Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 967: Anh Ta Tuyệt Đối Có Mục Đích

Càng nghĩ tôi càng cảm thấy suy đoán của mình không sai. Tôi mở to mắt, quay đầu nhìn Diệp Thu Mặc.

Diệp Thu Mặc tuyệt đối là có thuật đọc tâm.

Sau khi tôi nhìn sang anh ta, anh ta lập tức hiểu ý tôi, khẽ cười rồi dịu dàng nói: "Yên tâm đi, tôi không hứng thú với thịt rồng, máu rồng hay xương rồng. Tôi chỉ muốn biết toàn bộ quá trình của sự việc mà thôi. Chẳng lẽ em không muốn biết sao? Nếu biết được những chuyện này thì rất nhiều chuyện sẽ được nối lại với nhau."

"Đúng thật." Tôi gật đầu nói: "Sau khi Diệp Vân Phi kể chuyện của ông ấy ra, dường như mọi chuyện đều được xâu chuỗi lại rồi. Trước đó chính vì ông ấy không nói thật nên chúng ta mới luôn như đi trong sương mù. Nếu sớm biết được chân tướng thì bây giờ đã không khó khăn như vậy nữa. Tôi không biết Diệp Vân Phi rốt cuộc có lý do gì, nhưng ông đột nhiên xuất hiện rồi lại quan tâm chuyện này như thế, cũng rất kỳ lạ đấy nhỉ?"

Khi tôi nói những lời này, Diệp Vân Phi nhíu mày, biểu cảm trên mặt có chút lúng túng.

Ông ấy đã lục tục kể cho tôi rất nhiều chuyện, nhưng giờ nghĩ lại, những chuyện trước đây ông ấy nói chẳng khác gì chưa nói. Lúc đó tôi còn cảm thấy rất quan trọng, thậm chí muốn cảm ơn ông ấy đã giúp đỡ nữa cơ.

Nhưng rồi sao?

Những chuyện quan trọng nhất thì ông ấy căn bản chưa từng hé ra một chữ.

Diệp Vân Phi là người cực kỳ thâm sâu khó lường. Nếu không bị dồn đến bước này, nếu không phải lão phu nhân dẫn chúng tôi tới nơi đây, có lẽ ông ấy cũng sẽ không dùng đến hạ sách này.

Lão phu nhân đã đưa đại phu nhân, vật tế phẩm đến đây rồi. Huống chi tôi tin thứ thần linh mà lão phu nhân tôn thờ gần đây chắc chắn không liên quan gì đến Diệp Vân Phi.

Từ sau khi tôi xuất hiện và khuấy đục vũng nước này, ngược lại lão phu nhân đã nghĩ thông một vài chuyện.

Bà ấy luôn cam tâm tình nguyện hy sinh vì Diệp Vân Phi, nhưng Diệp Vân Phi chưa từng đặt bà ấy trong lòng, cho nên bà ấy nhất định phải báo thù, phải sống vì chính mình.

Khi sự chú ý của Diệp Vân Phi đều đặt lên tôi và Kỳ Văn, khi ông ấy không còn tiếp tục trốn tránh nữa, đó chính là thời cơ tốt nhất của lão phu nhân.

Bà ấy đã mời đến một vị thần linh, một thần linh mạnh mẽ hứa sẽ giúp bà ấy.

Biết đâu trước đây thứ đó đã hứa với lão phu nhân rất nhiều chuyện, bao gồm cả việc giúp bà ấy có được trái tim của Diệp Vân Phi.

Nhưng hiện tại, lão phu nhân căn bản không còn cơ hội để chờ nữa rồi.

Mà cũng chính vì vậy, Diệp Vân Phi buộc phải đưa chúng tôi đến đây. Ông ấy không thể biểu hiện rằng nơi này là nơi chúng tôi không được phép tới.

Lão phu nhân đã đến rồi, đại phu nhân vật hiến tế cũng đã chuẩn bị xong, mà thần linh kia vẫn còn ẩn nấp ở đây.

Bên ngoài, Diệp Ấu Di và con sâu khổng lồ bản thể Cù Lâm Tử vẫn đang gây náo loạn, Diệp Vân Phi thật sự không thể phân thân được nữa.

Cho dù giao chuyện này cho quản gia Triệu xử lý thì ông ấy suy cho cùng cũng chỉ là một linh lực giả, còn chưa phải linh lực giả cấp cao. Với nhiều người như vậy, ông ấy căn bản không ứng phó nổi.

Có những người là như thế đấy, cho dù khí thế có mạnh hơn nữa, có cố gắng hơn nữa, thì căn cơ linh lực lúc sinh ra đã như vậy rồi, về sau có bù đắp thế nào cũng vô dụng.

Đương nhiên vẫn có thể ăn linh thú, ăn linh lực giả, ăn cả Long tộc để tăng linh lực, nhưng như vậy sẽ trở thành ám linh lực giả, một con đường không thể quay đầu.

Có lẽ Diệp Vân Phi cũng không muốn quản gia Triệu biến thành như vậy.

Một khi đã cắn miếng đầu tiên thì sẽ nghiện, sẽ không thể dừng lại được nữa.

Mà một khi dừng lại, sẽ bị phản phệ.

Diệp Vân Phi vẫn chưa muốn tự tay giết quản gia Triệu.

Vậy nên quản gia Triệu chỉ có thể duy trì linh lực ở mức như hiện tại. Kết quả là có một số chuyện ông ấy không thể giúp Diệp Vân Phi xử lý, buộc Diệp Vân Phi phải tự mình giải quyết.

Và thế là chúng tôi âm sai dương sai đi tới nơi này.

Sau khi đến đây, cái chết của tôi cùng với sự thức tỉnh sâu hơn nữa lại là chuyện nằm ngoài dự đoán của Diệp Vân Phi. Những hành động của tôi sau khi tỉnh lại là thứ ông ấy không thể khống chế.

Tôi đã nhận ra một vài bí mật của ông ấy, cuối cùng khiến ông ấy không thể tiếp tục che giấu những chuyện đó nữa.

Bên phía Kỳ Văn có một tuyến sự việc, những gì tôi biết gần như đã đầy đủ rồi, chỉ là không biết nguyên nhân là gì, chỉ biết kết quả cuối cùng là như thế.

Còn tuyến nguyên nhân kia, tôi thật sự không ngờ lại nằm trong tay Diệp Vân Phi.

Thật ra trước giờ tôi luôn cho rằng tuyến nguyên nhân nằm ở phía mình, rằng chính đoạn ký ức đã biến mất của tôi mới dẫn đến tất cả mọi chuyện này.

Nhưng hiện tại xem ra, dường như sau khi tuyến của Diệp Vân Phi trở nên rõ ràng, tôi tự nhiên sẽ biết mình đã làm gì, đúng hay sai, và bản thân đã đóng vai trò như thế nào.

Cho nên quyết định của Diệp Thu Mặc là đúng. Để anh ta tiếp tục nói sẽ tốt hơn.

Dù sao chúng tôi cũng không biết còn có kẻ địch nào sẽ bất ngờ giết tới. Thời gian của chúng tôi nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít.

Nhưng vấn đề là tôi vẫn cảm thấy Diệp Thu Mặc có mục đích riêng.

Tôi mím môi, thật sự muốn một tát đánh ngất anh ta cho xong, nghĩ kỹ lại biết đâu còn là ý hay nữa.

"Tôi thật sự không hứng thú với Long tộc." Diệp Thu Mặc bất đắc dĩ nói: "Tôi không có một đội ngũ linh lực giả, đơn thương độc mã đi đối đầu Long tộc thì cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Huống chi dù tôi rất muốn vị trí Quỷ Vương, tôi vẫn chưa đi lầm đường để trở thành ám linh lực giả, Long tộc đối với tôi cũng chẳng có tác dụng gì."

"Hơn nữa tôi biết Long tộc không sống theo bầy đàn. Sau khi bị linh lực giả truy sát suốt hàng ngàn năm, bọn họ bắt đầu phân tán sinh sống, ẩn mình giữa loài người, rất khó tìm được một con rồng. Cho dù may mắn tìm thấy một con thì cũng không thể lần theo đó để tìm ra con khác. Để tránh bi kịch diệt tộc, cho dù là anh em ruột thịt, họ cũng sẽ không tiết lộ đối phương đang sống ở đâu."

Nghe thì đúng là biện pháp khá hay.

Tôi nghĩ một chút nhưng vẫn không quá tin tưởng anh ta.

Diệp Vân Phi im lặng chốc lát rồi gật đầu nói: "Ở điểm này, chúng ta có thể tin cậu ấy. Dù sao cậu ấy cũng là người của Diệp gia, lại là người đã khiến Diệp gia phát triển hưng thịnh, không thể ngày nào cũng nghĩ đến chuyện diệt Diệp gia được. Hơn nữa cô cứ yên tâm, tôi cũng không biết Long tộc ở đâu, cho nên đối với cậu ấy, tôi cũng chẳng có tin tình báo gì hữu ích để nói cả."

"Ông không biết Long tộc ở đâu, nhưng chắc chắn ông biết hai quả trứng rồng kia ở đâu."

Tôi bình tĩnh nói: "Với tính cách của ông, ông sẽ không đặt bọn họ ở nơi quá xa. Nếu lỡ bảo vệ không chu toàn thì sẽ phụ lòng ân cứu mạng năm đó của Hắc Long. Ông là kiểu người rất biết báo đáp ân tình, điểm này tôi cực kỳ tin tưởng."

"Làm sao ông biết Diệp Thu Mặc không muốn biết tung tích của hai quả trứng rồng kia chứ? Một Long tộc không đối phó được, hai con rồng cũng tốt mà."

"Cô xem đi, giờ cậu ấy mang gương mặt của Kỳ Văn, vậy mà cô vẫn có thể xuống tay độc địa với cậu ấy như thế, đúng là liều mạng thật đấy." Diệp Vân Phi bất đắc dĩ nhún vai.

Tôi trợn trắng mắt nói với ông ấy: "Tôi còn có thể ác hơn với ông nữa, ông có muốn thử không?"

"Thôi khỏi, cảm ơn ý tốt của cô."

Diệp Vân Phi vuốt lại tóc, chuẩn bị tiếp tục kể tiếp.

Đột nhiên tôi cảm thấy, Diệp Vân Phi thật ra biết mục đích của Diệp Thu Mặc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net