Chương 896: Tự Dâng Đến Tận Cửa
Một bà lão trăm tuổi... rốt cuộc nên có dáng vẻ thế nào?
Lưng còng xuống, tóc bạc trắng, làn da nhăn nheo chảy xệ, cùng cái miệng không còn răng.
Dù lão phu nhân đứng đó vẫn rất lão luyện, mang khí chất của một nữ vương, dù sao suốt mấy trăm năm qua, trong nhà họ Diệp bà ta đúng là nữ vương thật sự, nắm giữ mọi quyền lực trong tay, lời nói ra không ai dám cãi.
Cho nên loại khí thế thật sự đó vốn không thể che giấu được.
Nếu bà ta vẫn giữ dáng vẻ trước kia mà nói ra những lời này, có lẽ tôi còn công nhận vài phần.
Nhưng bây giờ...
Một bà lão đến răng cũng rụng hết lại nói ra những lời ấy, trong lòng tôi chỉ còn đầy vẻ khinh thường.
Lão phu nhân thì đã sao chứ?
Tại sao những người phụ nữ này cứ không chịu chấp nhận hiện thực?
"Diệp Ấu Di xảy ra chuyện đúng là thật, nhưng tôi không cho rằng đó là tôi đang giúp bà." Tôi bình tĩnh nói với bà ta: "Mà hiện giờ tôi đứng ở đây, cũng sẽ không giúp bà đâu."
"Không giúp sao?" Lão phu nhân cười cười. Bây giờ bà ta đã rất khó điều khiển cơ mặt rồi, cho nên dù cười cũng chỉ là kiểu da cười thịt không cười.
"Nhưng hiện tại... cô đã không thể thoát ra ngoài được nữa rồi."
Nói xong, bà ta dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi nhìn sang bên kia.
Nói thật, mí mắt của bà ta cũng đã chảy xệ đến mức nghiêm trọng. Muốn nhìn ra ý tứ từ đôi mắt tam giác cụp xuống ấy, tôi cũng phải tốn khá nhiều sức.
Theo ánh mắt lão phu nhân, tôi nhìn thấy ở góc bên kia có ba người đang nằm song song.
Vì vị trí đó thật sự quá khuất, hơn nữa ba người họ cũng không biết đã nằm ở đó bao lâu rồi, nên tôi hoàn toàn không hề phát hiện ra.
Nhìn bề ngoài, bọn họ giống như đang ngủ say.
Hơn nữa còn ngủ rất yên bình, giống như người đã liên tục một tuần không được nghỉ ngơi, cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc thật ngon.
"Bọn họ..." Tôi nhíu mày hỏi.
Do cơ thể vẫn đang không ngừng già đi, nên làn da của lão phu nhân cũng run run theo từng cử động, dù bà ta còn chưa nói gì.
"Bọn họ đã bước vào thế giới tốt đẹp rồi." Lão phu nhân bình tĩnh trả lời tôi.
Tôi lập tức hiểu ra.
Cái gọi là tốt đẹp... chẳng phải chính là rơi vào huyễn cảnh, sống cuộc đời mà họ mong muốn hay sao?
Tôi nghĩ quản gia Triệu và Natalia thì còn đỡ, ít nhất hai người họ được ở bên nhau. Nhưng Diệp Vân Phi thì khác, điều ông muốn quá nhiều, quá nhiều. Mà người phụ nữ ông muốn gặp... đã không còn tồn tại nữa rồi.
Cho nên nếu ông lại được gặp Thượng Quan Tử Mạch, rất có khả năng ông sẽ chìm đắm trong huyễn cảnh đó mà không muốn tỉnh lại.
Nếu muốn cứu bọn họ...
Xem ra chỉ có thể dùng cách bắt giặc bắt vua trước mà thôi.
"Cô yên tâm, hiện tại bọn họ đang ở trong trạng thái hạnh phúc nhất. Cô nhìn xem họ cười ngọt ngào biết bao. Chẳng lẽ cô không muốn nhìn thấy dáng vẻ yên bình như vậy của họ sao?" Lão phu nhân tiếp tục nói.
Tôi khinh thường nhìn bà lão rồi hỏi: "Nếu theo cách nói của bà, trạng thái như vậy là khoảnh khắc hạnh phúc nhất... vậy tại sao chính bà lại không đi trải nghiệm?"
Câu hỏi của tôi dường như đã chọc đúng chỗ đau của bà cụ Hạng.
Bà ta nhất thời nghẹn lời, cau mày nhìn tôi đầy khó chịu.
Tôi cũng không cố ý kích thích bà ta đâu.
Chỉ là bầu không khí lúc này... đột nhiên trở nên vô cùng căng thẳng.
Lão phu nhân dùng ánh mắt như đang nhìn một kẻ phản nghịch mà nhìn tôi, khiến da đầu tôi tê dại.
Bà ta quay người, chắp hai tay trước pho tượng rồi lại bắt đầu quỳ lạy, như thể chỉ có như vậy mới có thể dập tắt cơn giận trong lòng bà ta.
Tôi hít sâu một hơi, bước về phía góc phòng, nhẹ nhàng tháo sợi Khóa Linh Lực trên lưng xuống, đặt U Dung nằm bên cạnh Diệp Vân Phi và những người kia.
Nhìn ở khoảng cách gần, ba người họ quả thật trông rất yên bình, nhưng chính vẻ yên bình ấy lại khiến lòng tôi cực kỳ khó chịu.
Tôi đặt U Dung xuống, còn cẩn thận chỉnh lại quần áo cho cô ấy.
Động tác của tôi rất nhẹ nhàng.
Dù sao trạng thái của U Dung lúc này cũng giống như một tờ giấy tuyên thành mỏng manh, chỉ sơ ý một chút là có cảm giác sẽ rách nát ngay, mặc dù vừa rồi bị tôi kéo đi lăn lộn như vậy mà cô ấy vẫn chưa rách, nhưng tâm lý thôi mà.
Tôi khẽ nói với Diệp Vân Phi: "Tôi biết hiện giờ ông chắc chắn đang ở trong huyễn cảnh đó, cùng Thượng Quan Tử Mạch song túc song phi, vui vẻ đến mức không muốn tỉnh lại đâu. Nhưng tôi vẫn muốn nhờ ông giúp tôi chăm sóc U Dung một chút. Chờ tôi xử lý xong chuyện bên kia sẽ quay lại tìm mọi người. Còn ông thì cứ tranh thủ tận hưởng thêm một lúc đi. Những chuyện chưa làm xong, chuyện muốn làm, muốn nói... mau chóng hoàn thành hết đi. Dù sao ngoài kia vẫn còn người sống cần ông chăm sóc. Ông không thể mãi mãi sống trong huyễn cảnh được đâu. Tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ông như vậy."
Khi tôi quay người lại lần nữa, bà cụ Hạng đã đặt đại phu nhân lên trên bàn tế.
Tròng mắt của đại phu nhân như sắp rơi khỏi hốc mắt, thần sắc vô cùng hoảng loạn bất an.
Lão phu nhân tuy đã ở trạng thái già nua xấu xí, nhưng dường như những lời tôi vừa nói bà ta đều nghe thấy hết.
Khi tôi quay người bước về phía bà ta, bà ta cười như không cười, giọng đầy mỉa mai: "Nói thật, nếu không phải cô cứ nhất quyết cản trở tôi, tôi thật sự cảm thấy con bé như cô cũng không tệ đâu."
"Rất có phong thái của tôi lúc còn trẻ. Biết đâu hai chúng ta hợp tác, còn có thể làm nên đại nghiệp."
"Cô nhìn xem thế giới này, gần như đều là thiên hạ của đàn ông. Đặc biệt trong giới linh lực giả, có được mấy người phụ nữ làm nên chuyện lớn? Chúng ta là cùng một loại người, chẳng lẽ cô không cảm thấy đồng cảm sao?"
Tôi hít sâu một hơi rồi nói với lão phu nhân: "Dạo gần đây tôi nghe kiểu lời này thật sự quá nhiều rồi. Người nói có cùng chí hướng với tôi nhiều lắm... nhưng người tôi công nhận thì chỉ có một."
"Haha, là đứa cháu vô dụng của tôi chứ gì." Lão phu nhân cười lạnh rồi nói tiếp: "Cô phải biết, dù thế nào nó cũng là người nhà họ Diệp chúng tôi, là Quỷ Vương. Cô lúc nào cũng vọng tưởng nhúng tay vào chuyện nhà chúng tôi, cô không sợ nó nổi giận sao?"
"Hắn có giận cũng chẳng làm được gì." Tôi bất lực nhún vai nói: "Dù sao hiện giờ thân phận của tôi cũng đâu còn là cháu dâu hay con dâu nhà các người nữa."
Tôi đưa tay chỉ về phía Diệp Vân Phi đang nằm dưới đất bên kia rồi nói tiếp: "Ngay cả con trai ruột của bà, bà còn dùng thủ đoạn như vậy. Đến huyết thống còn như thế, thì tình yêu đối với các người rốt cuộc đáng giá bao nhiêu?"
"Haha... haha..." Bà cụ Hạng cười hai tiếng rồi nói: "Lần đầu gặp cô, tôi đã thấy con bé này mồm mép lanh lợi, sau này chắc chắn sẽ rất lợi hại. Nhưng thứ khiến tôi coi trọng nhất... vẫn là linh lực trên người cô. Khi đó tôi còn nghĩ, nếu tên Quỷ Vương vô dụng kia có thể giữ cô lại, để cô phục vụ cho chúng tôi thì tốt biết bao. Kết quả nó lại ngu ngốc thả cô đi mất. Người của tộc Vụ Vân... làm sao có giá trị bằng cô được chứ?"
"Nhưng cũng may..." Lão phu nhân quay người đối diện tôi, gương mặt bà ta lại già thêm một vòng nữa: "Cô đúng là không biết sống chết, cứ quanh quẩn bên cạnh chúng tôi mãi... Tự mình dâng đến tận cửa."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net