêu trừ tội nghiệt, nếu không, oán niệm của độc giả sẽ hóa thành roi da đánh ngươi.Lâm Tiêu nhìn thiếu niên tuấn lãng dương quang im lặng trước mặt - sủng thì sủng đi, dù sao năm đó vì ngược... khụ khụ nam thứ, nam chính là ai ta cũng thường xuyên quên...Nhưng mà... Nhưng mà!Cái này lúc nào lại hắc hóa tinh phân, tính cách tiêu biểu trước kia "XX, vì ngươi, đau khổ gì ta cũng có thể ăn" biến thành - "Sư tôn, vì ăn ngươi, thời điểm ta cái gì cũng có thể không ăn, liền độc ác đáng sợ đây?!"Chậm đã, đừng kéo quần ta, vi sư cảm thấy còn có thể bù đắp một chút!Tấn Giang ngân bài đề cử:Thiên chi kiêu tử gặp biến đổi lớn bị cắt cụt chân, thân nhân bằng hữu sụp đổ, vì báo thù, hắn đem chính mình ngụy trang thành phế vật chỉ dám mượn tiểu thuyết ng…
Tác giả: Cổ Tháp (bút danh khác của Ân Tầm)Converter: Ngocquynh (http://diendanlequydon.com) + Hạ HạEdit: BB[o] + Hạ HạBeta: Mimiko + BB[o]Giới thiệu:Trong quán bar tình cờ gặp được cô gái say mèm tự đấu giá chính mìnhVậy mà hắn lại vung tay chi một tỷ đô la để mua đêm đầu tiên của côHai người trải qua một đêm mặn nồngGặp mặt lại, cô giờ đã thành một nữ đặc công xinh đẹp của tổ chức BABY-M...Không chỉ ngang nhiên cướp đi con chip công nghệ đỉnh cao mà con dám giả bộ quyến rũ hắn, còn muốn giết chết hắn...Không ngờ rằng cô lại cải trang bằng mặt nạ, dám đối đầu cùng kẻ máu lạnh, tàn nhẫn như hắnTừ trước đến nay hắn chỉ coi phụ nữ là công cụ phát tiết, chưa từng bị sắc đẹp mê hoặcNhưng không ngờ lại có một người phụ nữ phù hợp với hắn khi ở trên giường như vậyVậy thì nhân tiện chơi đùa cùng cô một chút!Ai ngờ sau bốn ngày mặn nồng tình cảmCô gái to gan này dám chơi trò mất tích với hắnHắn giận dữ, dù có phải lật tung thế giới cũng nhất quyết phải bắt bằng được cô gái chết tiệt nàyNhưng cô lại không nhận ra hắn?!!Giờ... cô lại định chơi trò "lừa người"?Không sao, cứ theo cách của cô đi! Cô vẫn cứ là người phụ nữ của hắn!Hắn quyết định sẽ giữ cô lại bên người để dạy dỗPhụ nữ dù có mạnh mẽ đến cỡ nào thì khi thu hồi lại móng vuốt cũng chỉ là con mèo nhỏ...Hắn - Lãnh Thiên Dục, tổng giám đốc của Lãnh thị. Là người lạnh lùng vô tình, máu lạnh, nghiêm túc, độc tài, khiến người khác không rét mà run. Còn là vị lão đại một tay che trời của tổ chức Mafia, chẳng khác…
Tất cả mọi người đều biết Cố Trầm chính là một tên chó săn ham hư vinh, chỉ mong kiếm lợi, thích ton hót xu nịnh ôm đùi lớn khắp nơi. Chỉ vì chút lợi nho nhỏ mà để người ta vẫy tay là đến, phất tay là đi, chẳng có chút cốt cách nào cả, quả thực là khác biệt một trời một vực với cậu em Cố Tú của mình.Cố Trầm thật sự không hiểu nổi, cậu chỉ mong muốn bản thân có cuộc sống tốt hơn thôi mà, tại sao bản thân lại rơi vào cảnh bị mọi người ác ý chế nhạo phỉ báng, cuối cùng suy sụp tới mức tự sát. Đến tận khi chết đi rồi, Cố Trầm mới biết hóa ra bản thân cậu cũng chỉ là vai phụ trong một cuốn truyện vạn người mê. Cố Tú mới là nhân vật chính, còn cậu chẳng qua chỉ là chiếc lá xanh làm nền cho sắc hoa hồng.Khi mở mắt lại lần nữa, Cố Trầm đã trở lại mười năm trước. Cậu và Cố Tú vừa xuống núi, bước chân vào trường đại học. Lần nầy, cậu nhất định sẽ cách xa đám nhân vật chính của cốt truyện.Cậu không được người ta yêu thích như Cố Tú, cậu cam chịu.Cậu không còn nịnh nọt lấy lòng người khác nữa, mà chỉ cắm đầu cắm cổ tôi luyện bản thân thành chiếc đùi thô to nhất.Rất lâu sau đó, tổng giám đốc Cố công thành danh toại tiếp nhận phỏng vấn trên ti vi.Phóng viên: "Động lực lập nghiệp của tổng giám đốc Cố là gì?"Tổng giám đốc Cố: "Không ai thích tôi, cũng không có ai coi trọng tôi nên tôi chỉ đành tự mình cố gắng thôi."Nhóm nhân vật trong truyện: "...Có cái rắm ấy."…